Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Ngu Bá Tiên, ai nói với ngươi là ta không có chuẩn bị? Ai nói Đế Niệm Sư nhất định cần chuẩn bị ngàn năm, mấy ngàn năm?
Thiền Hải Quan Vụ đứng trên đỉnh Thiên Khải Tiên Môn, lấy Cửu Hoàng Phiên mượn từ chỗ Lê Viên Triết ra, nâng lên trên tay.
Chín cái đầu lâu trên đỉnh Cửu Hoàng Phiên, dưới sự kích hoạt linh quang của Đế Niệm đã phát ra chín đế âm chấn động cõi đời.
Lá cờ này, truyền thuyết là do Cửu Lê Thần dùng đầu của chín vị Võ Đạo Thiên Tử tế luyện mà thành. Kinh văn thần bí trên chín dải lụa trắng treo ở miệng của chín cái đầu lâu chính là chín cổ phù.
Cửu Hoàng Phiên trong tay Thiền Hải Quan Vụ hóa thành một lá cờ khổng lồ cao cả trăm mét.
Chín dải lụa bay phấp phới, bầu trời rơi xuống vô số tiền giấy trắng như tuyết.
Huyết khí phun ra từ chín cái đầu lâu bao phủ lấy Thiền Hải Quan Vụ.
Trong luồng huyết khí dày đặc đó, chín cỗ quan tài dị giới to lớn và kỳ dị hiện ra xung quanh Thiền Hải Quan Vụ, lơ lửng trong hư không.
- Bùm! Bùm...
Nắp của chín cỗ quan tài bay lên. Chín thi hài không đầu của Cổ Thiên Tử với tử khí ngút trời, làm mục nát đại địa bước ra từ trong quan tài. Mỗi cái tay cầm một món chiến binh, chân đạp huyết hà, từ chín hướng đi về phía Ma Quân.
Cảnh tượng đó vô cùng đáng sợ. Nó chỉ có thể nhìn thấy ở một vài cấm khu viễn cổ của Vong Giả U Cảnh, không nên xuất hiện ở Sinh Cảnh của Nhân tộc.
Tiết Thiên Thọ nhìn chằm chằm vùng thiên địa quỷ dị tràn ngập huyết vụ phía trước, âm thầm nín thở:
- Thì ra là thế... Đây mới là uy lực thực sự của Cửu Hoàng Phiên sao? Đây là thân thể của chín cái đầu lâu kia?
Trước đây, hắn từng nhìn thấy Cửu Hoàng Phiên.
Nhưng rõ ràng, khi kết hợp với chín cỗ thi thể vô đầu của Cổ Thiên Tử thì đây mới là trạng thái hoàn chỉnh của nó.
Trình Đôn kiến thức rộng rãi, nhìn chăm chú vào chín dải lụa trắng treo trên hư không:
- Đó chắc hẳn là Cổ Pháp Khôi Phù điều khiển Cửu Hoàng, có thuộc tính không gian. Tồn tại luyện chế lá cờ này không đơn giản.
Đường Sư Đà tiếp lời:
- Cửu Lê Tộc chưa từng xuất hiện Võ Đạo Thiên Tử hay Đế Niệm, cho nên không thể phát huy uy năng thực sự của Cửu Hoàng Phiên. Nó vào tay Vụ Thiên Tử thì... khác hẳn. Ma Quân lần này không thoát được.
Lý Duy Nhất âm thầm suy đoán, chín cỗ thi thể vô đầu của Cổ Thiên Tử này có lẽ chính là kỳ trân phong ấn ở Tổ Sơn của chín bộ tộc mà lão Lê từng nói tới.
Ma Quân quát:
- Bá Tiên Ma Tôn Tướng!
Ma Quân vắt chéo hai tay trước ngực, thân thể già nua bùng nổ ra ma uy kinh thiên động địa.
Sau lưng hắn, một hư ảnh Cổ Ma đội trời đạp đất hiện ra, nhưng vì huyết khí suy kiệt nên khá mờ nhạt.
Ma Tôn Tướng tay bưng Pháp khí chí thượng thứ hai Cửu Ngục Trấn Hồn Tháp. Ngọn lửa rực cháy trên tháp.
Trong mỗi tầng tháp đều thu thập những sức mạnh cảm xúc khác nhau: giận dữ, ác niệm, tuyệt vọng, tham lam, ích kỷ... Chín loại sức mạnh này có thể phá vỡ tâm thần, làm rối loạn ý thức.
Đế thuật Cửu Tầng Ma Tháp Thông Thiên Thuật của hoàng tộc Ma Hoàng được sáng tạo ra dựa trên nó.
Chín tòa ma tháp Vạn Tự Khí của hoàng tộc là vật phẩm sao chép nó.
Có thể nói, Cửu Ngục Trấn Hồn Tháp mới là đệ nhất chiến binh đại diện cho truyền thừa của Ma Quốc nhất.
Một Siêu Nhiên của Độ Ách Quan như có điều suy nghĩ:
- Ma Quân vậy mà vẫn còn thi triển được Bá Tiên Ma Tôn Tướng, hèn gì Ngu Đạo Chân mãi không dám động thủ, là đang đợi hắn trở nên suy yếu hơn.
Pháp môn tu hành của Độ Ách Quan và Ma Quốc đều bắt nguồn từ Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, có thể gọi là một gốc hai nhánh.
Ánh mắt Ngọc Dao Tử trang nghiêm, miệng lẩm nhẩm chữ Đấu Tự Quyết, giơ tay kéo quang hải lưu ly và vô số Hỏa Phượng Hoàng trên không trung xuống, ngưng tụ thành một bộ lưu ly giáp trong suốt lấp lánh trên người.
Niệm võ kết hợp.
Nàng cũng thi triển thuật pháp tương tự Ma Tôn Tướng. Hai bóng hình cao lớn hiện ra phía sau nàng, một phát ra minh quang, một tỏa Phật quang vạn trượng, lấy Lôi Cức Trác làm chiến binh.
- Ầm ầm!
Lôi điện và ma sát khí bắn ra, núi non vỡ vụn, mặt đất sụt lún.
Đám Siêu Nhiên ở rìa chiến trường một lần nữa lùi lại, vẫn bị dư ba do Võ Đạo Thiên Tử giao phong chấn động khiến khí huyết trào dâng.
- Rắc.
Một tiếng động nhỏ mà rõ ràng vang lên...
Hai tay của Ma Tôn Tướng khổng lồ xuất hiện vết nứt.
Trên khuôn mặt già nua của Ma Quân xuất hiện nét ửng đỏ bất thường. Hắn bị Đại cung chủ và Thiền Hải Quan Vụ liên thủ đánh cho hộc máu, lảo đảo lùi lại. Ma Tôn Tướng lơ lửng trên đỉnh đầu nổ tung một mảng.
Ngọc Dao Tử ở gần nhất, giáp linh quang lưu ly trên người vỡ vụn. Thân thể nàng văng mạnh ra ngoài, rơi xuống bên dưới Thiền Hải Quan Vụ và Cửu Hoàng Phiên, sắc mặt khá nhợt nhạt.
Đấu cứng với cường giả cỡ Ma Quân, nàng cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như kiếm.
Ma Quân nhìn quanh bốn phía, thấy chín thi hài Cổ Thiên Tử không đầu lại đứng dậy, trong mắt hắn hiện lên vẻ cô đơn và bi lương.
Hắn hiểu rõ đám cường giả Ma Quốc như Ngu Đạo Chân, Tào Hoàng Hậu, Ngu Đạo Nhàn, Thường Ngư Lộc tất nhiên đều đang ẩn nấp gần đây, nhưng không một ai ra tay giúp hắn thoát khốn. Mùi vị này thật sự khó chịu.
Trong Kiếm Đạo Hoàng Thành, Kiếm Thiên Tử thở dài nói:
- Ngu Bá Tiên, anh hùng cùng đường rồi!
Kiếm Thiên Tử thở dài là sự đồng cảm thực sự, bởi vì hắn biết mình cũng sẽ có ngày già cỗi, cũng sẽ không cam tâm cứ thế tan biến, không cam tâm sinh mệnh tu hành võ đạo phút chốc lại hóa thành hư vô.
Trong tình cảnh chúng bạn xa lánh, đường cùng không lối thoát này, nội tâm Ma Quân dường như đã làm hòa với chính mình, không còn chấp niệm và không cam lòng, hóa thành một sự bình tĩnh kỳ lạ:
- Thiền Hải Quan Vụ, Hoàng Ngọc Dao, hôm nay lão phu thua. Ta muốn cướp đoạt mệnh số của người khác để sửa mệnh, cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không. Nhưng điều đó không có nghĩa là các ngươi đã thắng!
- Còn một kiểu thất bại khác, gọi là lưỡng bại câu vong.
- Võ Đạo Thiên Tử ngã xuống, sao có thể âm thầm lặng lẽ? Đạo Chân, nhi tử của ta ơi, vi phụ sẽ dọn dẹp cường địch cho ngươi. Từ nay về sau, Ma Quốc giao lại cho ngươi!
- Lấy thân tàn này, tế bái ma đạo. Ngũ hành xoay chuyển, diệt tuyệt thương sinh.
Ma Quân thu hồi Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, năm dòng suối, Ngũ Hành Tuyệt Vực vào Tổ Điền. Lực lượng ngũ hành vận hành ngược, thân thể hắn lập tức tỏa ra vầng sáng ngũ sắc tới cực hạn, cơ thể già nua thế mà nhanh chóng đứng thẳng tắp, khôi phục lại dáng vẻ tráng niên.
Khí tức trên người hắn ngày càng mạnh mẽ, năm ngọn lửa bốc cháy.
Cửu Ngục Trấn Hồn Tháp trong tay hắn bay lên, biến thành ngọn núi thần khổng lồ.
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Muốn đồng quy vu tận, làm gì dễ dàng như vậy?
Thiền Hải Quan Vụ dẫn động bốn cánh Tiên Môn, trấn áp xuống bốn phương vị của Ngu Bá Tiên.
Bách Ngục Phong Linh từ trên trời giáng xuống, mỗi một tiếng chuông vang lên lại có thêm một hàng rào không gian đè xuống.
Ngọc Dao Tử nói:
- Còn đợi gì nữa? Cùng nhau tiễn Ma Quân lên đường.
Ngọc Dao Tử trước là đánh ra Lôi Cức Trác, sau lại điều khiển Không Minh Kiếm, xé gió lao tới đâm thẳng vào Tổ Điền của Ma Quân.
Mũi kiếm bộc phát ra chấn kình không gian kiếm đạo, chấn động khiến Tổ Điền của Ma Quân hỗn loạn, từng món bảo vật hộ thể trên người vỡ vụn.
Trình Đôn đánh ra từng trang Địa Thư, văn tự in trên mặt đất, mây xanh lơ lửng trên không:
- Cung tiễn Ma Quân!
Tiết Thiên Thọ nhận lấy Ác Đà Linh do Lý Duy Nhất đưa, cùng hai người đứng phía sau kích hoạt nó, hóa thành minh vụ thiên địa trấn áp xuống:
- Cung tiễn Ma Quân!
Đám Siêu Nhiên còn lại cũng lần lượt đánh ra Pháp khí:
- Cung tiễn Ma Quân!
Hiện giờ đã có kết quả chắc chắn, bọn họ không còn phải e dè, quyết định giúp Lăng Tiêu Cung hợp lực trấn sát Ngu Bá Tiên.
Hơn nữa, với trạng thái điên cuồng của Ngu Bá Tiên lúc này, một khi hắn lao ra ngoài, nổi máu giết chóc, chưa biết chừng sẽ kéo bọn họ cùng chôn cùng.
Đường Sư Đà không ra tay mà chỉ vận chuyển Tiên Sát Kiếm, cảnh giác nhìn vào bóng đêm, lo cường giả Ma Quốc thừa cơ hội này tập kích.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mảng thiên địa ngũ sắc bị từng món Pháp khí chí thượng trấn áp chớp tắt không ngừng. Tiếng nổ đinh tai nhức óc, tiếng gầm thét có thể truyền đi xa mấy ngàn dặm.
Đám tu giả trẻ tuổi như Lý Duy Nhất đều căng thẳng tới cực điểm, không dám thở mạnh.
Không biết đã qua bao lâu, như chỉ một chớp mắt, lại như mấy năm đã trôi qua.
Khu vực bị trấn áp dần dần tối đi...
Ánh sáng một lần nữa lóe lên rực rỡ.
- Ầm!
Một tiếng nổ lớn, toàn bộ Pháp khí chí thượng bị hất văng ra ngoài.
Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử đều bị thương, bay lùi lại, va đập làm đại địa nứt toác. Vết nứt lan tràn mãi đến vùng ngoại ô Kiếm Đạo Hoàng Thành.
Phía trước Lý Duy Nhất, từng vị Siêu Nhiên đều bị phản phệ, người nào người nấy thất khiếu chảy máu, cả người nhũn ra, ngồi xuống đả tọa.
Đường Sư Đà vung ngang kiếm chống đỡ, dùng kinh văn ngưng tụ thành vòng bảo vệ, đám tu giả trẻ tuổi mới không bị thương.
- Vù!
Ở trung tâm chiến trường, từng khối ánh sáng mang nhiều màu sắc khác nhau tỏa ra bốn phía bay đi, biến mất vào trong màn đêm giống như một cơn mưa sao băng.
Mi tâm Lý Duy Nhất lấp lánh, định bụng một khi Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử quay lại sẽ lập tức kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư chạy trốn. Tuy nhiên, hắn phát hiện trên chiến trường trống rỗng, làm gì còn hình bóng Ma Quân nữa?
Chỉ còn lại một mảnh đất cằn cỗi vỡ nát, sụt lún, bụi đất mịt mù, núi lở đất nứt, khiến người nhìn vào kinh hãi.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ma Quân đâu rồi?
Kiếm giơ ngang trong tay Đường Sư Đà chuyển sang cắm thẳng xuống đất, bắp thịt đang căng cứng dần buông lỏng tự nhiên, trong lòng hắn cảm khái muôn vàn:
- Nếu Ma Quân có thể phá tan đám Pháp khí chí thượng trấn áp vừa rồi, Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ sẽ gặp nguy hiểm vô cùng, chúng ta cũng khó sống được. Đáng tiếc, hắn không thể phá tan, bị đè bẹp xuống thì tự nhiên sẽ chầu trời thôi.
Lý Duy Nhất thở phào nhẹ nhõm một hơi dài:
- Vậy vừa nãy là sao?
Đường Sư Đà nói:
- Huyền Anh binh giải, hóa thành từng viên Ngũ Hành Thiên Đan bay ra ngoài. Hắn chỉ có thể dùng cách này mới truyền thụ được pháp của mình lại cho Ngu Đạo Chân. Lúc sắp chết, mọi tạp niệm tan biến, tình cảm quy về chân thực, chắc hẳn hắn đã nảy sinh tình phụ tử. Giờ phút này, cường giả Ma Quốc chắc đang lùng sục khắp nơi thu thập Ngũ Hành Thiên Đan.
Sau khi các vị Siêu Nhiên của các thế lực lớn tụ tập xung quanh áp chế thương thế, lập tức cáo từ Thiền Hải Quan Vụ và Đại cung chủ, mang theo hậu bối của mình lao thẳng vào trong bóng tối.
Bọn họ cũng muốn chia chác mớ Ngũ Hành Thiên Đan này.
Lý Duy Nhất định sử dụng pháp tắc ngũ hành để ngưng tụ Bỉ Ngạn Thiên Đan, tự nhiên rất có hứng thú với di vật của Ma Quân. Có điều, hắn biết khả năng của mình, cũng biết được hung hiểm của đêm nay.
Đường Sư Đà dẫn theo đám người Lý Duy Nhất, Đường Vãn Châu, Đường Vãn Thu đi về phía Thiền Hải Quan Vụ và Đại cung chủ đang chữa thương.
Hai mắt hắn đột nhiên co rụt lại.
Chỉ thấy, ở rìa mảnh đất đổ nát phía đối diện xuất hiện một thân ảnh thướt tha, xinh đẹp.
Dữ Thiên Yêu Hậu mọc bốn cánh trên lưng, hai con mắt sáu đồng tử đứng ngạo nghễ ở vách đá nứt toác, nhặt Cửu Ngục Trấn Hồn Tháp lên, cười khen:
- Đặc sắc, vô cùng đặc sắc. Võ Đạo Thiên Tử của Nhân tộc nội chiến, Ma Quân bỏ mạng. Quả thật đã tạo một khởi đầu tuyệt vời cho chúng sinh thiên hạ, làm một tấm gương vô cùng tốt. Chắc hẳn Vong Giả U Cảnh sẽ cảm ơn các ngươi lắm nhỉ? Nhưng các ngươi không biết giấu uy hiếp, mà cùng bộc lộ ra thế này, chẳng phải là đâm đầu vào cái chết sao?
Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử, một người váy đỏ, một người mặc nhuyễn giáp trắng, cùng đứng thẳng dậy. Một người nắm cán cờ, người kia cầm chuôi kiếm, dáng vẻ như sắp đương đầu với đại địch nhìn chằm chằm bóng tối phía sau Dữ Thiên Yêu Hậu.
Thiên địa ở đó còn u tối hơn màn đêm gấp mấy lần.
Một luồng khí tức uy áp làm chấn nhiếp linh hồn đột ngột bộc phát ra.
- Ầm!
Đường Sư Đà hoàn toàn không kịp chuẩn bị gì, bị luồng uy thế Yêu Đế bất chợt ập tới này ép cho một chân quỳ rạp xuống đất, không thể nào đứng thẳng nổi. Tiên Sát Kiếm trong tay miễn cưỡng chống đỡ thân thể hắn, hai tay run rẩy dữ dội.
Đám tiểu bối trẻ tuổi như Lý Duy Nhất, Đường Vãn Châu đều thất khiếu chảy máu, nằm rạp dưới mặt đất.
Ngoại trừ Lý Duy Nhất vẫn còn ý thức, những người khác đều đã hôn mê bất tỉnh.
Mặt Lý Duy Nhất dán chặt dưới đất, không thể ngẩng lên. Hắn chỉ thấy được đằng xa, y phục, áo choàng, mái tóc dài trên người Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử đang bị làn yêu khí màu xanh mạnh mẽ thổi tung ra sau.
Trong bóng đêm phía sau Dữ Thiên Yêu Hậu, một bóng yêu quái khổng lồ với cặp sừng trâu hiện rõ lên giữa mặt đất và bầu trời đầy sao. Bảy con giao long quấn quanh người nó, phát ra từng tiếng long ngâm vang vọng thiên địa.
Ít nhất mười châu quanh Kiếm Đạo Hoàng Đình đều bị yêu vân bao phủ.
Bên trong Kiếm Đạo Hoàng Thành, vẻ mặt Kiếm Thiên Tử đầy vẻ kinh ngạc, hai mắt lóe sáng lóa mắt:
- Đệ nhất cường giả Yêu tộc phía nam Doanh Châu, Quỳ Thanh Yêu Đế.