Nhân tộc và Yêu tộc muốn liên thủ ứng phó với sự uy hiếp sinh tồn từ Vong Giả U Cảnh, trừ khi xảy ra hành vi vượt quá giới hạn, nếu không cao tầng của song phương sẽ không chủ động chinh phạt lẫn nhau.
Chính vì như vậy, sự xuất hiện cùng lúc của Dữ Thiên Yêu Hậu và Quỳ Thanh Yêu Đế tại thiên địa bên ngoài Kiếm Đạo Hoàng Thành lập tức làm chấn động các thế lực khắp nơi.
Ngay cả trong màn đêm, cường giả các phương đang truy bắt và tìm kiếm Ngũ Hành Thiên Đan của Ma Quân, nhìn yêu vân trên đỉnh đầu, sắc mặt cũng theo đó mà kinh biến, cảm nhận được sắp có việc lớn kinh thiên động địa xảy ra.
Bọn họ hiểu rất rõ, một tồn tại như Quỳ Thanh Yêu Đế sẽ không tùy tiện hiện thân.
Đã chọn cách giải phóng yêu vân và đế uy để xuất hiện, vậy tuyệt đối không phải là đến thăm Sinh Cảnh của Nhân tộc.
Trình Đôn đang dẫn theo đám tu giả trẻ tuổi của Tông Thánh Học Hải như Mặc Khôi, Khổng Thành Nhân, Mạnh Thủ Nghĩa lập tức dừng bước. Hắn nhìn chăm chú vào bầu trời yêu dị đang chuyển sang màu xanh lam, chợt nín thở.
Yêu vân cuồn cuộn, đế uy nặng nề.
Trình Đôn cau mày, lo lắng nói:
- Ma Quân lúc tuổi già hồ đồ, khiến Ma Quốc và các Sinh Cảnh xung quanh rung chuyển nhiều năm, tử thương vô số, lại suýt nữa gây ra đại họa ở phía tây nam, biết bao cao thủ Nhân tộc đã chết trận. Trong cuộc chiến diệt Ma này, lợi ích lớn hơn tác hại, cao tầng Nhân tộc đều đã ngầm đồng ý. Nhưng sự xuất hiện của Quỳ Thanh Yêu Đế và Dữ Thiên Yêu Hậu mới thực sự gây ra sự rung chuyển lớn ở phía nam Doanh Châu. Sơ sẩy một chút thôi là đại kiếp diệt thế sẽ ập đến ngay.
Khổng Thành Nhân hỏi:
- Sẽ gây ra kiếp nạn lớn như vậy sao? Phu tử có phải đã nói quá lên không?
Trình Đôn bấm đốt ngón tay, âm thầm suy tính, nhẹ lắc đầu:
- Yêu Đế đã quyết định xuất hành, chọn cách giải phóng yêu vân cùng đế uy, đó chính là sự biểu đạt ý chí nội tâm của ông ta. Là nói cho mọi người biết, hôm nay chưa đạt mục đích thì tuyệt đối không buông tay, không hề chừa lại đường lui cho bản thân.
Về điểm này, những thiên chi kiêu tử có mặt ở đây đều có thể hiểu.
Gặp mặt bí mật, hay sứ giả truyền tin thì còn có thể thương lượng, chừa lại đường lui cho cả đôi bên.
Trình Đôn đoán được lý do Quỳ Thanh Yêu Đế giá lâm, thở dài nói:
- Nhưng Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ, dường như cũng không thể lùi bước. Cả hai bên đều không có khả năng lùi, hậu quả sẽ thật khó lường... Nếu minh ước giữa Nhân tộc và Yêu tộc vì thế mà bị xé rách, chiến sự lan rộng, Thái Âm Giáo không thể nào bỏ qua cơ hội âm thầm đổ thêm dầu vào lửa, Vong Giả U Cảnh sẽ mượn cớ gây sự. Hầy, cuộc chiến của Thiên Tử, sinh linh đồ thán. Đi thôi, mau đi nào, đi càng xa càng tốt.
...
Dưới Quan Tinh Đài, đám cường giả của Kiếm Đạo Hoàng Đình dần dần tỉnh lại từ trong cơn chấn động.
Bạch gia lão tổ xuất hiện phía sau Kiếm Thiên Tử.
Thần quang tụ lại trong đôi mắt hắn, ngắm nhìn yêu ảnh khủng khiếp ở đường chân trời:
- Thiên Tử, xem ra Dữ Thiên Yêu Hậu không nói hết mọi bí mật. Có thể dụ Quỳ Thanh Yêu Đế đến, e rằng trên người tiểu bối họ Lý kia có trọng bảo ghê gớm. Lúc này, chúng ta khó xử rồi!
Đương nhiên là khó xử.
Ngay tại khu vực gần Kiếm Đạo Hoàng Thành, nếu còn tiếp tục giả điếc giả câm, uy nghi của Kiếm Thiên Tử ở đâu?
...
Trên trời bay đầy tiền giấy màu trắng kêu rào rào.
Chín thi hài Cổ Thiên Tử không đầu đứng dưới Cửu Hoàng Phiên.
Thiền Hải Quan Vụ thả ra linh quang Đế Niệm, chắn yêu khí và đế uy cho đám người Đường Sư Đà và Lý Duy Nhất ở phía sau.
Trong lúc tìm kiếm vị trí chân thân của Quỳ Thanh Yêu Đế, ánh mắt nàng vẫn nhìn chằm chằm vào Dữ Thiên Yêu Hậu:
- Nghe ý tứ của Dữ Thiên nhà ngươi, đêm nay muốn giết chúng ta phải không? Ở ngay tại Sinh Cảnh Nhân tộc, giết Thiên Tử của Nhân tộc?
Dữ Thiên Yêu Hậu cười lạnh:
- Phải xem các ngươi có biết thời thế hay không nữa! Giao hung thủ ra đây, hôm nay tha cho các ngươi một mạng.
Ánh mắt Dữ Thiên Yêu Hậu hướng về phía sau Thiền Hải Quan Vụ, nhìn Lý Duy Nhất và Đường Sư Đà đang từ từ bò dậy khỏi mặt đất:
- Yêu Đế và Thái Tuế Địa Tiên có chút ân tình sư đồ. Biết tin tôn tử Thái Tuế chết thảm ở Sinh Cảnh Nhân tộc, ngài lệnh cho bản hậu phải đòi một lời giải thích. Đáng tiếc, nhiều lúc có lý cũng chẳng biết nói làm sao, ngược lại còn khiến Thiên Tử Nhân tộc xâm nhập Hồng Hoang Yêu Nguyên, giết chết ba vị Yêu Vương của Yêu tộc ta. Yêu Đế Thánh Thai của Yêu tộc đã chết, ba vị Yêu Vương đã chết, các ngươi không cho lời giải thích, Yêu Đế chỉ đành đích thân tới đòi.
Ngọc Dao Tử nắm chặt Không Minh Kiếm, minh quang và Phật quang trên người chia cắt bầu trời làm đôi, pháp tắc bao trùm thiên địa:
- Dữ Thiên, bản hoàng thậm chí chẳng buồn giải thích nhiều với ngươi, làm thế chỉ tỏ ra ta ngu ngốc giống như ngươi. Các ngươi chỉ muốn tìm một cái cớ để dẫn người đi chứ gì? Đáng tiếc hôm nay các ngươi định sẵn không mang ai đi được. Vụ Sư, ta ra tiếp Yêu Đế với tu vi ba vạn năm, ngươi mang bọn họ đi trước đi.
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Ngọc Dao, ngươi nói đúng một câu, cũng nói sai một câu. Việc chúng không mang được ai đi là sự thật, nhưng nếu đi, chúng ta phải đi cùng nhau.
Dưới chân Thiền Hải Quan Vụ lấp lánh quang ngân, một tòa Không Gian Truyền Tống Trận được ngưng tụ lại, không gian cũng theo đó mà chấn động nhè nhẹ. Nàng cùng Ngọc Dao Tử đi giật lùi về phía Đường Sư Đà và Lý Duy Nhất.
Luận về tạo nghệ không gian, nàng là đệ nhất nhân ở phía nam Doanh Châu.
Thiền Hải Quan Vụ hiểu rõ sự cường đại của Quỳ Thanh Yêu Đế, chỉ có ba phần chắc chắn có thể truyền tống không gian rời khỏi đây. Đạo Tổ Thái Cực Ngư trên người Lý Duy Nhất mới là phương tiện trốn thoát quan trọng nhất.
Bây giờ vấn đề lớn nhất là, nàng không rõ rốt cuộc Dữ Thiên Yêu Hậu biết được bí mật gì trên người Lý Duy Nhất, không rõ liệu Quỳ Thanh Yêu Đế có khả năng rút lui hay không.
Nếu hắn thực sự bất chấp tất cả...
Vậy thì đúng là một phiền toái vô cùng.
Dù cho nàng, Ngọc Dao Tử, Lý Duy Nhất trốn ra Thang Cốc Hải, thì cũng sẽ bỏ lại một mớ hỗn độn ở đây. Toàn bộ cơ đồ đã dốc lòng xây dựng sẽ sụp đổ ngay trong chớp mắt.
Lý Duy Nhất lau đi vết máu đọng nơi khóe miệng, ánh mắt sắc bén. Hắn còn chưa kịp điều động linh quang kích hoạt, Đạo Tổ Thái Cực Ngư trước ngực đã tự vận chuyển, tỏa ra từng luồng hơi ấm.
Đúng lúc này.
Ở phía sau lưng mọi người vang lên tiếng xé rách kỳ dị.
Âm thanh đó cực lớn, tựa như bầu trời sụp đổ, lại tựa như đại đạo diệt vong.
Một âm thanh lảnh lót bám sát tiếng xé rách truyền tới:
- Đã nghe danh tạo nghệ không gian của Vụ Thiên Tử phi phàm, đặc biệt xuất sắc ở phương diện truyền tống không gian, không ai cản được ngươi. Tại hạ muốn giao lưu từ lâu, đáng tiếc luôn không thấy được bóng dáng giai nhân. Xin Vụ Thiên Tử nán lại một lát, chớ nên vội rời đi.
Lý Duy Nhất cùng Thiền Hải Quan Vụ, Đường Sư Đà đồng loạt quay đầu lại, đồng tử lập tức co rụt lại, nhìn thấy một màn vô cùng chấn động.
Chỉ thấy, phía trên những ngọn núi xa, màn đêm và không gian bị một sức mạnh vô danh xé rách, hệt như một Thiên Môn vỡ nát. Đằng sau đó, pháp khí mang thuộc tính hắc ám cuồn cuộn tràn ra, đặc như mực nước, chớp mắt đã lấp đầy mọi khe núi kẽ nứt, lan nhanh về phía bọn họ.
Sóng âm của đối phương mang theo chấn kình không gian, xé rách không gian tạo thành khe nứt lan tới tận đại địa dưới chân Thiền Hải Quan Vụ. Lực lượng ấy cũng đồng thời nghiền nát Không Gian Truyền Tống Trận mà nàng vừa thiết lập, hóa nó thành từng sợi quang vụ.
Biến cố ập đến bất thình lình khiến tất cả mọi người đều bàng hoàng.
Âm thanh của đối phương nghe có vẻ ôn tồn nhã nhặn, nhưng ngữ khí lại ngạo mạn vô cùng. Lời ngầm rõ ràng là muốn giữ Thiền Hải Quan Vụ ở lại đây.
Thiền Hải Quan Vụ đứng sát Lý Duy Nhất, chỉ cách hắn một bước chân:
- Các hạ là phương thần thánh nào, tại sao bản Thiên Tử không biết Phía nam Doanh Châu có một nhân vật như ngươi?
Từ điểm đó có thể thấy được thực lực của kẻ đến đáng sợ cỡ nào, ép cho Thiền Hải Quan Vụ phải nảy sinh ý nghĩ tùy lúc phải tháo chạy ra Thang Cốc Hải.
- Gào!
- Rống!
...
Từ giữa cánh cửa không gian rộng lớn kia, một sinh linh kỳ dị mang lớp da trắng bệch bò ra.
Bàn chân nặng nề đạp xuống làm mặt đất rung rinh.
Cơ thể nó khô quắt, gầy còm như chỉ có một lớp da bọc trên xương, khổng lồ đến mức chỉ thấp hơn đôi chút so với những ngọn núi xung quanh, nửa thân chìm vào trong luồng pháp khí hắc ám.
Thân hình gầy nhom kéo dài, rất giống con người gầy còm đang bò sát. Nơi mi tâm có con mắt thứ ba, hàm răng trong miệng sắc nhọn như lưỡi cưa, hai móng vuốt màu trắng bạc sắc lẹm.
Tử khí trên người sinh linh này tỏa ra nồng nặc, nhưng không giống Thệ Linh.
Mà giống như...
Hắc Ám Chân Linh.
Có điều, thân thể nó so với Hắc Ám Chân Linh do Thần Thánh Hắc Ám gia tộc triệu hồi thì còn lớn hơn gấp vô số lần, khí tức càng kinh người. Dưới ánh nhìn của con mắt thứ ba đó, với tu vi như Đường Sư Đà cũng cảm giác trước mắt tối sầm.
Nối gót theo sau là con thứ hai và thứ ba.
Nhìn ba con quái vật khổng lồ dữ tợn và đáng sợ trước mắt, ngay cả Dữ Thiên Yêu Hậu ở xa, hay đám người Kiếm Thiên Tử ở trong thành đều đồng loạt nghiêm mặt.
Đằng sau ba con quái thú khổng lồ ấy, một bóng dáng màu tím cao bằng người bình thường dần dần bước ra khỏi vết nứt không gian. Hắn đội mũ trùm đầu, gương mặt bị bóng tối che phủ.
Tay hắn cầm một quyển sách da cổ, chất giọng vẫn u ám và bình thản:
- Bản giáo tin thờ Chân Linh Chi Chủ, lẽ ra luôn phải đi trong bóng đêm. Tuy nhiên, Ma Quân chết, Ma Quốc chắc chắn sẽ có thay đổi lớn. Bản giáo có ý thay thế Ma Quốc, giúp các con dân nhanh chóng được an bình, tránh né chiến tranh, khổ đau và chém giết, tuyên truyền giáo lý Chân Linh, thành lập giáo đình Cổ Giáo. Tên ta là Không Âm, là Giáo Tôn truyền giáo của Chân Linh Giáo. Rất vui được gặp các vị.
Thiền Hải Quan Vụ chưa bao giờ nghe qua cái tên Chân Linh Giáo, bèn quay sang nhìn Ngọc Dao Tử, nghĩ rằng đây là một Cổ Giáo mới trồi lên ngàn năm gần đây.
Ngọc Dao Tử khẽ lắc đầu. Trước hôm nay, nàng cũng chưa từng nghe nhắc đến tông phái này.
Kiếm Thiên Tử đạp trên thủy triều kiếm khí xuất hiện tại đường chân trời ở một hướng khác. Kiếm quang dưới chân hắn soi sáng cả góc trời.
- Hay cho một Chân Linh Giáo, ngay cả lão phu cũng mới lần đầu nghe. Xin hỏi, các ngươi có quen biết Thần Thánh Hắc Ám gia tộc của Ma Quốc không?
Bất cứ ai nghe tên cũng sẽ tự liên tưởng đến Thần Thánh Hắc Ám gia tộc.
Không Âm Giáo Tôn nhẹ nhàng đáp lại:
- Quang minh chiếu rọi mặt đất, bóng tối theo đó chia đôi bầu trời. Tín đồ của Chân Linh Chi Chủ phủ kín Doanh Châu, xuất hiện ở bất kỳ đâu cũng là chuyện hiển nhiên.
Nghe thì có vẻ đã đáp lại, nhưng thực chất là chẳng nói gì cả.
Ngọc Dao Tử hỏi:
- Dám hỏi Không Âm Giáo Tôn, mục đích chuyến này của ngươi là gì?
Không Âm Giáo Tôn chắp tay thi lễ với tất cả mọi người:
- Đêm nay Chân Linh Giáo chỉ có hai mục đích. Thứ nhất, Chân Linh Giáo muốn lập giáo ở phía nam Doanh Châu, tự nhiên phải hỏi sự đồng ý của các vị Võ Đạo Thiên Tử, Yêu Đế, Yêu Hậu đây.
Dữ Thiên Yêu Hậu cười một tiếng:
- Các ngươi coi như cũng biết điều đấy.
Có Quỳ Thanh Yêu Đế chống lưng, nàng không hề e sợ bất cứ thứ gì trong thiên hạ.
Không Âm Giáo Tôn nói tiếp:
- Thứ hai, nếu đã muốn lập giáo trên lãnh thổ Ma Quốc cũ, muốn con dân của Ma Quốc tin thờ bản giáo, biết ơn Chân Linh Chi Chủ, đương nhiên phải báo thù cho Ma Quân trước. Lấy máu hung thủ nhuộm đỏ cờ xí của Chân Linh Giáo.
Lời này vừa nói ra, chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang.
Lời lẽ này so với Dữ Thiên Yêu Hậu hay Quỳ Thanh Yêu Đế thì còn bá đạo, cứng rắn hơn nhiều. Đối phương rõ ràng là rất khiêm nhường lễ phép, nhã nhặn ôn tồn, nhưng lại thốt ra lời nói thâm độc và đáng sợ nhất.
Kiếm Thiên Tử cũng không dám dễ dàng tiếp lời. Hắn quả thực không rõ Chân Linh Giáo này rốt cuộc mạnh tới mức nào mà dám đòi lấy mạng Thiền Hải Quan Vụ, và Ngọc Dao Tử để tế cờ lập giáo.
Trong lòng hắn không ngừng suy tính, cảm thấy Chân Linh Giáo tuyệt đối không phải chỉ muốn đơn giản lập giáo, chắc chắn đằng sau đó là một mục đích sâu xa hơn.
Vì tiên đạo long mạch ở Đông Hải sao? Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc? Hay là tên tiểu bối họ Lý kia?
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi.
Dữ Thiên Yêu Hậu tươi cười rạng rỡ nói trước:
- Quý giáo đúng là có quyết tâm, nếu các ngươi thực sự có đủ sức giết chết hai người bọn họ, tất nhiên có thể thay thế trọng lượng của họ ở nam Doanh Châu của Nhân tộc. Bản hậu... ủng hộ!
- Ầm!
Từ phía sau lưng Dữ Thiên Yêu Hậu, bóng yêu khổng lồ có đôi sừng trâu bước lên phía trước một bước:
- Nội đấu bên trong Nhân tộc các ngươi, bản đế không có ý tham dự. Thế nhưng người mà bản đế muốn, không kẻ nào được dẫn đi.
Ngay tức khắc, yêu vân cuồn cuộn che lấp linh quang hải dương của Thiền Hải Quan Vụ, hung hăng càn quét về phía ba con Hắc Ám Chân Linh và khe nứt không gian đằng xa.
Đây là một màn khoe khoang uy quyền và phô trương sức mạnh, thông báo trước cho đối phương biết về lợi ích của bản thân.
Ba con Hắc Ám Chân Linh không ngừng rống to, bị luồng yêu vân làm cho lảo đảo lùi lại.
Dãy núi non xung quanh dưới sự trùng kích của yêu vân xuất hiện vô số vết rạn, sắp sụp đổ.
Không Âm Giáo Tôn khuôn mặt mơ hồ nhẹ vẫy tay. Trong phút chốc, hắc ám quang hoa đông lại toàn bộ dãy núi xung quanh, áp chế không gian, toàn bộ yêu khí đều bị hắc ám nuốt trọn.