Chiến Hạm Thanh Đồng quay về Doanh Châu

Thiền Hải Quan Vụ từng đạt tới một cảnh giới cực cao, nhãn lực hơn người, nhìn ra được nông sâu của Không Âm Giáo Tôn, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị:

- Chỉ là một Giáo Tôn truyền giáo mà đã có tu vi như vậy, ta thấy mưu đồ của Chân Linh Giáo rất lớn, không chỉ là muốn một Ma Quốc. Nếu để cho các ngươi lập giáo thành công ở Ma Quốc, đứng vững gót chân, tiếp theo, phía nam Doanh Châu e rằng sẽ do các ngươi định đoạt.

Câu này của nàng là đang nói cho đám người Kiếm Thiên Tử biết, lai lịch đối phương không rõ, dã tâm tuyệt đối không nhỏ.

Nếu giờ phút này không trấn áp xuống, các Sinh Cảnh ở phía nam Doanh Châu sau này đều có thể đi theo vết xe đổ của các nàng.

Ngọc Dao Tử môi đỏ như son, hai mắt lạnh như sương:

- Cái gọi là báo thù cho Ma Quân, chỉ là một cái cớ. Rốt cuộc mục đích thực sự của các ngươi là gì?

Không Âm Giáo Tôn vừa tụng giáo nghĩa, vừa cầm quyển sách da cổ từng bước lên trước:

- Quang minh ban cho hình hài, hắc ám ban cho sinh linh sức nặng cùng chiều sâu, vạn vật đều sinh ra từ những gợn sóng đan xen giữa ánh sáng và bóng tối. Nếu chỉ chạy theo quang minh, sinh mệnh sẽ mỏng manh như tờ giấy. Bản giáo sẽ dẫn dắt toàn bộ con dân tin thờ Chân Linh Chi Chủ, tiến sâu vào bóng tối của sinh mệnh, đối diện với những sợ hãi, cô độc, tiếc nuối và suy nghĩ về sự kết thúc trong nội tâm...

Không gian trước người hắn không ngừng rạn nứt, lan tràn về phía Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử.

Đất lún, hắc ám tràn ra từ khe nứt không gian tứ phía.

Thiền Hải Quan Vụ hơi biến sắc mặt, nói với Lý Duy Nhất:

- Đi thôi, trốn ra Thang Cốc Hải.

Lý Duy Nhất điều động linh quang kích hoạt, Đạo Tổ Thái Cực Ngư vận chuyển nhưng không thể mở ra không gian, chỉ trở nên ngày càng nóng bỏng.

Hắn nói:

- Không đi được...

Thiền Hải Quan Vụ thả linh quang ra giúp hắn cùng kích hoạt, đồng thời vung Cửu Hoàng Phiên. Chín thi hài Cổ Thiên Tử không đầu dưới sự che chở của huyết vụ, sải bước tiến lên, băng qua sương mù pháp khí hắc ám, tấn công Không Âm Giáo Tôn.

- Bùm! Bùm...

Không Âm Giáo Tôn cách không vỗ một chưởng, hắc ám kinh văn lấp lánh.

Xương cốt của chín thi hài Cổ Thiên Tử không đầu vang lên răng rắc, xuất hiện vết nứt, tiếp đó toàn bộ nổ tung, hóa thành mảnh vụn xương cốt.

Ngọc Dao Tử vung một kiếm xé rách hư không, chém đôi pháp khí hắc ám cuộn trào tới.

Thiền Hải Quan Vụ thừa cơ hội này toàn lực kích hoạt Cửu Hoàng Phiên. Kinh văn thần bí trên chín dải lụa trắng bong ra, ngưng tụ thành một con đường không gian trong huyết vụ cuồn cuộn.

Nàng dùng linh quang cuốn lấy mọi người, lao vào con đường không gian, trốn chạy về hướng nam.

Không Âm Giáo Tôn ngăn ở phía trước con đường không gian, tay nâng quyển sách da cổ lên:

- Xin Vụ Thiên Tử ở lại, ban cho pháp môn không gian.

- Ầm!

Trên quyển sách da cổ, từng bí văn hắc ám huyền ảo thả ra, chấn nát từng tấc con đường không gian do Cửu Hoàng Phiên ngưng tụ ra.

Thiền Hải Quan Vụ tưởng rằng Đạo Tổ Thái Cực Ngư vì phải chịu sự áp chế không gian của đối phương nên mới không thể mở ra được.

Nàng nói:

- Các ngươi đi trước đi, thoát khỏi khu vực này thì có lẽ là có thể kích hoạt được Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Nàng bước lên một bước cản ở trước mặt mọi người, phất tay đánh ra Bách Ngục Phong Linh.

Phong Linh đong đưa, thanh âm réo rắt, hiển hóa ra từng tòa giới vực không gian va chạm với bí văn hắc ám cuồn cuộn bên kia, kết cấu giới vực không ngừng phá vỡ.

Mắt thấy bí văn hắc ám sắp giáng xuống người Thiền Hải Quan Vụ.

- Vù!

Ngọc Dao Tử đánh ra Lôi Cức Trác, khiến nó biến to đến đường kính mấy chục trượng, lơ lửng trước mặt nàng và Thiền Hải Quan Vụ, giải phóng lôi điện dày đặc.

Thiền Hải Quan Vụ nhìn nàng một cái, không nhiều lời. Trước người nàng, chín dải lụa bay múa, treo lơ lửng giữa trời đất, hóa thành chín thần thánh đại phù.

Cho dù hai người hợp lực vẫn bị ép đến mức liên tiếp lùi bước.

Lý Duy Nhất cắn chặt hàm răng, vô cùng cấp bách, tay bưng Đạo Tổ Thái Cực Ngư, linh quang ở mi tâm hoàn toàn giải phóng:

- Muộn Hồ Lô, mau ra đi... Lần này cầu xin ngươi đấy, giúp ta một tay đi... Chỉ cần giúp ta kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư là được rồi...

Hắn thậm chí còn cắt cổ tay, mạch máu đứt, máu không ngừng bắn ra, muốn đánh thức Hộ Đạo Thê.

Lý Duy Nhất thầm bực mình, nhìn xung quanh bốn phía tìm kiếm thân ảnh của Muộn Hồ Lô:

- Tại sao vào giờ phút quan trọng này, ngươi không thể kích hoạt vậy chứ?

...

Đường Sư Đà cuốn lấy Lý Duy Nhất bỏ trốn với tốc độ cực nhanh, xông về hướng Kiếm Đạo Hoàng Thành.

Chỉ khi vào trong thành mới có một đường sinh cơ.

Những người khác đều đã sớm bị thu vào Túi Càn Khôn.

- Gào!

Một Hắc Ám Chân Linh cao hai, ba trăm mét bò sát trên mặt đất với tốc độ cực nhanh, miệng phun ra pháp khí hắc ám chạy sượt qua người Kiếm Thiên Tử, đuổi theo Đường Sư Đà cùng Lý Duy Nhất.

Để lại từng cái trảo ấn khổng lồ dưới đất.

Đường Sư Đà quay đầu lại nhìn Kiếm Thiên Tử một cái. Hắn không trách vị sư tôn này khoanh tay đứng nhìn, dẫu sao ân oán hai bên đã thanh toán xong. Hơn nữa, Chân Linh Giáo hung hăng xông tới, thâm tàng bất lộ, nhìn có vẻ rất khó trêu chọc.

Trong lòng hắn cũng vì thế mà hoàn toàn buông xuống, không còn bất kỳ áy náy nào.

Tình cảm sư đồ cứ thế triệt để chấm dứt cũng tốt.

Phía trước.

Đại trận hộ thành của Kiếm Đạo Hoàng Thành đã mở ra, lưới ánh sáng xếp chồng chất lên nhau, từng thanh chiến kiếm hệt như thiên hà bay lượn trên bầu trời ngoài thành.

Trên tường thành, binh sĩ mặc áo choàng và niệm sư mặc pháp bào đứng dày đặc.

Không có pháp lệnh của Kiếm Thiên Tử, không ai dám mở trận pháp cho bọn họ vào trong.

Đường Sư Đà gọi một tiếng xong liền từ bỏ ảo tưởng, lập tức xoay người bay vòng đi.

- Gào!

Hắc Ám Chân Linh đã đuổi tới, trong miệng gào lên một tiếng, nhổ ra hắc ám kinh văn và hung sát chi khí như thủy triều.

Thân hình khô gầy nhợt nhạt đứng thẳng lên, cao như ngọn núi, dáng vẻ gớm ghiếc dọa quân đội Nhân tộc và niệm sư trên tường thành sợ tới mức sắc mặt tái nhợt. Cho dù có đại trận hộ thành, họ đều nhịn không được lui lại mấy bước.

- Rào!

Đường Sư Đà một kiếm chẻ đôi thủy triều hắc ám kinh văn, ngẩng đầu lên nhìn, bản thân mình đã bị một mảnh bóng ma khổng lồ che phủ.

Hắc Ám Chân Linh nhảy lên, xuất hiện phía trên đỉnh đầu hắn và Lý Duy Nhất.

Đường Sư Đà gầm lớn một tiếng, chiến ý dâng trào trong hai mắt, một chưởng đánh bay Lý Duy Nhất ra ngoài. Hắn mang theo ý chí kiên quyết cầm kiếm lao thẳng lên không trung, va chạm kịch liệt với Hắc Ám Chân Linh.

- Ầm!

Đường Sư Đà rớt thẳng xuống, đập mạnh xuống mặt đất.

Đối phương to lớn nhưng phản ứng rất linh hoạt, hơn nữa, phòng ngự thân thể cực kỳ kinh người. Tiên Sát Kiếm mang theo uy năng Pháp khí chí thượng va chạm với vuốt của nó, vậy mà không thể chém đứt được.

Đây rốt cuộc là quái vật gì vậy?

Trước đây, người trong thiên hạ đều đánh giá thấp Hắc Ám Chân Linh do Thần Thánh Hắc Ám gia tộc nuôi dưỡng rồi sao?

Lý Duy Nhất bị đạo thuật của Đường Sư Đà đưa đi hơn trăm dặm, không chọn cách bỏ trốn.

Bởi vì, căn bản trốn không thoát.

Trong hắc ám còn có hai con Hắc Ám Chân Linh, cùng với Dữ Thiên Yêu Hậu và Quỳ Thanh Yêu Đế.

Năm ngón tay của hắn nắm chặt Đạo Tổ Thái Cực Ngư, nhìn âm dương ngư và hai mắt cá không ngừng chuyển động, chỉ hận không thể bóp nát chúng. Thời khắc mấu chốt, chỉ biết xoay, không thể kích hoạt, sư môn rốt cuộc đã để lại thứ vô dụng gì?

Sư môn...

Trong đầu Lý Duy Nhất lóe lên tia sáng, lập tức thả Hoàng Long Kiếm từ trong Tổ Điền ra, ném nó tới chỗ Đường Sư Đà:

- Sư Đà Vương, dùng kiếm này...

- Ầm ầm!

Bầu trời phía nam bỗng nhiên lóe lôi điện, mây đen bay vùn vụt.

- Phập phập!

Một luồng kiếm quang màu đỏ đen xuyên qua tầng mây từ ngoài trời bay tới, xuyên thủng thân thể khổng lồ của Hắc Ám Chân Linh. Mũi kiếm xuyên qua lưng và lồng ngực nó, rồi bay một đường vòng cung lượn quanh lên giữa không trung.

Đường Sư Đà đứng trên mặt đất, tay cầm hai kiếm, thở hổn hển trong gió mạnh, nhìn chằm chằm vào sinh linh đáng sợ cao bảy, tám trăm mét phía trước.

Chỉ là một kiếm, Hắc Ám Chân Linh này đã tiêu tan toàn bộ khí tức cuồng bạo, sinh mệnh lực nhanh chóng tản đi, nặng nề ngã xuống đất.

Giờ phút này, sự kinh hãi trong lòng Đường Sư Đà và Lý Duy Nhất không kém gì cảnh tượng Không Âm Giáo Tôn của Chân Linh Giáo lúc mới xuất hiện.

Lấy tu vi của Đường Sư Đà cũng bị đè đầu đánh, có thể thấy được sự đáng sợ của Hắc Ám Chân Linh này. Tuy nhiên, sự tồn tại mạnh mẽ như vậy, lại bị một thanh kiếm từ trên trời giáng xuống chém giết trong chớp mắt.

Ai?

Là ai tới?

- Ào ào ào!

Máu trong cơ thể Hắc Ám Chân Linh tuôn ra từ vết thương trên lưng chảy ngược lên trời, giống như những con suối nhỏ đỏ thắm bị thanh cự kiếm màu đỏ đen hấp thu.

Hai mắt Lý Duy Nhất mở to, phát hiện thanh kiếm kia có chút quen mắt.

Giờ phút này trong Kiếm Đạo Hoàng Thành, tất cả cường giả đều nhìn thanh cự kiếm treo lơ lửng, bàn tán xôn xao. Bọn họ đều đang suy đoán lai lịch của nó, đoán là phương thần thánh nào xuất thủ.

- Một kiếm kinh thiên thế này, người đến chắc chắn là Thánh Thiên Tử.

- Thánh Thiên Tử không giỏi dùng kiếm, ta thấy khả năng của Quan Chủ lớn hơn.

- Có lẽ là Kiếm Thiên Tử bệ hạ.

...

Chuyện đáng sợ hơn xảy ra, chiến kiếm trong trận pháp đang lơ lửng phía trên Kiếm Đạo Hoàng Thành không chịu sự kiểm soát của Trận Pháp Sư trong thành nữa. Chúng hóa thành một dòng sông chiến kiếm bay ra khỏi lưới ánh sáng của trận pháp.

Trong thành, kiếm của vô số võ tu cũng phá không bay đi.

Vì vậy một màn chú định in sâu vào trong trí nhớ của tất cả tu giả tại Kiếm Đạo Hoàng Thành xuất hiện ở trước mắt.

Vô số chiến kiếm trên khung trời xoay quanh cự kiếm màu đỏ đen, không ngừng đâm vào nó, tan chảy thành từng sợi khí vụ rồi bị hấp thu vào trong.

Đường Sư Đà lui về bên người Lý Duy Nhất, với tu vi và ý chí của hắn cũng nhịn không được hồn linh run rẩy, Tiên Sát Kiếm và Hoàng Long Kiếm trong tay sắp không cầm chắc được:

- Nó đang ăn kiếm, mỗi khoảnh khắc đều có hàng vạn chiến kiếm bị nó ăn mất.

Lý Duy Nhất nói:

- Có thể hút máu, có thể ăn được binh khí, nó rốt cuộc là thứ quỷ gì vậy?

Đường Sư Đà lắc đầu, chưa bao giờ thấy qua kiếm khí khủng bố như thế.

May mà thanh kiếm này đã giết Hắc Ám Chân Linh, dường như là bạn chứ không phải địch.

Thanh cự kiếm màu đỏ đen kia sau khi ăn hết toàn bộ chiến kiếm trên trời thì bay về phía sau Đường Sư Đà, Lý Duy Nhất.

- Vù!

Một kiếm buông xuống đại địa, chém ngang nam bắc, chém hai Hắc Ám Chân Linh đang đuổi tới thành hai khúc. Thi hài lớn bằng ngọn đồi, huyết vụ bốc hơi, máu bị nó hút sạch.

Một kiếm này triệt để hù dọa Không Âm Giáo Tôn, Kiếm Thiên Tử, Quỳ Thanh Yêu Đế, Dữ Thiên Yêu Hậu ở đằng xa.

Trận chiến dừng lại.

Làn da Thiền Hải Quan Vụ nứt ra từng vết máu, bị thương không nhẹ. Tuy nhiên, trên khuôn mặt tuyệt mỹ đó lại hiện lên nụ cười vô cùng động lòng người.

Nàng thở phào một hơi dài, nhìn về phương nam:

- Tới rồi... Nó rốt cục cũng quay về Doanh Châu...

Ngọc Dao Tử nghi hoặc nhìn nàng:

- Vụ Sư?

Thiền Hải Quan Vụ nhẹ lắc đầu, sao có thể giải thích rõ ràng chỉ trong đôi câu.

Xa ở phía nam, một giọng nam tử trẻ tuổi giống như từ trong vũ trụ truyền tới:

- Chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư, ngươi nên đi cùng chúng ta!

Gió nam phần phật thổi qua từng tòa châu phủ, xuyên qua dòng sông lớn, thổi qua gò má mọi người trên đường.

Trên mảnh đất rộng lớn này, cường giả Siêu Nhiên như Ngu Đạo Chân, Khúc Kiều Tăng, Thường Ngư Lộc, Trình Đôn, Tiết Thiên Thọ... đứng trên các châu phủ khác nhau, cùng với tồn tại cấp Võ Đạo Thiên Tử gần Kiếm Đạo Hoàng Thành, còn có hàng vạn tu giả trong hoàng thành.

Tất cả mọi người đều đang ngóng nhìn chân trời.

Không nghi ngờ gì nữa, thanh cự kiếm màu đỏ đen chắc chắn là do người vừa lên tiếng kia đánh ra.

Nhưng chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư là ai?

Dám dùng hai chữ Đạo Tổ để đặt tên, ắt hẳn có lai lịch rất lớn.

- Rào!

Phía cuối chân trời nam, một chiếc chiến hạm cổ bằng thanh đồng phá mây mà ra, mang theo vẻ cổ kính vô tận giống như đã vượt qua ức vạn năm không gian và thời gian, bay lượn trên những ngọn núi.

Dưới ánh sao chiếu sáng, nó tạo thành một cái bóng khổng lồ lên những ngọn núi bên dưới.

Nó dài đến vài dặm, nặng nề, cổ xưa, căn bản không giống như thứ được đúc từ nhân gian. Cảm giác áp lực đó khiến bất cứ ai khi nhìn thấy đều không kiềm được lùi lại, hai chân run rẩy.

- Quả nhiên là thanh kiếm kia.

Năm đó, ở tòa kiến trúc theo phong cách cổ phía đuôi Chiến Hạm Thanh Đồng, Lý Duy Nhất nhìn qua khe hở của hai cánh cửa bằng đồng, thấy được thanh cự kiếm xen lẫn màu đen và đỏ cắm trong Thái Cực Hồ màu trắng đen.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters