Ma Quân ngửa mặt lên trời cười dài, âm thanh chấn động bốn phía, mái tóc bạc như những tia sét nhảy múa điên cuồng trong gió đêm.
- Thiền Hải Quan Vụ, ngươi quá tự phụ rồi! Thật sự cho rằng bản thân vẫn ở trạng thái đỉnh phong của ngàn năm trước sao? Tình trạng hiện tại của ngươi thế nào, chính ngươi là người rõ nhất.
Ma Quân đốt cháy sự ngông cuồng và phóng khoáng đã lâu không thấy của Võ Đạo Thiên Tử:
- Ngàn năm trước khi rời khỏi Doanh Châu, ngươi đã chết rồi đúng không? Một tái thế hoạt linh, trở về chưa đến mười năm mà đã dám đường hoàng hiện thân? Căn cơ của ngươi và Hoàng Ngọc Dao còn nông cạn chưa vững, không giữ chân lão phu nổi đâu.
Dứt lời, Ma Quân khẽ nhấc cánh tay, năm ngón tay xòe ra nâng thiên địa.
Khung trời sấm chớp rền vang, tầng mây đen dày đặc cuộn tròn, từng luồng huyền quang ngũ sắc đan xen bên trong, mang theo uy thế và khí kình đè xuống mặt đất.
Năm ngón tay nắm lại.
Mảnh đất bị Phong Lôi Tiên Môn và trận pháp trấn áp này lập tức nổ tung, đất đá bay tứ tung. Thiên địa dường như hóa thành một lò luyện tràn ngập khí tức hủy diệt, mọi thứ đều đang vỡ nát.
Lực lượng này khiến cường giả Siêu Nhiên có mặt ở đây đều cảm thấy lạnh gáy, lần lượt lùi ra xa.
Có thể ở khoảng cách gần quan sát Võ Đạo Thiên Tử dốc toàn lực ra tay không phải là chuyện thường thấy. Tham gia vào đó, đối với bọn họ mà nói càng là một hành động liều mạng đi trên lưỡi dao.
Nếu đám võ tu trẻ tuổi không được Đường Sư Đà đưa đi, giờ phút này đã nổ tung thành bột máu.
Chỉ có Thiền Hải Quan Vụ đạt tới cấp Đế Niệm Sư mới có thể ung dung bình tĩnh.
Tuy nhiên, nàng cũng phải vô cùng cẩn trọng.
Thân thể và võ đạo của nàng mới tu luyện chưa đến mười năm, một khi dính phải lực lượng cấp Võ Đạo Thiên Tử, trong nháy mắt sẽ lại biến thành xương khô, mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu.
Muốn thi triển ra Trượng Lục Kim Thân thì phải mượn hai viên Bỉ Ngạn Thiên Đan của Ngọc Dao Tử. Hơn nữa, lấy lục phủ ngũ tạng và huyết nhục yếu ớt của nàng hiện tại, thi triển thuật pháp ở cấp bậc này sẽ gây ra tổn thương nghiêm trọng cho bản thân.
- Xoẹt xoẹt!
Lực lượng do Phong Lôi Tiên Môn thả ra bị Ma Quân dùng đạo thuật chuyển đổi thành ngũ sắc, biến thành thuộc tính ngũ hành, bị hắn chuyển hóa lợi dụng.
- Ầm!
Vang lên tiếng nổ lớn, Phong Lôi Tiên Môn trực tiếp bị khí kình ngũ sắc trào ngược trở lại hất bay.
Thiền Hải Quan Vụ trước tiên đạp lên linh quang bay vút lên bầu trời, tránh né công kích của Ma Quân. Ngay sau đó, nàng thả ra ba cánh Tiên Môn gồm Vân Ẩn, Tinh Thần, Thiên Khải bay về phía mặt đất và bầu trời.
Bốn cánh Tiên Môn này là nàng cướp từ tay Ngu Đạo Chân trong trận chiến Vân Thiên Tiên Nguyên, có lai lịch phi phàm.
Chính là cơ duyên lớn nhất giúp Ngu Đạo Chân có thể tu luyện đến mười hàng đầu trong Trữ Thiên Tử.
Năm loại lực lượng ngũ hành nhanh chóng lan tràn về phía rìa chiến trường.
Sức mạnh bẻ gãy nghiền nát, cỏ cây biến thành sương mù xanh, đá tảng hóa thành tro bụi.
Một Siêu Nhiên đến từ Thánh Triều rút lui chậm một bước, hai chân giống như bị đất đồng hóa, dính chặt ở đó không thể thoát ra. Huyết nhục và xương cốt ở hai bàn chân, bắp chân không ngừng phân giải, hóa thành các hạt bụi ngũ sắc lan dần lên trên.
Vẻ mặt hắn vô cùng kinh hãi, vỗ hai chưởng hướng xuống mặt đất, nhưng căn bản không thể thoát ra.
Trình Đôn bay lùi trong hư không, đánh ra một trang Địa Thư từ trong tay áo.
Địa Thư mỏng manh hóa thành một đám mây xanh, xoay tròn chém xuống bên dưới vị Siêu Nhiên Thánh Triều kia, phá vỡ lực kéo của lực lượng ngũ hành hủy diệt.
Vị Siêu Nhiên Thánh Triều mất hai chân, nửa thân trên bay lên, sắc mặt nhợt nhạt đuổi theo, cảm kích nói:
- Đa tạ Trình phu tử.
Trình Đôn có thể nói là tồn tại đứng đầu trong đám Siêu Nhiên ở đây, không thua kém Ma Tướng của Ma Quốc. Hắn không những có thể tự bảo vệ mình mà còn có dư sức cứu người.
Hắn đạp trên Địa Thư, ngăn cách thiên địa, hét lớn với mọi người:
- Là Ngũ Hành Tuyệt Vực của Ma Quân, mau lùi lại, lùi càng xa càng tốt.
Váy đỏ của Thiền Hải Quan Vụ tung bay phần phật, mái tóc đen bay bổng, chân đạp lên Thiên Khải Tiên Môn mạnh nhất trong bốn cánh Tiên Môn, nhanh chóng lùi vào quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, rốt cuộc cũng cản được Ngũ Hành Tuyệt Vực và pháp tắc ăn mòn thân thể nàng.
Ma Quân công kích nhắm vào điểm yếu của nàng.
Thiền Hải Quan Vụ là Thiên Tử từng bước giết ra từ tuyệt cảnh. Nàng lấy thân phận thủ lĩnh nghĩa quân công phá Lôi Tiêu Tông mà bước vào Khôn Nguyên, kinh nghiệm dày dạn, trải qua vô số nguy hiểm sinh tử, vượt qua muôn vàn điều không thể.
Nàng bình tĩnh trước biến cố, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào Ma Quân, dẫn động Vân Ẩn Tiên Môn trấn áp xuống mặt đất.
Lập tức, đại địa ngũ sắc bị biển mây trắng bao phủ.
Tinh Thần Tiên Môn bay về phía khung trời, đánh xuyên qua mây đen. Ánh sáng sao rải khắp chiến trường, giống như đang trút xuống một cơn mưa lốm đốm vàng vĩnh hằng.
Nàng muốn dùng cái này để phá giải Ngũ Hành Tuyệt Vực.
- Vù!
Phía sau Ma Quân, Pháp khí chí thượng Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân từ từ bay lên từ phía bên kia của dãy núi giống như một mặt trời rực rỡ. Nó làm cho sắc trời của Kiếm Đạo Hoàng Thành cách đó ngàn dặm chuyển từ đêm khuya tĩnh mịch sang buổi sáng quang đãng.
Năm tòa tuyền nhãn lơ lửng ở năm phương vị của Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, mang năm màu sắc đỏ, xanh, vàng, trắng, đen.
Đó là năm dòng suối có thể phun ra pháp lực ngũ hành do Ma Hoàng Ngu Đồ để lại sau khi chết.
Chính nhờ việc mượn Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân và năm dòng suối này, Ma Quân mới khống chế và hấp thu được Khôn Nguyên Huyền Anh do Ma Hoàng tu luyện ra, một hơi phá cảnh trở thành Võ Đạo Thiên Tử.
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân xoay tròn bay lượn, dấy lên cơn bão Pháp khí chí thượng, nghiền nát trận thế do Thiền Hải Quan Vụ bố trí thành từng mảnh vụn.
Pháp khí chí thượng này là cửu tuyền cộng với năm dòng suối, mười bốn tòa tuyền nhãn pháp khí đang kích hoạt.
Chân trời treo mười bốn thác nước pháp khí, cảnh tượng vô cùng thần dị.
- Vù!
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bay về phía Đường Sư Đà và Lý Duy Nhất, đánh thủng từng tầng hàng rào không gian do Bách Ngục Phong Linh ngưng tụ, hệt như chọc thủng từng tờ giấy.
Ma Quân rất hiểu rõ trạng thái của bản thân.
Mỗi lần hắn ra tay, huyết khí và thọ nguyên đều sẽ tổn thất lớn, càng tiến gần đến cái chết. Cho nên, hắn căn bản chưa từng nghĩ tới việc liều mạng với Thiền Hải Quan Vụ.
Hắn mạo hiểm rời khỏi Tiêu Dao Kinh là để bắt giữ Lý Duy Nhất, ép Ngọc Dao Tử giao ra Mệnh Tuyền.
Thậm chí... có lẽ còn có thể lấy được Sinh Tuyền.
Nhưng giờ phút này, theo sự xuất hiện của Thiền Hải Quan Vụ và quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, hắn đã có suy nghĩ mới. Thiền Hải Quan Vụ có thể tái thế tu lại, rất có thể liên quan đến bí mật trên người Lý Duy Nhất.
Nếu có thể đoạt được bí mật này, đối với một người không còn nhiều thọ nguyên như hắn mà nói, giá trị càng vượt xa Mệnh Tuyền và Sinh Tuyền.
Dù thế nào, hắn cũng phải cược một phen.
Hai cánh tay của Thiền Hải Quan Vụ thon dài như ngọc, đường nét mềm mại, vung lên thi triển thuật pháp. Lập tức, quang ảnh Phù Tang Thần Thụ hóa thành một phù thiên địa khổng lồ, bay về phía Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.
Thiên Khải Tiên Môn bám sát theo sau, đụng vào Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân vừa đâm thủng phù lục.
- Ầm ầm!
Tựa như hai ngọn núi thần bằng kim loại đang va chạm, sóng âm và khí kình chấn vỡ nát, đánh sập từng ngọn núi xung quanh.
Mi tâm Thiền Hải Quan Vụ tỏa ra ánh sáng rực rỡ, thân thể mềm mại bị linh quang bao phủ, rơi mạnh xuống mặt đất, hai chân khuỵu xuống như hình cánh cung. Tay phải niệm quyết, dẫn động Bách Ngục Phong Linh bay ra, dựng lên hàng rào không gian, cản lại đường đi của Ma Quân.
Ma Quân quát:
- Thiền Hải Quan Vụ, tuy ngươi đã trở lại cảnh giới Đế Niệm, nhưng trong vài năm ngắn ngủi, ngươi có thể chuẩn bị được bao nhiêu thủ đoạn? Đế Niệm thực sự là cần chuẩn bị ngàn năm, mấy ngàn năm mới có thể ngồi ngang hàng với Võ Đạo Thiên Tử.
Chân thân Ma Quân bay tới, sát khí trên người ngút trời, giống như Ma Thần viễn cổ xuất thế. Miệng hắn nuốt thiên phệ địa, hai mắt như hai thần lô, hắn điểm một ngón tay lên hàng rào không gian nối liền thiên địa.
Không gian nổ lách tách, vết nứt lan ra như băng vỡ.
Trận pháp và phù lục có thể đối phó với Võ Đạo Thiên Tử, không những vật liệu hiếm có khó tìm, cần đi khắp các tuyệt địa để tìm kiếm, mà còn phải tốn rất nhiều thời gian để khắc họa và luyện chế.
Chuẩn bị càng nhiều, ưu thế càng lớn.
Cường giả thành danh lâu năm như Học Hải Đế Niệm thì ngay cả Thánh Thiên Tử cũng phải kiêng dè ba phần.
- Vù!
Vẻ mặt Thiền Hải Quan Vụ nghiêm túc, ngón tay ngọc vẽ một vòng tròn trong hư không, hình thành một tòa trận pháp không gian tạm thời, dịch chuyển Ma Quân vừa áp sát quay trở lại dãy núi cách đó trăm dặm.
Nàng nhìn thấu ý đồ của Ma Quân nên vẫn luôn cản trở.
Ở rìa chiến trường xa xa, đám người Đường Sư Đà, Tiết Thiên Thọ, Trình Đôn đều vô cùng căng thẳng.
Vừa rồi quá hung hiểm. Lấy trạng thái hiện tại của Vụ Thiên Tử, nếu chịu một đòn áp sát của Ma Quân, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Bọn họ nhìn ra được, Vụ Thiên Tử quả thật có điểm yếu chí mạng. Nàng rất khó để công kích gây ra vết thương thực sự hiệu quả cho Ma Quân với đầy rẫy bảo vật hộ thể trên người. Một khi nàng bị Ma Quân đánh trúng một lần, có khả năng sẽ trọng thương thảm bại.
Đường Sư Đà nhìn Lý Duy Nhất bên cạnh, nhận ra hắn là một sơ hở khác mà Vụ Thiên Tử buộc phải bảo vệ, là mục tiêu của Ma Quân.
Đường Sư Đà lại nhìn bóng tối vô tận phía sau, luôn có cảm giác trong bóng tối có từng bóng người mờ ảo. Nếu mình mang Lý Duy Nhất đi, có lẽ là một chuyện nguy hiểm hơn.
Tiết Thiên Thọ hô lớn:
- Lại đến rồi!
Sau khi hô lớn, Tiết Thiên Thọ giương cung lắp tên, bộc phát toàn bộ sức mạnh, bắn ra một mũi Cổ Tiên Tiêu Tiễn.
Đáng tiếc khoảng cách quá xa, không thể khóa chặt Ma Quân, không thể tạo ra kiềm chế.
Bọn họ cùng xông lên đương nhiên có thể chia sẻ áp lực cho Vụ Thiên Tử. Tuy nhiên, ngoại trừ Đường Sư Đà ra, ở đây không một ai dám làm cái chuyện cửu tử nhất sinh như thế, cái giá phải trả quá lớn.
Suy cho cùng, bọn họ không có liên quan mấy đến chuyện này.
Ngọc Dao Tử người chưa tới, âm thanh đã tới trước:
- Ma Quân, Ngu Đạo Chân và Ngu Đạo Nhàn để bản hoàng tới tiễn ngươi lên đường. Các hùng chủ Ma Quốc đã mong ngóng tân quân từ lâu.
Chân trời hóa thành màu sắc lưu ly. Từng con Hỏa Phượng Hoàng do linh quang ngưng tụ dài đến hơn mười dặm giống như một đàn thần điểu tụ tập, trong chớp mắt đã che phủ toàn bộ chiến trường.
Ngọc Dao Tử mặc nhuyễn giáp trắng, tay cầm Không Minh Kiếm.
Một kiếm xé rách hư không, xuyên qua ma khí hộ thể của Ma Quân, áp sát chém tới.
- Ầm!
Trong mắt tất cả người xem cuộc chiến, Ngọc Dao Tử hệt như một ngôi sao băng đập xuống đại địa, trực tiếp va chạm với Ma Quân.
Nàng dẫn động uy năng của Pháp khí chí thượng, vung kiếm chém ngang một lần nữa.
Minh hà xuyên thủng bầu trời, lại cắm thẳng xuống lòng đất, khuấy đảo thế giới này đến mức trời long đất lở.
Lấy năng lực của Ma Quân cũng phải tạm thời tránh né, liên tục lùi lại ba mươi dặm, tiếp đó hắn túm lấy Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, đánh xuyên Minh Hà, giáng mạnh vào Không Minh Kiếm.
- Bành!
Năm vòng kinh văn pháp khí và sóng kình bộc phát từ Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân chấn lùi Ngọc Dao Tử. Bàn tay cầm kiếm và cánh tay của nàng chảy máu, nhưng nàng không hề bận tâm. Nàng phẩy tay một cái, vết thương đã khỏi hẳn.
Đây chính là sự khác biệt giữa Ngọc Dao Tử và Vụ Thiên Tử!
Vụ Thiên Tử luôn né tránh, chỉ sợ bị lực lượng của Ma Quân dính vào. Ngọc Dao Tử lại không có sự e ngại đó. Thân thể nàng mạnh mẽ, lực lượng dồi dào, chiến ý ngút trời, nhuệ khí vượt xa vị Thiên Tử lúc tuổi già như Ma Quân.
Cùng với sự xuất hiện của Ngọc Dao Tử, Ma Quân càng muốn thoát khỏi đây. Nhưng nếu không bắt được Lý Duy Nhất, hắn lại vạn phần không cam lòng.
Ngọc Dao Tử nói:
- Ngu Bá Tiên, ngay cả Thường Ngư Lộc cũng đã phản bội ngươi, ngươi sớm là kẻ cô độc rồi.
Ngọc Dao Tử dẫn động Lôi Cức Trác đánh xuyên lòng đất, ép Ma Quân vừa định độn thổ tàng hình phải hiện thân.
Ngọc Dao Tử cầm kiếm lao nhanh tới, chém ra Nhất Kiếm Khai Hải, không cho Ma Quân cơ hội lao về phía Đường Sư Đà và Lý Duy Nhất:
- Ngươi chơi đùa với quyền thuật và lòng người cả đời, định sẵn lúc tuổi già sẽ bị quả ác gieo xuống ngày trước phản phệ.
Lại là một đòn va chạm trực diện.
Ngọc Dao Tử bay ngược ra ngoài. Tuy Ma Quân chiếm ưu thế, nhưng lại vô cùng khó chịu, huyết khí không theo kịp, đã xuất hiện cảm giác cạn kiệt sức lực.
Ngọc Dao Tử tiếp tục nói:
- Ngươi không đi được đâu. Bất kể trên trời hay dưới đất đều đã bị Bách Ngục Phong Linh phong tỏa. Ngươi đường đường là Ma Quân, vậy mà lại ra tay với thiên chi kiêu tử của các thế lực lớn. Nhẫn nại của mọi người đối với ngươi đã đến giới hạn. Lần này, không có Thiên Tử nào tới can ngăn nữa. Mọi người đều hy vọng ngươi chết sớm.
...
Đám người đứng xem cảm thấy kỳ quái. Đại cung chủ trước kia lạnh như băng, lúc chiến đấu rất ít khi nói chuyện.
Lần này thì nàng chuyên chọc vào nỗi đau, lời nói còn sắc bén hơn lợi kiếm trong tay. Một lão nhân không còn nhiều thọ nguyên, sao có thể chịu nổi điều này?
Hôm nay, dù Ma Quân chết ở đây, ít nhất một nửa nguyên nhân là do bị chọc tức mà chết.
Cao tầng Nhân tộc buộc phải đoàn kết. Đây là phương hướng chung không ai được phép thách thức. Cho dù có bất đồng, có tranh giành lợi ích, cũng phải kiềm chế hết sức có thể.
Giống như Ngọc Dao Tử và Kiếm Thiên Tử, cả hai đều kiềm chế và nhượng bộ, không để tình hình tiếp tục tồi tệ.
Thánh Triều trong tình huống chiếm ưu thế tuyệt đối đối với Lang Độc Hoang Nguyên, cũng cần vô số lý do, chiếm đủ đạo lý mới dám xuất binh.
Cao tầng Nhân tộc luôn giữ thái độ nhẫn nhịn đối với Ma Quân. Nếu Ma Quân tới thăm Kiếm Đạo Hoàng Thành mà bị Đại cung chủ và Vụ Thiên Tử tấn công, Kiếm Thiên Tử cho dù không muốn đến mấy cũng nhất định sẽ ra mặt can ngăn.
Lúc này, Kiếm Thiên Tử giữ im lặng là vì tối nay Ma Quân đã đánh mất đạo nghĩa, hắn thậm chí không tìm được lý do để ra mặt khuyên giải.
Xem như bớt việc!