Xá Lợi Tiên Phật

Lý Duy Nhất thu lại tâm thần bị phân tán vì sự xuất hiện của Triệu Mãnh, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt của Cửu Thánh Thiên Nữ ở đối diện.

Đôi mắt ấy có vẻ vô cùng sáng ngời trong pháp khí hà vụ vây quanh nàng.

Từ Xích Mi Hòa Thượng, Lục Mi Hòa Thượng, cho đến Nguyện Sơn La Hán, Vân Trấn Hải, Cửu Thánh Thiên Đồng.

Lý Duy Nhất thực sự vô cùng thất vọng về Kim Cương Thánh Địa Cửu Thánh Tự lừng danh này, đương nhiên cũng sinh lòng đề phòng với Cửu Thánh Thiên Nữ.

Hắn mỉm cười nói:

- E là làm Thiên Nữ thất vọng rồi, bần đạo và Khúc U không có giao tình quá sâu. Lúc hắn rời đi cũng không nhắc đến chuyện gì quan trọng.

Môi đỏ của Cửu Thánh Thiên Nữ mấp máy, đang định hỏi thêm điều gì đó.

Tiếng bước chân lộn xộn vang lên.

Một đám người đi tới, đứng dưới lư hương to như căn nhà.

Cửu Thánh Thiên Đồng Mộ Khải Minh, Thành Chủ châu thành Đàn Châu Vân Trấn Hải, cùng bốn vị Trường Sinh Phật của Cửu Thánh Tự, và năm vị quan lớn của Đàn Châu xúm lại. Ngoại trừ Mộ Khải Minh, các cường giả Trường Sinh cảnh khác đều hành lễ với Cửu Thánh Thiên Nữ.

Thân phận địa vị của Thiên Đồng, Thiên Nữ tại Cửu Thánh Tự chỉ đứng sau chín vị Thánh Phật.

Thấy Mộ Khải Minh và Vân Trấn Hải đi tới, Cửu Thánh Thiên Nữ nuốt lại những lời đã đến cửa miệng.

Vân Trấn Hải bước tới trước ba bước, vái chào Lý Duy Nhất một cái thật sâu:

- Đây chính là Thần Tịch đạo trưởng đến từ phía nam Doanh Châu phải không? Mấy ngày nay, danh tiếng của đạo trưởng như sấm bên tai, mạt học Vân mỗ từng đến bái phỏng Bồ Đề Miếu, nhưng chưa thể gặp được thánh giá của đạo trưởng.

Khuôn mặt Vân Trấn Hải tràn ngập vẻ kích động, hoàn toàn không có dáng vẻ thâm trầm của một vị Thành Chủ, hay sự kiêu ngạo của một cường giả thất trọng.

Nhưng Lý Duy Nhất lại nhạy bén phát hiện ra, vị tinh anh lăn lộn trăm năm ở địa vị cao Thành Chủ này luôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hắn, quan sát biểu cảm của hắn.

Vị Thành Chủ này có ý gì? Thăm dò hắn sao?

Lý Duy Nhất khiêm tốn đáp lời:

- Không dám nhận hai chữ thánh giá, bần đạo cách Thánh cảnh còn xa tám ngàn mười vạn dặm, cả đời cũng chỉ mưu cầu có thế.

Hắn lại nói:

- Dám hỏi các hạ...

Khi hỏi ra lời này, Lý Duy Nhất nhìn về phía Cửu Thánh Thiên Nữ bên cạnh, vẻ mặt hoàn toàn không biết thân phận của Vân Trấn Hải.

Cửu Thánh Thiên Nữ giới thiệu:

- Thành Chủ châu thành Đàn Châu, đệ tử tục gia của Chí Thượng Đại Thiền Sư.

Lý Duy Nhất nói:

- Hóa ra là Thành Chủ đại nhân.

Vân Trấn Hải vội nói:

- Đạo trưởng cứ gọi ta là Trấn Hải được rồi.

Mộ Khải Minh một tay kết ấn trước ngực, không nhìn ra sơ hở nào trên người Thần Tịch, vì vậy trên mặt lộ ra vẻ sùng bái, như thể sợ những người xung quanh không nghe thấy, cất cao giọng nói:

- Các vị có lẽ không biết, Thần Tịch đạo trưởng trước mắt đây, chỉ nhìn qua mười hai chữ chủng tử Tổ Thiên Đồng một lần, chỉ mất thời gian sáu nén hương để thấu hiểu và nắm vững chúng. Ngộ tính siêu cao, sự uyên thâm về Phật pháp của Thần Tịch đạo trưởng, mạt học Khải Minh xin cam bái hạ phong. Dù là đích thân Tổ Thiên Đồng quan ngộ chắc cũng chỉ đến thế.

Lời này vang vọng khắp cả trăm trượng xung quanh.

Lý Duy Nhất biết ngay là người này không có ý tốt.

Đây là ngưỡng mộ sao? Đúng hơn là tung lên cao để người ta té đau, là sự nghi ngờ.

Quả nhiên, từng đôi mắt xung quanh đều bị giọng nói của Mộ Khải Minh thu hút nhìn qua.

Vẻ mặt Cửu Thánh Thiên Nữ hơi kinh ngạc trong thoáng chốc, ánh mắt lướt qua trên người Mộ Khải Minh và Vân Trấn Hải, sau đó mang theo tâm tình hả hê khi thấy người khác gặp họa nhìn về phía Lý Duy Nhất, thản nhiên lùi bước về phía sau, tránh xa thị phi.

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào Mộ Khải Minh, quả thật không biết đã đắc tội với người này ở điểm nào.

Chỉ vì mình ngộ ra nhanh hơn đối phương ở Mạn Đồ La Sát mà chuốc lấy sự ghen ghét?

Lúc đó, Mộ Khải Minh là người chậm nhất. Có thể nói, trong cuộc cạnh tranh thầm lặng, hắn đã đánh mất hết thể diện của một vị Thiên Đồng Thánh Địa.

Truyền nhân Huyền Tiệm của Kiếm Tạng Giới Thánh Địa là vị cường giả đầu tiên bị thu hút:

- Mất thời gian sáu nén hương, lĩnh ngộ thông suốt mười hai chữ chủng tử Tổ Thiên Đồng? Không thể nào! Tham ngộ chữ chủng tử Tổ Thiên Đồng không chỉ cần ngộ tính, mà còn phải xem tạo nghệ Phật pháp. Vị đạo trưởng này hẳn là tu đạo nhỉ?

Việc này quả thực là nực cười nhất thiên hạ, không đáng tin chút nào.

Tuy nhiên, chính vì được phát ra từ miệng Thiên Đồng Cửu Thánh Tự nên mới thu hút sự chú ý của mọi người.

Mộ Khải Minh chắp tay đáp:

- A Di Đà Phật! Việc này tuyệt đối là thật, Cửu Thánh Thiên Nữ, Cù Thường, truyền nhân Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa đều có thể làm chứng. Ngộ tính và tạo nghệ Phật pháp của Thần Tịch đạo trưởng quả thật là kinh tài tuyệt diễm, vượt qua Phật tu của tất cả các Thánh Địa trên Doanh Tây Phật Thổ.

Càng nhiều Thiên Đồng, Thiên Nữ từ các Thánh Địa khác đổ dồn về đây, mọi người đều tò mò nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất.

Cũng có một số kẻ thông minh tuyệt đỉnh nhìn thấu Mộ Khải Minh có rắp tâm khác, rất tò mò về nguyên nhân hắn làm như vậy.

Thiện Tiên Chí chen vào đám đông, đứng bên cạnh Lý Duy Nhất lên tiếng:

- Xin Cửu Thánh Thiên Đồng đừng mật ngọt chết ruồi, làm hại bằng hữu của bần tăng.

Mộ Khải Minh mang nét mặt chân thành:

- Thiện đại sư nói sai rồi, Khải Minh tuyệt đối không phải là tâng bốc, ta thực sự khâm phục, rất muốn đàm đạo chân lý Phật pháp với Thần Tịch đạo trưởng một lúc.

Một vị Trường Sinh Phật của Cửu Thánh Tự đứng phía sau Mộ Khải Minh, tựa hồ là đệ tử của hắn, giả vờ liều lĩnh nói:

- Tiểu tăng nghe nói, một số chí bảo Phật Môn có thể trợ giúp tham ngộ. Chẳng lẽ trên người Thần Tịch đạo trưởng có loại bảo vật như thế sao?

Có người bên cạnh hùa theo:

- Ta từng nghe nói đến một loại bảo vật có thể làm tăng nhanh tốc độ tham ngộ.

Có người giật mình hô lên:

- Xá Lợi Tiên Phật.

- Không sai, chính là Xá Lợi Tiên Phật. Từ xưa đến nay, hài cốt Tiên Phật đào được dưới lòng đất Doanh Châu không ít, nhưng xá lợi được tìm thấy trong thi thể Tiên Phật lại vô cùng thưa thớt. Theo ghi chép, chỉ có bảy viên. Trong số đó có bốn viên bặt vô âm tín, ba viên còn lại thì nằm ở Tịnh Thổ Phật Quốc và hai Tổ Miếu.

- Trên người Thần Tịch đạo trưởng có bảo vật như thế sao?

...

Xá Lợi Tiên Phật đối với bất kỳ Phật tu nào đều có sức cám dỗ chết người.

Lập tức, càng có nhiều tu giả bị thu hút. Ánh mắt mọi người nhìn về phía Lý Duy Nhất dần trở nên nóng rực.

Xá Lợi Tiên Phật còn trân quý hơn cả một trang Quang Minh Tinh Thần Thư sắp được Linh Đế trưng bày công khai. Chỉ có một cuốn Quang Minh Tinh Thần Thư đầy đủ bốn mươi hai trang mới có thể áp đảo được nó.

Thực ra, sau khi Lý Duy Nhất rời khỏi Mạn Đồ La Sát đã suy ngẫm lại.

Hắn suy nghĩ tại sao chỉ nhìn tượng Phật và mười hai chữ chủng tử một cái đã không ngừng in sâu trong ý thức hải.

Điều này thực sự quá kinh người!

Lĩnh ngộ được mười hai chữ chủng tử trong khoảng thời gian sáu nén hương, còn nằm trong phạm trù có thể lý giải. Dù sao Thẩm Tịnh Tâm cũng đã từng làm được.

Nhưng khi đó, Lý Duy Nhất rõ ràng đang ở bên trong Thiện Đường, hoàn toàn không hề quan ngộ. Cho dù sau này hắn có giải thích, nhưng rõ ràng Mộ Khải Minh không tin.

Lý Duy Nhất đoán, có khả năng cao là do Quá Khứ Lưu Ly Trản và việc hắn hấp thu một lượng lớn Phật Quang Lưu Ly khi tu luyện linh quang năm màu.

Phật Quang Lưu Ly đó soi rọi cả Quá Khứ Thân của Đế Nữ.

Việc chiếu rọi một pho tượng Phật và mười hai chữ chủng tử vào đầu hắn đâu có khó khăn gì?

Bản lĩnh nhìn một cái là khắc sâu vào ý thức hải này, chính Lý Duy Nhất cũng lơ mơ. Mộ Khải Minh nghi ngờ hắn có Xá Lợi Tiên Phật cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Sau lưng Mộ Khải Minh có người nói:

- Xin Thần Tịch đạo trưởng cho chúng ta mở rộng tầm mắt, bần tăng khát khao được chiêm ngưỡng Xá Lợi Tiên Phật từ rất lâu rồi.

Lý Duy Nhất bình tĩnh đối phó:

- Bần đạo không có Xá Lợi Tiên Phật gì cả, khiến chư vị phải thất vọng rồi.

Mộ Khải Minh hỏi:

- Ý của đạo trưởng là ngộ tính và tạo nghệ Phật pháp của bản thân vượt qua mọi người có mặt ở đây, cũng vượt qua cả truyền nhân của Mạn Đồ La Điện Cung Thẩm Tịnh Tâm sao?

Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào hắn, một lần nữa nhẹ lắc đầu:

- Bần đạo chưa từng nói như vậy.

Thiện Tiên Chí thấy bầu không khí ngày càng không ổn, bèn kéo Lý Duy Nhất rời đi nói:

- Chúng ta đi.

Huyền Tiệm, truyền nhân của Kiếm Tạng Giới Thánh Địa bước ngang qua, chặn đường đi của họ, nói:

- Thần Tịch đạo trưởng cứ thế bỏ đi, e là không ổn? Đạo trưởng đến khu vực phía tây Doanh Châu, chẳng lẽ là muốn giẫm lên đám Thiên Đồng, Thiên Nữ của Phật Môn để vang danh sao?

Lý Duy Nhất đính chính lại:

- Bần đạo đến Doanh Tây là vì truy tra Chân Linh Giáo.

Mộ Khải Minh cùng mọi người một lần nữa đuổi theo:

- Thật ra đạo trưởng không cần quá khách sáo, hoàn toàn có thể quang minh chính đại, chứng minh bản thân trước mặt mọi người. Mạt học đang có mười bốn chữ chủng tử Tổ Thiên Đồng của Cửu Thánh Tự, chỉ cần đạo trưởng có thể lĩnh ngộ thông suốt chúng trong vòng bảy nén hương, đạo trưởng lập tức có thể danh chấn Doanh Tây. Tất cả Phật tu ở Doanh Tây đều sẽ vô cùng kính trọng ngài.

Lý Duy Nhất vặn hỏi:

- Tại sao ta phải chứng minh bản thân? Không chứng minh là không ra khỏi Doanh Tây được à?

- Đạo trưởng đến tham gia Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, chẳng phải là muốn dùng Xá Lợi Tiên Phật cất giấu trên người để giành hạng nhất, vang danh thiên hạ ư. Nếu không thì tại sao đạo trưởng đến đây?

Một giọng nói thoắt ẩn thoắt hiện vang vọng trong không trung, không ai biết người nói ra là ai.

Một tràng tiếng ồn ào vang lên.

Tại trung tâm quảng trường, Đà Ma Hoàng Tử sải bước dài tiến đến, cơ thể cao hơn một trượng, phía sau lưng lờ mờ hiện ra bóng dáng hư ảo của bướu lạc đà, khí tức tựa như non cao núi thẳm.

Hắn cất cao giọng cười nói:

- Doanh Tây Phật Môn đố kỵ nhân tài như vậy à, quả thực khiến bản hoàng tử được mở mang tầm mắt. Thế nào, người tu đạo hay Yêu tộc không thể mạnh hơn các ngươi sao? Đây là thứ đạo lý vớ vẩn gì vậy?

Cảnh Huyền Hoàng Tử đã đứng cạnh đó từ lâu, cũng lên tiếng ủng hộ:

- Chỉ bằng việc Thần Tịch đạo trưởng không màng nguy hiểm, lên tiếng trước mặt mọi người rằng mình đến để điều tra Chân Linh Giáo, bản hoàng tử đã phục hắn ba phần. Chỉ vì đạo trưởng đến từ phía nam Doanh Châu, lại là một người tu đạo, các ngươi liền tự tiện suy đoán, hùng hổ dọa người. Việc làm này của Doanh Tây Phật Môn quả thật đã mất đi khí độ.

Ánh mắt của Đà Ma Hoàng Tử lướt qua đám Thiên Đồng, Thiên Nữ của các Thánh Địa đang có mặt, nói:

- Bản hoàng tử không thích úp mở, đến Đàn Châu ngày hôm nay là để khiêu chiến với Thiên Đồng, Thiên Nữ của hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa, chấn hưng uy danh của Đà Ma Thành ta. Ai muốn so chiêu với ta?

- Ầm!

Yêu khí hùng hậu trong cơ thể Đà Ma Hoàng Tử tuôn trào ra, đan xen hội tụ thành một luồng quang ảnh Tiên Long Thần Đà cao chín mươi chín trượng, chen chúc lấp đầy cả quảng trường.

Tiên Long Thần Đà là hình dáng Cự Thú của Long Thủ Thác Đà tộc sau khi tu luyện thành Tiên, kình khí bùng nổ, ma uy gần như ngưng kết thành chất lỏng.

Đám người bị làm cho khiếp sợ liên tục rút lui, tiếng kinh hô vang lên không ngớt.

Các vị Siêu Nhiên trẻ tuổi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh tại đây đều có thể cảm nhận được tu vi của Đà Ma Hoàng Tử hùng hậu lạ thường.

Danh xưng Yêu Đế Thánh Thai có lẽ không phải chỉ là truyền thuyết.

Chỉ cần hắn không chết, ắt chứng đạo Yêu Đế, đủ để thấy sức nặng của Yêu Đế Thánh Thai cô đọng ra chín phần huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú.

Đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, rất khó để vượt qua ranh giới đại cảnh giới nghịch phạt. Bởi vì, những kẻ có thể tu luyện đến cảnh giới này, phần lớn chí ít đều là mức độ Trường Sinh Nhân, sớm đã đào thải kẻ bình thường.

Có thể vượt qua ranh giới tiểu cảnh giới nghịch phạt, đã là Trường Sinh Nhân thuộc hàng đầu mới có thể làm được.

Nhưng Yêu Đế Thánh Thai lại có chiến tích thực tế thành công vượt qua đại cảnh giới nghịch phạt.

Lý Duy Nhất mượn cơ hội này thoát vây lùi ra xa.

Sự chú ý của mọi người đều dồn vào trên người Đà Ma Hoàng Tử, đánh giá cảnh giới tu vi và cấp độ chiến lực của hắn.

Đám cường giả Phật Môn như Mộ Khải Minh, Huyền Tiệm không nắm chắc có thể ngăn được hay không, tất cả đều im lặng rút lui, tránh đi mũi nhọn của hắn.

Giọng nói của Đà Ma Hoàng Tử càng thêm cuồng ngạo:

- Sao thế? Doanh Tây Phật Môn các ngươi chỉ dám đấu võ mồm, bắt nạt một đạo sĩ từ bên ngoài đến, lúc gặp nhân vật đáng gờm như bản hoàng tử, ai nấy đều nhũn chân rồi à? Thẩm Tịnh Tâm đâu, gọi nàng ra đây, bản hoàng tử muốn chiến với kẻ mạnh nhất.

Tại một Phật viện bị trận pháp bao trùm, Pháp Thiên Tượng Địa và cao thủ của năm Thần Đạo Tính lần lượt từ trong lưới ánh sáng đi ra, cùng ngước nhìn lên quang ảnh Tiên Long Thần Đà ở đằng xa.

- Tu vi Đà Ma Hoàng Tử thâm hậu, không phải là hạng dễ đối phó, ta đi gặp hắn một chút.

Thích Ca Minh Nhật có thực lực mạnh nhất trong các cao thủ của năm Thần Đạo Tính, trên người tỏa ra ánh sáng chói mắt tựa như mặt trời rực rỡ.

Hắn bay lên khoảng không trung phía trên đầu quang ảnh Tiên Long Thần Đà cao chín mươi chín trượng, cao giọng đáp lại:

- Thích Ca Thần Đạo Tính Minh Nhật, thỉnh giáo tuyệt học của Đà Ma Hoàng Tử.

Thích Ca đứng đầu Thần Đạo Tính, từng khai sinh ra Phật Đà, uy danh vang dội khắp Doanh Châu.

Thích Ca Minh Nhật ra tay, khiến tâm trạng của đám đông dâng trào. Mọi người đều vô cùng chờ mong cuộc đụng độ giữa đệ nhất Thần Đạo Tính và Yêu Đế Thánh Thai.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters