Trầm Uyên Trích Huyết

Các Sinh Cảnh ở phía nam Doanh Châu, sinh linh đứng đầu nhất vào khoảnh khắc này đã cảm nhận được một dao động bất thường trong pháp tắc thiên địa.

Độ Ách Giới Cảnh, Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.

Quan Chủ đang đả tọa dưới Thanh Vân Lô, thanh Đạo Kiếmlơ lửng bên người bất chợt rung lên, phát ra một tiếng ngân.

Đôi mắt hắn mở ra, hoài nghi và ngạc nhiên.

Cách đó không xa, Học Hải Đế Niệm cũng phát hiện ra dao động của pháp tắc kiếm đạo, không nhịn được sinh ra cảm giác bất an kỳ lạ, nhẹ vuốt râu nhìn về phía Quan Chủ. Hai vị lão nhân trao đổi ánh mắt, đều nhìn ra sự nghiêm túc trong mắt đối phương.

Tại các khu vực như Tắc Thành, Thánh Kinh, Cửu Uyên, Dực Vương Triều... ở cung điện có quyền lực tối cao, có rất nhiều tu giả hối hả ra vào. Không bao lâu sau, từng mệnh lệnh được ban ra, phái Siêu Nhiên sử dụng Không Gian Truyền Tống vội vã chạy đến Kiếm Đạo Hoàng Đình để thám thính tin tức.

Khoảng cách quá xa xôi, phía nam Doanh Châu bao la vô tận, cách nhau hàng vạn dặm núi non, tu vi cao đến đâu cũng không thể biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ngay cả việc lớn kinh thiên động địa như Ma Quân chết, dao động khí tức cũng không truyền ra khỏi Sinh Cảnh mà Kiếm Đạo Hoàng Đình tọa lạc.

Cùng lúc đó, tu giả của các thế lực lớn ở các châu phủ lân cận Kiếm Đạo Hoàng Thành đang nghĩ đủ mọi cách để gửi đi đợt thông tin thứ ba.

Tin tức đầu tiên là sự việc Ma Quân chết.

Tin tức thứ hai là sự xuất hiện của Quỳ Thanh Yêu Đế và Chân Linh Giáo.

Cả hai đều là tin tức long trời lở đất.

...

Cách khoảng cách bốn trăm dặm, Thiền Hải Quan Vụ chắp tay hành lễ với Chiến Hạm Thanh Đồng đang bay lơ lửng trên không trung:

- Bái kiến Trầm Uyên Kiếm Tôn, Trích Huyết Kiếm Tôn.

Ngàn năm trước, nàng là một trong những thành viên được lựa chọn bước lên Chiến Hạm Thanh Đồng, xuất phát từ Thiếu Dương Tinh tiến tới chiến trường vô danh.

Khi đó nàng đã từng tiếp xúc với hai vị chủ nhân chiến hạm này.

Theo sự hiểu biết của nàng, hai vị Kiếm Tôn này chính là kiếm linh của thanh cự kiếm đen đỏ kia. Bọn họ dường như là minh hữu hoặc có quan hệ lợi ích với chủ nhân cũ của Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Trầm Uyên Kiếm Tôn và Trích Huyết Kiếm Tôn đứng trước mũi thuyền, mang dáng dấp của một đôi nam nữ trẻ tuổi.

Trầm Uyên Kiếm Tôn mặc chiếc áo vạt dài màu thiên thanh tao nhã, tựa như dệt từ ánh ngọc, dáng người thon dài, khí chất điềm tĩnh, trong mắt mang theo một sự ấm áp tĩnh lặng, khóe môi treo nụ cười.

Trích Huyết Kiếm Tôn là một nữ tử trẻ tuổi, xiêm y như ngọn lửa đỏ, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, toát lên khí thế oai hùng áp đảo thiên hạ. Nàng đang dùng ánh mắt dò xét vết nứt không gian không ngừng tuôn ra pháp khí hắc ám trên đỉnh dãy núi.

Dù là kiếm linh, thân thể họ lại ngưng thực không khác gì người thật.

Không Âm Giáo Tôn thấy ba con Hắc Ám Chân Linh bị diệt, lại thấy Thiền Hải Quan Vụ dường như quen biết đối phương, ý thức được đại họa sắp tới. Hắn lập tức mở quyển sách cổ trong tay, thân thể hòa vào trong bóng đêm.

Thân thể hắn hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một cuộn da cũ kỹ xoay tròn bay lượn, tạo thành một lốc xoáy không gian, rồi chớp mắt biến mất vào trong khe nứt không gian.

Khe nứt không gian cũng nhanh chóng khép lại.

Kiếm Thiên Tử và Quỳ Thanh Yêu Đế, mỗi người đứng ở một vùng trời khác nhau, trong lòng vừa thầm kinh ngạc vừa rét lạnh. Tốc độ này, thủ đoạn này, nếu Không Âm Giáo Tôn nhất quyết muốn đi, vùng đất phía nam Doanh Châu này có ai giữ hắn lại được?

Ngoài ánh sáng, bên trong bóng tối quả nhiên ẩn giấu một thế giới khác. Mười vị Võ Đạo Thiên Tử ở ngoài sáng, trong mắt một số cường giả ẩn giấu có lẽ chỉ là mười đóa bọt nước trên mặt hồ.

Ngay khi mọi người còn đang kinh ngạc trước độn thuật huyền diệu của Không Âm Giáo Tôn, cứ ngỡ hắn đã an toàn tẩu thoát.

Không thấy Trầm Uyên Kiếm Tôn hay Trích Huyết Kiếm Tôn thi triển pháp thuật gì, thanh cự kiếm đen đỏ đan xen đã xé gió bay đi, ầm ầm chém nát màn trời.

Thế giới hắc ám phía sau màn trời lập tức sụp đổ.

Tiếng sụp đổ nghe như bầu trời rơi rụng, hư không vỡ vụn.

Không Âm Giáo Tôn lặng lẽ rơi xuống từ trong thế giới hắc ám đang tan vỡ, cơ thể đã bị chém thành hai khúc, huyết khí trong người từ từ bị hút đi, tất cả đều dung nhập vào thanh cự kiếm đó.

Trích Huyết Kiếm Tôn khẽ nhấc tay phải, quyển sách da cổ chớp lóe hắc ám kinh văn bay về phía Chiến Hạm Thanh Đồng, rơi gọn vào tay nàng.

Nàng nhẹ giọng tự lẩm bẩm:

- Ghê gớm đấy, vậy mà lại có Hắc Ám Chân Linh theo khe nứt không gian tìm đến Doanh Châu. Xem ra, quả thật sắp có chuyện lớn rồi đây!

- Vù!

Thanh cổ kiếm đan xen đen đỏ cũng bay về, treo lơ lửng giữa tầng mây xoay vần phía trên chiến hạm, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ.

Một kiếm chém giết Võ Đạo Thiên Tử đã dùng thuật độn không trốn đi, mà không hề trải qua cuộc đối đầu kịch liệt hay tiếng động kinh thiên động địa nào, tựa như cắt một ngọn cỏ, đốn một thân cây vậy.

Điều này…

Tất cả tu giả chứng kiến cảnh tượng này, bất kể tu vi cao hay thấp, đều cảm thấy cơ thể cứng đờ như bị điểm huyệt.

Họ chỉ cảm thấy mọi chuyện trước mắt đã vượt xa nhận thức của mình.

Đó là một cú sốc tâm lý gần như làm sụp đổ tín ngưỡng của họ.

Phải biết rằng, Võ Đạo Thiên Tử dù không phải từ đồng nghĩa của bất bại, thì cũng là mạnh nhất thế gian, là trụ cột nâng đỡ ức vạn con dân và Sinh Cảnh rộng lớn. Dù họ không có thọ nguyên ngang trời, cũng là vạn năm bất diệt. Ngày thường, một tu giả dù đạt đến cấp Siêu Nhiên muốn gặp nhân vật như vậy một lần còn khó như lên trời.

Vậy mà, Không Âm Giáo Tôn bị chém chết một cách nhẹ tựa lông hồng như thế, ai có thể chấp nhận nổi?

Tại Kiếm Đạo Hoàng Thành, những tu giả có tu vi thấp hơn đã bị sự kính sợ thúc đẩy đồng loạt quỳ rạp xuống đất bái lạy.

Lý Duy Nhất kinh ngạc đến ngẩn người.

Hắn biết chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng có lai lịch phi phàm, thực lực khủng khiếp, nhưng không ngờ lại đáng sợ đến nhường này.

Đường Sư Đà ngạo nghễ đứng thẳng, đưa mắt lướt qua những thi hài khổng lồ ngổn ngang, rồi hướng tầm nhìn lên Chiến Hạm Thanh Đồng đang mỗi lúc một tiến gần hơn, nín thở ngưng thần nói:

- Tu vi thật đáng sợ, nếu ta đoán không lầm, e rằng người này đã đạt đến cảnh giới sâu không lường được như Bán Tiên Ngọc Đế. Ngay cả những cấm kỵ ẩn sâu dưới đáy Vong Giả U Cảnh cũng chưa chắc có được sức mạnh như vậy.

Lý Duy Nhất không biết nên trả lời như thế nào. Dẫu quá siêu thực, nhưng cũng không nằm ngoài dự liệu của hắn. Nếu sớm biết chủ nhân của Chiến Hạm Thanh Đồng cường đại nhường này, đáng lẽ hắn nên ngoan ngoãn ở lại trên hạm, đi cùng họ để đưa người đã khuất lá rụng về cội.

- Chuyện đêm nay ắt hẳn sẽ chấn động cả Doanh Châu. Từ nay về sau, kẻ nào dám đối đầu với Lăng Tiêu Cung sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng. Ta dường như đã thấy trước được sự thay đổi lớn trong bản đồ thế lực của Lăng Tiêu Cung sau chuyện này rồi.

Trong mắt Đường Sư Đà ánh lên vẻ mong chờ. Áp lực trong lòng hoàn toàn tan biến, hắn trả lại Hoàng Long Kiếm cho Lý Duy Nhất.

Ngay sau đó, hắn đưa Đường Vãn Châu, Đường Vãn Thu, cùng toàn bộ đám người Thiếu Dương Vệ ra khỏi Túi Càn Khôn, kiểm tra thương thế của họ.

Đường Sư Đà nhận ra điều gì đó, đột ngột quay đầu lại:

- Hửm?

Chỉ thấy, Lý Duy Nhất đang được một vầng sáng bao phủ, bay về phía sàn của Chiến Hạm Thanh Đồng.

Đường Sư Đà ngẩn ngơ một hồi, sửng sốt với ánh mắt ngập tràn vẻ khó tin:

- Chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư… là hắn…

Đường Sư Đà chưa bao giờ liên tưởng đến Lý Duy Nhất. Dù sao thì một võ tu Trường Sinh cảnh sao có thể làm kinh động một sự tồn tại bí ẩn và quyền năng đến vậy?

Hơn nữa, theo ngữ khí của hai vị Kiếm Tôn trên Chiến Hạm Thanh Đồng, thân phận của chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư dường như có địa vị rất cao, nên mới được đích thân đến đón tiếp.

Việc họ đặc biệt đến rước đã thể hiện sự coi trọng, minh chứng cho sức nặng của người đó.

Sắc mặt Dữ Thiên Yêu Hậu tái nhợt như tờ giấy. Dù có tu vi tuyệt đỉnh, không hề bị công kích, nàng vẫn đứng không vững. Quỳ Thanh Yêu Đế sắc mặt nghiêm nghị, dùng yêu khí màu xanh bao phủ nàng lại, chuẩn bị lặng lẽ rời đi.

Thiền Hải Quan Vụ từ xa nhìn về phía họ:

- Quỳ Thanh Yêu Đế định đi đâu vậy? Các ngươi không phải đến để bắt chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư sao? Muốn báo thù thì mau làm đi.

Nàng đưa tay chỉ về phía Lý Duy Nhất đang dần tiến lên Chiến Hạm Thanh Đồng.

Quỳ Thanh Yêu Đế hít một ngụm khí lạnh, lập tức dừng bước, không muốn bước vào vết xe đổ của Không Âm Giáo Tôn, từ xa truyền lời đáp lại:

- Xin Vụ Thiên Tử cẩn trọng lời nói. Yêu tộc và Nhân tộc là minh hữu, bản đế chưa bao giờ bảo đến đây để bắt ai, hay trả thù ai cả. Nếu vì chút xích mích trước đó mà Vụ Thiên Tử có hiểu lầm gì, bản đế đành nói lời xin lỗi.

Ngọc Dao Tử ngước mắt lên, khó có thể tin được. Một kẻ tàn nhẫn đã xưng bá thiên hạ suốt ba vạn năm như Quỳ Thanh Yêu Đế, vậy mà cũng có lúc biết sợ hãi mà cúi đầu thế này.

Tuy nhiên, điều này cũng dễ hiểu. Ngay cả Không Âm Giáo Tôn cũng bị một đường kiếm chém chết, chẳng kịp tẩu thoát. Nếu Quỳ Thanh Yêu Đế còn dám mạnh miệng nhận định muốn bắt Lý Duy Nhất, ngoan cố đối đầu, thì sợ rằng hôm nay cũng chẳng còn đường sống.

Đã đạt tới đỉnh cao, vậy mà vẫn có thể vứt bỏ thể diện, biết lúc nào tiến lúc nào lui, suy cho cùng, đó cũng là một sự đáng sợ không thể xem nhẹ.

Ngọc Dao Tử nói:

- Yêu Đế quả thực không nói, mà đều do Dữ Thiên Yêu Hậu nói ra cả.

Dữ Thiên Yêu Hậu lúc này đã bình tĩnh lại, thấu hiểu rằng sinh tử chỉ cách nhau một khoảnh khắc, nàng vội vàng phản bác:

- Hoàng Ngọc Dao, ngươi đừng ngậm máu phun người, đổ oan cho người tốt. Bản hậu chỉ yêu cầu các ngươi giao ra hung thủ, cho một lời giải thích. Chuyện đó có gì là quá đáng chứ?

Ngọc Dao Tử cười lạnh:

- Trận tử chiến của Lý Duy Nhất và Thái Tuế Địa Quân là do song phương tình nguyện. Các ngươi lại đến đây đòi mạng hung thủ, rốt cuộc ý đồ là gì?

Quỳ Thanh Yêu Đế vội vã đỡ lời:

- Thì ra là vậy, đa tạ đã cho biết. Lời giải thích mà bản đế muốn giờ đã rõ. Thì ra chỉ là tranh đấu giữa thế hệ trẻ, sống chết có số, không thể trách cứ ai. Cáo từ!

Quỳ Thanh Yêu Đế nhìn về phía mũi Chiến Hạm Thanh Đồng, thấy Lý Duy Nhất đang đứng đối diện hai vị Kiếm Tôn, trao đổi với nhau. Quỳ Thanh Yêu Đế tim đập chân run, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Yêu Đế, Yêu Hậu, xin đừng vội đi. Chuyện hôm nay phải có một kết quả rõ ràng, tránh để sau này các ngươi lại đến tìm hung thủ, hoặc ngấm ngầm trả thù.

Thiền Hải Quan Vụ dặn dò Ngọc Dao Tử:

- Họ dám bỏ đi thì ngươi cứ xuất thủ.

Sau đó, nàng bay lên không trung, hạ xuống mũi Chiến Hạm Thanh Đồng, bước về phía ba người.

Dữ Thiên Yêu Hậu đứng cùng chỗ với Quỳ Thanh Yêu Đế, bị Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử chơi một vố như thế, không được sự cho phép của hai vị Kiếm Tôn trên thuyền thì sao nàng dám rời đi?

Đối phương chẳng thèm nghe Không Âm Giáo Tôn giải thích mà trực tiếp vung một kiếm chém chết hắn.

Hai yêu chưa bị chém chết, có lẽ chỉ vì đêm nay chưa xuất thủ.

Bây giờ phải làm sao đây?

Hai yêu vắt óc tìm kế sách, đều cảm thấy không thể ngồi chờ chết.

Mũi thuyền.

Trầm Uyên Kiếm Tôn nhìn Thiền Hải Quan Vụ đang thi lễ, nói thẳng:

- Ngươi cũng biết là ngàn năm trước, một nửa cường giả của các tộc ở Doanh Châu đã cùng chúng ta xuất chinh và thương vong nặng nề. Đó coi như là một ân tình chúng ta nợ, vì thế chúng ta không tiện can thiệp vào cuộc tranh đoạt nội bộ của các tộc ở Doanh Châu. Nhưng Hắc Ám Chân Linh lại khác, chúng từ dưới chạy lên, vô cùng nguy hiểm, buộc phải bị tiêu diệt.

Thiền Hải Quan Vụ hiểu rõ, chấp nhận kết quả này.

Trầm Uyên Kiếm Tôn thay đổi chủ đề:

- Có điều, lần này chúng ta tới là để chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư nhận nhân quả mà sư môn để lại, giúp chúng ta làm một việc cực kỳ nguy hiểm. Thế nên chúng ta nhất định sẽ bù đắp đôi chút, chuyện của các ngươi, chúng ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Chúng ta không trực tiếp chém giết sinh linh ở Doanh Châu, nhưng các ngươi có thể mượn uy thế của chúng ta để làm điều mình muốn.

Trích Huyết Kiếm Tôn thì dứt khoát hơn:

- Theo ta, cứ chém hết đi.

Trầm Uyên Kiếm Tôn lắc đầu:

- Không phải chuyện gì cũng lấy giết chóc làm phương pháp giải quyết. Không thể chỉ biết giết mà không biết cai trị. Đối phó kẻ thù thì dùng kiếm, nhưng đối đãi người nhà phải dùng pháp luật. Chúng ta chỉ là những kẻ lữ hành, dấn thân vào các cuộc giao tranh nội bộ của Doanh Châu, kích động mâu thuẫn khốc liệt hơn rồi sau đó bỏ đi sao? Rồi ngươi hay ta phụ trách giải quyết cục diện tiếp theo?

Trích Huyết Kiếm Tôn xoay người, hướng mắt vào màn đêm:

- Được rồi, chuyện này đến đây kết thúc. Giao cho ngươi!

Lý Duy Nhất kín đáo liếc mắt nhìn Thiền Hải Quan Vụ, cảm thấy hai vị Kiếm Tôn này có khí chất khác xa nhau. Một người mang lại cảm giác dễ chịu như gió xuân, thanh chính ôn hòa, khiến người khác quên đi thân phận cường giả tuyệt đỉnh. Người kia lại mang sát khí nặng, mỗi cái liếc mắt đều làm người ta khiếp sợ.

Lý Duy Nhất đắn đo chốc lát:

- Kiếm Tôn, hai yêu kia có thù sâu với tiểu bối. Hiện tại ta có người chống lưng, tự nhiên chúng không dám làm càn. Thế nhưng, một khi các vị rời đi, ngày rộng tháng dài, uy thế dần phai, nỗi sợ trong lòng chúng tiêu tan, e rằng sẽ giở không ít chiêu trò ngấm ngầm hoặc công khai. Ta lo rằng bằng hữu sẽ bị vạ lây vì mình.

Trầm Uyên Kiếm Tôn giơ tay hướng vào hư không:

- Chuyện này không cần lo lắng.

Lập tức, thanh kiếm khổng lồ đan xen đỏ đen lơ lửng phía trên lóe sáng, một thanh huyết kiếm sắc đỏ tươi phóng ra từ đó.

Trầm Uyên Kiếm Tôn nói:

- Thanh kiếm này được đúc từ hàng ngàn vạn chiến kiếm và máu thu nạp vừa nãy, chứa đựng một tia lực lượng tạo hóa tử vong. Nó chỉ đủ sức chống đỡ một trận chiến, nhưng đủ để chém vị tự xưng là Yêu Đế kia. Bây giờ ta ban tặng thanh kiếm này cho ngươi, đồng thời giao phó một nhiệm vụ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters