Lời mời của Cửu Thánh Thiên Nữ

Lý Duy Nhất bước ra khỏi lưới ánh sáng trận pháp.

Dưới gốc bách cổ thụ cách đó bảy bước. Thiện Tiên Chí đang nhắm mắt trầm tư ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn hắn.

Thiện Tiên Chí hỏi ra thắc mắc trong lòng:

- A Di Đà Phật! Trong lòng bần tăng ngày càng thêm hoang mang, truyền nhân của Tổ Miếu mới xuất thế chưa đầy ba ngày, cớ sao Thần Tịch lại như đã quen biết hắn nhiều năm vậy?

Lúc này, đại đa số mọi người đều tụ tập bên vách núi phía xa, nhìn trộm cuộc đấu pháp Siêu Nhiên trên Bồ Tát Kim Trạch.

Chỉ có một số ít tu giả chú ý Thần Tịch mới nhìn chằm chằm về phía này, cũng thắc mắc y như Thiện Tiên Chí.

Trong số đó có Cửu Thánh Thiên Nữ Phạn Ly.

Lý Duy Nhất đáp:

- Dựa vào phẩm cách của Thiện đại sư cùng với giao tình giữa ngươi và ta, bần đạo vốn không nên giấu giếm ngươi. Nhưng chuyện này quả thực không thể nói rõ ràng bằng đôi câu.

Thiện Tiên Chí mỉm cười nói:

- Bần tăng vốn không thích những thứ quá phức tạp! Nếu không tiện nói rõ, vậy thì tốt nhất đừng nói. Nếu cần giúp đỡ, cứ nói với ta bất cứ lúc nào, truyền nhân Thánh Địa là ta đây vẫn có chút tiếng nói ở Doanh Tây Phật Thổ. Ngươi đang để tâm đến việc khác, bần tăng xin cáo lui trước.

Hắn nhận ra sự chú ý của Lý Duy Nhất đang đặt trên người Cửu Thánh Thiên Nữ.

Thế là, hai người tạm thời chia tay, Thiện Tiên Chí đi tìm sư huynh Đạt Khả Chí.

Cửu Thánh Thiên Nữ thấy Lý Duy Nhất đi tới, bèn dẫn hắn đến một đình hóng gió hẻo lánh trên vách núi.

- Thần Tịch đạo trưởng chân nhân bất lộ tướng, rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Thải y trên người nàng tung bay trong gió, vẽ nên một thân hình xinh đẹp lay động lòng người chứa đầy sức sống thanh xuân.

Hai Tổ Miếu có địa vị cao siêu ở khu vực phía tây Doanh Châu.

Truyền nhân Thẩm Tịnh Tâm của Mạn Đồ La Điện Cung vừa xuất thế đã có thể hiệu triệu các cao thủ trẻ tuổi của năm Thần Đạo Tính, khiến các Thiên Đồng, Thiên Nữ của các Thánh Địa lục tục đến dự hội.

Địa vị lãnh tụ như thế, có hơn một nửa là do Tổ Miếu mang lại cho nàng.

Có thể tưởng tượng được nội tâm của Cửu Thánh Thiên Nữ lúc này. Nàng nhìn Lý Duy Nhất với ánh mắt không còn sự trịch thượng của Thiên Nữ Thánh Địa nữa.

Lý Duy Nhất nhìn chăm chú ánh tà dương sắp chìm hẳn xuống mặt nước, nói:

- Ta muốn trò chuyện tử tế với Thiên Nữ điện hạ.

Cửu Thánh Thiên Nữ nói:

- Ngươi rốt cuộc cũng chịu mở miệng rồi!

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tại sao Cửu Thánh Tự lại nhằm vào ta?

- Cửu Thánh Tự là một trong hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa, tự nhiên có chuẩn tắc Thánh Địa và giới luật nghiêm ngặt, sẽ không vô duyên vô cớ nhằm vào bất kỳ tu giả nào.

Lý Duy Nhất nói:

- Vậy ta đổi một câu hỏi khác, tại sao Cửu Thánh Thiên Đồng và Vân Trấn Hải lại muốn tâng bốc để hãm hại ta?

- Đây thực ra là câu mà ta muốn hỏi ngươi, trong lòng ngươi ắt hẳn đã có đáp án.

Cửu Thánh Thiên Nữ bước vào trong đình, đứng dưới tia nắng chiều cuối cùng, pháp khí hà vụ trên người dần thu lại, bóng dáng dần hiện rõ.

Nàng lại nói:

- Sau khi rời khỏi Mạn Đồ La Sát, Mộ Khải Minh từng nói với ta một lời. Hắn nói, Thần Tịch đạo trưởng là vị Siêu Nhiên Bỉ Ngạn cảnh, đêm đó truy kích một Chân Phó cấp thất trọng của Chân Linh Giáo, vậy mà lại để đối phương trốn thoát, đây là điểm khả nghi thứ nhất. Điểm khả nghi thứ hai, tại sao đạo trưởng đêm đó lại tình cờ xuất hiện ở chiến trường, tình cờ cứu được truyền nhân của Bồ Đề Thánh Địa? Hắn nói, ngươi không phải là tà nhân của Thái Âm Giáo thì cũng là ác quỷ của Chân Linh Giáo.

Lý Duy Nhất không ngờ nàng thẳng thắn như vậy, bèn nói:

- Thiên Nữ điện hạ dường như không tin hắn.

- Bởi vì, khi rời khỏi Cửu Thánh Tự, nhiệm vụ của ta chính là giám sát hắn.

Cửu Thánh Thiên Nữ thấy ánh mắt ngạc nhiên của Lý Duy Nhất, tiếp tục nói:

- Việc này phải kể từ bốn năm trước, Bạch Tượng Thánh Phật từ Trạch Châu trở về, trên người dường như xảy ra một chút vấn đề, thường xuyên bí mật một mình rời khỏi chùa. Sau khi Đại Thiền Sư bế quan, người thực tế quản lý Cửu Thánh Tự Thánh Địa là Vân Không Thánh Phật. Hắn đã phát giác ra điều này, trong bốn năm qua luôn âm thầm điều tra Bạch Tượng Thánh Phật và các môn đồ đệ tử của hắn.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi nhận pháp lệnh của Vân Không Thánh Phật?

- Cho nên khi Mộ Khải Minh muốn lợi dụng ta để đối phó ngươi, ta mới nghi ngờ liệu ngươi có biết điều gì đó không, đến nỗi hắn phải mượn đao giết người.

Cửu Thánh Thiên Nữ nhìn Lý Duy Nhất, nói:

- Bây giờ, đến lượt ngươi nói ra chút gì đó thiết thực rồi chứ?

Ánh tà dương hoàn toàn lặn xuống.

Ánh sáng ấm áp trên người Cửu Thánh Thiên Nữ, cùng với pháp khí hà vụ đều biến mất sạch.

Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng nhìn rõ dung mạo thật sự của nàng, vẻ đẹp thoát tục, thanh tao, mang nét trầm mặc và tĩnh lặng tựa chùa cổ. Đôi mắt trong veo như đầm nước sâu, làn da tỏa sáng tựa ngọc lạnh trong ánh chiều tà.

Xung quanh nàng không còn chút hào quang rực rỡ nào, nhưng lại tự toát ra một cỗ khí thế lẫm liệt, cao ngạo không thể mạo phạm.

Lý Duy Nhất nói:

- Đêm đó bần đạo sở dĩ mất dấu, là do trên người Vân Trấn Hải mang theo một tờ Độn Phù phẩm cấp rất cao.

Đôi mắt Cửu Thánh Thiên Nữ gợn sóng:

- Ý ngươi là, vị Linh Phó thất trọng kia là Vân Trấn Hải?

Lý Duy Nhất nói:

- Hắn bị bần đạo cách không chỉ một cái phá vỡ lớp ngụy trang, để lộ thân hình thực sự.

- Đúng rồi, đêm đó hắn thực sự là từ bên ngoài vội vã hồi phủ.

Cửu Thánh Thiên Nữ chìm vào trầm tư, đột nhiên làm khó, không hề báo trước mà hỏi:

- Thế nên đạo trưởng quả thực chính là Khúc U?

Lý Duy Nhất thực sự có cảm giác bị đánh lén bất ngờ. Hắn không ngờ lớp ngụy trang của mình lại bị nhìn thấu, trong lòng tự nhiên dâng lên chút gợn sóng.

Hắn nhanh chóng trấn định tâm thần, hỏi lại:

- Sao Thiên Nữ lại hỏi như vậy?

- Vừa nãy, lúc Mộ Khải Minh rời đi đã nói cho ta biết. Hắn nói, lúc ngươi ngộ ra mười hai chữ chủng tử ở Mạn Đồ La Sát, khí tức phát tán ra ngoài, Khải Minh Tâm Đăng của hắn đã sinh ra cảm ứng. Hắn tin chắc ngươi chính là tà nhân của Thái Âm Giáo, là một trong những hung thủ tàn sát đám Phật tu của Thai Tạng Giới Thánh Địa. Sau khi nói xong những lời này, hắn liền xuống núi!

Cửu Thánh Thiên Nữ vốn tung ra kỳ chiêu để dò xét, đương nhiên phát hiện ra biểu cảm vi diệu thay đổi nơi đáy mắt Lý Duy Nhất ban nãy, trong lòng đã có đáp án.

Lý Duy Nhất nói:

- Hành động này của hắn là đang lợi dụng ngươi để kiềm chế ta, hoặc có thể nói là muốn chúng ta kiềm chế lẫn nhau. Cứ như thế, hắn có thể thoát thân rời đi.

Cửu Thánh Thiên Nữ hỏi:

- Có muốn đuổi theo không?

Lý Duy Nhất nói:

- Ý Thiên Nữ là, hai chúng ta đuổi theo?

- Chính xác.

Cửu Thánh Thiên Nữ nói:

- Ta nuôi một con kỳ trùng tên là Huyết Tri Thiền, từng nếm máu của Mộ Khải Minh khi hắn bị thương chảy máu. Cho nên, trong một khoảng cách nhất định, chúng ta có thể đuổi kịp hắn.

Lý Duy Nhất không hoàn toàn tin tưởng vị Cửu Thánh Thiên Nữ này, làm sao dám một mình đi truy sát hung thủ với nàng, bèn cười nói:

- Hiện tại ở Trạch Thượng Vân Đoan Miếu cao thủ nhiều như mây, Thiên Nữ điện hạ muốn mời trợ thủ mạnh hơn bần đạo đâu có khó gì?

Cửu Thánh Thiên Nữ u oán thở dài:

- Nhân tính là vậy, Mộ Khải Minh tính chắc chúng ta sẽ nghi kỵ lẫn nhau, ai cũng không thay đổi được điều này. Đạo trưởng là người trong Vạn Vật Tổ Miếu, nên bản Thiên Nữ tin tưởng ngươi, biết ngươi có thể giữ bí mật.

- Nếu mời cường giả của các Thánh Địa khác đến giúp đỡ, đảm bảo không quá mấy ngày, danh dự của Cửu Thánh Tự sẽ vì Thiên Đồng Mộ Khải Minh mà hủy hoại trong chốc lát. Chuyện của Nguyện Sơn La Hán đã khiến Cửu Thánh Tự mang nhục rồi. Nếu Thiên Đồng lại xảy ra chuyện... Người trong thiên hạ sẽ nhìn chúng ta thế nào? Nơi chứa chấp cái ác cái xấu? Đại bản doanh của Chân Linh Giáo sao?

- Hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa, mỗi giáp đều có bảng xếp hạng cao thấp, chúng ta là quan hệ cạnh tranh.

Cửu Thánh Thiên Nữ đương nhiên cho rằng, vị đạo nhân trước mắt này là cao thủ của Vạn Vật Tổ Miếu.

Thứ nhất, Khúc U cứu Vân Khai, Thần Tịch cứu Thiện Tiên Chí, nhìn thế nào cũng thấy giống như cách làm của Vạn Vật Tổ Miếu.

Thứ hai, có thể thấu hiểu được mười hai chữ chủng tử trong khoảng thời gian cháy sáu nén hương, làm sao có thể không phải là người trong Phật Môn được?

Thứ ba, mối quan hệ thân thiết giữa Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh, trực tiếp khiến nàng nhận định điều này.

Cho nên lúc này, so với những kẻ khó phân biệt thật giả ở Cửu Thánh Tự, nàng ngược lại càng tin tưởng Lý Duy Nhất, vị cao thủ Tổ Miếu này hơn.

Phía xa.

Ánh sáng rực rỡ bừng lên, một lần nữa chiếu sáng màn đêm đen kịt như ban ngày.

- Đại Nhật Thần Chú.

Ánh sáng bộc phát ra từ trên người Thích Ca Minh Nhật như một vầng thái dương buổi sớm nhô lên. Thiên địa pháp khí sục sôi cuồng bạo, trên mặt nước dấy lên những con sóng cao mười mấy trượng.

Đây là thuật pháp mạnh nhất của Thích Ca Thần Đạo Tính.

Do Thích Ca chi tổ sáng tạo ra, tương truyền không chỉ có chín tầng, có lẽ là tiên thuật.

Tuy nhiên, từ trước đến nay, chưa từng có ai nhìn thấy tầng thứ mười của Đại Nhật Thần Chú.

Tiên Long Thần Đà cao chín mươi chín trượng sừng sững trên mặt nước mênh mông vô bờ bến, cảnh tượng to lớn vĩ đại, không khác gì Cổ Tiên Cự Thú giáng lâm, vô cùng chấn động lòng người.

Đà Ma Hoàng Tử đứng trên đỉnh bướu lạc đà, ngạo nghễ tuyệt thế, trong Tổ Điền, một cây ma trụ bay ra.

Ma trụ nhanh chóng phình to, như được đúc bằng vàng tím, biến lớn cỡ ngọn núi, từng dòng kinh văn Pháp khí chí thượng hiện ra trên thân trụ. Kình khí uy hiếp tứ phương, nặng nề chém xuống.

Đòn đánh này thực sự có uy thế dời non lấp biển, cả một vùng nước mênh mông phía dưới vì đó mà chấn động, trên hư không vang lên tiếng gầm chói tai.

- Là Pháp khí chí thượng, Hỗn Thiên Ma Trụ.

Có người lớn tiếng hô như vậy.

- Ầm ầm.

Bầu trời đột nhiên tối sầm lại.

Tiếp đó, những đợt gợn sóng kình khí cuồng bạo cùng mưa to gió lớn nuốt chửng ngọn núi cao nơi Trạch Thượng Vân Đoan Miếu tọa lạc.

Cửu Thánh Thiên Nữ ưu nhã cong lên một ngón tay ngọc, chống lên một mảnh ánh sáng hình vòng cung, chắn cơn bão đang ùn ùn kéo tới chỗ hai người, môi đỏ khẽ mở:

- Thích Ca Minh Nhật thua rồi!

Lý Duy Nhất nói:

- Theo ta thấy, hắn và Đà Ma Hoàng Tử kẻ tám lạng người nửa cân, thua về mặt vũ khí thôi.

Lý Duy Nhất hiểu rất rõ chiến lực cùng cảnh giới của Yêu Đế Thánh Thai mạnh mẽ đến nhường nào, Thích Ca Minh Nhật có thể đánh với Đà Ma Hoàng Tử đến cục diện như vậy, tuyệt đối không làm tổn hại uy danh của đệ nhất Thần Đạo Tính.

Thẩm Tịnh Tâm, người khiến cao thủ của năm Thần Đạo Tính đều răm rắp nghe theo, rốt cuộc mạnh đến nhường nào?

Chân Linh Vương Cố Khách, kẻ có thể thoát khỏi sự liên thủ tấn công của các cao thủ của năm Thần Đạo Tính lại là nhân vật ra sao?

Giọng nói của Cửu Thánh Thiên Nữ tràn ngập sự khao khát đối với Pháp khí chí thượng:

- Pháp khí chí thượng cũng là một phần của thực lực mà? Ngươi nên biết, phần lớn các cường giả cấp Thánh đều không có Pháp khí chí thượng.

Bất kỳ vị võ tu Bỉ Ngạn cảnh nào, cũng đều sẽ có loại khát khao như vậy.

- Ta thua rồi! Nhưng Nhân tộc ở Doanh Tây mạnh hơn ta ít nhất vẫn còn ba người.

Thích Ca Minh Nhật hóa thành một luồng sáng vàng bay về Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.

- Thần Tịch đạo trưởng, ngươi hãy suy nghĩ thêm một chút, chúng ta vẫn còn thời gian. Giúp ta bắt giữ Mộ Khải Minh, ắt sẽ được đền đáp xứng đáng.

Cửu Thánh Thiên Nữ để lại lời này, rồi hóa thành một chuỗi tàn ảnh phiêu miểu, chẫm rãi đi về phía Vân Trấn Hải vừa bước ra khỏi lưới ánh sáng của trận pháp.

Lý Duy Nhất nhìn theo bóng dáng yểu điệu ngày càng đi xa, chìm vào trầm tư.

Pháp khí hỗn loạn và ma vụ trên bầu trời tản đi.

Đầy sao lấp lánh như muôn vàn hạt trân châu đính trên nền vải đen.

Trên đỉnh bảo tháp cao nhất của Trạch Thượng Vân Đoan Miếu nở rộ ra một vầng hào quang chói lòa.

- Rào rào!

Sức mạnh ánh sáng thuần hậu lấy đỉnh bảo tháp làm trung tâm, lan rộng ra khắp bốn phương tám hướng.

Một trang của Quang Minh Tinh Thần Thư biến to cỡ chín dặm, như được đúc bằng bạch ngọc treo lơ lửng trên đỉnh núi và ngôi cổ miếu, cảnh tượng hết sức tráng lệ, khí kình vĩ đại vô cùng.

Ba trăm tám mươi chữ kinh văn được sắp hàng trên đó.

Quang Minh Tinh Thần Đại Hội chính thức bắt đầu.

Đà Ma Hoàng Tử vác theo Hỗn Thiên Ma Trụ quay trở lại đỉnh núi, thế nhưng hắn chẳng nhận được những tiếng hò reo hoan nghênh như mong đợi, cũng chẳng thấy ai ngưỡng mộ hay kính sợ mình. Tất cả sự chú ý của mọi người, bao gồm cả đám cao thủ của Yêu tộc, đều bị Quang Minh Tinh Thần Thư thu hút.

Đây chính là bộ kinh điển tối cao do Bà Già La Phật để lại, ai mà không khao khát được nhìn thấy nó đầu tiên?

Ngay lúc Đà Ma Hoàng Tử đang chán nản, cảm thấy trận đấu ác liệt này vừa rồi là phí công vô ích, Lý Duy Nhất bước đến nói:

- Bần đạo tên Thần Tịch, ban nãy đa tạ hoàng tử đã lên tiếng giúp đỡ.

Tâm tình của Đà Ma Hoàng Tử lập tức trở nên tốt hơn, cười lớn nói:

- Có gì đáng để tạ ơn đâu, bản hoàng tử chỉ đơn thuần là chướng mắt bọn họ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters