Lý Duy Nhất nói:
- Vẫn phải cảm tạ.
Đà Ma Hoàng Tử cảm thấy lúc này nếu lại khiêu chiến, e là sẽ chẳng có ai để ý đến mình nữa, bèn xúi giục Lý Duy Nhất làm náo động:
- Đạo trưởng không định lĩnh ngộ quyển kinh vớ vẩn này, dựa vào ngộ tính đánh sưng mặt họ à? Có ân phải báo, có thù cũng phải trả, thế mới rõ ràng ân oán chứ.
Lý Duy Nhất cười hỏi:
- Sao hoàng tử điện hạ không đích thân lĩnh ngộ?
- Bản hoàng tử rất biết lượng sức mình, tham ngộ kinh Phật là tự rước lấy nhục. Sở trường ngộ tính của mỗi người là khác nhau, không liên quan đến trình độ cao thấp.
Đà Ma Hoàng Tử cất Hỗn Thiên Ma Trụ vào Tổ Điền, tính cách của hắn không chỉ đơn thuần là cuồng vọng.
Người nhận thức rõ bản thân mới là người thực sự mang đại trí tuệ.
Lý Duy Nhất vô cùng đồng tình với những lời này của hắn.
Ở Mạn Đồ La Sát, có thể lĩnh ngộ hoàn toàn mười hai chữ chủng tử trong vòng sáu nén hương, theo hắn thấy là nhờ sự trợ giúp của vài món Phật bảo mang trên mình. Xét về độ hiểu biết đối với Phật pháp, độ thấu hiểu chân lý của chữ chủng tử, hắn kém xa những vị Thiên Đồng, Thiên Nữ kia cả tám ngàn, mười ngàn dặm.
Lý Duy Nhất và Đà Ma Hoàng Tử đồng thời sinh ra cảm ứng, vẻ mặt hơi nghiêm túc, nhìn về hướng bậc đá lên núi.
Chỉ thấy.
Một vị Phật tu lớn tuổi, khoác trên mình bộ tăng bào đẫm máu, giẫm lên từng dấu chân đỏ thẫm leo đỉnh núi, cất giọng bi phẫn hét lớn:
- Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa, Thánh Tín Chí xin thay mặt Chân Linh Vương truyền lời. Các vị bằng hữu Phật Môn ở Doanh Tây, chúng ta thực hiện một cuộc giao dịch được chứ?
Hắn đến quá đột ngột.
Tiếng hét này lại càng thêm đột ngột.
Đám đông vốn đang quan ngộ Quang Minh Tinh Thần Thư ở trên đỉnh đầu đều thu lại tâm thần, đồng loạt nhìn sang.
Tiếp đó, những tiếng kêu kinh ngạc không ngừng vang lên:
- Thánh Tín Chí là Đại Trường Sinh của Bồ Đề Kim Cương Thánh Địa, trước đó mất tích, có vẻ là bị Chân Linh Giáo bắt đi.
- Tốt quá rồi, ngài ấy vẫn còn sống.
...
Thiện Tiên Chí và Đạt Khả Chí thi triển thân pháp lao về phía Thánh Tín Chí mặc huyết y, thốt lên:
- Thánh sư huynh, ngươi làm sao vậy?
Lý Duy Nhất xẹt ngang qua bầu trời chặn lại, không cho hai người đến gần Thánh Tín Chí, cảnh tượng trước mắt này thực sự quá quỷ dị.
Máu trong cơ thể Thánh Tín Chí chảy ra rất nhanh, thân thể khô quắt, lại hét lớn một lần nữa:
- Chân Linh Vương hỏi lại, chư vị bằng hữu Doanh Tây Phật Môn, chúng ta làm một giao dịch được chứ?
Đám cường giả thế hệ trẻ như Triệu Mãnh, Thích Ca Minh Nhật, Cù Thường, Cửu Thánh Thiên Nữ lần lượt lắc người xuất hiện ở rìa quảng trường, nhìn xuống đài cao bên dưới.
Những cường giả thế hệ trước như Linh Đế, Bạch Tượng Thánh Phật, Sát Chủ Mạn Đồ La Sát không hiện thân, nhưng sự chú ý đều đổ dồn về phía đó.
Thẩm Tịnh Tâm không có mặt, thế hệ trẻ tự nhiên do Triệu Mãnh dẫn dắt.
Mắt hổ của Triệu Mãnh rực sáng, dò xét bức màn đêm vô biên, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Thánh Tín Chí, hỏi:
- Dám hỏi Chân Linh Vương muốn giao dịch thứ gì?
Giọng Thánh Tín Chí cao vút, gào đến mức có phần khản đặc:
- Giao dịch tù binh, năm vị Thiên Đồng, Thiên Nữ, một trăm hai mươi mốt vị Trường Sinh Phật, cùng với sinh mạng của hơn ngàn vạn dân chúng vô tội ở bảy tòa thành trì. Chân Linh Vương hỏi, truyền nhân Vạn Vật Tổ Miếu có thể làm chủ được không? Có gánh nổi trách nhiệm này không?
Đạt Khả Chí gầm lên phẫn nộ:
- Mạng người sao có thể dùng để giao dịch, các ngươi quá càn rỡ!
Hắn muốn xông ra từ bên cạnh Lý Duy Nhất.
Sau khi Thánh Tín Chí nói xong câu này, tứ chi vặn vẹo run rẩy, miệng phát ra tiếng kêu rên đau đớn.
Hắn vừa kêu la thảm thiết, vừa kêu cứu:
- Mạng người không thể giao dịch, ý là, các ngươi muốn trơ mắt nhìn bọn họ chết sao?
Lý Duy Nhất đè chặt Thiện Tiên Chí và Đạt Khả Chí đang đỏ ngầu đôi mắt.
Ở phía đối diện.
- Xèo xèo!
- Ầm!
Làn da Thánh Tín Chí nứt toác, trong cơ thể bốc lên Hắc Ám Hỏa Diễm, cơ thể nổ tung, hóa thành một đống xương vụn và huyết vụ.
Rất nhanh, ngay cả xương vụn và huyết vụ cũng bị thiêu rụi không còn gì.
- Sư huynh.
Với tâm tính của Thiện Tiên Chí cũng không nén nổi ngọn lửa phẫn nộ trong lòng.
Quá ngông cuồng!
Đối phương hoàn toàn là đang uy hiếp, khiêu khích một cách điên cuồng, ép bọn họ phải phục tùng.
Ngay lúc mọi người không thể kiềm chế được cơn tức giận, liên tục thỉnh cầu chiến đấu để tiêu diệt Chân Linh Giáo.
Thân ảnh thứ hai mặc tăng bào đẫm máu xuất hiện, cơ thể không chịu sự khống chế, tứ chi cứng đờ bước lên đỉnh núi.
Người này là Thiên Đồng của Thai Tạng Giới Thánh Địa, tu vi Bỉ Ngạn cảnh, cũng là đại sư huynh của Vân Khai, thua dưới tay Bạch Dạ Thanh Liên rồi bị bắt đi.
Tình trạng của Thai Tạng Giới Thiên Đồng cũng gần giống Thánh Tín Chí, mở miệng truyền lời:
- Chân Linh Vương hỏi, mạng người có thể giao dịch không?
Cả hội trường tĩnh lặng một lúc lâu.
Triệu Mãnh không lập tức hồi đáp, sắc mặt cực kỳ lạnh lẽo và u ám.
Mãi cho đến khi Cù Thường áp giải một tên Linh Phó của Chân Linh Giáo tiến lên.
Triệu Mãnh tung một chưởng mang theo tiếng sấm rền, đánh Linh Phó kia đứt gãy gân cốt, lấy răng trả răng, sau đó mới nói:
- Bảo Chân Linh Vương Cố Khách tự mình đến đàm phán, cử khôi lỗi sống tới truyền lời, chẳng có chút thành ý nào.
- Đến đây, ta đến rồi này!
Tiếng nói vang lên trên đỉnh lư hương to bằng một căn nhà.
Cố Khách không biết từ lúc nào đã đứng trên đỉnh chiếc lư hương.
Hắn mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám trắng sạch sẽ, đi đôi giày vải đế dày, dung mạo cỡ trung bình. Nếu không có một ấn ký đỏ như máu ở giữa mi tâm, trông hắn giống hệt một thanh niên cực kỳ bình thường.
Đám tu giả Nhân tộc và Yêu tộc có mặt đều kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía thân ảnh đứng trên đỉnh lư hương, dưới Quang Minh Tinh Thần Thư.
Không ai ngờ được, Chân Linh Vương lại dám đến Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.
Ngay cả Lý Duy Nhất cũng phải thán phục trước sự quyết đoán và gan dạ của người này.
Cố Khách nhìn xuống toàn bộ sinh linh phía dưới, không tỏa ra khí thế mạnh mẽ nào, cười hỏi:
- Bản vương tự mình đến, đủ thành ý rồi chứ?
- Ai biết được là thật hay giả?
Câu nói này nói trúng tiếng lòng của mọi người.
Với những hành vi xấu xa mà Chân Linh Giáo đã gây ra trong thời gian gần đây, Cố Khách dám đến Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, làm sao còn có cơ hội để rời đi?
Thích Ca Minh Nhật từng giao đấu với Chân Linh Vương, thế nên hắn nhanh như chớp kết ấn.
Một chưởng cách không ra.
Chưởng ấn mở rộng từng vòng, thả ra kình khí tầng tầng lớp lớp, đánh cho chiếc lư hương lùi ngang về phía sau.
Dưới chân Cố Khách tràn ra pháp khí bao phủ lấy lư hương để bảo vệ nó. Tiếp đó, tay phải hắn tung ra một chỉ kình, hời hợt điểm ra.
- Ầm!
Chỉ kình với thế nghiền nát xuyên thủng chưởng ấn, khiến cho chưởng ấn co lại rồi sụp đổ.
Sắc mặt Thích Ca Minh Nhật hơi biến đổi, vội vàng thả kinh văn ra, ngưng kết thành Liệt Nhật Thần Lô bảo vệ thân thể.
Rầm một tiếng, Liệt Nhật Thần Lô vỡ nát, Thích Ca Minh Nhật lùi nhanh về sau, mãi đến mép quảng trường mới đứng vững, sắc mặt kinh hãi:
- Tu vi của hắn lại tiến bộ vượt bậc rồi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Chân Linh Vương thực sự đã đến!
Điều này khiến người ta kinh hãi!
Trên quảng trường, đám cường giả mới kịp phản ứng đều lần lượt thả ra pháp khí và kinh văn, di chuyển bước chân, ánh mắt lạnh lùng bao vây lấy hắn.
Cố Khách đứng trên đỉnh lư hương nói:
- A Di Đà Phật! Thích Ca huynh đệ, ngươi xúc động quá, đánh hỏng lư hương thì ai đền? Bản vương vì cứu năm vị Thiên Đồng, Thiên Nữ, một trăm hai mươi vị Trường Sinh Phật, và dân chúng ở bảy tòa thành mà đến, là để tránh giết chóc, giảm bớt thương vong.
- Thẩm Tịnh Tâm không có ở đây, trong số các ngươi thậm chí không còn ai có lý trí sao? Những người tu Phật các ngươi, tu luyện tâm tính, nói lời từ bi, vì cớ gì lúc này bản vương chẳng thấy những điểm đó ở các ngươi?
- Giết ta thì tất nhiên sẽ có Chân Linh Vương thứ hai xuất thế. Nhưng nhiều người chôn cùng ta, mạng của bọn họ mất rồi là vĩnh viễn không cứu lại được.
Khi nói ra những lời này, huyết văn trên mi tâm của Cố Khách hé mở một tia khe hở, ngay lập tức, một luồng khí tức hủy thiên diệt địa phóng ra. Có thể lờ mờ nhìn thấy một huyết phù treo trong Linh Giới của hắn.
Tấm phù này dựa vào niệm lực toàn thân hắn treo lên, cực kỳ không ổn định.
Hành động này không nghi ngờ gì là đang nói cho mọi người biết, cho dù hắn chết, hắn cũng nhất định sẽ kéo một số người đi theo.
Tu giả trên quảng trường ào ào rút lui.
Có tu giả Yêu tộc lên xe ngựa bỏ trốn, nhưng vừa xông vào màn đêm liền truyền đến tiếng hét thảm thiết, không biết đã gặp phải chuyện gì.
Ánh mắt Đà Ma Hoàng Tử hiện lên vẻ khâm phục, tự nhận mình không có được sự can đảm như vậy, thốt lên:
- Ác, đúng là ác.
Sâu bên trong Trạch Thượng Vân Đoan Miếu.
Giọng nói của Linh Đế vang lên:
- Người trẻ tuổi, Quang Minh Tinh Thần Đại Hội này là do lão nạp tổ chức. Ngươi đến gây sự, coi chừng có đi không có về.
Cố Khách nhảy xuống từ chiếc lư hương, cung kính hành lễ về phía cổ miếu:
- Bái kiến Linh Đế tiền bối! Vãn bối đến đây tuyệt đối không hề có ý mạo phạm, mà thật lòng muốn tăng thêm vẻ huy hoàng cho Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, càng chân thành muốn cứu vớt những kẻ đáng thương sắp chết kia. Chân Linh Giáo muốn giết họ, nhưng bản vương cảm thấy không cần thiết phải gây ra cuộc giết chóc lớn như vậy.
Trong tai Triệu Mãnh nghe được âm thanh truyền âm của mấy vị cường giả thế hệ trước, thế nên, hắn từng bước tiến lên, một mình đối mặt với Cố Khách:
- Ngươi muốn giao dịch thế nào?
Cố Khách nhìn thân hình cao lớn đầy áp lực của Triệu Mãnh, mỉm cười đáp:
- Chúng ta thi đấu ba trận, nếu các ngươi có thể thắng hai trận, bản vương sẽ nói cho các ngươi biết nơi giam giữ những tù binh kia, và bảy tòa thành sắp bị Huyết Cương tấn công.
Có người lạnh lùng nói:
- Ai mà biết những lời ngươi nói là thật hay giả chứ?
Cố Khách thở dài một tiếng:
- Bản vương sao có thể lấy tính mạng của mình ra làm trò đùa? Dọa các ngươi thì được, nhưng chơi thật thì ta không cam lòng chết ở đây đâu. Nếu các ngươi giành thắng lợi, bản vương sẽ đợi các ngươi cứu người xong mới đi. Tuy nhiên, chư vị Thánh Phật phải lấy danh dự của A Di Đà Phật ra để thề, nếu bản vương giữ đúng lời hứa, các ngươi cũng phải giữ lời hứa thả bản vương rời đi.
Triệu Mãnh hỏi:
- Thi đấu thế nào? Một mình ngươi đánh ba trận sao?
Cố Khách lắc đầu, chắp tay hành lễ về phía sâu trong cổ miếu:
- Hôm nay là Quang Minh Tinh Thần Đại Hội của Linh Đế tiền bối, chỉ đánh giết e là sẽ chọc giận tiền bối. Trận đầu tiên này, chúng ta sẽ thi xem ai nắm giữ được ba trăm tám mươi chữ chủng tử do Bà Già La Phật để lại trên thiên Quang Minh Tinh Thần Thư này trước.
Các vị Thiên Đồng, Thiên Nữ của những Thánh Địa khẽ thở phào nhẹ nhõm, bàn về việc thấu hiểu kinh Phật, tuyệt đối không tin mình sẽ thua Chân Linh Vương.
- Thật không ngờ Chân Linh Vương lại có hiểu biết uyên thâm về Phật pháp đến vậy.
Cố Khách xua tay:
- Không phải bản vương, mà là một vị bằng hữu của bản vương. Phật pháp của hắn uyên thâm, có ý dùng sức của một người khiêu chiến hai mươi bốn Thánh Địa và hai Tổ Miếu của Doanh Tây Phật Môn.
Tiếng ồn ào vang lên khắp quảng trường.
Chân Linh Vương này dám đến Trạch Thượng Vân Đoan Miếu đã là kiêu ngạo vô bờ bến rồi, nhưng hắn nắm một đám con tin trong tay, mọi người dù không cam lòng cũng đành nuốt giận vào bụng.
Giờ thì hay rồi, lại còn có kẻ cuồng ngông hơn.
Nếu bị đánh bại ở lĩnh vực mà họ am hiểu nhất, vậy thì đúng là mất hết thể diện.
- Mạt học phía nam Doanh Châu, Bạch Dạ Thanh Liên, bái kiến Linh Đế tiền bối và chư vị Thánh Phật.
- Ầm!
Trong màn đêm tĩnh mịch, ánh sáng trắng xua tan màn đêm rọi chiếu xuống Kim Trạch.
Mây Phật mông lung bao phủ bầu không trung trên Bồ Tát Kim Trạch. Một đóa sen xanh trong suốt như ngọc bích từ trong đám mây bay tới, từng cánh hoa từ từ nở rộ, giữa đài sen là một vị tăng nhân áo trắng anh tuấn đang tĩnh tọa.
Bước vào Bỉ Ngạn cảnh, Bạch Dạ Thanh Liên đã ngưng tụ ra thân xác phàm tục.