Ngoạn Ấu Nhân thở dài thườn thượt, gương mặt hiện rõ vẻ đau khổ xen lẫn bất lực:
- Thiên địa bất công, không cho phép Doanh Châu sinh ra Tiên. Chúng ta đều bị pháp tắc giam cầm. Con đường phía trước… là ngõ cụt!
- Thiên địa không cho phép sinh linh Doanh Châu thành Tiên sao?
- Nhưng mà… chẳng phải Thích Ca, Tông Thánh, Bà Già La Phật đều đã thành Tiên, thành Phật cả rồi sao?
Ngoạn Ấu Nhân nở nụ cười chua chát:
- Bọn họ đều là Thánh Hiền một thế hệ, hoặc có cơ duyên kinh thiên động địa, nên mới có thể phá vỡ được pháp tắc thứ hai mà thiên địa áp đặt lên người họ, gọi là pháp tắc Tiên Đoạn.
- Vậy pháp tắc Tiên Đoạn lại là cái gì nữa?
Linh Đế giải thích:
- Các vị hãy nhìn xem dưới lòng đất chúng ta chôn bao nhiêu thi hài của Cổ Tiên Cự Thú và Cổ Tiên Cự Nhân, ắt hẳn sẽ nhận ra, trong quá khứ xa xôi, việc thành Tiên tuyệt đối không hề gian nan đến mức này. Chính là pháp tắc Tiên Đoạn đã cản bước chúng ta trên con đường cầu Tiên hỏi Phật.
- Ở Dũng Tuyền cảnh, vô số võ tu bị pháp tắc Tiên Đoạn áp chế, chẳng thể nào mở ra được bát tuyền và cửu tuyền. Thập tuyền lại càng trở thành truyền thuyết xa xôi thuộc về thời thượng cổ.
- Ở Đạo Chủng cảnh, bởi sự đè nén của pháp tắc Tiên Đoạn, nếu không có Trường Sinh Đan thì việc đột phá lên Trường Sinh cảnh khó hơn cả lên trời. Nhưng theo những truyền thuyết cổ xưa, Doanh Châu từng rực rỡ vô ngần, Trường Sinh cảnh chỉ là yêu cầu cơ bản để trở thành đệ tử của các đại tông, đại phái.
- Có thể nói, chính kỷ nguyên đan đạo hưng thịnh mười vạn năm trước, dưới cái bóng của pháp tắc Tiên Đoạn, đã mở ra một con đường tiếp nối cho tu giả khắp thiên hạ. Tuy nhiên, cực kỳ khó luyện chế Trường Sinh Đan, kẻ có cơ hội dùng nó vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
- Ở Trường Sinh cảnh, việc Dung Đạo và ngưng tụ Hư Đan gian nan thế nào, các vị chắc hẳn thấu hiểu hơn ai hết. Những võ tu đạt tới Bỉ Ngạn cảnh trong thời đại này đều là bậc kỳ tài thiên bẩm. Đặt họ vào thời cổ đại, khi không bị pháp tắc Tiên Đoạn kìm kẹp thì ít ra cũng có thể vươn tới Khôn Nguyên cảnh.
- Ầm!
Nghe được lời này, tất cả cường giả thế hệ trước đang có mặt đều chấn động tâm thần.
Chỉ có họ mới hiểu Khôn Nguyên cảnh khó tu luyện đến nhường nào, tựa như đứng dưới đất mà ngước nhìn trời xanh, mải miết tìm một lối mòn lên trời nhưng chẳng thấy đâu.
Hóa ra chẳng phải họ kém cỏi so với người xưa, mà là bị pháp tắc Tiên Đoạn tàn nhẫn chặt đứt cơ hội.
Linh Đế và Ngoạn Ấu Nhân lặng lẽ trao nhau một ánh mắt đầy ẩn ý mà không ai hay biết.
Đây mới là mục đích thực sự của việc tổ chức Quang Minh Tinh Thần Đại Hội!
Họ muốn phơi bày những bí mật bị chôn vùi bấy lâu, rồi bình tĩnh chờ đợi thiên hạ biến đổi từ đây.
Bạch Tượng Thánh Phật niệm Phật hiệu, lòng đầy bi phẫn:
- Ông trời bất công, chúng ta làm gì nên tội? Sao Tiên Giải, Tiên Đoạn lại đè ép Doanh Châu?
Một vị Thánh Phật lên tiếng hỏi:
- Dám hỏi Linh Đế tiền bối và Ngoạn Sát Chủ, nếu bước ra khỏi Doanh Châu, liệu có tránh được bị pháp tắc Tiên Đoạn áp chế không?
Linh Đế khẽ lắc đầu:
- Không ra khỏi được đâu! Doanh Châu bị Thệ Linh Vụ Vực bao phủ, từng có vị Cổ Thiên Tử đi sâu vào đó ròng rã ngàn năm. Khi trở về, người ấy tuyên bố đã đi xa mấy ức dặm nhưng vẫn không tìm thấy ranh giới của Thệ Linh Vụ Vực. Vụ vực ấy vô biên vô tận.
- Cho dù thoát khỏi Thệ Linh Vụ Vực và tiến vào Huyết Hải. Nhưng từ xưa đến nay, hễ người ra khơi, chưa một ai toàn mạng quay về. Huyết Hải là chốn không có sự sống.
- Tuy ở Vong Giả U Cảnh vẫn còn một con đường thứ ba. Nhưng chẳng ai biết sâu trong Vong Giả U Cảnh thông tới giới diện nào, nơi đó vốn dĩ không dành cho sinh linh.
- Chỉ còn duy nhất một con đường thứ tư…
Linh Đế ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao:
- Nghe đồn, những tồn tại tu luyện đạt đến một cảnh giới nhất định ở Khôn Nguyên cảnh, nếu cứ bay thẳng lên trên, có thể phá vỡ hư không và tiến vào trời sao trên đỉnh đầu. Chắc hẳn trong sách cổ của các Thánh Địa đều có ghi chép về điều này phải không?
Một vị Thánh Phật khẽ gật đầu:
- Kim Cương Tạng Thánh Địa ta từng có vị Tiên Hiền tiến vào trời sao, tại đó, người đã nhìn thấy con đường dẫn vào vũ trụ bao la. Tuy nhiên, vị Tiên Hiền ấy lại quay về chứ không dám bước ra. Về nguyên nhân thì người cứ né tránh, giấu giếm không nói.
Đám cường giả lão bối nhiệt tình chia sẻ, không khí thảo luận dâng cao:
- Ở Doanh Châu thường xuất hiện những vị Tiên vô danh rơi từ vũ trụ trời sao xuống, tạo ra các sự kiện Tiên mất mạng kinh hoàng. Điều này cho thấy con đường trong vũ trụ trên đầu chẳng hề dễ đi.
- Ta nghe nói vị cường giả đệ nhất Nhân tộc phía nam Doanh Châu là Thánh Thiên Tử từng phá vỡ không gian, tiến vào trời sao một chuyến, sau khi trở về liền bế quan không ra, cả ngày ngẩn ngơ nhìn Huyết Hải và Thiên Hỏa Thế Giới qua kẽ nứt không gian. Hiển nhiên, hắn đã khám phá ra sự thật rợn người trong trời sao, không dám bước chân vào vũ trụ.
- Bốn ngả đường thoát khỏi Doanh Châu đều là ngõ cụt.
- Ta nghe nói ở phía nam Doanh Châu, sau khi tiên đạo long mạch thức tỉnh, tu giả đột phá lên Trường Sinh cảnh và Bỉ Ngạn cảnh có vẻ dễ dàng hơn một chút. Thậm chí có người còn đột phá lên Khôn Nguyên cảnh ngay bên cạnh tiên đạo long mạch. Điều này chứng minh tiên đạo long mạch có khả năng chống chọi với pháp tắc Tiên Đoạn phải không?
- Chuyện Phật Môn đi về phương nam mở chi nhánh bên cạnh tiên đạo long mạch là đề tài được Tịnh Thổ Phật Quốc và Bát Tạng Phật Quốc liên tục bàn cãi trong mấy năm gần đây. Đã bốn lần cử Phật tu đi phương nam đàm phán với những kẻ nắm quyền rồi.
- Vào địa bàn của người khác để kiếm chác lợi lộc, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ xảy ra chiến tranh.
...
Nửa canh giờ trôi qua.
Số luồng tinh quang trên đầu Bạch Dạ Thanh Liên đã lên tới con số ba mươi sáu.
Còn về phần Lý Duy Nhất, hắn chỉ có ba mươi mốt luồng tinh quang rọi vào người.
Khoảng cách chênh lệch không quá rõ rệt.
Trong số Thiên Đồng, Thiên Nữ và truyền nhân các Thánh Địa, người có số tinh quang chiếu vào người nhiều nhất chỉ đạt tới mười bốn luồng.
Bạch Dạ Thanh Liên đưa mắt nhìn Thần Tịch đang tĩnh tọa đối diện, thấy sắc mặt đối phương không chút gợn sóng, vững vàng tựa bàn thạch, trong lòng bất giác dấy lên một nỗi lo âu vô hình. Hắn sợ tên đạo sĩ này lại đang giấu tài, đợi đến phút chót mới bùng nổ.
Hắn hiểu rõ tình trạng của Chân Linh Vương, mang theo huyết phù trên người mà đi đánh nhau với truyền nhân Tổ Miếu thì nắm chắc phần thiệt thòi.
Cho nên, cuộc thi đấu tham ngộ này tuyệt đối không thể để thua.
Bạch Dạ Thanh Liên biến hóa thủ thế:
- Để bảo đảm tuyệt đối không sơ sẩy, ta không thể giấu giếm thực lực nữa.
Thân xác phàm tục từ từ bay lên khỏi mặt đất, lơ lửng trên không và biến thành bản thể thanh liên, bị bủa vây bởi lớp Nghiệp Hỏa xanh, nhiệt lượng tựa nham thạch đột ngột khuếch tán ra xung quanh.
Nơi vị trí trung tâm của bản thể thanh liên chỉ còn lại một bóng người ảo đang ngồi đả tọa.
Lý Duy Nhất bị những làn sóng nhiệt của Nghiệp Hỏa khủng bố nên tạm thời rút khỏi trạng thái tham ngộ.
Giữa vô vàn tiếng trầm trồ thảng thốt xung quanh, hắn đưa mắt quan sát bóng người ảo đang tĩnh tọa giữa đài sen xanh.
Chỉ thấy từ cổ của bóng người ảo ấy mọc thêm một cái đầu sư tử và một cái đầu lợn rừng. Ba cái đầu cùng tồn tại, mang dáng vẻ khá giống Tam Sinh Phật.
Đến cả Quang Minh Tinh Thần Thư lơ lửng trên cao cũng vì sự biến hóa trên người hắn mà chớp lóe kịch liệt, như thể đang kết nối, cộng hưởng với nhau.
- Dù hắn không phải Tam Sinh Phật chuyển thế, e là cũng chẳng khác biệt bao nhiêu.
Lý Duy Nhất thầm nhủ trong lòng.
Ngay khi ảo ảnh Phật thân ba đầu hiện hình, tốc độ tham ngộ của Bạch Dạ Thanh Liên lập tức tăng vọt lên một mức cao mới, khả năng thông hiểu các chữ chủng tử cũng ngày một nhanh chóng.
- Vù! Vù...
Nửa canh giờ nữa lại trôi đi, số lượng tinh quang chiếu xuống đầu Bạch Dạ Thanh Liên đã đạt đến mức chín mươi luồng.
Trong khi đó, Lý Duy Nhất chỉ hấp thu được sáu mươi bốn luồng.
Một nửa thời gian đã trôi qua.
Khoảng cách giữa hai người đang dần bị kéo dãn.
Dù tâm tính Phật tu có vững vàng đến đâu, chứng kiến cảnh tượng này cũng chẳng còn ấp ủ hy vọng nào.
Nhưng không ai nghĩ rằng Lý Duy Nhất kém cỏi hơn Bạch Dạ Thanh Liên về mặt ngộ tính. Ai cũng dễ dàng nhận ra mối liên kết vi diệu giữa Bạch Dạ Thanh Liên và Quang Minh Tinh Thần Thư.
Đến người đặt trọn niềm tin vào Lý Duy Nhất như Triệu Mãnh cũng đành buông tiếng thở dài trong âm thầm, dời ánh mắt qua trận chiến đang diễn ra trên hồ nước dưới chân núi.
Trong chiến trường dài chín dặm, Bất Không Thành Tựu cố gắng chống đỡ bằng Pháp khí chí thượng Kim Cương Linh, tận lực đối kháng. Tuy nhiên, hắn bị Thi Nhiêu áp chế hoàn toàn, rơi vào tình thế thê thảm, chỉ có thể cam chịu bị đánh.
Dù là thể lực hay sức mạnh, Thi Nhiêu đều nhỉnh hơn Bất Không Thành Tựu một đến hai bậc.
Nàng còn vượt xa hắn về tạo nghệ không gian cùng thân pháp di chuyển.
Khóe miệng Bất Không Thành Tựu chảy máu ròng ròng, nhưng hắn vẫn quyết chiến vô cùng kiên cường, nhờ vậy mới có thể kéo dài trận chiến cho tới lúc này.
Cố Khách chắp tay sau lưng, bước tới bên cạnh Triệu Mãnh nói:
- Mau kêu Bất Không đại sư nhận thua đi. Thi Tiên Tử đã nương tay rồi, nếu tiếp tục đánh, ngoài việc chuốc lấy cái chết ra thì chẳng còn ý nghĩa gì khác. Ngươi đi cùng chúng ta chưa chắc phải chết, thứ chúng ta muốn không bao giờ là mạng sống của ngươi.
- Mưu đồ của các ngươi còn lớn hơn thế nhỉ?
Triệu Mãnh mở miệng, nói với Bất Không Thành Tựu dưới chân núi:
- Bất Không đại sư, không cần cố chấp vào sự được mất nữa, thắng bại vốn là do số mệnh sắp đặt…
Đúng lúc này.
Từ phía sau, một làn sóng linh quang mạnh mẽ đột nhiên bộc phát từ cơ thể Lý Duy Nhất.
Hắn khẽ nhấc đầu, Linh Giới mở ra.
Linh quang nở rộ ngay giữa ấn đường, chiếu sáng toàn bộ trời sao thành ngũ sắc lộng lẫy.
- Ào!
Ánh sáng ngũ sắc như những gợn sóng lan tỏa từ người hắn ra bốn phương tám hướng, lan xa đến hàng trăm dặm mới dần tan thành sương mù.
Nếu đứng từ xa ngắm nhìn, sẽ thấy ngọn núi nơi có Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, cùng với châu thành Đàn Châu, và một vùng nước rộng lớn của Bồ Tát Kim Trạch... tất cả đều như bị bao phủ trong một đám tinh vân lưu ly có đường kính hàng trăm dặm.
Tại chiến trường trên mặt nước, đôi mắt phượng của Thi Nhiêu ngạc nhiên dõi về phía đỉnh núi.
Nàng thấy vị đạo sĩ với dung mạo bình thường kia từ tư thế khoanh chân từ từ bay lên cao. Những gợn sóng ngũ sắc tỏa ra từ giữa ấn đường của hắn cứ thế lan rộng, vòng sau mạnh mẽ hơn, dày đặc vòng trước.
Đến cả mặt nước dưới chân nàng cũng bị ánh sáng ngũ sắc rực rỡ chiếu rọi.
Nàng nhủ thầm:
- Mộ khí trên người hắn biến mất rồi!
Sâu thẳm trong đôi mắt của Thi Nhiêu, một đường vân màu vàng lóe qua, nhìn thấu trạng thái lột xác kịch liệt của thân thể Lý Duy Nhất, dao động sinh mệnh ngày một mãnh liệt hơn.
Nàng hơi sững sờ, trong lòng không kìm được sự kinh ngạc:
- Lẽ nào lúc trước hắn không phải là Bỉ Ngạn cảnh hay Thánh Linh Vương Niệm Sư?
Ai cũng thấy rõ, Thần Tịch lúc này vừa đột phá lên Thánh Linh Vương Niệm Sư, tuổi thọ kéo dài ít nhất hơn hai ngàn năm.
Nhảy vọt thành Siêu Nhiên, chen chân vào hàng ngũ cường giả hàng đầu.
Lý do Thi Nhiêu từng cho rằng Lý Duy Nhất chỉ là kẻ tầm thường, là vì nàng nhận thấy thọ nguyên của hắn sắp cạn kiệt, hơn nữa, cảnh giới lực lượng huyết khí trên người hắn chỉ dừng lại ở Bỉ Ngạn cảnh nhất trọng sơn.
Đó là kết quả mà nàng nhìn ra được thông qua thuật đồng thuật Nhìn Thấu Bản Chân mà nàng tu luyện.
- Linh quang năm màu thật là lợi hại! Đây là lần đầu tiên ta thấy nó trên người Thánh Linh Vương Niệm Sư mới phá cảnh. Thế nhưng… tại sao hắn đợi đến lúc thọ nguyên cạn kiệt mới chịu đột phá nhỉ?
Đôi mắt Thi Nhiêu lấp lánh, một nỗi tò mò mãnh liệt dâng lên trong lòng. Nàng có dự cảm vị đạo trưởng giấu thân phận này, ắt hẳn cất giấu bí mật động trời chẳng ai hay biết.
Bạch Dạ Thanh Liên ngước nhìn bóng dáng Thần Tịch đang lơ lửng trên không trung, chân mày chau lại. Hắn có thể cảm nhận được luồng linh quang năm màu bao quanh người đạo sĩ này mang theo Phật uẩn huyền diệu, tạo nên cảm giác thần thánh khó tả.
Chỉ những Phật tu có cảnh giới uyên thâm mới có thể nhận ra ý vị trong đó.
Nhưng hắn chưa nhìn thấu được thân phận của Lý Duy Nhất.
Năm xưa, Bạch Dạ Thanh Liên và Lý Duy Nhất vốn dĩ chỉ tiếp xúc trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Hơn nữa, linh quang năm màu của Lý Duy Nhất hiện tại đã có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất so với linh quang hồi ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
- Phật Quang Lưu Ly?
Sâu bên trong Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, một vị Thánh Phật không giấu nổi sự chấn động, bật dậy khỏi chỗ ngồi, phóng tầm mắt về phía bóng người lơ lửng đả tọa trên không trung.