Bái hạ Thiên Tử

Cảnh giới Trữ Thiên Tử đối với những Siêu Nhiên đỉnh phong mà nói, giống như việc leo lên ngọn núi cao nhất, hiểm trở nhất thế gian, tạo ra sự chênh lệch về bản chất với những người khác, từ đó nhìn xuống chỉ thấy núi nhỏ.

Trước Trữ Thiên Tử, sáu ngàn tuổi là cửa ải tuổi thọ.

Sau Trữ Thiên Tử, có thể theo đuổi giới hạn tuổi thọ “Một hội” là một vạn lẻ tám trăm tuổi.

Do đó, toàn bộ phía nam Doanh Châu, cộng lại Nhân tộc, Yêu tộc và Đạo Nhân cũng chỉ có hai mươi tám vị Trữ Thiên Tử.

Còn cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử lại càng gian nan hơn.

Không phải là leo lên ngọn núi, mà là đang lên trời.

Một khi bước vào Khôn Nguyên, đại đa số đều có thể chống chọi qua Tiểu Hội Kiếp của một vạn lẻ tám trăm tuổi, từ đó đạt được tuổi thọ để sống thêm một hội nữa. Giới hạn tuổi thọ là hai vạn một ngàn sáu trăm năm.

Đại hạn sáu ngàn tuổi và hai vạn một ngàn sáu trăm tuổi, chính là chênh lệch cốt lõi nhất giữa Siêu Nhiên đỉnh phong và Võ Đạo Thiên Tử.

Tu hành hấp dẫn biết bao, khiến người ta tìm trên kiếm dưới, khổ sở theo đuổi.

Cơ duyên Trữ Thiên Tử và cơ duyên Võ Đạo Thiên Tử, sao có thể không khiến họ tranh giành bể đầu được chứ?

...

Đông Cảnh, Lôi Tiêu Tông.

Tông chủ Lôi Tiêu Tông cảm nhận được sức mạnh chấn động của việc phá cảnh Khôn Nguyên, hắn tái mặt, vung tay áo cách không mở trận pháp và cửa đá, thân hình lấp lánh tia chớp, xuất hiện trên nóc Lôi Thần Điện, phóng tầm mắt về hướng biên thành Hoàng Giang xa xôi.

Hà quang lưu ly rực rỡ phía chân trời.

Thiên địa pháp khí giống như những con sóng, từng tầng từng lớp trùng kích tới.

Lôi Tiêu Tông dưới màn đêm, từng ngọn đèn sáng lên, từng bóng người bay ra.

Các võ tu trẻ tuổi bàn tán xôn xao, đưa ra đủ mọi suy đoán.

Đệ nhất cường giả dưới Siêu Nhiên của Lôi Tiêu Tông là Tần Thiên Tụng, cùng tất cả võ tu Trường Sinh cảnh trong tông môn thi triển thân pháp, xuất hiện trên quảng trường bên ngoài Lôi Thần Điện.

- Đại cung chủ phá cảnh Khôn Nguyên, trở thành Võ Đạo Thiên Tử tiếp theo của Nhân tộc, nắm giữ quyền thế lập quốc. Võ tu Trường Sinh cảnh của Lôi Tiêu Tông nghe lệnh, theo bản tông chủ cùng đi Hoàng Giang, chúc mừng tân Thiên Tử ra đời.

Tông chủ Lôi Tiêu Tông vốn có ý muốn chiếm Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nhưng giờ khắc này, tất cả mọi ý niệm đều tan biến thành mây khói.

Còn dám mơ mộng chính là tự rước lấy diệt vong.

Đại cung chủ không phá cảnh ở Thánh Đường Sinh Cảnh, hay Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, mà lại chọn ở Đông Cảnh Lăng Tiêu, chọn ở Hoàng Giang, đã có thể nói lên rất nhiều điều.

Nàng sắp quay lại!

...

Đông Hải.

Thủy Mẫu tộc thống lĩnh vùng biển giáp ranh Lăng Tiêu Sinh Cảnh, cùng với hà yêu của ba mươi sáu con sông lớn hội tụ vào Đông Hải, bao gồm cả Hoàng Giang.

- Xoạt!

Cả vùng biển lớn trở nên sáng bừng.

Đám mây sứa trắng từ đáy biển bay lên, to lớn như núi thần màu trắng, lơ lửng trên không trung, chiếu sáng vùng biển ngàn dặm như ban ngày.

Giọng nói của Thủy Mẫu Lão Tổ vang lên:

- Ba mươi sáu lộ hà yêu nghe lệnh, theo ta tới Hoàng Giang, bái hạ Thiên Tử.

Hai ngàn tám trăm năm trước, sau khi Thiền Hải Quan Vụ chém Phi Long, địa bàn các châu phủ của Lăng Tiêu Sinh Cảnh tiến sâu vào hai bờ Đông Hải ba vạn dặm, có quyền kiểm soát tuyệt đối với vùng biển trong vòng ba vạn dặm. Yêu tộc ở vùng biển sáu, bảy vạn dặm còn lại cũng phải cúi đầu xưng thần.

Lúc đó, Thủy Mẫu tộc mỗi giáp đều phải cống nạp cho Lăng Tiêu Cung, được xem là thế lực phụ thuộc ở vòng ngoài.

Ngọc Dao Tử cảnh giới Trữ Thiên Tử phải đối phó với Tây Phương Yêu tộc và Tẫn Linh, đối phó với Thánh Anh, Lan đại nhân, Thất Oan Ngũ Quỷ của Vong Giả U Cảnh... Căn bản không thể trấn áp Đông Hải Yêu tộc, ngay cả Ký Xuân Quân cũng không xưng thần nữa, nói gì tới Thủy Mẫu Lão Tổ.

Võ Đạo Thiên Tử lại khác.

Một vị Võ Đạo Thiên Tử có thể gánh vác địa bàn trung tâm của lãnh thổ mấy trăm châu.

Tầm ảnh hưởng có thể bao trùm vài chục Sinh Cảnh xung quanh.

Bây giờ Ngọc Dao Tử chứng đạo Khôn Nguyên ở gần Đông Hải, nếu không thể đe dọa bầy yêu Đông Hải tiến tới bái kiến mới là lạ. Những cự đầu của Vong Giả U Cảnh xung quanh cũng phải run rẩy, kẻ nào có ý thức nguy cơ thì chắc hẳn đã bắt đầu trù bị việc rút lui.

...

Tê Hà Hồ cách Đông Hải không xa.

Ký Xuân Quân, Hạ Cẩn, Quán sư phụ lập tức lên đường, chạy về phía Hoàng Giang.

Quán sư phụ vui mừng hớn hở:

- Vụ Thiên Tử quả thực trạng thái không tốt, đang trọng sinh tu hành lại. Nhưng giờ thì khác rồi, Lăng Tiêu Cung có một Thiên Tử một Đế Niệm, một ở ngoài sáng, một ở trong tối, một công kích, một uy hiếp. Người ở ngoài sáng gặp nạn, người trong tối có thể làm cho ngươi tuyệt tử tuyệt tôn, diệt môn phá tộc, ai còn dám làm càn?

Hạ Cẩn nói:

- Yêu cầu lợi ích của Lăng Tiêu Cung cách xa khu vực trung tâm của Bách Cảnh Sinh Vực, sẽ không nổi lên xung đột với Võ Đạo Thiên Tử bên đó. Tiếp theo, đối với lợi ích của Đông Hải, bọn họ chỉ có thể cắt chia theo ý tứ của Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ, không cần nhượng bộ bọn họ quá nhiều.

Ký Xuân Quân lại có cái nhìn khác:

- Cho dù mạnh hơn nữa cũng phải chú ý tới chiến lược, không thể đồng thời đối đầu với Độ Ách Quan, Đạo Cung, Ma Quốc, Kiếm Đạo Hoàng Đình, gây thù chuốc oán với cả thế giới. Theo ta thấy, Đại cung chủ vẫn phải nghĩ cách ép Kiếm Đạo Hoàng Đình rút lui trước đã, thu phục Tuyết Kiếm Đường Đình. Sau khi có lý do để quay về Lăng Tiêu Sinh Cảnh, rồi lại tiêu diệt từng kẻ một, làm cho bọn họ biết khó mà lui.

- Chuyện đấu pháp đánh cờ, Ngọc Dao Tử đâu cần chúng ta lo giùm?

Quán sư phụ lộ ra vẻ mặt đắc ý, lại nói:

- Lúc trước kéo các ngươi sớm nghiêng về phe Vụ Thiên Tử, thấy ta không hại các ngươi chưa? Đây chính là công lao phò tá!

- Sư muội, Đại cung chủ đã phá cảnh Khôn Nguyên, vậy thì tất nhiên phải mau chóng bồi dưỡng ra một vị Trữ Thiên Tử, phụ trách việc tranh đoạt lợi ích dưới Võ Đạo Thiên Tử của Lăng Tiêu Cung. Nhân tuyển này ắt sẽ cạnh tranh kịch liệt. Lần này đi bái hạ, ngươi hãy hạ thấp tư thái một chút, sư huynh cũng sẽ giúp ngươi tranh giành một phen.

...

Nam Cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Tả Khâu Huyền Minh và Tả Khâu Nhiễm đứng dưới gốc cây đào trên Đào Lý Sơn ở trung tâm Khâu Châu, nhìn về phía Đông Hải.

- Đại cung chủ phá cảnh ở Hoàng Giang, nói thẳng ra là đang nói với chúng ta, nàng chắc chắn sẽ trở lại, là một loại nhắc nhở và cảnh cáo.

Tả Khâu Huyền Minh nói.

Râu trắng của Tả Khâu Nhiễm bay phấp phới, đôi mắt tràn ngập vẻ lo âu:

- Nếu không đi, hậu quả khó mà lường được. Nếu đi, biết ăn nói thế nào với bên phía Quan Chủ? Ai cũng không biết, Vụ Thiên Tử và Quan Chủ đã nói chuyện ra sao.

- Ngươi cảm thấy Độ Ách Quan sẽ từ bỏ lợi ích từ việc khôi phục tiên đạo long mạch ở Đông Hải sao? Bây giờ chúng ta đâm lao phải theo lao, tiến thoái lưỡng nan.

Tả Khâu Huyền Minh chắp tay sau lưng, tâm trạng phức tạp vô cùng, sau khi đắn đo nhiều lần liền nói:

- Ngươi đi tìm Lê Viên Triệt, nhờ hắn móc nối, chúng ta buộc phải nói chuyện đàng hoàng với Vụ Thiên Tử.

Ngàn năm trước, Tả Khâu Môn Đình thần phục Vụ Thiên Tử, không hề có hiềm khích với nàng. Ngược lại, họ đã góp sức nhiều trong trận chiến Thành Lăng Tiêu, ngăn cản Song Sinh Đạo Giáo.

Còn việc phá hủy tế đàn Lục Niệm Tâm Thần Chú dưới lòng đất thì được tính là gián tiếp giúp đỡ Đại cung chủ.

Tả Khâu Nhiễm hỏi:

- Nên phái ai đi Hoàng Giang?

Siêu Nhiên đi tới đó thì rõ ràng là không ổn.

Tu giả dưới Siêu Nhiên đi thì không đủ sức nặng, ngược lại đắc tội Đại cung chủ.

Tả Khâu Huyền Minh nói:

- Ngươi chọn một phần hậu lễ, mang theo Tả Khâu Lệnh, nhất định phải chặn Lê Viên Triệt lại giữa đường. Cứ để Tả Khâu Lan San và Tả Khâu Lệnh cùng đi, Tả Khâu Lan San có thể đại diện cho Tả Khâu Môn Đình, hoặc không đại diện. Vừa đại diện cho Siêu Nhiên, vừa không đại diện.

...

Bên bờ Hoàng Giang.

Một bầy hà ly đang gặm nhấm thân cây cổ thụ, mài những chiếc răng cửa dài nhọn.

- Còn gặm nữa à, không thấy xảy ra việc lớn rồi sao?

Thủy Ly Tiên đạp lên khói pháp khí màu đỏ thẫm từ dưới nước bước lên, đá văng mấy con hà ly tử tôn trong số đó.

Hoàng Giang Vương, Ly Tổ, Ba Ba Thế Tử và các hà yêu thuộc thủy hệ Hoàng Giang mau chóng chạy về phía thượng nguồn, tập thể dừng lại cách biên thành năm mươi dặm.

Thủy Ly Tiên nhìn quanh vùng nước và vùng đất biến đổi to lớn, cảm nhận pháp khí nồng đậm phun ra từ Thiên Địa Pháp Tuyền, hưng phấn khẽ nói:

- Võ Đạo Thiên Tử chứng đạo, môi trường tu luyện xung quanh thăng cấp kịch liệt, Hoàng Giang chúng ta phát đạt rồi, đã là dấu hiệu của sự hưng thịnh.

- Chỉ sợ là dấu hiệu tai họa, chúng ta dẫu sao cũng là Yêu tộc, hơn nữa, được tính là nửa phản đồ. Mặc dù không tạo phản, nhưng cũng không nghe theo triều đình điều động.

Ly Tổ sầu lo, cảm thấy Đại cung chủ phá cảnh ở Hoàng Giang, có khả năng sẽ tiêu diệt bầy yêu thủy hệ Hoàng Giang để lập uy.

Thủy Ly Tiên cười nói:

- Ta và Đại cung chủ rất quen thuộc, Đại cung chủ từng thân thiết xoa đầu ta, gọi ta là A Ly. Còn nữa...

Ly Tổ vội vàng bịt mồm nó lại.

Đại cung chủ gặp nạn, lưu vong đến Đông Hải, đây là chủ đề cấm kỵ.

Càng là cường giả, càng không thích người khác luôn lôi chuyện mình nhỏ yếu trúng chú ra mà kể.

...

Pháp khí và pháp tắc trong thiên địa liên tục không ngừng hội tụ về phía cửu tuyền của Đại cung chủ.

Còn có ngàn vạn kinh văn tựa như hải dương, tinh tú, hệt như thư tịch đại đạo xuyên thấu qua cơ thể Lý Duy Nhất.

Tốc độ cảm ngộ của Lý Duy Nhất lúc này nhanh chưa từng thấy. Đối với sự hiểu biết về võ đạo, giống như có từng luồng thác nước xua tan lớp sương mù trước mắt, cho phép hắn nhìn thấu bản chất.

Cảnh giới Trường Sinh cảnh càng cao, phá một cảnh càng mất nhiều thời gian.

Hai năm bị nhốt trong Không Gian Huyết Nê, Lý Duy Nhất đã luyện hóa hoàn toàn hai khối kết tinh Uẩn Đạo thuộc tính thổ và phong, được Ngũ Sắc Sơn và Thời Gian Chi Kiển trợ giúp, cũng chỉ từ ngũ trọng sơ kỳ phá cảnh đến trung kỳ, tiếp cận đỉnh phong.

Kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan đã tăng từ một trăm năm mươi vạn chữ lên đến hai trăm mười vạn chữ.

Tốc độ này đã là siêu nhanh, bởi vì Lý Duy Nhất còn phải tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên và niệm lực, cũng như nghiên cứu trận pháp.

Lúc này, Lý Duy Nhất tắm dưới pháp lực cửu tuyền sinh động khi Võ Đạo Thiên Tử phá cảnh, cảnh giới tu vi tăng lên với tốc độ cực nhanh, đã sớm phá cảnh đến ngũ trọng đỉnh phong.

Không nhờ sức mạnh tinh thần đi tìm Trường Sinh Tỏa thứ sáu, nó tự động xuất hiện trong tầm nhìn của hắn.

Đại cung chủ phá cảnh và ổn định cảnh giới chỉ dùng chưa tới hai khắc thời gian. Kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan của Lý Duy Nhất tăng lên mức hơn ba trăm vạn cái.

Tăng lên gần trăm vạn Trường Sinh kinh văn, không còn là long văn, đạo văn, kinh văn thuộc tính thổ, phong nữa, mà là loại kinh văn có độ cân bằng hơn. Trường Sinh Kim Đan trong Thần Khuyết đã trở nên sáng chói và ổn định hơn.

Tuyệt vời hơn nữa là, số lượng kinh văn trên kim cốt từ một trăm vạn chữ tăng lên thành hai trăm vạn chữ.

Thân thể hắn một lần nữa lột xác.

Cường độ đạt được, chỉ dựa vào lực lượng thân thể đã có thể trực tiếp đối đầu với võ tu thất trọng trung kỳ.

Kim cốt ba trăm vạn chữ kinh văn, thân thể tương đương với thất trọng đỉnh phong.

Ba lần lột xác từ bốn trăm vạn chữ kinh văn đến sáu trăm vạn chữ kinh văn, tương đương với Dung Đạo.

Sau khi tăng cường thân thể lần thứ bảy với bảy trăm vạn chữ kinh văn, mới có khả năng chỉ dựa vào thân thể giao đấu với cường giả Thiên Bảng.

Đương nhiên, Lý Duy Nhất đồng tu cả võ đạo, niệm lực và thân thể. Thật sự đến lúc thân thể biến đổi lần thứ bảy, trên Thiên Bảng còn ai là đối thủ của hắn hay không thì chưa biết được.

- Kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan cộng với kim cốt đã vượt qua năm trăm vạn chữ, sánh ngang với số lượng kinh văn trong cơ thể võ tu thất trọng trung kỳ. Ở Trường Sinh cảnh ngũ trọng, số lượng kinh văn không còn là khuyết điểm của ta nữa, mà là ưu thế của ta.

Lý Duy Nhất nội thị Trường Sinh Tỏa thứ sáu, trên đó có vô số vết nứt.

Chỉ cần hắn bằng lòng trả giá đắt, không sợ thân thể và hồn linh chịu tổn thương, ngay lúc này đã có thể thử giãy đứt.

Lý Duy Nhất cảm thấy không cần thiết, cách thời gian Trường Sinh tranh độ kết thúc còn gần hai tháng, có thể tiếp tục từ từ trùng kích.

Mặc dù hắn hiện tại vẫn là Trường Sinh cảnh ngũ trọng, nhưng chiến lực so với hai khắc trước đã là không thể so sánh. Cho dù đối đầu với cường giả Dung Đạo cảnh giống như Thạch Na Nhĩ, hắn cũng có thể tranh hùng một phen.

Một canh giờ sau, dao động pháp khí trên người Đại cung chủ đã hoàn toàn tĩnh lặng.

Khi Siêu Nhiên dốc hết sức thì di chuyển rất nhanh, đã có không ít người đi đến bờ Hoàng Giang.

- Lôi Tiêu Tông xin chúc mừng Đại cung chủ lên ngôi Võ Đạo Thiên Tử, uy trấn tứ phương, vạn thọ vô cương.

- Đông Hải Yêu tộc, ba mươi sáu lộ hà yêu, chúc Đại cung chủ thiên thu vạn đại, lại chấp chưởng Lăng Tiêu.

- Hoa Yêu tộc của Tê Hà Hồ bái hạ Đại cung chủ phá cảnh Khôn Nguyên, chúc Đại cung chủ thanh xuân vĩnh trú, mở mang cương thổ, lập quốc ngàn châu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters