Cáo mượn oai hùm

Thiền Hải Quan Vụ nhận lấy thanh huyết kiếm nặng trĩu từ tay Trầm Uyên Kiếm Tôn. Ngay khi chạm vào, nàng lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh tử vong bàng bạc truyền tới, tựa hồ có thể chém đôi thiên địa.

- Nhiệm vụ gì?

Trầm Uyên Kiếm Tôn nghiêm nghị lên tiếng:

- Điều tra tình hình của Hắc Ám Chân Linh, đây tuyệt không phải là chuyện nhỏ.

Lý Duy Nhất thấy Thiền Hải Quan Vụ không biết cò kè mặc cả, liền nhanh nhảu mở lời:

- Ngay cả với tu vi của Kiếm Tôn mà còn coi đây là chuyện không nhỏ, vậy mà thanh huyết kiếm kia chỉ hàm chứa sức mạnh của một đòn đánh. Như thế có quá hung hiểm không? Thêm nữa, vãn bối và Thiền Vụ đã hoàn thành Dương Hôn, e là nàng phải theo chúng ta rời khỏi đây.

Trầm Uyên Kiếm Tôn mỉm cười nói:

- Ngươi không biết, ngày xưa chúng ta đã từng khao khát có một thanh kiếm như thế này trợ lực đến nhường nào, dẫu chỉ là uy lực một đòn. Chỉ cần chưa rút ra, chỉ cần nó còn tồn tại, đã đủ để khiến bao kẻ phải cúi đầu, có thể khuất phục bao người. Những điều này không cần ta nhiều lời.

Trầm Uyên Kiếm Tôn nói tiếp:

- Dĩ nhiên, nàng ấy và bản tôn có chút sâu xa. Nếu để sư tôn nàng biết được, nàng vì theo chúng ta chinh chiến mà mất mạng, còn bị ép Dương Hôn, sau này e là không tránh khỏi phiền phức. Nên chắc chắn sẽ có đền bù thỏa đáng!

Thiền Hải Quan Vụ bất chợt ngẩng đầu lên:

- Trầm Uyên Kiếm Tôn biết sư tôn của ta ư, liệu người còn sống chăng?

Trầm Uyên Kiếm Tôn không trực tiếp trả lời câu hỏi, lấy ra một viên đan dược nửa đen nửa trắng:

- Viên đan dược này coi như là món quà tặng ngươi, cũng xem như đền bù. Trong vòng một trăm năm, hẳn là ngươi có thể luyện hóa nó hoàn toàn, thân thể và võ đạo sẽ hồi phục lại trạng thái đỉnh phong ngàn năm trước.

- Có đan dược này hộ thể, ngươi không cần lo lắng về pháp tắc sinh mệnh. Nếu trong một trăm năm Lý Duy Nhất chưa trở về, ngươi hãy đến Không Gian Tiên Giới ở Trấn Táng Tiên để tìm con đường tương lai. Đây cũng là nguyên nhân sư tôn ngươi dặn ngươi ở lại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, ngươi phải bảo vệ nơi đó.

Thiền Hải Quan Vụ nhìn Lý Duy Nhất, có thể hiểu được những hung hiểm hắn sắp đối mặt.

Trong lòng Lý Duy Nhất đầy ắp câu hỏi, lại rối ren trăm mối, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu:

- Dám hỏi Trầm Uyên Kiếm Tôn, rốt cuộc chúng ta đi đâu, bao giờ thì khởi hành? Ta… còn có thể trở về được không?

Ở Doanh Châu, hắn đã vương vấn và lưu luyến bao điều, trong lòng muôn vàn quyến luyến không nỡ, khác hẳn với tâm trạng thuở mới bước chân đến nơi này.

Trầm Uyên Kiếm Tôn bảo:

- Ta hiểu lòng ngươi có nhiều thắc mắc, chờ khi lên đường sẽ giải đáp hết cho ngươi. Người của chúng ta vừa truyền tin, họ đã đợi sẵn ở Hồn Hải, nên chỉ có thể chừa cho ngươi một ngày để từ biệt bằng hữu. Ngày mai trước khi trời tối, chúng ta nhất định phải xuất phát.

...

Lý Duy Nhất và Thiền Hải Quan Vụ bay xuống từ Chiến Hạm Thanh Đồng, vừa đi vừa trò chuyện.

Thiền Hải Quan Vụ cầm kiếm, hồng y rực rỡ, dung nhan tuyệt mỹ hiện rõ vẻ lo lắng:

- Chuyến đi này đầy rẫy hiểm nguy, ngươi phải hết sức cẩn trọng.

Lý Duy Nhất cười gượng:

- Chuyến này không còn đường thoái lui, khoan nhắc món nợ ân tình lớn ban nãy. Chỉ riêng bí mật về thân thế và sư môn, e rằng chỉ có đi cùng họ mới mong rõ ràng. Ta phải biết rõ mình rốt cuộc là ai, không thể nào mãi làm cánh bèo trôi vô định chứ? Ta cần đi tìm lại quá khứ của chính mình.

Ngọc Dao Tử đứng lặng trên đồi cao đằng xa, dõi theo hai người đang kề vai chung bước, bí mật truyền âm, trong lòng nàng đầy rẫy hoài nghi.

Thân phận chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư của Lý Duy Nhất cao đến mức Vụ Sư cũng phải ngang hàng nhìn nhận ư?

Rốt cuộc hắn là ai?

Lý Duy Nhất nhìn về phía yêu vân màu xanh ở đằng xa, nói:

- Giải quyết vấn đề của Quỳ Thanh Yêu Đế và Dữ Thiên Yêu Hậu trước đã. Trầm Uyên Kiếm Tôn nói, chúng ta có thể mượn thế của bọn họ. Theo ý ngươi thì mượn như thế nào?

Trong lòng Thiền Hải Quan Vụ đã có đối sách, cười tươi như hoa:

- Chắc hẳn hiện tại, tất cả mọi người đều không biết chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư rốt cuộc có trọng lượng nhường nào. Dù sao thì ngươi cũng sắp đi rồi, hay là làm ác nhân một lần đi?

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi cười thế này làm ta cảm thấy hơi lạnh sống lưng.

Hai người bắt đầu bí mật bàn bạc.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Ngọc Dao đến rồi, ngươi giải thích với nàng ấy đi.

Thiền Hải Quan Vụ cầm thanh kiếm màu đỏ như máu, từng bước Không Gian Độn Di đi về phía Quỳ Thanh Yêu Đế và Dữ Thiên Yêu Hậu.

Ngọc Dao Tử nhìn theo Thiền Hải Quan Vụ rời đi, quay sang nhìn Lý Duy Nhất đang mỉm cười đối diện, hỏi:

- Ngươi thật sự cùng Vụ Sư đến Doanh Châu? Ngươi rốt cuộc có thân phận gì?

Lý Duy Nhất đáp:

- Thực ra không có thân phận gì, chỉ là có giao tình khá sâu với Vụ Thiên Tử. Nếu không, năm đó tại sao nàng yên tâm giao Đại cung chủ cho ta?

Loại chuyện phiền phức này, Lý Duy Nhất cảm thấy vẫn nên để lại cho Thiền Hải Quan Vụ giải quyết, thế là lảng sang chuyện khác:

- Đại cung chủ, ta đến để tạm biệt ngươi.

Ở một bên khác.

Trên người Quỳ Thanh Yêu Đế và Dữ Thiên Yêu Hậu tràn ngập yêu vân, đứng trong màn đêm. Nhìn Thiền Hải Quan Vụ đang đi tới từng bước, trạng thái tinh thần của họ lập tức tăng vọt, kìm nén cảm xúc căng thẳng.

Quỳ Thanh Yêu Đế nói:

- Bản đế đã tìm hiểu rõ ràng, quả thực là Dữ Thiên vì thù hận quá khích nên đã làm sai. Vụ Thiên Tử, ra điều kiện đi, không cần phải một mất một còn, uy hiếp của Vong Giả U Cảnh quá lớn, chúng ta phải đoàn kết lại. Tất cả mâu thuẫn đều có thể dùng lợi ích để hóa giải, chung quy cũng phải có một cái giá chứ?

Thiền Hải Quan Vụ dừng lại ở ngoài trăm trượng, linh quang nơi mi tâm nở rộ, chiếu phá yêu vân, chăm chú nhìn vào chân thân của bọn họ:

- Hai vị nên hiểu về ta mới phải, bản Thiên Tử luôn lấy đại cục làm trọng, trừ khi có kẻ trêu chọc lên đầu ta trước. Dữ Thiên từng suýt nữa giết chết chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư, ta phụng mệnh Trầm Uyên Kiếm Tôn, cầm thanh kiếm này đến trảm các ngươi, báo thù cho hắn.

Thiền Hải Quan Vụ giơ huyết kiếm lên, cả cánh đồng bát ngát lập tức bị huyết quang bao phủ, tử khí cuồn cuộn, nhuộm đỏ thiên địa.

Kiếm Thiên Tử ở cách đó mấy trăm dặm âm thầm nín thở, cảm nhận được lực lượng tử vong ẩn chứa trong thanh kiếm kia, kiếm ý nhiều năm tu luyện của bản thân cũng trở nên bất an và hỗn loạn.

Quỳ Thanh Yêu Đế và Dữ Thiên Yêu Hậu trực diện với huyết kiếm lại là một loại cảm thụ khác, trong đáy lòng không khống chế được sinh ra cảm giác vạn niệm đều tro tàn.

Huyết quang chiếu tới, yêu khí trên người bọn họ toàn bộ tiêu tán, không thể chống đỡ.

Bọn họ tự nhiên sẽ không nghi ngờ lời của Thiền Hải Quan Vụ.

Lấy tu vi của hai vị Kiếm Tôn kia, sao có thể cho phép có kẻ giả truyền pháp lệnh ngay dưới mí mắt bọn họ?

Hôm nay là sai một ly, vạn kiếp bất phục sao?

Thiền Hải Quan Vụ đặt huyết kiếm xuống, thở dài một tiếng:

- Quỳ Thanh Yêu Đế à, ngươi cũng coi như là hùng chủ một thế hệ, những lần đại kiếp U Cảnh trước đều từng đánh lùi vô số cường giả Thệ Linh của Vong Giả U Cảnh, sao lại hồ đồ đến mức bị Dữ Thiên lợi dụng, chạy đến đối phó với chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư? Trên người hắn quả thật có bí mật lớn, nhưng ngươi không thử nghĩ mà xem, tại sao hắn có bí mật lớn như vậy. Nếu như thật sự có thể dễ dàng đoạt lấy, ta và Ngọc Dao sẽ chừa lại cho các ngươi sao?

Quỳ Thanh Yêu Đế thấy tựa hồ có cơ hội xoay chuyển, lập tức nói với giọng kiên định:

- Bản đế lần này thật sự bị Dữ Thiên hại thảm rồi! Vụ Thiên Tử, ngươi biết đấy, bản đế đã từng giúp Nhân tộc ở phía nam Doanh Châu chinh chiến rất nhiều lần rồi phải không? Ngươi phải cứu ta, ân tình này ta nhất định trả.

Thiền Hải Quan Vụ bắt đầu trầm tư, do dự mãi không dứt, bày ra dáng vẻ đang cân nhắc điều gì đó.

Quỳ Thanh Yêu Đế nói:

- Tu giả chúng ta không thể lần nào cũng đưa ra phán đoán chính xác được, nhìn cục diện trước mắt, ít nhất chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư không bị tổn thất gì, chỉ cần ngươi đi nói vài lời, có lẽ sẽ có kết quả khác.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Hai vị Kiếm Tôn đã giao cho ta một nhiệm vụ, điều tra Hắc Ám Chân Linh, cũng chính là Chân Linh Giáo. Lấy trạng thái hiện tại của ta, cho dù có thanh kiếm này trong tay, e rằng vẫn phải đặt trọng tâm vào việc tu luyện.

Quỳ Thanh Yêu Đế là nhân vật cỡ nào, lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của Thiền Hải Quan Vụ:

- Thế lực của Chân Linh Giáo khổng lồ, Vụ Thiên Tử tuyệt đối không thể khinh địch. Ngươi cần trợ thủ mạnh, chỉ cần lần này ngươi có thể cứu bản đế, bản đế nhất định sẽ dẫn dắt Yêu tộc toàn lực tương trợ. Ngươi đừng mong chờ gì vào đám Võ Đạo Thiên Tử của Nhân tộc các ngươi, kẻ nào cũng tính toán chi li, tìm lợi tránh hại.

Dữ Thiên Yêu Hậu nói:

- Không sai.

Lý Duy Nhất nói:

- Không sai cái gì?

Lý Duy Nhất bày ra bộ dạng vênh váo tự đắc, ánh mắt u ám lạnh lẽo, vô cùng kiêu ngạo, chân đạp tiên hà thanh huy, từng bước đi tới từ phía sau Thiền Hải Quan Vụ:

- Vụ Thiên Tử! Hôm nay tha cho bọn họ, coi chừng hai vị Kiếm Tôn vừa đi, bọn họ sẽ quay ngược lại cắn để báo thù, vẫn nên diệt trừ tai họa ngầm thì tốt hơn.

Dữ Thiên Yêu Hậu trong lòng hận muốn chết, nhưng không dám nổi khùng lên, chỉ có thể kìm chế.

Từ trước đến nay chưa từng có sinh linh Trường Sinh cảnh nào dám cuồng ngạo như vậy ở trước mặt nàng.

Quỳ Thanh Yêu Đế hoàn toàn không biết chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư có thân phận gì, nhưng lại hiểu rất rõ, lúc này mình không trêu chọc nổi, bèn vội vàng nói:

- Duy Nhất huynh đệ, xin lấy đại cục làm trọng, Chân Linh Giáo không hề đơn giản, Lăng Tiêu Cung cần bản đế giúp đỡ. Cũng xin tin tưởng thêm một chút, lời Yêu Đế thốt ra khỏi miệng chính là nhất ngôn cửu đỉnh, sao có thể lật lọng? Sẽ bị sinh linh trong thiên hạ chê cười.

Dữ Thiên Yêu Hậu nói:

- Không sai.

Thiền Hải Quan Vụ nhìn về phía Lý Duy Nhất:

- Tình hình của Hắc Ám Chân Linh chưa rõ, uy hiếp của Vong Giả U Cảnh cũng rất lớn. Quỳ Thanh Yêu Đế vẫn không giống với Dữ Thiên Yêu Hậu, mỗi lần đại kiếp U Cảnh, hắn vẫn luôn là đồng minh cường đại của Nhân tộc. Lần này, hắn quả thực không biết thân phận của ngươi, nếu không đã chẳng vì lời dèm pha của Dữ Thiên Yêu Hậu mà đến Sinh Cảnh của Nhân tộc...

Lý Duy Nhất ngắt lời nàng:

- Không biết? Ngay cả Ngọc Hành Tiên Triều ở xa tận Trung Thổ cũng biết ta và Cửu Lê Tộc có bối cảnh Tiên Gia, bọn họ thân ở phía nam Doanh Châu mà không biết? Dữ Thiên Yêu Hậu, lấy sự hiểu biết của ngươi đối với Cửu Lê Tộc, ngươi dám nói ngươi không biết sao?

Lý Duy Nhất muốn mượn cơ hội này bảo vệ Cửu Lê Tộc.

Dữ Thiên Yêu Hậu quả thực không biết.

Quỳ Thanh Yêu Đế âm thầm rùng mình, lần này thực sự có chút nghi ngờ, không biết bản thân có phải đã bị Dữ Thiên Yêu Hậu lợi dụng hay không. Dữ Thiên Yêu Hậu và Cửu Lê Tộc hình như có xích mích gì đó, hắn cũng từng nghe loáng thoáng.

Trong lòng Quỳ Thanh Yêu Đế đưa ra quyết định, nếu vượt qua kiếp nạn ngày hôm nay, nhất định phải phái người đến Ngọc Hành Tiên Triều nghe ngóng, xem có phải bọn họ thật sự biết chuyện hay không.

Quỳ Thanh Yêu Đế nói:

- Duy Nhất huynh đệ, bản đế quanh năm tu hành ở Bắc Hoang Yêu Lĩnh, khoảng cách tới Lăng Tiêu Sinh Cảnh cách xa đâu chỉ trăm vạn dặm, là thật sự không biết tình hình bên đó. Tu hành đến độ tuổi của bản đế, hiểu rất rõ đạo lý dù cơ duyên có lớn đến đâu cũng không thể tùy tiện đem tính mạng ra đánh cược. Nếu biết ngươi có bối cảnh Tiên Gia, bản đế đã sớm đến kết giao, làm sao lại có chuyện như ngày hôm nay?

Lý Duy Nhất hiểu rõ bản thân chỉ là cáo mượn oai hùm, nếu không có Chiến Hạm Thanh Đồng ở phía sau cho hắn khoác da hổ, Yêu Đế và Yêu Hậu trước mắt chịu quan tâm hắn mới là chuyện lạ.

Oai hùm như vậy, sau này khó mà có lần thứ hai, phải mượn cơ hội này giải quyết tai họa ngầm, thu đủ lợi ích, chia rẽ Quỳ Thanh Yêu Đế và Dữ Thiên Yêu Hậu.

Nếu có thể mượn tay Quỳ Thanh Yêu Đế để thu thập Dữ Thiên Yêu Hậu thì tự nhiên là không còn gì tốt hơn.

Lý Duy Nhất hừ lạnh:

- Ta vào thành trước đây, ta sẽ suy nghĩ thêm... Đã xin hai vị Kiếm Tôn lợi kiếm để chém giết, không dùng chứ để chưng chơi à? Các ngươi tốt nhất là đừng có trốn, hãy nghĩ đến kết cục của Không Âm Giáo Tôn. Hừ!

Trong lòng Lý Duy Nhất vẽ ra dáng vẻ khí thế bức người của đám người Văn Nhân Thính Hải, Ngu Ly, Dữ Thiên Yêu Hậu, nắm bắt trạng thái của chính mình lúc này, nghênh ngang bước đi về phía Kiếm Đạo Hoàng Thành.

Sau khi hắn đi xa, Thiền Hải Quan Vụ mới nói:

- Dường như có chút cơ hội xoay chuyển rồi, các ngươi mau nghĩ cách đi. Hắn sẽ rời đi trước tối mai, trước lúc đó, chắc chắn hắn sẽ xử lý sạch sẽ những tai họa ngầm, đây là điều hắn lo lắng nhất.

Đi được hai bước, Thiền Hải Quan Vụ nhíu mày, dừng bước, nhìn về phía Quỳ Thanh Yêu Đế và Dữ Thiên Yêu Hậu:

- Bất luận thân phận của hắn cao đến đâu thì vẫn là võ tu Trường Sinh cảnh. Theo ta thấy, dù thế nào cũng cần đến tài nguyên tu luyện... Đồ vật tầm thường, phỏng chừng hắn không để vào mắt. Hầy, các ngươi tự mình nghĩ cách đi!

Cổng thành của Kiếm Đạo Hoàng Thành mở ra.

Kiếm Thiên Tử đón Lý Duy Nhất cùng nhau vào thành, đám người Đường Sư Đà, Đường Vãn Châu, Đường Vãn Thu, Thiếu Dương Vệ đi theo sau hai người.

Cảnh này đã gây chấn động toàn thành.

Trước đó, Kiếm Thiên Tử đã tiến đến bái kiến hai vị Kiếm Tôn của Chiến Hạm Thanh Đồng, đáng tiếc ngay cả một câu đáp lại cũng không có, bị phớt lờ hoàn toàn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters