Ngộ tính cao thấp

Cố Khách lớn tiếng hỏi:

- Dám hỏi truyền nhân Tổ Miếu, nếu bại dưới tay chúng ta, có bằng lòng theo bản vương rời đi không?

Triệu Mãnh tra xét Pháp khí chí thượng trong Túi Càn Khôn, rồi cất nó đi.

Sau cùng, hắn mới nói với Lý Duy Nhất:

- Ta đã truyền âm báo cáo tình hình của ngươi cho người của Vạn Vật Tổ Miếu rồi. Tối nay nếu Doanh Tây Phật Môn thất bại, bọn họ sẽ đưa ngươi đến Tổ Miếu.

Triệu Mãnh tất nhiên hiểu rõ địch nhân dám đến, đồng nghĩa với việc nắm chắc mười mươi, nên không hề mù quáng tự tin, đã chuẩn bị sẵn tâm lý thua cuộc.

Hắn quả quyết quay người lại, sải bước lớn ra khỏi Bát Bộ Tán:

- Được thôi, lấy mạng của một người đổi đường sống cho ngàn vạn người, tính sao cũng là lời to mà chẳng lỗ.

Thấy mục tiêu của Chân Linh Vương chỉ là truyền nhân Tổ Miếu Pháp Thiên Tượng Địa chứ không yêu cầu gì quá đáng, ba trận quyết đấu không những không có điểm nào gây khó dễ, mà phe mình còn chiếm ưu thế về số người và sân bãi.

Ngay cả bản thân Pháp Thiên Tượng Địa cũng đã đồng ý, các Thiên Đồng, Thiên Nữ của Thánh Địa khác, cùng với những cường giả thế hệ trước đương nhiên không có ý kiến gì thêm.

Tất cả đều thi nhau thề độc, chỉ cần Chân Linh Vương, Bạch Dạ Thanh Liên, Thi Nhiêu giành chiến thắng, hoặc sau khi thua trận mà thực hiện đúng lời hứa, tự nhiên sẽ thả họ rời đi.

Giọng nói của Linh Đế truyền ra từ sâu trong cổ miếu:

- Nếu ba vị tiểu hữu đến tham gia Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, vậy quy tắc tỷ thí sẽ do lão nạp quyết định, các ngươi không phản đối chứ?

Cố Khách hành lễ đáp lại:

- Ba người chúng ta tất nhiên tin tưởng vào nhân phẩm và đạo đức của Linh Đế tiền bối, ngài nhất định sẽ làm việc công bằng, minh bạch.

Linh Đế nói:

- Thứ nhất, lão nạp có thể thề, trước tối nay, đám tiểu bối có mặt ở đây chưa một ai từng quan ngộ trước Quang Minh Tinh Thần Thư này. Từ giờ cho đến giờ Tý năm khắc, vừa tròn hai canh giờ. Trong khoảng thời gian đó, ai lĩnh ngộ được nhiều chữ chủng tử hơn thì người đó thắng. Trong hai trận đấu võ, hai bên đều không được sử dụng ngoại lực như phù lục, trận pháp do người khác luyện chế. Không được có người thứ ba can thiệp. Không được lảng tránh không đánh, trốn khỏi khu vực được chỉ định...

Rõ ràng, những lão nhân bên trong đã bàn bạc cặn kẽ, sẽ không cho ba người Chân Linh Vương cơ hội lợi dụng sơ hở.

Đôi tay ngọc thon thả của Thi Nhiêu vẽ ra hai đường hồ quang. Lập tức, trong không trung sau lưng hắn hiện ra bốn con kỳ trùng với hình thái khác nhau.

Cả bốn con kỳ trùng đều tỏa ra khí tức đáng sợ của cường giả Bỉ Ngạn cảnh, vô cùng nguy hiểm.

Lần lượt là Ngân Vũ Ngô Công dài hơn trăm trượng đang lượn vòng trên không trung. Hai con Tiên Hài Nghĩ mọc đôi cánh màu xanh lam khi thì to ra, lúc lại thu nhỏ.

Con thứ tư rất kỳ dị, tựa như một tia chớp vàng bay qua bay lại quanh thân nàng ta.

Thi Nhiêu cất giọng nũng nịu hỏi:

- Vãn bối là Ngự Trùng Sư, có thể sử dụng bốn con kỳ trùng chứ?

Bên dưới, Bất Không Thành Tựu đang chuẩn bị nghênh chiến, trái tim chìm xuống đáy vực. Lấy một địch năm, hắn chẳng còn chút tự tin nào, chỉ đành liều chết.

Lý Duy Nhất lo lắng cho an nguy của sư huynh, vô cùng để tâm đến thắng bại của trận chiến này, liền cất cao giọng:

- Thi cô nương chuẩn bị kỹ bốn con kỳ trùng mà đến, vậy Bất Không đại sư cũng có thể tạm thời trở thành Ngự Trùng Sư. Ta nghĩ, mọi người có mặt ở đây gom góp lại, kiếm ra tám, mười con kỳ trùng cấp Vương cũng không phải chuyện gì khó.

Thi Nhiêu lạnh lùng liếc Lý Duy Nhất một cái, nhìn thấu mộ khí thoắt ẩn thoắt hiện trên người tên đạo sĩ này, chỉ cảm thấy hắn quá khôn lỏi, toàn gây rối lúc mấu chốt,

Nàng mỉm cười nhắc nhở:

- Hạng người tầm thường vẫn nên thu mình ở trong góc đi, bằng không giống như... con ve sầu cuối thu, mưa chưa tạnh đã vội vàng vỗ cánh. Bốn con kỳ trùng này, nô gia không dùng là được chứ gì!

- Ào! Ào! Ào!

Ba dải tinh quang từ bên ngoài bầu trời rủ xuống, rơi trên đỉnh đầu tăng nhân áto rắng Bạch Dạ Thanh Liên đang khoanh chân đả tọa, hóa thành ba vầng sáng lan tỏa ra.

Ba chữ chủng tử Quang Minh ngưng tụ trong vầng sáng, bay quanh thân hắn.

Mọi người đều sinh ra cảm ứng, đồng loạt nhìn sang.

Có người kinh hãi đến mức lạc giọng:

- Hắn vậy mà đã lĩnh ngộ ra ba chữ chủng tử rồi sao?

Xung quanh vang lên vô số tiếng ồn ào bàn tán.

Sắc mặt của các vị Thiên Đồng, Thiên Nữ, truyền nhân Thánh Địa trước đó còn tràn đầy tự tin phút chốc đã thay đổi, trong lòng mỗi người đều chấn động dữ dội. Có người lúng túng không biết làm sao, có kẻ chùn bước, cũng có người nghi ngờ Bạch Dạ Thanh Liên đã sớm tham ngộ trang Quang Minh Tinh Thần Thư này từ trước.

Cảnh Huyền Hoàng Tử lên tiếng:

- Từ lúc hắn đến liền ngồi đả tọa tham ngộ, thời gian chưa tới nửa khắc đồng hồ. Thực chất, hắn đã nắm được hai chữ chủng tử đầu tiên từ lâu, chỉ đợi đến khi Pháp Thiên Tượng Địa đại sư nhận lời, hắn mới bộc lộ ra tài học và ngộ tính của mình.

Trong hai mươi bốn Thánh Địa, cũng có mười mấy cường giả trẻ tuổi thiên phú hơn người bắt đầu tập trung tâm thần quan ngộ ngay khi Quang Minh Tinh Thần Thư vừa mở ra, tham ngộ còn sớm hơn cả Bạch Dạ Thanh Liên.

Lúc này, sáu luồng tinh quang từ bầu trời buông xuống, rơi lên người sáu vị Phật tu.

Nhưng ai nấy đều chỉ ngộ ra được một chữ.

Bọn họ đã là những Thiên Đồng, Thiên Nữ xuất chúng nhất trong hai mươi bốn Thánh Địa, cả sáu người đều là Phật Đế chuyển thế.

Khoảng cách chênh lệch lớn như vậy, khiến tâm cảnh của bọn họ khó lòng bình tĩnh, gợn lên từng cơn sóng lăn tăn.

Điều này càng khiến những tu giả Phật Môn có mặt nảy sinh tâm lý bi quan. Bởi vì, theo họ thấy, đây lẽ ra phải là ván đấu nắm chắc phần thắng nhất, nay lại biến thành cục diện thua mười mươi.

Có truyền nhân Thánh Địa lên tiếng chất vấn:

- Bạch Dạ Thanh Liên chắc chắn đã tham ngộ trang Quang Minh Tinh Thần Thư này từ trước. Cho dù hắn mạnh đến đâu đi chăng nữa, ngộ tính cũng không thể gấp ba lần sáu vị Thiên Đồng, Thiên Nữ là Phật Đế chuyển thế được. Ngay cả truyền nhân Tổ Miếu cũng không làm được chuyện này.

Tốc độ tham ngộ của Bạch Dạ Thanh Liên vượt ngoài sự hiểu biết của hắn.

Cố Khách và Thi Nhiêu thậm chí chẳng buồn tranh biện, chỉ mỉm cười lắc đầu.

Vị truyền nhân Thánh Địa nọ cũng nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng hành lễ xin lỗi hướng về phía sâu trong cổ miếu.

Lý Duy Nhất lên tiếng nói:

- Nếu như hắn từng tham ngộ những trang khác của Quang Minh Tinh Thần Thư, hiểu rõ thứ văn tự đồng nguyên trên đó, và đã hấp thu ánh sáng quang minh của Quang Minh Tinh Thần Thư để rèn luyện niệm lực, vậy thì tốc độ tham ngộ của hắn nhanh cũng chẳng có gì lạ cả.

Bạch Dạ Thanh Liên đang trong quá trình tham ngộ, ngước mắt nhìn về phía Lý Duy Nhất khen:

- Thần Tịch đạo trưởng quả không hổ danh là võ tu phương nam, một câu nói toạc ra bí ẩn. Không giống như vài vị truyền nhân Thánh Địa tự xưng là Phật tu, chỉ biết mỗi việc nghi ngờ.

Theo góc nhìn của Lý Duy Nhất, trong cùng một điều kiện, Thiện Tiên Chí hoàn toàn có thể so đấu ngộ tính với Bạch Dạ Thanh Liên.

Tiếc thay, Thiện Tiên Chí vẫn chỉ có tu vi Trường Sinh cảnh, hồn linh và ý niệm chênh lệch quá lớn so với Bạch Dạ Thanh Liên ở Bỉ Ngạn cảnh, tốc độ hiểu đương nhiên thua xa.

Tu vi càng cao, tốc độ ngộ kinh càng nhanh.

Hơn nữa, Lý Duy Nhất hiểu rất rõ lai lịch của Bạch Dạ Thanh Liên, nếu hắn thực sự là đóa sen mọc ra từ thi thể của Tam Sinh Phật, thì càng sở hữu ưu thế tự nhiên độc đáo. Bởi vì, nguồn gốc của Quang Minh Tinh Thần Thư chính là Tam Sinh Phật.

Các ưu thế cộng dồn lại, Thiên Đồng, Thiên Nữ của Doanh Tây Phật Môn sao có thể là đối thủ của hắn?

Cố Khách nhìn về phía Thi Nhiêu:

- Xem ra, ván tham ngộ Quang Minh Tinh Thần Thư này, chúng ta nắm chắc phần thắng rồi! Hai người chúng ta chỉ cần đánh một trận là được. Thi Tiên Tử, hay là nhường cho nàng nhé?

Đây là kết quả mà Cố Khách đã mưu tính sẵn trong lòng từ lâu.

Việc Cố Khách cố ý để lộ huyết phù trên mi tâm, chính là để yếu thế trước Pháp Thiên Tượng Địa, khiến hắn nhìn thấy hy vọng chiến thắng lớn lao. Thực tế, Cố Khách biết rõ, tối nay mình căn bản không cần phải ra tay.

Đôi chân mày của Triệu Mãnh nhíu chặt, đưa mắt nhìn Bất Không Thành Tựu.

Bất Không Thành Tựu dùng ánh mắt kiên quyết vái hắn một cái, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần: Hoặc là tử chiến, hoặc là chiến thắng. Bởi vì, đằng sau chuyện này không chỉ liên quan đến việc Triệu Mãnh có bị bắt đi hay không, mà còn liên quan đến tôn nghiêm vinh nhục của Doanh Tây Phật Môn, liên quan đến sự sống chết của ngàn vạn bá tánh.

Ngay từ lúc hắn đứng ra quyết định chiến đấu thì đã chuẩn bị sẵn tâm lý này.

Cửu Thánh Thiên Nữ bước đi uyển chuyển bước ra, giọng nói êm tai:

- Bây giờ nói đã thắng ván đầu tiên, e là quá sớm. Chư vị chẳng lẽ không tò mò, vì sao Thần Tịch đạo trưởng hiểu rõ tình hình của Bạch Dạ Thanh Liên đến vậy sao?

Nghe ra ẩn ý trong câu nói của nàng, đây là lần đầu tiên Cố Khách và Thi Nhiêu nhìn thẳng vào tên đạo sĩ có tướng mạo bình thường này.

Có biến số sao?

Một số người có mặt nhớ lại tin đồn về việc đạo sĩ này từng tham ngộ mười hai chữ chủng tử của Tổ Thiên Đồng lúc trước.

Cửu Thánh Thiên Nữ nói:

- Thần Tịch đạo trưởng, ngươi còn không mau phô diễn bản lĩnh của mình đi?

- Ào! Ào!

Hai luồng tinh quang từ bên ngoài bầu trời buông xuống, tưới lên người Lý Duy Nhất.

Tinh quang quanh người hắn ngưng kết thành hai chữ chủng tử.

Lý Duy Nhất cười khổ nói:

- E là để Thiên Nữ điện hạ phải thất vọng rồi, bần đạo chỉ ngộ ra được hai chữ.

Quang Minh Tinh Thần Thư treo lơ lửng trên cao là chân kinh, hơn nữa, độ khó còn thấp hơn cả chữ chủng tử Tổ Thiên Đồng.

Nhưng Lý Duy Nhất rốt cuộc vẫn chỉ là Trường Sinh cảnh và Thánh Linh Niệm Sư, cường độ hồn linh thua xa Bạch Dạ Thanh Liên một bậc lớn, nên tốc độ dĩ nhiên chậm hơn hắn rất nhiều.

Những người có mặt lại tiếp tục xôn xao kinh hô.

Đến cả Cố Khách và Thi Nhiêu cũng để lộ thần thái khác thường, cảm thấy thật khó tin.

Nên biết rằng, đạo sĩ này lúc trước hoạt động rất sôi nổi, chạy lăng xăng khắp nơi, chứ không tĩnh tâm tham ngộ như Bạch Dạ Thanh Liên. Vậy mà trong trạng thái “không tĩnh” như vậy, hắn vẫn có thể ngộ ra được hai chữ chủng tử, quả thực không đơn giản.

Thi Nhiêu mỉm cười xán lạn nói:

- Lần này coi như nô gia nhìn nhầm, đạo trưởng quả thật có chút bản lĩnh thực sự. Nhưng chúng ta đang đánh cược với Doanh Tây Phật Môn, một Đạo tu phương nam như đạo trưởng, e là không có tư cách tham dự vào.

Cho dù thế nào, không thể để một biến số như vậy tham dự vào ván cược.

Triệu Mãnh vỗ mạnh vào trán một cái, không ngờ mình lại tính sót mất sư đệ.

Với thiên tư ngộ tính của sư đệ, hoàn toàn có đủ khả năng ứng phó với đóa thanh liên kia.

Cho dù thanh liên kia sinh ra từ trong thi thể Tiên Phật, Tổ Phật, hắn cũng có lòng tin tuyệt đối vào sư đệ.

Triệu Mãnh dõng dạc hô lớn:

- Bần tăng lấy danh dự của A Di Đà Phật và Vạn Vật Tổ Miếu ra thề, vị trước mắt này chính là sư đệ của bần tăng, quen biết nhau từ cái thuở còn mặc quần thủng đít. Thân phận Thần Tịch chỉ là một thủ đoạn che mắt người khác của đệ ấy.

Nghe vào tai những người khác, họ đương nhiên đều cho rằng Lý Duy Nhất cũng xuất thân từ Vạn Vật Tổ Miếu.

Cửu Thánh Thiên Nữ thầm nghĩ trong lòng:

- Quả nhiên là vậy.

Trong lòng Cố Khách, Thi Nhiêu, Bạch Dạ Thanh Liên đồng thời nảy sinh ra suy nghĩ này:

- Vạn Vật Tổ Miếu vậy mà lại phái hai cao thủ một sáng một tối xuất thế?

Lý Duy Nhất cố tình ngồi khoanh chân xuống vị trí cách đối diện Bạch Dạ Thanh Liên một trượng:

- Bần đạo vì sư huynh, tối nay đành phải so tài cao thấp với các hạ một phen.

Hai luồng tinh quang chiếu vào người hắn, trọng lực trong vòng một trượng quanh thân đã tăng lên gấp đôi.

Cứ tăng thêm một luồng sáng thì độ dày đặc của tinh quang và trọng lực cũng sẽ tăng theo.

Lý Duy Nhất bắt đầu gióng trống khua chiêng, chuẩn bị mượn cơ hội này trùng kích cảnh giới Thánh Linh Vương Niệm Sư.

Ở phía đối diện, Bạch Dạ Thanh Liên khẽ gật đầu mỉm cười, vô cùng ung dung tự tại:

- Một vị Phật tu của Tổ Miếu lại có thể biến hóa thành Đạo tu phương nam giống đến từng chi tiết như vậy, trong lòng bần tăng quả thực rất tò mò.

Lý Duy Nhất đáp:

- Bần đạo ngồi đối diện với ngươi, chính là muốn dùng gương mặt này quấy nhiễu tâm trí của ngươi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters