Sư huynh đệ đoàn tụ

Lý Duy Nhất rảo bước đi về phía Triệu Mãnh.

Thiện Tiên Chí đi theo bên cạnh, trong lòng liên tục thở dài, suy nghĩ xem nên đưa Thần Tịch rời khỏi Doanh Tây an toàn bằng cách nào.

Tình hình hôm nay quá mức bất thường.

Mộ Khải Minh hoàn toàn là một sự đối phó xé rách da mặt, chắc chắn sẽ còn có hậu chiêu.

Dù sao cũng đang ở trên địa bàn của Cửu Thánh Tự, trong lòng Thiện Tiên Chí có chút lo âu bất an.

Triệu Mãnh chú ý tới Thần Tịch và Thiện Tiên Chí đang đi tới, lập tức nhớ lại cuộc nói chuyện về Đế Khâu cùng Thiện Tiên Chí hai ngày trước, thầm nghĩ trong lòng, xem ra người hỏi thăm Đế Khâu chính là vị đạo sĩ trước mắt này.

Hắn là ai, vì sao lại biết về Đế Khâu?

Lý Duy Nhất đi tới gần hỏi:

- Xin hỏi truyền nhân Vạn Vật Tổ Miếu, có còn nhớ cố nhân của Thiên Tôn Quan không?

...

Ở một bên khác, Mộ Khải Minh và Vân Trấn Hải đứng ở vòng ngoài của đám đông đang xem cuộc chiến, nhưng sự chú ý lại dồn về phía Lý Duy Nhất.

Vân Trấn Hải truyền âm nói:

- Ta không nhìn ra manh mối nào từ biểu cảm của hắn, hắn giống hệt như người mới gặp ta lần đầu tiên.

Mộ Khải Minh khẽ lắc đầu nói:

- Bây giờ ta ngược lại càng thêm chắc chắn, hắn chính là Khúc U. Có lẽ, Khúc U cũng chỉ là một thân phận giả mạo.

Vân Trấn Hải không hiểu hỏi:

- Thiên Đồng phát hiện ra điều gì sao?

Mộ Khải Minh nói:

- Hắn quá bình tĩnh! Bị chúng ta nhằm vào như vậy mà vẫn không hề gợn sóng. Đây không chỉ là sự thể hiện tâm tính thâm trầm, mà rất có thể, hắn đã có sự chuẩn bị tâm lý từ sớm, biết chúng ta có vấn đề. Cho nên khi đối mặt với sự công kích bất ngờ của chúng ta, hắn mới không chút luống cuống, không hề hoảng loạn.

Vân Trấn Hải nhíu chặt mày, hỏi:

- Chẳng phải điều đó có nghĩa là hắn biết Linh Phó tập kích Thiện Tiên Chí đêm đó là ta sao? Đã nhận ra ta từ sớm rồi.

Mộ Khải Minh đáp:

- Hắn hẳn là không dám khẳng định, dù sao lúc đó ngươi cũng chỉ để lộ bóng dáng. Hơn nữa, trên địa bàn của Cửu Thánh Tự, một kẻ từ bên ngoài đến như hắn mà dám đối đầu với chúng ta sao? Ngay cả Thẩm Tịnh Tâm cũng phải giao Nguyện Sơn La Hán về Cửu Thánh Tự, để Cửu Thánh Tự tự thẩm vấn và xử lý. Dù hắn có nghi ngờ cũng chỉ có thể giả vờ không biết.

Mộ Khải Minh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:

- Có điều bây giờ chúng ta đã chủ động làm khó... Hắn sẽ chọn cách cụp đuôi trốn đi, hay là lấy trứng chọi đá nói chuyện này cho Thiện Tiên Chí, làm chuyện hại người hại mình đây?

Vân Trấn Hải hỏi:

- Thiên Đồng thực sự chắc chắn hắn là Khúc U sao?

Mộ Khải Minh đáp:

- Khoảng bảy phần! Hôm đó ở Mạn Đồ La Sát, lúc hắn lĩnh ngộ ra mười hai chữ chủng tử, có khí tức tiết ra ngoài. Người khác không cảm nhận được, nhưng Khải Minh Tâm Đăng của bản Thiên Đồng phát hiện một chút.

Mộ Khải Minh ngẫm nghĩ rồi nói tiếp:

- Chỉ có thể nói là người này tinh ranh đến cực điểm, nhưng lại coi thường thần thông trên thế gian. Hắn có thần thông, người khác cũng có.

Vân Trấn Hải thốt lên:

- Thiên Đồng...

Vân Trấn Hải quay người lại, nhìn chăm chú về phía xa.

Hắn khiếp sợ phát hiện ra, truyền nhân của Vạn Vật Tổ Miếu vậy mà lại thu nhỏ cơ thể, vô cùng thân thiết kéo Thần Tịch bước vào trong lưới ánh sáng trận pháp.

Chuyện này...

Thần Tịch vậy mà là người quen cũ với truyền nhân của Tổ Miếu ư?

Biến cố nằm ngoài dự liệu này khiến Mộ Khải Minh trở tay không kịp, hối hận vì hành động kích động vừa rồi.

Truyền nhân của Vạn Vật Tổ Miếu không chỉ có chiến lực cường đại, lai lịch cũng vô cùng bí ẩn, không phải kẻ có tu vi Trường Sinh cảnh như Thiện Tiên Chí có thể sánh bằng.

Chỉ còn chờ xem quan hệ giữa Thần Tịch và truyền nhân Tổ Miếu thế nào, hy vọng chỉ là giao tình hời hợt.

- Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Ta đi gặp Thánh Phật, buộc phải có sự chuẩn bị trước mới được.

Mộ Khải Minh bước về phía sâu trong Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.

...

Bước vào Phật điện, Triệu Mãnh chống lên Phật vân và kinh văn màu vàng, cách biệt với thế giới bên ngoài, nói:

- Ha ha! Sư đệ à sư đệ, ba trăm năm rồi, ngươi có biết ba trăm năm nay ta đã trải qua như thế nào không? Ngày ngày đối mặt với một đám lão hòa thượng, đại hòa thượng, tiểu hòa thượng, nghe bọn họ tụng kinh, ta cảm thấy ta và người xuất gia đã chẳng có gì khác biệt nữa rồi! Bây giờ ta có thể đọc thuộc lòng hàng ngàn bài kinh Phật, ngược lại những gì sư phụ dạy trước kia sắp bị quên sạch.

Tiếng cười không ngớt, giống như nói mãi cũng không hết chuyện.

Lúc này, Triệu Mãnh đang ở kích cỡ của một người bình thường, chỉ là trạng thái này giống như một người thu mình lại, chiến lực sẽ bị ảnh hưởng rất lớn. Chỉ có sư đệ mới có đặc quyền này, khiến hắn phải thu nhỏ cơ thể để gặp mặt.

Lý Duy Nhất cũng biến trở lại hình dạng thật của mình, nói:

- Ba trăm năm? Nếu ta nhớ không lầm thì mới khoảng chín mươi năm thôi chứ?

- Thời gian ở Vạn Vật Tổ Miếu không giống bên ngoài, gấp 3,33... lần bên ngoài. Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, cái tên này chính là bắt nguồn từ đó.

Triệu Mãnh ngồi xuống ghế, nhìn khuôn mặt quen thuộc của sư đệ, mái tóc bạc trắng quá chói mắt, đôi lông mày rậm bất giác nhíu lại hỏi:

- Sư đệ, ngươi bị sao vậy?

Tuy Kim Thánh Cốt Thiên tam giai đã đại thành, huyết khí thân thể dồi dào, nhưng tuổi thọ lại không tăng lên bao nhiêu.

Lý Duy Nhất ngồi xuống vị trí bên cạnh, nhẹ lắc đầu nói:

- Chút chuyện nhỏ thôi, không đáng bận tâm. Sư huynh, năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao ngươi đến Vạn Vật Tổ Miếu tu hành?

- Ầm ầm.

Bên ngoài vang lên tiếng chiến đấu kịch liệt trầm muộn.

Cường giả Bỉ Ngạn cảnh đấu pháp.

Cho dù có trận pháp ngăn cách, Phật điện vẫn rung lên nhè nhẹ.

Triệu Mãnh cúi đầu cười nói:

- Là đại sư tỷ đưa ta tới đây.

- Cái gì? Ngươi gặp được đại sư tỷ rồi sao?

Lý Duy Nhất vừa mừng vừa kinh ngạc, khó lòng bình tĩnh được, lập tức hỏi tiếp:

- Tỷ ấy đang ở đâu?

Vẻ mặt Triệu Mãnh đắc ý, khẽ đưa tay lên ra hiệu cho hắn bình tĩnh, nói:

- Đại sư tỷ là một nhân vật thần thông quảng đại, ba trăm năm trước... à không, chín mươi năm trước, lúc Chiến Hạm Thanh Đồng cập bến Huyết Hải Quan Ô, tỷ ấy đã cảm ứng được rồi đi đến Lê Châu.

- ...

Lý Duy Nhất nhớ lại đủ chuyện hồi nhỏ, trong lòng rất không phục:

- Đại sư tỷ đã sớm biết chúng ta đến Doanh Châu? Nhưng người đại sư tỷ thích nhất là ta, tại sao đón ngươi đi, bỏ mặc ta? Sư huynh tự nói xem, dựa vào cái gì?

Triệu Mãnh đáp:

- Có lẽ vì ta là sư huynh.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta còn là Môn Chủ của Xiển Môn đây.

Triệu Mãnh nghiêm mặt nói:

- Không đùa nữa! Đại sư tỷ nói, con đường của ngươi và ta không giống nhau, con đường của ngươi đầy rẫy chông gai, có vô vàn chướng ngại và khó khăn, nếu không có nội tâm không ngừng vươn lên thì không thể vượt qua được.

- Tỷ ấy còn nói, ngươi phải học được cách tự mình giải quyết những khó khăn và nguy hiểm. Bởi vì sau này, khi đạt đến một độ cao nhất định, bên cạnh ngươi chỉ có người để ngươi sai bảo, chứ không còn ai cho ngươi dựa dẫm nữa. Rất nhiều thứ, khi còn trẻ không học, đợi tu vi cao rồi mới học thì sẽ phải trả giá rất đắt.

- Thế nên, tỷ ấy mới nhẫn tâm đưa ra lựa chọn, để ngươi ở lại Lê Châu mài giũa, có ba vị Thệ Linh tiền bối chỉ bảo, có Hộ Đạo Thê hộ đạo, ở giai đoạn đầu tu hành đã là dư dả.

Lý Duy Nhất trầm ngâm, lẩm bẩm:

- Đại sư tỷ quả nhiên chuyện gì cũng biết... Tỷ ấy đang ở đâu? Ta rất nhớ tỷ ấy, gặp một lần có được không?

Triệu Mãnh nhún vai đáp:

- Ngươi đã tìm đến tận đây rồi, ta có thể không đưa đi gặp tỷ ấy được sao? Vấn đề là, bên phía đại sư tỷ hình như đã xảy ra chuyện lớn, cho nên năm đó tỷ ấy mới bỏ ta lại Vạn Vật Tổ Miếu.

- Thiên Tôn Quan chúng ta là đạo môn, thế mà bây giờ ta sắp biến thành hòa thượng. Đúng rồi, đại sư tỷ năm đó trước khi đi có nói, đợi ta đạt tới Bỉ Ngạn cảnh thì đi đón ngươi qua, đưa ngươi đến một nơi.

- Lần này ta ra khỏi chùa, chính là chuẩn bị giải quyết xong chuyện của Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo thì sẽ đến phía nam Doanh Châu tìm ngươi.

Lý Duy Nhất thở dài một tiếng, bóng hình của đại sư tỷ trong tâm trí lại hiện lên rõ nét:

- Đi nơi nào?

Triệu Mãnh nói:

- Ở trong Vạn Vật Tổ Miếu, đến lúc đó, ngươi đi sẽ biết.

Tiếng chiến đấu bên ngoài đang dần xa xăm.

Thích Ca Minh Nhật và Đà Ma Hoàng Tử đã đánh từ trên đỉnh núi xuống tận Bồ Tát Kim Trạch, vậy mà lại ngang tài ngang sức.

Sau một buổi sư huynh đệ ôn chuyện cũ, Lý Duy Nhất hỏi đến Nhân Thần Lục Bộ.

Triệu Mãnh đáp:

- Vạn Vật Tổ Miếu lệ thuộc Phật Bộ của Nhân Thần Lục Bộ, Xiển Môn chúng ta thì thuộc về Xiển Bộ.

Triệu Mãnh lại nói tiếp:

- Nhân Thần Lục Bộ tồn tại là để trấn áp những thứ thoát ra từ phía dưới và trong khe nứt không gian, việc quan trọng nhất hiện tại là đối phó với Chân Linh Giáo.

- Chân Linh Giáo, có một phần là nhân sự nòng cốt có trí tuệ cao trong Hắc Ám Chân Linh, phần còn lại là giáo chúng bản địa Doanh Châu bị thu phục và mê hoặc.

- Thứ mà Chân Linh Giáo muốn tập trung gây dựng chính là vùng phía nam Doanh Châu, chúng muốn chiếm một vùng lãnh thổ trước, sau khi ổn định xong, mới liên tục tiếp dẫn tộc nhân từ Ám Khư ra. Dường như là vì không gian phía nam Doanh Châu yếu hơn.

- Nghe lão hòa thượng nói, Phật Bộ đã xây dựng căn cứ ở một Sinh Cảnh nào đó thuộc vùng phía nam Doanh Châu, vốn dĩ chuẩn bị tập hợp nhân thủ của hai mươi bốn Thánh Địa để tới đó chi viện. Không ngờ, Chân Linh Giáo lại tìm tới tận cửa trước, dường như lại muốn ra tay với chúng ta trước. Chân Linh Giáo dám chủ động tìm kiếm sơn môn của Phật Bộ, rõ ràng là rất có lòng tin.

Sau đó, Lý Duy Nhất kể rõ một vài tình huống mà mình biết, bao gồm cả Xích Mi, Lục Mi, Thánh Mục Vương, cùng với chuyện nghi ngờ đám người Vân Trấn Hải, Mộ Khải Minh.

Bởi vì đối phó với Chân Linh Giáo là chuyện quan trọng nhất hiện giờ.

Triệu Mãnh suy nghĩ một lát nói:

- Việc ta bước ra khỏi Vạn Vật Tổ Miếu cũng chỉ là chuyện của hai ba ngày trước. Hiện tại những gì ta biết, phần lớn đều là tìm hiểu từ chỗ Thiên Đồng, Thiên Nữ của các Thánh Địa. Lão hòa thượng nói, chuyện của thế hệ trẻ để tự chúng ta giải quyết, mấy lão nhân của đối phương dám nhảy ra tên nào thì lão giết tên đó.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nghe nói các ngươi đến Tự Châu cứu người, có kết quả gì không?

Triệu Mãnh đáp:

- Tự Châu là một cạm bẫy, kẻ địch cực kỳ thông minh, không phải cứ thực lực mạnh là có thể phá được.

Triệu Mãnh không kể chuyện lúng túng khi bọn họ chịu thiệt thòi ở Tự Châu, lập tức truyền âm cho Cù Thường của Thần Đạo Tính gia tộc, bảo hắn đi tìm Mộ Khải Minh và Vân Trấn Hải.

Triệu Mãnh chợt hỏi về chuyện mình rất quan tâm:

- Sư đệ, nhiều năm như vậy rồi, ngươi hẳn là đã thành hôn rồi nhỉ?

Lý Duy Nhất cười khổ đáp:

- Ta cũng không biết như vậy có tính là thành hôn hay không!

Triệu Mãnh hỏi:

- Là cô nương nhà ai? Lê Lăng sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Chuyện này khoan nhắc đến đã.

Triệu Mãnh đáp lại:

- Sao có thể không nhắc đến được, đây mới là chuyện quan trọng nhất. Trước lúc sư phụ lâm chung đã dặn đi dặn lại, bảo ta nhất định phải mai mối cho ngươi, buộc phải có người nối dõi. Trước khi đi, đại sư tỷ cũng có dặn dò, nói chuyện này rất quan trọng.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi đừng truyền sai pháp chỉ của đại sư tỷ.

Triệu Mãnh nói:

- Ngươi thấy sư huynh giống người thích đùa không?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Bao lâu nữa chúng ta mới đi Vạn Vật Tổ Miếu?

Triệu Mãnh thấy hắn liên tục lảng tránh, cũng hết cách:

- Giải quyết xong chuyện trong tay, ta sẽ lập tức đưa ngươi qua đó. Bây giờ mà đi thì không thích hợp.

Bên ngoài vang lên hai tiếng bước chân, là Cù Thường và Vân Trấn Hải.

Cù Thường hỏi vọng từ ngoài điện:

- Cửu Thánh Thiên Đồng có việc quan trọng, vừa mới xuống núi rồi. Hay là mời Cửu Thánh Thiên Nữ tới?

- Không cần đâu!

Triệu Mãnh liếc nhìn Lý Duy Nhất bên cạnh nói:

- Vân Trấn Hải dám đến, e là sẽ chẳng thu được kết quả gì. Dù sao cũng là đệ tử tục gia của Chí Thượng Đại Thiền Sư, trong hoàn cảnh không có chứng cứ, không ai dám làm gì hắn.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta đi tìm lỗ hổng cho.

Hắn nghĩ đến Cửu Thánh Thiên Nữ có lời muốn nói mà lại thôi, nay đã có Nhân Thần Lục Bộ đứng sau chống lưng, hắn đã tự tin hơn nhiều, có thể bắt tay vào giải quyết rất nhiều việc.

Trước kia, hắn cẩn trọng từng ly từng tí, là bởi vì ở nơi đất khách quê người, thân cô thế cô.

Lý Duy Nhất đứng dậy bước ra ngoài Phật điện, nhìn lướt qua Vân Trấn Hải đang ung dung bình tĩnh ở bên ngoài, cười nói:

- Thành Chủ không cần căng thẳng, bần đạo và truyền nhân Tổ Miếu chỉ là bạn cũ.

Vân Trấn Hải đáp:

- Đạo trưởng nói đùa rồi, bản Thành Chủ đâu có căng thẳng gì?

Vân Trấn Hải cố ý nhấn mạnh thân phận của mình, là đang nói cho Lý Duy Nhất và truyền nhân Tổ Miếu bên trong biết, nếu không có chứng cứ, ai cũng đừng hòng động tới Thành Chủ một châu như hắn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters