Ác Đà Linh lơ lửng bên hông, lắc lư theo sự thay đổi thân pháp của hắn, phát ra từng hồi sóng âm trầm đục.
Xung quanh chiếc chuông, minh vụ khuếch tán thành từng vòng tròn, kinh văn lấp lánh lúc chìm lúc nổi.
Lý Duy Nhất lao nhanh men theo khí hà rộng rãi với dòng chảy chậm, tốc độ được đẩy tới cực hạn, niệm lực khóa chặt vào thân ảnh Ngu Ly đang lướt đi thoăn thoắt. Chỉ có cách hạ sát hoặc đuổi nàng ra khỏi Trường Sinh tranh độ, hắn mới cầm chắc thắng lợi.
Bằng không, chờ lúc Ngu Ly phục hồi lại và liên thủ với Thụ Tiên, cái thế trận vô cùng tốt đẹp do Lý Duy Nhất gian khổ đắp nặn ra sẽ trôi theo dòng nước.
Có thể chống đỡ đến được giờ Tý năm khắc hay không lại trở thành một ẩn số.
Không bị Huyền Điểu làm vướng bận, Thụ Tiên phô diễn ra tốc độ thân pháp không hề thua kém Lý Duy Nhất, hắn vung tay lên, cách không thi triển Tinh Hà Kiếm Vũ.
Kiếm vũ được hóa ra từ Trường Sinh kinh văn kéo dài ra vài dặm, uốn lượn vắt ngang không trung, cuốn Lý Duy Nhất từ bầu trời xuống thẳng mặt nước.
Sau lưng Huyết Vô Nhai mọc ra hai cánh, ở phía trên một dãy kiến trúc kiếm các, hắn thả Tuyệt Đối Hắc Ám Lĩnh Vực ra bao phủ, thân thể bị lực lượng hắc ám cắn nuốt. Trong bóng tối, đằng sau lưng hắn xuất hiện hai khe nứt không gian rộng mở, dẫn thẳng đến giới diện chưa rõ.
- Gào!
- Ô!
Hai con Hắc Ám Chân Linh cao bảy, tám mét chen ra khỏi khe nứt không gian, toàn thân xám xịt nhợt nhạt, gầy đến mức lộ rõ khung xương, mọc ba con mắt và hàm răng nanh, vô cùng đáng sợ.
Luồng khí xung quanh chúng lạnh thấu xương tủy, trông có vẻ không quá thông minh, miệng phát ra tiếng rít, nhảy dọc theo bờ sông.
Sát khí âm hàn, móng tay sắc như đao kiếm vuốt thú.
Nếu chỉ so về tốc độ, chúng còn nhanh hơn Huyết Vô Nhai một bậc, đã đạt đến tiêu chuẩn của Lý Duy Nhất và Thụ Tiên.
Dựa vào hai con Hắc Ám Chân Linh, chiến lực của Huyết Vô Nhai đã vượt qua Long Lục.
- Ầm ầm!
Trận truy đuổi kéo dài không dứt, đạo thuật và pháp khí va chạm kịch liệt.
Tiếng động chiến đấu lan theo mười mấy dặm đường.
Bóng dáng của mấy người khi thì đạp nước lướt trên sông, khi thì nhảy vọt lên không trung, có lúc lại rơi vào trong thành trì. Đôi bên không sống thì chết, kiên trì bám đuổi.
Lý Duy Nhất quyết bám theo Ngu Ly tới cùng, cách không tung ra Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm, tiêu hao phòng ngự hộ thể của nàng.
Thụ Tiên theo sát Lý Duy Nhất, thỉnh thoảng sẽ bùng nổ giao phong cận chiến.
- Xoẹt xoẹt!
Hai Hắc Ám Chân Linh lần lượt bị Hoàng Long Kiếm chém trúng, bị hất lên từ dưới phố, xuất hiện phía trên kiến trúc, thân thể xám xịt xuất hiện vết kiếm khổng lồ.
Nơi vết thương do kiếm chém bốc cháy ngọn lửa.
Trong tiếng kêu la thảm thiết, chúng rất nhanh bị thiêu thành tro tàn.
Huyết Vô Nhai thầm nghĩ:
- Kiếm của Lý Duy Nhất rốt cuộc là kiếm gì? Thân thể Hắc Ám Chân Linh còn cứng hơn cả Pháp khí, tà lực hắc ám bên trong tinh thuần, vậy mà dính vào liền bốc cháy. Thảo nào cao tầng của Chân Linh Giáo lại chú ý tới hắn.
Không còn hai phụ tá Hắc Ám Chân Linh, Huyết Vô Nhai lập tức khống chế tốc độ truy kích, lặng lẽ lùi lại phía sau Cù Vạn Thiên, trong lòng rất nghiêm túc.
Đường Sư Đà truyền âm vào tai Lý Duy Nhất:
- Có thể dừng tranh đấu với Trường Sinh Nhân của Kiếm Đạo Hoàng Đình!
Kiếm Đạo Hoàng Đình từ bỏ nhanh như vậy?
Lý Duy Nhất vốn tưởng rằng còn phải tiếp tục đánh. Chí ít cũng phải giết Ngu Ly, trọng thương Thụ Tiên, cao tầng Kiếm Đạo Hoàng Đình mới từ bỏ ảo tưởng.
Chiến tranh là sự kéo dài của ván cờ quyền lực.
Nếu Đường Sư Đà đại diện cho Ngọc Dao Tử đàm phán ổn thỏa điều kiện và lợi ích với Kiếm Thiên Tử, Trường Sinh tranh độ cũng không cần thiết phải tiếp tục.
Nếu đánh tiếp, Lý Duy Nhất và Đường Sư Đà sẽ chết ở Hoàng Thành, tương tự, Kiếm Đạo Hoàng Đình cũng phải trả giá thê thảm hơn.
Chẳng qua là lưỡng bại câu thương.
Tốc độ của Thụ Tiên và Cù Vạn Thiên chậm lại rõ rệt, công kích cách không đánh ra không còn chuẩn xác, luôn rơi vào bên trái hoặc bên phải Lý Duy Nhất. Rõ ràng bọn họ đã nhận được truyền âm của cao tầng Kiếm Đạo Hoàng Đình, chỉ là đang đợi một cơ hội rút lui giữ thể diện.
Đã vậy thì...
Lý Duy Nhất không còn băn khoăn, ánh mắt sâu thẳm nhìn về bóng lưng Ngu Ly ở phía trước. Nàng vẫn chưa nhận ra thế cục đại biến, còn ảo tưởng lật ngược tình thế.
- Rào rào!
Trong Linh Giới ở mi tâm hắn, linh quang bốn màu còn sót lại không nhiều đều được thả ra hết.
Đồng thời, hắn âm thầm kích hoạt Ác Đà Linh, chuẩn bị đến thời khắc mấu chốt sẽ công kích ý thức hồn linh của Ngu Ly, tránh cho nàng nhận thua rút lui.
Kể từ khi tranh độ, bị Ma Quốc dùng đủ loại phương thức bao vây chặn đánh, vô cùng gian hiểm, không chém một vị Trạng Nguyên, Lý Duy Nhất thật sự không cam tâm.
Ngu Ly chạy trốn cực nhanh, phát hiện kiến trúc xung quanh bị chiếu thành bốn màu, nhiệt độ tứ phía tăng cao, như ánh dương sưởi ấm đại địa, nhịn không được quay đầu nhìn lại. Phát hiện, bóng dáng Lý Duy Nhất đã biến mất.
Tầm mắt dời lên trên.
Chỉ thấy hắn lơ lửng giữa hư không, hai tay chắp lại, vẻ mặt bảo tướng trang nghiêm, như một vị Phật tu thần thánh. Hắn thả pháp khí từ Tổ Điền ra, không nở rộ linh quang, niệm võ kết hợp, hai thứ xoắn xuýt vào nhau, rõ ràng là muốn thi triển đế thuật Lục Như Phần Nghiệp.
Đây là Hợp Chưởng Ấn!
Lục Như Phần Nghiệp tầng sáu.
Ngu Ly không vì Lý Duy Nhất thi triển ra đế thuật niệm võ kết hợp mà hoảng loạn, hôm nay không phải là đọ sức một chọi một.
Đám người Thụ Tiên, Cù Vạn Thiên nhất định sẽ nắm bắt cơ hội này, cho hắn một đòn chí mạng.
Ngu Ly bùng nổ ra tốc độ nhanh hơn, nhưng nàng phát hiện không cách nào trốn khỏi phạm vi công kích của đế thuật Lục Như Phần Nghiệp. Khu vực thành dưới chân, bầu trời dưới chân nàng đều bốc cháy.
Mấy chục dặm khu vực thành hóa thành biển lửa Lưu Ly Tịnh Hỏa.
Đây là lần đầu tiên trong cuộc chiến Trường Sinh tranh độ hôm nay bùng nổ, mà Lý Duy Nhất có cơ hội dốc toàn lực thi triển niệm võ kết hợp.
Ngu Ly lẩm bẩm:
- Không đúng...
Ngu Ly tựa như ở trong lò lửa, sóng nhiệt từ bốn phương tám hướng ùa đến, khí kình tầng tầng lớp lớp đè xuống. Nàng nhận ra không ổn, hai mắt xoe tròn, tìm kiếm bóng dáng cường giả phe mình.
Vì sao Thụ Tiên không thừa dịp chém giết Lý Duy Nhất, ngược lại còn cho hắn cơ hội ngưng tụ đế thuật?
Ngu Ly thể hiện ra tố chất chiến đấu của Trạng Nguyên một quốc, nhanh chóng đè xuống sự kinh ngạc.
Một tay nàng giơ qua đỉnh đầu, điều động ma khí và Trường Sinh kinh văn trong cơ thể, ngưng tụ bí thuật át chủ bài. Hư ảnh bát quái bát thú hiện ra quanh thân nàng.
Bàn tay còn lại lấy ra một tấm phù lục hộ thân, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa.
- Ầm ầm!
Hai bàn tay chắp trước ngực của Lý Duy Nhất tách ra, chưởng văn lan tràn, như hai đám mây hình năm ngón tay đánh xuống dưới.
Lưu Ly Tịnh Hỏa trong thiên địa xung quanh đều hội tụ về lòng bàn tay hắn, hóa thành chưởng lực hùng hồn bá đạo.
Lưu Ly Tịnh Hỏa và ma khí, một trên một dưới va chạm vào nhau.
Trận pháp phòng ngự trong khu vực thành xung quanh bộc phát ra vầng sáng rực rỡ.
Ngu Ly cắn chặt răng, mái tóc dài bay rối, ống tay áo rách toạc, tiếp đó là bào phục Pháp khí trên người nổ tung trong ngọn lửa.
Mặt đất dưới chân nàng vỡ vụn sụp đổ.
Nàng đứng thẳng tắp tại chỗ, miệng không ngừng chảy máu. Bàn tay kẹp phù, một luồng phù quang màu xanh tỏa ra giữa các ngón tay, bao phủ lấy thân hình cao gầy, cản lại dư kình chưởng lực của Lục Như Phần Nghiệp.
Đám người Thụ Tiên, Cù Vạn Thiên, Huyết Vô Nhai lần lượt chạy tới, âm thầm thở phào một hơi.
Bọn họ nhìn ra Ngu Ly đã kích hoạt Hộ Thân Phù phẩm cấp cao, cản được một đòn mạnh nhất của Lý Duy Nhất. Như vậy, đương nhiên cũng sẽ bị loại khỏi Trường Sinh tranh độ.
Ngu Ly bị loại, bọn họ đương nhiên cũng có lý do rút lui.
Huyết Vô Nhai kinh hô:
- Đó là...
Hai con ngươi màu đỏ máu của Huyết Vô Nhai co rụt lại.
Chỉ thấy trong phù quang, máu ở trước ngực Ngu Ly không ngừng tuôn ra, đã tụ thành một vũng lớn dưới chân, đỏ thẫm chói mắt.
- Bịch!
Thi thể Ngu Ly ngửa ra sau, ngã xuống vũng máu, trên khuôn mặt thanh tú xinh đẹp tràn ngập vẻ ngỡ ngàng và không cam lòng.
Rõ ràng lúc sắp chết, nàng vẫn ở trong trạng thái mờ mịt, không hiểu tại sao một thiên chi kiêu nữ xuất thân cao quý, làm kinh diễm cả một thời đại như nàng lại kết thúc như thế này.
Đứng ở góc độ của nàng, là nàng đang cứu vớt Ma Quốc lung lay sắp đổ, giúp Ma Quân kéo dài mạng sống. Muốn tránh cho Ma Quốc nội loạn, bị quốc gia khác nuốt chửng.
Thân là con cháu hoàng tộc, nàng không thể từ chối trách nhiệm.
Phù quang tản đi theo gió.
Thân hình Lý Duy Nhất cùng với tuyết bay ngập trời rơi xuống. Hắn nhấc Vô Ảnh Kiếm cắm bên cạnh thi thể Ngu Ly lên, thổi đi vết máu trên thân kiếm, quay đầu nhìn về phía Huyết Vô Nhai.
Trước đó, Ngu Ly bỏ trốn, không kịp thu lại Vô Ảnh Kiếm, thanh kiếm này đã bị Lý Duy Nhất giấu trong tay áo.
Chỉ vì lúc này chém nàng.
Vừa rồi, thân thể Ngu Ly bị Vô Ảnh Kiếm xuyên thủng, rồi mới kích hoạt Hộ Thân Phù thành công, đã chậm một chớp mắt.
Một chớp mắt đủ để quyết định sinh tử.
Thụ Tiên và Cù Vạn Thiên nhìn nhau một cái, dứt khoát rút lui, biến mất trong màn đêm u ám lạnh lẽo.
Huyết Vô Nhai đã nhìn ra manh mối, nhận thấy sự bất thường của Thụ Tiên và Cù Vạn Thiên.
Gần như ngay khoảnh khắc Lý Duy Nhất nhìn qua, hắn lập tức lấy sách ngọc trong ngực ra:
- Ta nhận thua!
- Keng!
Vô Ảnh Kiếm dừng lại ở cổ hắn, chém đứt một lọn tóc.
Lý Duy Nhất duỗi thẳng cánh tay giơ kiếm, đứng đối diện hắn, điện quang trên người lấp lóe xuyên qua. Nếu Huyết Vô Nhai nhận thua chậm một chút nữa, một kiếm này đã chém xuống rồi.
Huyết Vô Nhai cảm nhận được hơi lạnh thấu xương ở cổ, cả người cứng đờ, nhịp tim đập cũng thoáng dừng lại.
Dần dần, hắn khôi phục trấn định, nặn ra nụ cười khổ:
- Võ tu thập tuyền Lý Thương Thiên dẫn đầu cùng thế hệ, vượt qua một thế hệ cũng khó tìm được đối thủ. Huyết Vô Nhai ta tự biết không địch lại, kỳ tranh độ này đành dừng bước tại đây. Một giáp sau, nhất định sẽ lại lĩnh giáo cao chiêu của các hạ.
Những lời này của Huyết Vô Nhai không phải nói cho Lý Duy Nhất nghe, mà là nói cho cao tầng Ma Quốc, nói cho tu giả xem cuộc chiến xung quanh.
Ba năm tranh độ, hôm nay là ngày cuối cùng.
Trên người Huyết Vô Nhai đương nhiên không chỉ có một tấm sách ngọc, mà có hẳn ba tấm.
Đồng thời, từng món Pháp khí cũng được lấy ra từ Tổ Điền và Túi Càn Khôn, sau đó hắn cẩn thận từng lùi lại. Thấy Lý Duy Nhất cất Vô Ảnh Kiếm, Huyết Vô Nhai hóa thành một con quạ màu máu vỗ cánh bay đi, biến mất trong bầu trời đêm.
Ngu Ly chết trận, Huyết Vô Nhai bị loại.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc và Kiếm Đạo Hoàng Đình biết được tin này như bị sét đánh giữa trời quang, lòng người hoang mang. Người còn chiến ý có thể đếm trên đầu ngón tay.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Kiếm Đạo Hoàng Đình phản ứng nhanh nhất, rút lui như thủy triều, ẩn nấp vào bóng đêm.
Giống như rắc muối xuống nước hồ, biến mất không thấy tăm hơi.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc cũng đang rút lui và ẩn nấp, nhưng phản ứng lại chậm hơn Trường Sinh Nhân Kiếm Đạo Hoàng Đình một chút, hơn nữa, là tác chiến ở quốc gia khác, không có ưu thế địa lợi ẩn thân.
Lý Duy Nhất chuyên chọn Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc để truy kích.
Không người nào dám ứng chiến.
- Ta nhận thua!
Một Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc sau khi bị đuổi kịp, bị pháp khí của Lý Duy Nhất đè ép đến mức quỳ một gối xuống đất, lập tức nhận thua, hai tay dâng lên sách ngọc và Pháp khí.
Lý Duy Nhất nhận lấy hết, vung tay áo đánh bay đối phương ra ngoài.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc này bay ngang ra ngoài, đập vào lưới ánh sáng của trận pháp phòng ngự phía xa, hộc máu, hồi lâu đều không bò dậy nổi.
Quy tắc tranh độ chỉ nói không thể ác ý giết chết Trường Sinh Nhân, không có quy định không thể đánh bọn họ một trận.
Lúc chiều, bọn họ không hề nương tay với hắn.
- Lý lão đại, chúng ta tới trợ giúp ngươi một tay, thu Pháp khí, cướp đoạt sách ngọc giúp ngươi.
- Ta có thể truy tung khí tức của một vài Trường Sinh Nhân trong đó.
Nhị Phượng, Tứ Phượng, Ngũ Phượng, Thất Phượng bay đến từ bầu trời đêm, hội hợp cùng Lý Duy Nhất.
Nhị Phượng nói cho Lý Duy Nhất biết, Thanh Phù và Tử Diện Hạt đã bỏ chạy.
Lý Duy Nhất ra lệnh:
- Đi, đêm nay nhất định phải bắt Ma Quốc trả cái giá xứng đáng mới được. Phân tán truy kích trước, lôi từng tên ra.
Lý Duy Nhất mang theo bốn con Phượng Sí Nga Hoàng tìm kiếm Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc khắp thành.
Chiến đấu rất ít khi bùng nổ, gần như là sau khi bị tìm được, đối phương liền lập tức nhận thua.
Đương nhiên, không thể tránh bị đánh một trận.
Có một số đã trốn ra khỏi thành, Lý Duy Nhất không truy đuổi, hiểu rõ sau khi ra khỏi thành sẽ có nguy hiểm khó lường.
Từ xa luân chiến buổi chiều, đến trò mèo vờn bầy chuột buổi tối, ba chữ gió xoay chiều được diễn giải một cách vô cùng chân thực.
- Mở cửa, mở cửa, quét Ma.
Nhị Phượng ngửi mùi vị, đuổi tới một phủ đệ, lớn tiếng gọi to, trực tiếp đạp cửa phá trận.