Những Phật tu có mặt đạt tới Bỉ Ngạn cảnh hoặc cấp Thánh Linh Vương Niệm Sư, bất kể là đang lĩnh ngộ Quang Minh Tinh Thần Thư hay là lẻn trong màn đêm tìm địch, đều đồng loạt dừng lại, nhìn lén Lý Duy Nhất đang ngồi xếp bằng giữa hư không, cẩn thận cảm ứng luồng Phật Quang Lưu Ly ẩn chứa trong linh quang năm màu kia.
Lý Duy Nhất hấp thu Phật Quang Lưu Ly bốn mươi năm, tỷ trọng của nó trong linh quang năm màu thậm chí tạm thời vượt qua ánh sáng của Phù Tang Thần Thụ.
Thích Ca Minh Nhật tỉ mỉ kể lại:
- Trong truyền thuyết, Phật Quang Lưu Ly là luồng sáng mà ngay cả Chân Phật cũng khó tu luyện ra được, đại diện cho trí tuệ, thanh tịnh, linh cảm, nhận biết. Nhờ vào nó, có thể nhìn thấu pháp tắc thiên địa, phá trừ bóng tối hư vọng.
- Truyền thuyết kể rằng, trong Phật thi đào được từ dưới lòng đất từng xuất hiện Phật Quang Lưu Ly, có Xá Lợi Tiên Phật ẩn chứa luồng sáng này xuất thế. Chẳng lẽ hắn đã hấp thu ánh sáng của Xá Lợi Tiên Phật, mới tu luyện ra linh quang niệm lực cường đại như vậy?
- Viên Xá Lợi Tiên Phật đó ở Vạn Vật Tổ Miếu sao?
...
Hơn một nửa tu giả trẻ tuổi cường đại nhất phía tây Doanh Châu trong mấy trăm năm qua đều hội tụ tại đây đêm nay.
Có thể nói, chiến lực cùng cảnh giới của Thiên Đồng, Thiên Nữ ở bất kỳ Thánh Địa nào, nếu đặt ở phía nam Doanh Châu, gần như đều có thể đạt tới mức độ Trạng Nguyên một nước trong một giáp.
Giờ phút này, trong suy đoán của đám người, Lý Duy Nhất mới bước vào Thánh Linh Vương Niệm Sư, chỉ dựa vào lực lượng ẩn chứa trong linh quang năm màu cũng đã không hề thua kém đám người ở nhất trọng.
Mà đối với niệm sư, thứ không đáng nhắc tới nhất chính là lực lượng.
Sẽ không chỉ coi linh quang như pháp khí để sử dụng.
Trận pháp, phù lục, khôi thuật, ngự trùng, huyễn thuật... các loại thủ đoạn mới là chiến lực chân chính của Thánh Linh Vương Niệm Sư.
Đà Ma Hoàng Tử nhớ lại mọi chuyện lúc trước, nhếch miệng cười:
- Không ngờ bản hoàng tử cũng nhìn lầm, đạo sĩ này thật sự không đơn giản, khó trách lại bị Cửu Thánh Thiên Đồng nhắm vào. Đây là cây cao đón gió!
Trong lòng hắn, Lý Duy Nhất ở trong số các anh tài đêm nay, từ xếp bét nhảy vọt lên vị trí quan trọng trong mười hạng đầu. Chỉ đứng sau đám người Chân Linh Vương, Thi Nhiêu, Pháp Thiên Tượng Địa, Bất Không Thành Tựu, Cảnh Huyền Hoàng Tử, Thích Ca Minh Nhật, là đại biểu cho niệm lực phi phàm và ngộ tính xuất chúng.
Tuy trước đó hắn ra mặt nói lời công bằng chỉ là vì mục đích của chính mình, Lý Duy Nhất hoàn toàn không lọt vào mắt hắn.
Nhưng bây giờ, hắn lại động ý niệm kết giao, không còn tâm thái coi thường, bỏ qua, phớt lờ nữa.
Thiện Tiên Chí hai tay chắp vào nhau, đã ngẩng đầu nhìn chăm chú hồi lâu. Giờ khắc này, rốt cuộc hắn có thể khẳng định, Thần Tịch này tuyệt đối không phải là Thần Tịch thật, xác suất lớn là một người khác mà mình quen biết.
Nhưng, thật sự là hắn sao?
Cảnh Huyền Hoàng Tử đưa ra đánh giá tối cao:
- Doanh Tây Phật Thổ quả nhiên nhân kiệt xuất hiện lớp lớp, nếu hắn cũng có thành tựu tương đương ở phương diện trận pháp, phù pháp, phóng mắt khắp thiên hạ, cùng cảnh giới khó có niệm sư nào là đối thủ của hắn. Có thể tranh đệ nhất với niệm sư cùng cảnh giới.
Hiển nhiên, hắn cho rằng trong Trung Thổ không tìm ra được Thánh Linh Vương Niệm Sư có cường độ linh quang cùng cảnh giới sánh ngang với Lý Duy Nhất.
Linh Giới ở mi tâm Lý Duy Nhất đang xảy ra từng tầng biến hóa lớn.
Kích thước của Linh Giới từ phạm vi trăm trượng của Thánh Linh Niệm Sư, nhanh chóng mở rộng ra bên ngoài, đạt tới hai trăm trượng, ba trăm trượng, bốn trăm trượng...
Độ cao của linh thần Phù Tang Thần Thụ tăng trưởng nhanh chóng theo kích thước của Linh Giới.
Giống như Thế Giới Thụ đẩy thế giới nội sinh ngày càng lớn.
Rất nhanh, chiều dài, chiều rộng, chiều cao của Linh Giới vượt qua ngàn trượng, vẫn còn đang tiếp tục tăng trưởng.
Hai ngàn trượng, ba ngàn trượng...
Một trăm tinh thần niệm lực lơ lửng ở các phương hướng của linh thần Phù Tang Thần Thụ.
Chủ tinh ở vị trí trung tâm nhất, to như thần lô, năm màu sáng rực, được ngưng tụ ra vào lúc phá cảnh vừa rồi.
Cùng với chủ tinh vận chuyển, mọi ánh sáng giữa thiên địa xung quanh đều bị hấp thu qua đó, xung quanh thân thể Lý Duy Nhất từ sáng chuyển sang tối. Cuối cùng, kích thước của Linh Giới mở rộng đến phạm vi vạn trượng, gấp trăm vạn lần lúc trước.
Lý Duy Nhất lấy ra toàn bộ đan dược dùng để tu luyện niệm lực trên người, một ngụm nuốt sạch.
Hắn thu tất cả tinh thần niệm lực của Thánh Linh Vương Niệm Sư bị mình cướp được vào Linh Giới, lấy năng lượng ẩn chứa trong chủ tinh để luyện hóa.
Linh Giới vạn trượng lúc này giống như một cái lỗ hổng vĩnh viễn không thể lấp đầy.
- Rào! Rào...
Không ngừng có tinh quang từ ngoài trời rơi xuống, tưới lên người Lý Duy Nhất.
Tốc độ lĩnh ngộ chữ chủng tử tăng lên một đoạn lớn rõ rệt.
Bạch Dạ Thanh Liên âm thầm hít một hơi, cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, lập tức thu liễm tâm thần, cơ thể ngăn cách sự quấy nhiễu của bên ngoài, hoàn toàn tĩnh tâm quan sát lĩnh ngộ.
Dưới núi, trên chiến trường mặt nước của Bồ Tát Kim Trạch.
Cánh tay phải mềm mại của Thi Nhiêu khẽ nâng lên, năm ngón tay như bạch ngọc dương chi xuất hiện gợn sóng không gian.
Pháp khí chí thượng Thập Nhị Nguyệt Đao bay lên từ Lao Cung Tuyền trong lòng bàn tay nàng.
Chiều dài của nó chỉ khoảng một thước, tựa như một vầng trăng khuyết màu bạc trắng.
Thân đao được điêu khắc tinh xảo, lưỡi đao tản ra ánh sáng lạnh lẽo như tia chớp.
Thi Nhiêu nói:
- Ta nghĩ chấp niệm trong lòng đại sư rất sâu, chắc hẳn sẽ không chịu thua! Nếu đã vậy thì nô gia đành phải đắc tội.
Từ trong Lao Cung Tuyền ở lòng bàn tay Thi Nhiêu, ngàn vạn kinh văn như biển sao bộc phát ra, lơ lửng xung quanh thân thể mềm mại.
Cảnh tượng đó làm chấn động toàn bộ tu giả có mặt.
Đám người đều âm thầm suy đoán, có phải nàng đã tu luyện ra Tổ Điền thứ hai, Bỉ Ngạn Thiên Đan thứ hai ở Lao Cung Tuyền trên tay phải hay không. Nếu không, vì sao lại có một lượng lớn kinh văn như vậy bộc phát ra từ lòng bàn tay?
- Xoạt!
Một đao chém ra, dáng người yểu điệu của nàng ngạo nghễ đứng sau thân đao, ánh mắt hờ hững lạnh lẽo.
Một vầng trăng bạc khổng lồ đang xoay tròn hiện ra, xé rách cả vùng nước, chém đáy nước nứt ra một khe hở sâu hoắm dài mấy dặm.
- Phụt!
Bất Không Thành Tựu hộc máu, kim quang trên người ảm đạm, bị đánh bay ngược ra sau.
Hắn sắp phải chết dưới một đao tuyệt thế này của Thi Nhiêu, chỉ nghe trong sóng nước ngập trời vang lên tiếng chuông đinh tai nhức óc.
Triệu Mãnh với thể phách cao ba trượng chắn trước người Bất Không Thành Tựu, chống Kim Cương Linh lên, va chạm mạnh với Thập Nhị Nguyệt Đao chém tới.
Ngân đao và kim linh đều chấn động mạnh.
Sóng âm, đao khí, uy năng chí thượng thả ra cuốn về bốn phương tám hướng, nghiền nát chiến trường dài chín dặm do Linh Đế bố trí thành từng mảnh vỡ quang minh.
Năng lượng hủy diệt trùng kích về phía ngọn núi cao nơi có Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, bị một trận pháp bảo vệ chặn lại.
Trùng kích về phía sâu trong Bồ Tát Kim Trạch, nhấc lên sóng lớn ngập trời, hình thành thời tiết mưa to gió lớn ở khu vực xung quanh.
Chờ hết thảy lắng xuống, Triệu Mãnh và Thi Nhiêu đều vẫn đứng ở khu vực chiến trường lúc trước, Bất Không Thành Tựu lại đã lui ra ngoài hơn mười dặm.
Hắn bị thương nghiêm trọng, kim quang tản đi, đã không còn sức tái chiến, khóe miệng rỉ máu vàng, chắp tay cúi đầu:
- Bần tăng... bại rồi...
Thi Nhiêu xoay cổ tay ngọc, đầu ngón tay vạch ra một đường cong:
- Truyền nhân Tổ Miếu quả nhiên không tầm thường, có bản lĩnh thật sự.
- Vút!
Thập Nhị Nguyệt Đao hóa thành vệt sáng màu bạc bay trở về, chìm vào trong lòng bàn tay.
Đó là một đôi tay ngọc đẹp đến cực điểm, bất kỳ nam tử nào nhìn thấy, đều sẽ tưởng tượng ra tư vị tuyệt diệu khi nắm lấy nó trong tay. Nhưng sau trận chiến này, đó lại biến thành một bàn tay nguy hiểm đáng sợ.
Bất kỳ kẻ nào muốn nắm lấy hay chạm vào, đều phải chuẩn bị tâm lý bị Thập Nhị Nguyệt Đao làm tổn thương.
Triệu Mãnh uống máu vô số Cổ Tiên Cự Thú, lấy Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp và Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ nhiều lần thiên chùy bách luyện hấp thu, ngay từ hơn hai trăm năm trước đã cô đọng máu đạt tới chín phần độ tinh khiết của máu Ấu Tiên, không thua gì Yêu Đế Thánh Thai.
Trong hơn hai trăm năm sau đó, hắn vẫn luôn tinh tiến, đã khá gần với mười phần độ tinh khiết.
Chỉ cần đạt tới mười phần độ tinh khiết, hắn có thể được phong hiệu là Ấu Tiên. Doanh Châu từ xưa đến nay, những người đi con đường này, không một ai làm được ở Bỉ Ngạn cảnh.
Người làm được ở Khôn Nguyên cảnh cũng chỉ có hai, ba truyền kỳ.
Nhưng với thân thể và huyết khí mạnh mẽ như vậy của Triệu Mãnh, ban nãy đối mặt với một đao kia của Thi Nhiêu, vậy mà cũng cảm nhận được uy hiếp khổng lồ, không dễ đỡ được.
Triệu Mãnh không hay biết, trong lòng Thi Nhiêu còn chấn động lớn hơn.
Có thể nói, chỉ cần ban nãy Triệu Mãnh hơi lộ ra một chút thế yếu, Thi Nhiêu lúc này sẽ thuận thế khiêu chiến hắn, đánh bại hắn, để đặt dấu chấm cho cục diện thắng lợi.
Nhưng bây giờ...
Chiến đấu gian khổ suốt một canh giờ, nàng tiêu hao khá nhiều, lấy trạng thái hiện tại nghênh chiến cường địch như Triệu Mãnh thì thật sự không khôn ngoan.
Nàng đại diện cho Bán Tiên Ngọc Đế, đại diện cho người xuất sắc nhất của thế hệ trẻ tuổi phía đông Doanh Châu ngàn năm qua, tuyệt đối không thể bại.
Cũng không thể mạo hiểm, chuốc lấy rủi ro thất bại.
Bán Tiên Ngọc Đế chưa từng giao phong với A Di Đà Phật ở phía tây Doanh Châu, cùng với cường giả của hai Tổ Miếu.
Xét trên một ý nghĩa nào đó, nàng chính là con cờ do Bán Tiên Ngọc Đế bồi dưỡng ra, nhằm thăm dò ba cường giả Phật Môn A Di Đà Phật, Kỳ Chi Thiền, Tam Giới Tăng.
Nếu ở thế hệ trẻ tuổi, Thi Nhiêu có thể đánh bại truyền nhân của hai Tổ Miếu, đối với toàn bộ giới tu hành phía đông Doanh Châu mà nói, chắc chắn mang lại lòng tin to lớn.
Nếu nàng bại, cũng tất nhiên sẽ làm tổn hại uy thế của Bán Tiên Ngọc Đế. Là đạo của Bán Tiên Ngọc Đế bại!
Cái gọi là “thế”, là dựa vào từng trận thắng lợi tích lũy lại, là sự đọ sức đa chiều từ trên xuống dưới. Có “thế”, anh tài thiên hạ và cường giả các phương tự nhiên sẽ tụ tập dưới trướng, như thiên lôi sai đâu đánh đó.
Có “thế”, mới có thể làm nên chuyện.
Có thể nói, đánh bại Bất Không Thành Tựu của Thánh Địa đệ nhất Kim Cương Tạng Thánh Địa, Thi Nhiêu đã giành được phần thắng đầu, dương oai cho Bán Tiên Ngọc Đế.
Vòng bạc trên cổ tay Thi Nhiêu va chạm phát ra âm thanh êm tai, nàng bay ra bên ngoài Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, trước tiên nhìn Chân Linh Vương Cố Khách một cái, sau đó mới lại nhìn về phía Bạch Dạ Thanh Liên và Lý Duy Nhất đang ngộ đạo.
Tinh quang trên người Bạch Dạ Thanh Liên tăng đến một trăm lẻ hai luồng.
Tinh quang trên người Lý Duy Nhất thì đã đuổi kịp đến tám mươi bốn luồng.
Khoảng cách đang không ngừng thu hẹp.
Cửu Thánh Thiên Nữ vẫn luôn quan sát Lý Duy Nhất, vẻ kinh ngạc trong đôi mắt đẹp ngày càng đậm:
- Các ngươi phát hiện ra chưa? Sau khi phá cảnh tới Thánh Linh Vương Niệm Sư, tốc độ lĩnh ngộ của Thần Tịch đạo trưởng đã tăng lên không chỉ gấp đôi.
Có người không hiểu vì sao Cửu Thánh Thiên Nữ lại khiếp sợ như vậy, hỏi:
- Cảnh giới đột phá, hồn linh tăng lên, tốc độ lĩnh ngộ tăng theo, không phải là chuyện rất bình thường sao?
Cảnh Huyền Hoàng Tử nói:
- Quả thực khiến người ta kinh thán! Điều này chứng tỏ, trước đó Thần Tịch đạo trưởng mang tu vi võ đạo Trường Sinh cảnh, tu vi niệm lực là Thánh Linh Niệm Sư, sau khi phá cảnh, hồn linh mới tăng lên đến cấp độ cách biệt không lớn với Bạch Dạ Thanh Liên, Thiên Đồng, Thiên Nữ của các Thánh Địa. Sau khi đạt tới cấp độ này, tốc độ lĩnh ngộ đâu chỉ tăng lên gấp đôi, ta thấy còn nhanh hơn Bạch Dạ Thanh Liên gấp đôi.
Một vị Trường Sinh Phật vui mừng hỏi:
- Chẳng lẽ Thần Tịch đạo trưởng có khả năng đuổi theo và chiến thắng?
Cảnh Huyền Hoàng Tử nhẹ gật đầu.
Dưới núi, trên đầm nước, chiến trường được ngưng tụ từ ánh sáng quang minh dài chín dặm lại hiện ra một lần nữa.
Bất Không Thành Tựu đi lên bờ, đả tọa trị thương.
Triệu Mãnh lớn tiếng hô:
- Chân Linh Vương, bây giờ tới lượt ngươi và ta đánh một trận rồi!
Cố Khách không muốn ra tay, giọng điệu bình tĩnh đáp:
- Pháp Thiên Tượng Địa, đừng vội, đợi sư đệ ngươi và Bạch Dạ Thanh Liên phân ra thắng bại rồi chúng ta đánh cũng không muộn.
Triệu Mãnh lại hỏi:
- Sư đệ ta đã phá cảnh Thánh Linh Vương Niệm Sư, Bạch Dạ Thanh Liên thua chắc rồi. Có phải ngươi không dám chiến đấu, đang câu giờ, muốn đợi truyền nhân Bán Tiên Ngọc Đế khôi phục trạng thái đỉnh phong, để nàng giúp ngươi đánh trận thứ ba?
Đỉnh núi, trên quảng trường.
Do tốc độ lĩnh ngộ của Lý Duy Nhất tăng mạnh, có khả năng giành chiến thắng. Các Phật tu của Thánh Địa đã thoát ra khỏi cảm xúc suy sụp vì Bất Không Thành Tựu thua trận, lấy lại lòng tin, lần lượt lên tiếng, dùng lời lẽ khích bác Chân Linh Vương.