Trong thanh liên ẩn chứa bảo quang, các cánh hoa dần dần hé nở.
Tiếng Phạn cổ vang vọng khắp không trung.
Khuôn mặt của Bạch Dạ Thanh Liên cực kỳ trẻ trung, mặt mày thanh tú, nước da trắng trẻo như ánh sáng giữa trời quang. Sâu trong đôi con ngươi, hai ngọn lửa xanh đung đưa, phản chiếu lại vạn tượng hồng trần.
Trên đường đến châu thành Đàn Châu, có vài tòa Thánh Địa bị Thái Âm Giáo phục kích.
Lúc này kẻ thù gặp nhau, trong nháy mắt đã giương cung bạt kiếm.
Truyền nhân của Kiếm Tạng Giới Thánh Địa là Huyền Tiệm nói:
- Yêu tăng của Thái Âm Giáo cũng dám đến Trạch Thượng Vân Đoan Miếu?
Từ trong Tổ Điền của hắn bay ra mười hai thanh chiến kiếm lượn lờ quanh thân, chiến ý theo sự tiếp cận của Bạch Dạ Thanh Liên mà không ngừng dâng cao.
Thanh liên trong mây Phật hóa thành từng luồng sương mù rực rỡ màu xanh dung nhập vào cơ thể Bạch Dạ Thanh Liên.
Hai chân hắn nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất trên đỉnh núi, bình thản nhìn về phía Huyền Tiệm và mọi người có mặt, cúi người hành lễ:
- Chỉ cần một lòng hướng Phật, tu tâm học pháp thì đều là tín đồ của Phật ta. Cớ sao lại bảo là yêu tăng?
Huyền Tiệm vặn hỏi:
- Các hạ những ngày qua đã gây ra muôn vàn sát lục ở khu vực xung quanh Bồ Tát Kim Trạch, lẽ nào đó là hành động của tín đồ Phật ta sao?
Bạch Dạ Thanh Liên chắp tay đáp lại:
- Truyền nhân của Kiếm Tạng Giới quá hẹp hòi rồi, các ngươi học Phật tu kiếm, thanh kiếm trong tay chẳng phải cũng dùng để sát sinh sao?
Huyền Tiệm dõng dạc nói:
- Tu kiếm là để tự vệ, cũng là để bảo vệ muôn dân.
Bạch Dạ Thanh Liên lại nói:
- Cái gọi là tự vệ, chẳng qua chỉ là cho phép ngươi giết người, không cho phép người giết ngươi. Cái gọi là bảo vệ muôn dân, nhưng muôn dân tự nhiên có quy luật sinh tồn của họ.
- Chim ưng phải bắt bồ câu trắng để làm thức ăn thì mới sống sót được. Hổ mẹ sắp chết, phải ăn thịt người thì mới cứu được chính mình, cứu được hổ con. Đứng ở góc độ bảo vệ muôn dân của các ngươi, nhất định là phải giết ưng diệt hổ mới được coi là thiên đạo, là chính đạo, là Phật đạo.
- Nhưng Phật ta cắt thịt mớm cho chim ưng, xả thân cho hổ ăn, các ngươi làm được không? Chim ưng và con hổ có sự cố chấp cầu thực, người đời có sự cố chấp về chấp niệm. Phật ta lấy thân thị hiện, gọi là Chư Pháp Không Tướng, nhục thân túi da chẳng qua chỉ là chiếc bè mượn tạm.
- Nếu các ngươi có thể đạt đến cảnh giới như vậy, bất luận trách móc tiểu tăng ra sao, tiểu tăng cũng nhất định chấp nhận. Nhưng các ngươi có không?
Huyền Tiệm lập tức cứng họng, mấy lần muốn mở miệng đều cảm thấy sẽ bị đối phương tìm ra sơ hở để phản kích.
Bạch Dạ Thanh Liên hành lễ về phía sâu trong cổ miếu nói:
- Theo tiểu tăng thấy, chỉ có Linh Đế tiền bối vô tư lấy Quang Minh Tinh Thần Thư ra cho mọi người tham ngộ, mới có dáng vẻ của Chân Phật, cảnh giới bỏ xa các ngươi. Chữ do tâm sinh, tâm mượn chữ để hiện ra, mỗi chữ như gương, chiếu ra trong lòng các vị Phật tử như ta có bao nhiêu bụi bặm, bao nhiêu tuệ quang. Lần so tài tham ngộ kinh Phật này, thắng bại nào có đáng gì?
Nói xong, hắn ngồi đả tọa tại chỗ, hai ống tay áo trắng tinh không nhuốm chút bụi trần rủ xuống một cách tự nhiên.
Đám Phật tu có mặt đều cảm thấy Bạch Dạ Thanh Liên lời lẽ sắc bén, đến có chuẩn bị, không dám có mảy may khinh địch nữa.
Cố Khách cười dài một tiếng, vỗ tay trầm trồ khen ngợi hỏi:
- Dám hỏi truyền nhân Tổ Miếu, trận thi đấu này có tính là công bằng không?
Triệu Mãnh trầm ngâm trong chốc lát rồi đáp:
- Lấy một người khiêu chiến nhiều người, lấy một người tu Phật khiêu chiến toàn bộ Doanh Tây Phật Môn. Bàn về công bằng nữa đã không còn ý nghĩa.
Cố Khách thấy Triệu Mãnh không sập bẫy ngôn ngữ của mình, nhẹ gật đầu, lại nói:
- Các vị Thiên Đồng, Thiên Nữ của Phật Môn, có dám nghênh chiến không?
- Có gì mà không dám?
- Kẻ giỏi ngụy biện chưa chắc đã có tài học thực sự.
- Việc tham ngộ kinh điển nằm ở những gì đã đọc, đã học, đã biết trong quá khứ, là sự thử thách kép về cả nhận thức tài học và chân tính ngộ tính.
...
Các Thánh Địa đều có bóng người đứng ra nghênh chiến.
Cố Khách nói:
- Nếu đã là so tài công bằng, và chư vị đều dám tham gia chiến đấu. Vậy nếu các ngươi thua, phải trả giá thế nào?
Triệu Mãnh sớm biết chuyện này không hề đơn giản như vậy, bèn hỏi:
- Chân Linh Vương muốn lấy thứ gì?
Cố Khách hiên ngang đứng giữa trung tâm đám đông, ánh mắt nhìn chăm chú Triệu Mãnh đáp:
- Không lấy gì cả thì tại sao bản vương phải mạo hiểm như vậy? Sinh mạng của năm vị Thiên Đồng, Thiên Nữ, một trăm hai mươi vị Trường Sinh Phật, hàng ngàn vạn dân chúng, dù sao cũng phải có sức nặng tương đương. Bản vương vì cứu bọn họ mà dám mạo hiểm sinh tử. Xin hỏi truyền nhân Tổ Miếu, vì cứu bọn họ, ngươi có dám mạo hiểm sinh tử không?
Lúc này Triệu Mãnh đại diện cho Vạn Vật Tổ Miếu, đại diện cho toàn bộ thế hệ trẻ của Doanh Tây Phật Môn, làm sao có thể nói ra một chữ “không“.
Lý Duy Nhất nhìn ra lúc này Triệu Mãnh đang gánh chịu toàn bộ áp lực nặng nề.
Với cục diện trước mắt, một khi hắn tỏ ra yếu thế, từ chối thi đấu, toàn bộ thương vong gây ra đều sẽ do một mình hắn gánh chịu. Vạn Vật Tổ Miếu cũng sẽ theo đó mà rớt khỏi thần đàn, mất đi sức hiệu triệu trong Phật Môn, thậm chí bị người trong thiên hạ mắng chửi bằng lời nói và ngòi bút.
Được vạn người kính ngưỡng và bị thiên hạ khinh bỉ, thường chỉ xoay chuyển trong một chớp mắt.
Đứng càng cao, càng dễ rơi.
Ngược lại, các Thiên Đồng, Thiên Nữ của các Thánh Địa có mặt lại có thể giữ được sự bình hòa, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Triệu Mãnh, chờ hắn đưa ra quyết định, hoàn toàn tuân theo sự chỉ dẫn của hắn.
Triệu Mãnh đang định mở miệng.
Phía sau vang lên giọng nói của Lý Duy Nhất:
- Ba trận thi đấu mà Chân Linh Vương nói, hai trận còn lại vẫn chưa nói rõ. Nói xong rồi bàn bạc lại cũng chưa muộn.
Hành động này là để tranh thủ thời gian suy nghĩ và hòa hoãn cho Triệu Mãnh.
Cố Khách thậm chí không thèm liếc nhìn Lý Duy Nhất một cái nào, từ đầu đến cuối vẫn nhìn chăm chú Triệu Mãnh, chỉ coi hắn là đối thủ:
- Bản vương và truyền nhân Tổ Miếu ắt sẽ có một trận long tranh hổ đấu, phân định thắng bại cao thấp. Các hạ cảm thấy vận mệnh nắm trong tay chính mình có được tính là công bằng không?
Ánh mắt Triệu Mãnh rực sáng như đuốc, hỏi:
- Bản tọa đương nhiên không có lý do gì để từ chối. Vậy trận thứ ba thì sao?
Dưới chân núi.
Từ hướng châu thành Đàn Châu vọng lại tiếng cười thanh thúy như chuông bạc xuyên qua màn đêm dày đặc:
- Trận thứ ba do ta xuất chiến! Truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế, tên là Thi Nhiêu, xin thỉnh an các vị tiền bối và đại sư.
- Ầm!
Cái tên Bán Tiên Ngọc Đế vừa thốt ra, toàn bộ giới tu hành của châu thành Đàn Châu như sôi trào.
Tất cả tu giả trên đỉnh núi không ai mà không biến sắc, tất cả đều nín thở tập trung.
Ngay cả các vị Thánh Phật thế hệ trước sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc.
Ở phía tây Doanh Châu, A Di Đà Phật là bậc Thái Sơn Bắc Đẩu.
Còn phía đông Doanh Châu lại lấy Bán Tiên Ngọc Đế làm đỉnh cao nhất.
Một chính một tà, một sống một chết.
Giới tu hành sớm đã suy đoán, Bán Tiên Ngọc Đế và A Di Đà Phật sớm muộn gì cũng sẽ có một trận chiến để quyết định cục diện Doanh Châu trong tương lai.
Trước kia, thế lực của Bán Tiên Ngọc Đế tuyệt đối không bước chân vào Doanh Tây nửa bước.
Sự xuất hiện của Thi Nhiêu không nghi ngờ gì là minh chứng cho việc, những quy củ luật lệ mà nhiều bên ngầm thừa nhận trong quá khứ sắp tan thành mây khói.
Bóng dáng cao ráo, kiều diễm tuyệt trần của Thi Nhiêu dạo bước trên đường phố rộng thênh thang của châu thành Đàn Châu, vòng bạc trên cánh tay ngọc ngà va chạm tạo ra những tiếng đinh đang vui tai.
Trên chiếc cổ thon dài trắng ngần đeo một sợi dây chuyền mặc ngọc, bên trong có những búi đỏ sậm đang bồng bềnh bơi lội.
- Ào!
Hai chân nàng rời khỏi mặt đất, đạp không mà đi.
Mỗi bước chân đạp xuống đều tạo thành từng vòng gợn sóng.
Sau mười bốn bước, nàng xuất hiện bên dưới Quang Minh Tinh Thần Thư.
Nàng tựa như một bức tranh tiên nữ yêu kiều linh động treo lơ lửng giữa không trung. Xương cốt tinh xảo, làn da trắng ngần, đôi mắt là một cặp mắt phượng hơi thon dài, hàng mi dày và dài.
Dáng vẻ thư thái tự nhiên, đường nét vai và cổ mượt mà mềm mại.
Dưới lớp váy lộ ra một bắp chân thon thả săn chắc, hệt như ngọc tạc.
Phần lớn những người có mặt ở đây đều là Phật tu, tu vi hầu hết đều ở Trường Sinh cảnh trở lên, tự nhận tâm tính vượt xa phàm tục, nhưng vô số người vẫn nhìn nàng đến ngẩn ngơ, không dám tin trên thế gian lại có nữ tử xinh đẹp hội tụ linh khí của thiên địa như vậy.
Thi Nhiêu như người đến từ Tiên Giới, sinh ra và lớn lên nhờ tinh hoa nhật nguyệt, mỗi cái nhíu mày hay một nụ cười đều có thể lay động tâm trí con người.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn, cũng bị nhan sắc vóc dáng hớp hồn của nữ tử này thu hút trong chốc lát mới dời mắt đi, phát hiện xung quanh đã vang lên từng tràng tiếng tụng kinh.
Đại đa số các Thiên Đồng và truyền nhân Thánh Địa đều giữ tâm như nước lặng, Phật pháp thực sự uyên thâm, không bị nữ sắc mê hoặc.
Đà Ma Hoàng Tử thì lại khác với những người còn lại, trong mắt đầy vẻ thưởng thức, hoàn toàn không dời mắt, cũng chẳng thèm kìm nén trong lòng, dõng dạc nói:
- Thế gian hiếm có nữ tử nào khiến bản hoàng tử bị kinh diễm ngay phút đầu, hôm nay coi như gặp được người đầu tiên. Sau khi Quang Minh Tinh Thần Đại Hội kết thúc, bản hoàng tử sẽ đến phía đông Doanh Châu cầu hôn.
Sâu trong đôi mắt của Thi Nhiêu có một tia sáng vàng xẹt qua, giọng nói tựa như lưỡi dao tẩm mật đường:
- Từ Doanh Tây đến Doanh Đông núi cao đường xa, e là cầu hôn không thành công, ngược lại còn uổng mạng. Lại nói, hoàng tử điện hạ cũng không phải mẫu người mà nô gia thích.
Đà Ma Hoàng Tử hỏi:
- Xin hỏi Thi Tiên Tử thích mẫu người như thế nào, bản hoàng tử cũng có thể biến hóa một, hai phần.
Đôi môi đỏ mọng của Thi Nhiêu cong lên thành một đường cong chế nhạo, mang theo vài phần ngây thơ:
- Điện hạ tặng Pháp khí chí thượng cho nô gia, rồi nô gia sẽ nói cho ngươi biết.
Đà Ma Hoàng Tử tuyệt đối không phải loại cường giả sẽ bị mỹ sắc chi phối tâm trí, hắn thu lại nụ cười nói:
- Vậy thì phải xem là tiên tử cướp Pháp khí chí thượng của ta trước, hay là bản hoàng tử đón tiên tử về Đà Ma Thành hưởng phúc trước.
Không ai biết thực lực của Thi Nhiêu mạnh yếu ra sao, nhưng danh tiếng truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế quá dọa người, ai dám xem thường?
Có Thiên Đồng Thánh Địa chống lên Pháp khí Bát Bộ Tán.
Triệu Mãnh cùng với các Thiên Đồng, Thiên Nữ, truyền nhân của các Thánh Địa bắt đầu bàn bạc mật thiết dưới tán dù.
- Truyền nhân của Mạn Đồ La Điện Cung đâu rồi? Chỉ khi nàng ấy ra tay thì mới nắm chắc phần thắng.
- Thẩm Tịnh Tâm đang điều tra một chuyện cực kỳ quan trọng, tạm thời e là không về được. Để bần tăng nghênh chiến truyền nhân Bán Tiên Ngọc Đế đi!
Người nói ra lời này chính là Bất Không Thành Tựu, Thiên Đồng của Kim Cương Tạng Thánh Địa, đứng đầu trong hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa.
Hai chữ “Kim Cương” trong hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa chính là bắt nguồn từ Kim Cương Tạng Thánh Địa. Ý nghĩa là, lý và thức không tách rời, âm và dương không tách rời, trí tuệ và phương tiện không tách rời.
Khoảng cách duy nhất giữa Kim Cương Tạng Thánh Địa và hai Tổ Miếu là nơi đây chưa từng sinh ra Chân Phật.
Bên ngoài đều cho rằng, thực lực của Kim Cương Tạng Thánh Địa không hề thua kém hai Tổ Miếu.
Trên người Bất Không Thành Tựu tỏa ra ánh sáng rực rỡ dài ba tấc, hệt như đang đứng độc lập trong một không gian khác, lại nói:
- Trước khi rời chùa, Kim Cương Đại Phật đã bấm đốt ngón tay tính ra chuyến đi này có nguy hiểm, sẽ phải đối mặt với muôn vàn thử thách, do đó đã cho bần tăng mượn Pháp khí chí thượng Kim Cương Linh.
Đám cường giả Phật Môn đồng loạt âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đều cảm thấy yêu nữ Thi Nhiêu lần này gặp rắc rối rồi.
Từ việc ban nãy nàng không màng đến thân phận cao quý, trơ trẽn mở miệng đòi Pháp khí chí thượng từ Đà Ma Hoàng Tử là có thể nhận ra, trên người nàng chắc chắn không có loại chiến binh bậc này.
Tu vi và chiến lực của bản thân Bất Không Thành Tựu chưa chắc đã thua kém Thẩm Tịnh Tâm bao nhiêu, nay lại có Kim Cương Linh tương trợ, đương nhiên như hổ mọc thêm cánh.
Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh truyền âm trao đổi:
- Sư huynh, mục tiêu của bọn chúng là ngươi!
- Ta biết.
Triệu Mãnh vô cùng bình tĩnh, ánh mắt thâm thúy, không biết trong lòng đang suy tính điều gì.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Trong trận chiến với Chân Linh Vương, sư huynh nắm được bao nhiêu phần thắng?
- Ta, Chân Linh Vương, Thi Nhiêu đều có tu vi là nhị trọng sơn đỉnh phong, đánh giá từ những chiến tích trong quá khứ của Chân Linh Vương và những dao động pháp khí phát ra lúc hắn ra tay ban nãy, đó là một cường địch. Thực lực của chúng ta hẳn là kẻ tám lạng người nửa cân. Về phần thắng bại, ta nghĩ cơ hội thắng của ta lớn hơn một chút.
Triệu Mãnh nói tiếp:
- Thứ nhất, ta hiểu hắn nhiều hơn là hắn hiểu ta một chút. Ví dụ như tuyệt học của Xiển Môn chúng ta, hắn hoàn toàn mù tịt. Thứ hai, hắn đến từ Ám Khư, tu luyện đạo hắc ám. Mà lúc này, Quang Minh Tinh Thần Thư đang lơ lửng giữa không trung, ít nhiều gì cũng có ảnh hưởng đến hắn. Thứ ba, trên mi tâm của hắn có một tấm huyết phù cực kỳ không ổn định, chính điều đó sẽ làm phân tán lực lượng và tinh lực của hắn.
Thấy sư huynh nắm chắc phần thắng, phân tích rành mạch về hoàn cảnh, địch và ta, lòng Lý Duy Nhất hơi bình tĩnh lại, lén lút lấy Túi Càn Khôn chứa Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân ra, nhét vào tay hắn.