Khương Ninh bị Thanh Phù và Tử Diện Hạt kiềm chế.
Chiến lực của Thanh Phù cực kỳ đáng gờm, Bích Lạc Thanh Lôi thả ra từ đôi cánh màng rủ xuống như một dòng sông màu xanh. Đám cao thủ đứng đầu đời thứ tám trong Thiên Các nhìn mà thầm kinh hãi, trong đó có một nửa tự nhận không đánh lại nổi.
Ngu Ly thi triển hết mọi thủ đoạn, chật vật chạy trốn, bị luồng kiếm quang lôi điện liên tục trút xuống từ phía sau đánh cho vết thương chồng chất.
May mà lực lượng phòng ngự của áo cường đại, thủ đoạn bảo mạng nhiều vô kể, nàng mới có thể ngăn cản được.
Trong lòng Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Đuổi kịp rồi!
Giờ phút này, người mà Lý Duy Nhất muốn đối phó vốn dĩ không phải Ngu Ly đã trọng thương, mà là Thụ Tiên.
Thấy Thụ Tiên đuổi theo, hắn đột nhiên dừng thế lao tới phía trước bằng một cách trái với lẽ thường, chân đạp quang ảnh Hoàng Long, bay vọt lên không trung.
Ác Đà Linh chấn động.
- Đang đang!
Nó thả minh vụ và hư ảnh của một đội lạc đà ra, ùa về phía Thụ Tiên bên dưới.
Tốc độ của đội lạc đà rất nhanh, nhưng lọt vào mắt Thụ Tiên lại trở nên chậm chạp, có thể nhìn rõ quỹ đạo lao xuống của từng con lạc đà.
Hắn rất sẵn lòng nhìn thấy Lý Duy Nhất tấn công mình, từ đó tranh thủ thời gian cho Ngu Ly bỏ trốn và chữa thương. Hắn không hề hay biết, trước đó Lý Duy Nhất dốc hết mọi thứ truy kích Ngu Ly chính là vì tâm thái này của hắn.
Thụ Tiên quát:
- Tinh Hà Kiếm Vũ.
Thụ Tiên thi triển ra đế thuật tuyệt học của Kiếm Thiên Tử.
Một ngàn ba trăm vạn Trường Sinh kinh văn tràn ngập quanh thân, lấp lánh tỏa sáng, thai nghén ra từng tia kiếm ý.
Hắn như một vị tiên giáng trần, chỉ kiếm lên trời cao.
Tất cả Trường Sinh kinh văn hóa thành kiếm vũ như dòng ngân hà, từ mặt đất trào lên giữa không trung, tựa như một dải sông sao băng.
Chiêu này vừa xuất hiện đã thu hút ánh mắt của vô số cường giả trong thành, mọi người đều thầm gật đầu.
Về thiên tư tu luyện, Thụ Tiên tuyệt đối là xuất chúng.
- Bùm! Bùm...
Lạc đà ảo liên tục nổ tung vỡ nát, minh vụ tan rã.
Hai món Pháp khí chí thượng quyết đấu, uy lực của Tinh Hà Kiếm Vũ lại mạnh hơn, chiếm thế thượng phong, đánh nát tất cả hư ảnh lạc đà, va chạm cùng bản thể Ác Đà Linh đang lao xuống.
Một vầng hào quang ngũ sắc bay ra từ trong Ác Đà Linh, hạ xuống cực nhanh, đè nát Tinh Hà Kiếm Vũ.
Đó chính là Ngũ Sắc Sơn được chứa trong không gian bên trong Ác Đà Linh.
Ngũ Sắc Sơn cao đến mười trượng, Lý Duy Nhất đạp lên trên, thả pháp khí ra kích hoạt.
Ngũ Sắc Sơn nặng nề, trước khi tham gia Trường Sinh tranh độ, Lý Duy Nhất thậm chí còn rất khó nâng nổi. Khi đó, hắn gần như phải tiêu hao cạn kiệt pháp khí trong cơ thể mới có thể kích hoạt được nó.
Lấy tu vi hiện tại của Lý Duy Nhất, trong chốc lát, lực lượng ngũ hành trong thiên địa liền cuồn cuộn không dứt hội tụ về phía Ngũ Sắc Sơn, ngưng tụ thành một đám mây ngũ sắc.
Trong đám mây ngũ sắc ngưng tụ ra ngọn lửa, mưa bão, phi nhận kim loại, đất đá, cỏ cây, lực lượng ngũ hành hóa thành hình thái vật chất.
Vạn sự vạn vật đều nằm trong ngũ hành, thời gian cũng không ngoại lệ.
Lực lượng thuộc tính mộc và thổ trong cơ thể Thụ Tiên bên dưới trở nên hỗn loạn, chịu ảnh hưởng không nhỏ.
Nguyên nhân chính nằm ở việc hắn không hề chuẩn bị, không ngờ Lý Duy Nhất vẫn còn một chiêu bài tẩy này.
Biến cố quá bất ngờ, hơn nữa thế rơi xuống của Ngũ Sắc Sơn vô cùng mãnh liệt, giống như một vì sao đang rơi xuống mặt đất.
Vòng tuổi trong hai mắt Thụ Tiên cuộn thành từng vòng, đột ngột co rút lại, không cách nào tránh né, hắn chỉ có thể dùng uy lực của Thời Ngân Kiếm, đỡ lấy đòn tấn công đã tính sẵn của Lý Duy Nhất.
- Ầm ầm!
Đường phố vỡ vụn, khu vực trung tâm sụt lún mãnh liệt, các phiến đá hóa thành bột mịn.
Ở vùng ven, đất đá văng lộn xộn.
Ngay cả trận pháp phòng ngự cũng không chịu nổi, một lượng lớn kiến trúc sụp đổ. May mà có Siêu Nhiên luôn chú ý đến chiến cục, ngăn lại dư ba kình khí mang tính hủy diệt, không gây ra thương vong.
Khu vực đó bị bụi đất bao phủ.
Ở vị trí phía nam của chiến trường, hoa cỏ dây leo sinh trưởng trên mặt đất.
Thụ Tiên cầm kiếm lao ra, tinh hoa cỏ cây rơi vãi khắp mặt đất, nhìn không ra dáng vẻ bị thương.
Nhưng những nhân vật thế hệ trước có tu vi cao tại hiện trường đều nhận ra khí tức của hắn hỗn loạn, suy yếu không ít, mái tóc biến thành cành cây xanh biếc, đây chính là biểu hiện của việc bị thương.
Bản thể của hắn là một cây ngọc thụ, không phải thân thể máu thịt, cho nên sau khi bị thương, nhìn không ra đổ máu hay tổn thương. Nếu hắn thật sự bị thương đến mức mắt thường có thể thấy được, thì cái chết cũng không còn cách bao xa.
Lý Duy Nhất thầm khâm phục:
- Thụ Tiên lợi hại thật, đế thuật Tinh Hà Kiếm Vũ tầng sáu đã tiểu thành. Nếu hắn không có một chiêu mạnh mẽ tuyệt luân như vậy, đòn vừa rồi tuyệt đối có thể khiến hắn trọng thương.
- Gào!
Long Lục đứng bên bờ khí hà hú dài một tiếng, thi triển bí thuật, nửa thân trên phát ra tiếng xương cốt ma sát rắc rắc, hóa thành nửa con rồng dài mấy chục mét, huyết khí trong cơ thể bừng bừng.
Vảy rồng bao phủ toàn thân, cơ thể to bằng cái cối xay.
Hai cánh tay hóa thành vuốt rồng khổng lồ sắc bén.
Vuốt phải cầm Trấn Hải Kích dài trăm mét, bổ về phía Lý Duy Nhất, nhằm ngăn cản bước chân truy kích Thụ Tiên của hắn.
Lý Duy Nhất quát lạnh:
- Muốn chết.
Lý Duy Nhất bị đánh xa luân chiến cả một buổi chiều, thấy Long Lục thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Hắn dễ dàng thoát khỏi ý niệm khóa chặt, xé gió bay lên.
- Thái Ất Khai Hải.
Hắn nâng kiếm qua đỉnh đầu, Thần Ảnh hiện lên phía sau lưng.
Lập tức, bên dưới cơ thể xuất hiện hư ảnh của một đại dương mênh mông, có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ, có thể cảm nhận được sức nặng của khu vực nước đè trên người.
Một kiếm bổ ra!
Hư ảnh của một thanh cự kiếm lướt qua, rẽ đôi thương hải, dường như xé toạc cả thiên địa hư không thành hai nửa.
Long Lục sợ hãi vô cùng, vung kích ngang ra đỡ lấy, lại bị cự kiếm đè đến mức thân rồng khổng lồ bay vút ra sau.
- Phập!
Thân rồng bị chém ra một vết thương dài mười mấy mét, vảy rồng vỡ nát, da thịt bong tróc, lộ cả xương cốt.
Chỉ nghe bùm một tiếng, Long Lục rơi thẳng xuống khí hà.
Cù Vạn Thiên lướt ra, thi triển kiếm quyết, chém ra chiến kiếm Vạn Tự Khí đã thức tỉnh căn nguyên, nhưng lại bị Lý Duy Nhất ngó lơ.
Hiện tại Lý Duy Nhất đã là lục trọng, chứ không phải ngũ trọng đỉnh phong, sao có thể để Cù Vạn Thiên muốn là chém trúng được?
Tránh thoát khỏi một kiếm này, Lý Duy Nhất lắc nhẹ Ác Đà Linh, tấn công vào ý thức hồn linh của Long Lục, lao nhanh vào khí hà.
Dưới đáy sông, lôi điện lan ra một mảng, ngay sau đó, cả khúc sông lại bị ngọn lửa đun sôi.
Lát sau.
- Xoạt!
Lý Duy Nhất một tay cầm kiếm, một tay cầm lấy thi thể khổng lồ đã bị chém đầu của Long Lục, bay lên không trung cách mặt sông mấy chục trượng, chân đạp quang minh và hắc ám, trên đỉnh đầu là thanh huy rọi thấu trời xanh.
Máu liên tục trào ra từ cổ Long Lục đổ xuống mặt nước.
Võ tu đứng xem cuộc chiến trên hai bờ sông đều lặng ngắt như tờ.
Thụ Tiên đứng trên mặt nước, Cù Vạn Thiên, Huyết Vô Nhai, Ngu Ly đứng bên bờ, tất cả đều khiếp sợ.
Giờ phút này, Lý Duy Nhất giống hệt như một Chiến Thần giáng thế, bách chiến bách thắng.
- Ùng ục!
Đầu rồng nổi lên trên mặt nước, cháy đen biến dạng, từng hứng chịu đòn nặng nề và lôi hỏa.
Có thể tưởng tượng được, vừa rồi Long Lục ở dưới nước tuyệt vọng cỡ nào, bị đánh đến mức không thể ngoi lên mặt nước kêu cứu. Bị Pháp khí chí thượng Ác Đà Linh tấn công hồn linh, muốn thi triển pháp bảo mạng cũng bị đàn áp.
Lý Duy Nhất quát lạnh một tiếng:
- Vẫn còn muốn xa luân chiến không? Các ngươi lấy bao nhiêu cái mạng ra để lấp?
Hắn dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua răn đe các Trường Sinh Nhân đời thứ tám của hai nước đang tụ tập bên bờ khí hà. Kế tiếp, hắn buông lỏng xác Long Lục mặc cho rơi tự do, ầm ầm cắm xuống mặt sông, làm bọt nước bắn tung tóe.
Lý Duy Nhất cầm kiếm, đuổi theo Ngu Ly đang ở hạ lưu cách đó mười mấy dặm.
Nghiêu Âm đứng giữa đám đông bên bờ khí hà, bàn tay nhỏ nhắn kích động siết chặt, hô to:
- Lý Thương Thiên, trong các kỳ Trường Sinh tranh độ, để khuyến khích Trường Sinh Nhân đời thứ chín khiêu chiến Trường Sinh Nhân đời thứ tám, đột phá chính mình, có thể không chịu sự hạn chế của rất nhiều quy tắc tranh độ. Chỉ cần ngươi giết một vị Trường Sinh Nhân đời thứ tám nào đó, sách ngọc trên người hắn sẽ có hiệu lực. Lãnh thổ có hiệu lực, vật tranh chấp cũng có hiệu lực, Pháp khí cũng thuộc về ngươi.
Mọi người đều biết rõ quy tắc này.
Giờ phút này, Nghiêu Âm hô lên như thế, bề ngoài là nhắc nhở Lý Duy Nhất. Thực chất là để chấn nhiếp Trường Sinh Nhân đời thứ tám, vì lo Lý Duy Nhất lại rơi vào vòng xa luân chiến hung hiểm.
Nhưng nàng không biết, Ngu Ly đã bị trọng thương, nhiều cao thủ đỉnh phong liên tiếp bỏ mạng, Lý Duy Nhất đã bộc lộ hung uy ngút trời.
Ai còn dám tùy tiện tổ chức xa luân chiến như vậy nữa?
Mặc dù Trường Sinh Nhân của hai nước dùng xa luân chiến thì vẫn có thể giết chết Lý Duy Nhất.
Nhưng đó chỉ là trạng thái lý tưởng khi tất cả các Trường Sinh Nhân đều không e ngại cái chết.
Nên biết, Ngu Ly đang tháo chạy, Thụ Tiên đang lùi bước. Ngay cả Long Lục trước đó cũng lên kế hoạch, nếu thấy tình thế không ổn sẽ lập tức nhận thua. Huống hồ là những Trường Sinh Nhân khác?
Thế trận đã nghiêng về phía Lý Duy Nhất.
Đế Cung.
Sự biến hóa trong chiến cục của Trường Sinh tranh độ, rốt cuộc cũng gây ảnh hưởng đến cao tầng của Kiếm Đạo Hoàng Đình.
Muốn bắt sống Lý Duy Nhất để làm con bài thương lượng đã trở thành một chuyện xa vời khó chạm tay tới.
Kiếm Thiên Tử quay trở lại trong điện.
Bầu không khí trong điện so với lúc chiều đã phát sinh thay đổi to lớn.
Bạch gia lão tổ ngồi ở phía bên trái, nhìn bề ngoài có vẻ điềm nhiên, nhưng cảm xúc ẩn dưới đáy mắt lại ngày càng nghiêm túc.
Kiếm Thiên Tử nhìn sang Đường Sư Đà sống lưng thẳng tắp, đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bên phải, giọng điệu có phần ôn hòa hơn, khẽ thở dài:
- Hầy, bất kể ngươi có tin hay không, vi sư vẫn phải nói cho ngươi biết, chuyện bên phía Lăng Tiêu Sinh Cảnh, là do đại sư tỷ Cù Chiêu của ngươi tự cho mình thông minh, tự đoán ý của lão phu rồi tự tiện quyết định.
Đường đường là Võ Đạo Thiên Tử lại chủ động lùi bước, hiển nhiên Đường Sư Đà không thể không biết điều, bèn đứng dậy hành lễ:
- Nếu sư tôn đã nói không biết, vậy chắc chắn là thật sự không biết, là do ngài bế quan tu luyện nên bị người ta lừa gạt bưng bít.
Tả Kiếm Thị thay đổi thái độ trước đó, lập tức giảng hòa:
- Tam sư huynh, chuyện này vốn chỉ là một hồi hiểu lầm! Trong lịch sử, có bao nhiêu cuộc chiến vốn có thể tránh khỏi lại nổ ra vì hiểu lầm? Gây ra biết bao hy sinh cho những người vô tội? Sự việc náo loạn đến cục diện này, Chiêu Vương và Bạch Tổ đều có trách nhiệm.
Bạch gia lão tổ giật nhẹ mí mắt, nhìn hắn bằng ánh mắt khác lạ.
Hắn đương nhiên biết rõ, Tả Kiếm Thị do sợ để mất Thời Ngân Kiếm nên mới thốt ra những lời này.
Đó chính là Pháp khí chí thượng, là thần binh tác chiến mạnh nhất của Tả Kiếm Thị. Nếu bị tước mất, chiến lực của Tả Kiếm Thị sẽ tổn hao đáng kể, trọng lượng lời nói trong Kiếm Đạo Hoàng Đình cũng sẽ giảm sút, càng trở thành trò cười cho thiên hạ.
Tả Kiếm Thị lại nói:
- Vãn Châu là Tân Giáp Trạng Nguyên của triều ta, càng là sư điệt của ta, thiên tư hiếm thấy, nhất tuyền cực đạo. Vốn ta cứ tưởng, nàng và Bố Luyện Sư là hai bên tình ý tương thông, trai tài gái sắc, có thể gọi là trời sinh một cặp, không ngờ bên trong lại ẩn giấu ẩn tình không ai hay biết. Bạch Tổ, ngài phải cho một lời giải thích!
Bạch gia lão tổ lớn tiếng:
- Còn giải thích cái gì nữa? Đệ tử Bố Luyện Sư của ta chết, Bạch Dịch chết rồi, Bạch gia Tam Kiệt cũng chết, hậu bối có thiên tư cao nhất trăm năm nay của Bạch gia ta, toàn bộ đã chết trong ngày hôm nay. Thật đáng thương... đứa cháu mà ta thương yêu nhất là Bạch Xuyên, cũng chết ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, trận kỳ thì bị Lý Duy Nhất cướp đi... Hắn rốt cuộc là đã chết như thế nào? Ai... ai biết sự thật... Xuyên Nhi của ta... chết thảm quá...
Đôi mắt già nua của Bạch gia lão tổ rơi lệ, giọng nói chợt trở nên cao vút và bi thương tột độ.
Tất cả mọi chuyện dường như đều trở nên hợp lý!
Chính vì đứa cháu mà hắn yêu thương nhất có khả năng đã chết trong tay Lý Duy Nhất, nên hắn mới nhắm vào Đường Vãn Châu để báo thù. Đây là ân oán cá nhân, là do hận thù che mờ mắt, chứ không phải chĩa mũi nhọn vào Đường Sư Đà và Tuyết Kiếm Đường Đình.
Cả hai bên đều thừa hiểu, trừ khi xé rách mặt triệt để, còn không thì chẳng thể làm gì đối phương.
Sau đó chính là đàm phán lợi ích của tiên đạo long mạch ở Đông Hải và điều kiện của từng bên.
Trong đó, những khúc mắc “ân oán”, tin hay không tin đã không còn thiết thực.
Điều quan trọng nhất là, đều phải cho đối phương một nấc thang để nhượng bộ, có thể cho ngoại giới một lời giải thích hợp lý, giữ vững thể diện cho hoàng tộc và Kiếm Thiên Tử.
Còn về phần ân oán và ai đúng ai sai, dĩ nhiên sẽ được quy ra thành cái giá, đặt vào trong lợi ích để đàm phán.
Tả Kiếm Thị thở dài thườn thượt một tiếng:
- Hồ đồ quá, ngươi đã tám ngàn tuổi rồi, sao vẫn còn hành xử theo cảm tính như vậy... Hầy, Tam sư huynh, việc này quả thực là Bạch Tổ đã làm sai, nhưng ông ấy sống đến ngần tuổi này, lại đau đớn mất đi đứa cháu mình cưng chiều nhất... cũng chẳng dễ dàng gì.
- Hôm nay, Bạch gia bởi vì hắn kích động nhất thời đã phải trả một cái giá quá đỗi thảm khốc. Ta thấy cuộc phân tranh của đám tiểu bối có thể dừng lại được rồi, không cần thiết vì một chuyện hiểu lầm mà gây thêm nhiều thương vong, để người ngoài chê cười.
- Đã giải quyết xong hiểu lầm, tối nay lại là Trừ Tịch, qua năm mới rồi, cũng nên vui vẻ ăn mừng một phen. Ta đã hạ lệnh bày biện gia yến trong phủ, hãy mang theo sư điệt Vãn Châu đến, sư huynh đệ chúng ta uống một trận thật cho đã. Sư đệ này sẽ thay mặt Kiếm Đạo Hoàng Đình, thay mặt Chiêu Vương và Bạch Tổ xin lỗi ngươi.