Sư huynh Triệu Mãnh

Vô số ý niệm xẹt qua trong lòng Lý Duy Nhất, hắn nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Vạn Vật Tổ Miếu phong kín từ ngàn năm trước, truyền nhân vậy mà cũng xuất thế.

- Đầu tiên, Vạn Vật Tổ Miếu không thể nào bỏ mặc việc lớn như Tổ Thiên Đồng. Thứ hai, Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo rõ ràng là nhắm vào bọn họ, làm sao bọn họ còn có thể ngồi yên được?

Thiện Tiên Chí hạ thấp giọng:

- Nghe nói, sơn môn của Vạn Vật Tổ Miếu ẩn giấu sâu trong Bồ Tát Kim Trạch. Khoảng thời gian gần đây, Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo gây ra nhiều giết chóc chính là để ép bọn họ hiện thân, từ đó khóa chặt vị trí sơn môn của Tổ Miếu.

Lý Duy Nhất lập tức hỏi:

- Mục đích của hai giáo là gì?

Thiện Tiên Chí đáp:

- Có chút tin đồn, nhưng khó mà nói chắc được. Trước mắt mà nói, hai giáo chỉ có những nhân vật ghê gớm của thế hệ trẻ lộ diện, thăm dò sâu cạn với chúng ta. Lần xuất thế này của truyền nhân Vạn Vật Tổ Miếu, e là bên bọn họ cũng phải lật ngửa át chủ bài. Chỉ cần đánh gục thế hệ trẻ của bọn họ, mọi chân tướng tự nhiên sẽ phơi bày.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Truyền nhân Vạn Vật Tổ Miếu nói thế nào?

Thiện Tiên Chí trả lời:

- Truyền nhân Vạn Vật Tổ Miếu có pháp danh là Pháp Thiên Tượng Địa. Hắn nghe nói bần tăng thay người khác nghe ngóng bí mật của Đế Khâu, liền bảo bần tăng đưa người đến trước mặt hắn, muốn nói chuyện riêng giáp mặt. Hiện tại, ta vẫn chưa nói với hắn rằng người nghe ngóng về Đế Khâu là ngươi. Đối phương là truyền nhân của Tổ Miếu, hẳn là có thể tin tưởng được. Có muốn gặp một lát không?

Nhân Thần Lục Bộ liên quan đến sư môn.

Lý Duy Nhất dù thế nào cũng phải tiếp xúc với bọn họ, hơi trầm ngâm một lát rồi cười nói:

- Ta luôn tìm, bây giờ tìm thấy rồi, có lý nào không đi gặp? Pháp Thiên Tượng Địa, pháp danh rất cuồng, hắn đang ở đâu?

Thiện Tiên Chí nói:

- Tạm thời e là không gặp được, đám cao thủ đỉnh phong Pháp Thiên Tượng Địa, Thích Ca Minh Nhật vừa mới ra khỏi thành, chạy đến Tự Châu cách đây vạn dặm rồi, nghe nói là điều tra được nơi giam giữ của những Thiên Đồng, Thiên Nữ bị bắt. Ngươi không cần vội, ngày mười lăm tháng tám vào hai ngày sau, hắn chắc chắn sẽ trở về. Đến lúc đó, chúng ta cùng đi Trạch Thượng Vân Đoan Miếu!

Lý Duy Nhất bình tâm lại, hỏi chuyện khác:

- Những Thiên Đồng, Thiên Nữ bị bắt có nhiều không?

Nhắc tới chuyện này, Thiện Tiên Chí thở dài một tiếng:

- Có mười ba tòa Thánh Địa bị tập kích, năm vị Thiên Đồng, Thiên Nữ mất tích, hơn trăm đệ tử Phật Môn từ Trường Sinh cảnh trở lên bị bắt, Phật Môn chịu tổn thất nặng nề chưa từng có. Kẻ địch hung hăng ập đến, có thể nói là cơn chấn động lớn nhất của Doanh Tây trong ngàn năm qua. Tuy nhiên, chúng ta cũng bắt giữ được con tin, coi như có thắng có thua.

Chân Linh Giáo tùy tiện nhảy ra một vị Không Âm Giáo Tôn đã là Võ Đạo Thiên Tử cực kỳ lợi hại, thế lực ẩn nấp trong bóng tối khổng lồ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Thái Âm Giáo trải rộng khắp Doanh Châu, chia làm Nam Giáo, Tây Giáo, Trung Thổ Giáo, Bắc Giáo, cùng với Đông Giáo Thái Âm Tổng Đàn.

Nơi nào có thế lực Thệ Linh càng cường đại, Thái Âm Giáo càng lộng hành.

Thế lực của Đông Giáo Thái Âm Tổng Đàn thậm chí đã lan đến Trung Thổ, đang từng bước tiến về phía tây.

Hai tà giáo lớn này liên thủ, cũng chỉ có Doanh Tây Phật Môn mới chống đỡ nổi, hơn nữa, còn ép đối phương chỉ dám đánh lén và ẩn nấp. Nếu đổi lại là khu vực phía nam Doanh Châu, những nhân vật lợi hại thế hệ trẻ của hai giáo e là đã giống như Không Âm Giáo Tôn, ngang nhiên xuất hiện ngoài sáng.

...

Hai ngày qua nhanh.

Sau khi những tin tức như Tổ Thiên Đồng, Quang Minh Tinh Thần Thư, truyền nhân Tổ Miếu truyền đi, cường giả các châu ở Doanh Tây lần lượt tụ hội về châu thành Đàn Châu, đón chào một thịnh hội náo nhiệt phi thường giữa lúc biến động.

Đám người Lý Duy Nhất, Thiện Tiên Chí, Đạt Khả Chí, một đạo hai tăng đi dọc theo đại lộ phía Thiên Nữ, bước ra khỏi khu vực thành trì, phóng tầm mắt ngắm nhìn Bồ Tát Kim Trạch và ngọn núi cao chót vót ở phía xa.

Xung quanh là từng luồng khí tức mạnh mẽ, khắp nơi đều có thể thấy bóng dáng của Trường Sinh Phật.

- Ầm ầm!

Trên Bồ Tát Kim Trạch, yêu khí ngập trời, nhuộm bầu trời thành màu sắc huyền ảo.

Trong những đám mây yêu khí dày đặc che trời lấp đất, hàng chục chiếc xa liễn từ hướng dãy núi hoang sơ rầm rập lao tới.

Những yêu tu hóa hình đi hai bên xe ngựa, cờ lớn trong tay phấp phới theo gió, ai nấy đều có tu vi Trường Sinh cảnh.

Trên mặt cờ lần lượt đề dòng chữ Đà Ma Thành, Bằng Thành, Vạn Pháp Yêu Thành.

Thiện Tiên Chí nói với Lý Duy Nhất:

- Ba Yêu Thành lớn của Doanh Tây đều đến đủ! Gọi là Yêu Thành, thực chất là Yêu Quốc.

Hàng chục chiếc xa liễn trên không trung đi thẳng đến đỉnh núi, dừng lại bên ngoài ngôi cổ miếu ẩn trong mây.

Từng vị cường giả Yêu tộc đã hóa hình hoàn tất, hoặc trẻ trung tuấn tú, hoặc thướt tha xinh đẹp bước ra từ trong xe. Cho dù có một số giữ lại đặc trưng Yêu tộc thì cũng là cố ý bộc lộ, coi đó là điểm cao quý của chủng tộc.

- Không ngờ Đà Ma Hoàng Tử đến! Nghe nói hắn đã ngưng tụ ra chín phần huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú, có thể xưng là Yêu Đế Thánh Thai.

- Người đến từ Bằng Thành là Lệ Kinh Hồng, hắn đồng thời sở hữu huyết mạch của hai loại Cổ Tiên Cự Thú là Lôi Điểu và Vân Côn. Nghe nói đã luyện hóa hàng trăm khối Tiên Cốt vào trong cơ thể.

...

Thủ lĩnh của Vạn Pháp Yêu Thành khiêm tốn hơn Đà Ma Hoàng Tử và Lệ Kinh Hồng rất nhiều, Lý Duy Nhất không hề nghe thấy những tiếng bàn tán liên quan.

Đạt Khả Chí, sư huynh của Thiện Tiên Chí lộ vẻ mặt ủ dột nói:

- Yêu tộc vốn dĩ cuồng ngạo, cao tầng lại bị A Di Đà Phật áp chế không dám phản kháng. Bọn chúng luôn muốn lấy lại thể diện ở thế hệ trẻ, lần này có lượng lớn cao thủ trẻ tuổi đến đây, tuyệt đối không thể nào chỉ là tham gia Quang Minh Tinh Thần Đại Hội. Đối phó với Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo đã sứt đầu mẻ trán rồi, lấy đâu ra dư lực đối phó với bọn chúng?

- Cảnh Huyền Hoàng Tử của Ngọc Hoành Tiên Triều ở Trung Thổ, ngưỡng mộ phương giá của truyền nhân Mạn Đồ La Điện Cung Thẩm cô nương, đến đây bái phỏng.

Một giọng nói lanh lảnh vang dội từ trên không trung truyền khắp châu thành.

Đoàn người đông đảo của Ngọc Hoành Tiên Triều đi trên một cây cầu dài bằng mây mù, từ trên đỉnh đầu ba người Lý Duy Nhất tiến thẳng về phía Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.

Lý Duy Nhất vô cùng kinh ngạc, vị Cảnh Huyền Hoàng Tử này thật đúng là thích đi du ngoạn khắp nơi, hơn nữa còn râu rao mượn danh nghĩa đến thăm Thẩm Tịnh Tâm.

Thiện Tiên Chí nói:

- Nghe nói Thẩm Tịnh Tâm xuất thân từ bí cảnh Thẩm Khâu ở Trung Thổ, có quan hệ họ hàng cực kỳ sâu xa với hoàng tộc Ngọc Hoành Tiên Triều... Thần Tịch, ngươi còn nhớ Thẩm Vũ Lô của Cổ Chân Tướng không? Thẩm Vũ chính là một vị Cổ Thiên Tử của Thẩm Khâu.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Nếu Thẩm Tịnh Tâm gặp mặt Cổ Chân Tướng, chẳng phải sẽ có một trận ác chiến sao?

Thẩm Vũ Lô chính là luyện từ đầu lâu của Cổ Thiên Tử Thẩm Vũ.

Thiện Tiên Chí mỉm cười gật đầu, không biết nên đáp lời thế nào, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn thăm dò:

- Cổ Chân Tướng hẳn là đã rời khỏi Ma Quốc rồi chứ?

Lý Duy Nhất biết Thiện Tiên Chí đã tám mươi năm không quay về, thế là thuận miệng nói:

- Ma Quốc đại loạn, thiên chi kiêu tử như hắn sẽ rất nguy hiểm, nếu ta là hắn thì chắc chắn cũng đã rời đi từ lâu.

Có người lớn tiếng hô:

- Truyền nhân của Vạn Vật Tổ Miếu cùng các cường giả thuộc năm Thần Đạo Tính đã từ Tự Châu trở về rồi!

Vô số ánh mắt hướng về phía đầm nước xa xa.

Lý Duy Nhất không biết ai là Pháp Thiên Tượng Địa, truyền nhân của Vạn Vật Tổ Miếu, cũng không biết ngoại trừ Cù Thường ra thì cường giả thuộc năm Thần Đạo Tính là những ai. Ánh mắt hắn bị một thân ảnh cao lớn dẫn đầu trong đám người cách đó mười mấy dặm thu hút.

Kẻ đó cao e chừng gần mười mét, mặt vuông tai lớn, thể phách hùng vĩ, da tỏa ra ánh sáng màu đồng thiếc, trên mặt để bộ râu quai nón rậm rạp. Khí tức trên người hắn hừng hực như mặt trời chói chang, tràn ngập cảm giác bùng nổ lực lượng.

Đồng tử Lý Duy Nhất co rụt lại, vận chuyển pháp khí tới hai mắt, nhiều lần nhận dạng.

Bên cạnh, Thiện Tiên Chí nói:

- Tình hình không ổn lắm, nhìn vẻ mặt của các cao thủ năm Thần Đạo Tính, tựa hồ việc giải cứu không thành công... Thần Tịch, ngươi sao thế?

Lý Duy Nhất xác nhận mình không nhìn lầm, cự hán có thể phách cao gần mười mét kia không phải ai khác, chính là Triệu Mãnh, sư huynh bặt vô âm tín của hắn.

Tại sao Triệu Mãnh xuất hiện ở Doanh Tây cách xa ngàn vạn dặm thế này?

Lấy tu vi thực lực ban đầu của Triệu Mãnh ở Lê Châu, làm sao có thể vượt qua khoảng cách xa xôi nhường này?

Sư huynh và các cao thủ của năm Thần Đạo Tính đã đến chân núi Trạch Thượng Vân Đoan Miếu. Lý Duy Nhất không còn quan tâm đến điều gì khác nữa, lập tức phân ra một luồng pháp khí, truyền âm cho sư huynh cách đó mười mấy dặm.

Triệu Mãnh cảm nhận được pháp khí đến gần, trên người liền phát ra một luồng kình khí màu vàng nhạt, nghiền nát sóng âm, tiếp đó nhìn chằm chằm vào Thần Tịch ở phía xa một cái, cùng mọi người leo núi rời đi.

Lý Duy Nhất bị Thiện Tiên Chí giữ chặt.

Thiện Tiên Chí trách cứ:

- Thần Tịch à, ngươi làm như vậy quá thất lễ rồi, người ta là truyền nhân Tổ Miếu, sao có thể để pháp khí của một người lạ đến gần chứ? May mà người ta không thèm so đo với ngươi. Vả lại, cách xa như vậy mà truyền âm, lỡ bị người khác nghe trộm thì sao? Ngươi xem bây giờ có bao nhiêu cao thủ đang tụ hội ở đây?

Lý Duy Nhất bị Thiện Tiên Chí kéo chặt, dở khóc dở cười.

Rất muốn nói với hắn rằng, bản thân không lớn tiếng gọi ra đã là rất kiềm chế rồi.

Khi gặp lại sư huynh, tâm trạng đó không khác gì gặp lại người nhà, không cần bất kỳ sự phòng bị tâm lý nào. Thấy sư huynh vẫn còn sống, Lý Duy Nhất càng vô cùng vui sướng.

Lý Duy Nhất nhanh chóng bình tĩnh lại, hỏi:

- Ý ngươi là, hắn chính là truyền nhân của Vạn Vật Tổ Miếu, Pháp Thiên Tượng Địa?

Thiện Tiên Chí đáp:

- Bây giờ ngươi đã biết tại sao pháp danh của người ta lại ngông cuồng như vậy rồi chứ? Thể phách thế kia chắc chắn là thể chất đặc biệt.

Lý Duy Nhất nói:

- Đi, tới Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.

Lý Duy Nhất bay lên trước, xông ra khỏi đê đá khổng lồ, hướng về ngọn núi hùng vĩ phía bên kia mặt nước mà đi.

Thiện Tiên Chí và Đạt Khả Chí theo sát phía sau.

Lên đến đỉnh núi, Lý Duy Nhất mới thực sự cảm nhận được vẻ huy hoàng tráng lệ của Trạch Thượng Vân Đoan Miếu. Trên quảng trường, lư hương lớn như căn nhà, có thể dùng để tế trời. Có tới hàng trăm kiến trúc lớn nhỏ như Phật điện, đình nghỉ mát, tháp cao, phòng sương, được phân chia thành từng khu vực khác nhau bởi các trận pháp phòng ngự.

Việc Linh Đế tổ chức Quang Minh Tinh Thần Đại Hội ở đây, hiển nhiên là sự lựa chọn cẩn thận.

Đứng trên đỉnh núi nhìn về hướng đất liền là khu vực thành trì và đầm lầy.

Phía bên kia, lại là vùng nước vô biên của Bồ Tát Kim Trạch, trông như ngắm nhìn biển rộng.

Lúc này vẫn là chạng vạng.

Ráng chiều đỏ rực như lửa cháy ở phía chân trời, vạn dặm nước đầm lấp lánh thành từng mảng vảy vàng.

Đỉnh núi đông nghịt người, các cường giả trẻ tuổi của các đại thế lực tụ tập.

Bọn họ tốp năm tốp ba, người thì ôn chuyện cũ, người thì bàn luận về Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo, cũng có không ít người đến đây là để quan ngộ Quang Minh Tinh Thần Thư.

Lý Duy Nhất bước đi thoăn thoắt, đưa mắt tìm kiếm khắp nơi.

Mùi đàn hương thoang thoảng quen thuộc xộc vào mũi, Cửu Thánh Thiên Nữ như một cơn lốc lướt tới trước mặt Lý Duy Nhất, chặn đường đi của hắn, đôi mắt đẹp chứa màn sương, cất lời:

- Thần Tịch đạo trưởng, ta đã ba lần đến bái phỏng ngươi ở Bồ Đề Miếu, nhưng đều bị ngươi từ chối ngoài cửa, hôm nay cuối cùng cũng gặp được ngươi.

Ánh mắt Lý Duy Nhất quét qua bốn phía, hỏi:

- Những ngày qua bần đạo đang bế quan, từ chối mọi khách đến thăm. Không biết Thiên Nữ có chuyện gì?

Cửu Thánh Thiên Nữ thấy hắn đang tìm kiếm xung quanh, sự chú ý hoàn toàn không đặt lên người mình, bèn đáp:

- Ngộ tính siêu phàm của đạo trưởng khiến Phạn Ly vô cùng khâm phục, có ý muốn kết giao và thỉnh giáo...

Không đợi nàng nói xong, Lý Duy Nhất ngắt lời:

- Thiên Nữ là chuyển thế gia, cần gì phải vòng vo, muốn gì cứ nói thẳng ra đi?

Cửu Thánh Thiên Nữ thầm bực tức, xưa nay nàng chưa từng bị đối xử làm lơ và xúc phạm thế này.

Nàng không vòng vo nữa, bèn truyền âm hỏi:

- Dám hỏi đạo trưởng, trước khi rời đi, vị Trạng Nguyên Ma Quốc Khúc U kia có nhắc đến chuyện gì liên quan đến Cửu Thánh Tự không? Hôm đó ở bên ngoài Mạn Đồ La Sát, đạo trưởng có nói câu khó phân biệt được người hay quỷ, hiển nhiên là đã biết được chuyện gì đó.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters