Nghiệp Hỏa Kính

Năm ngọn núi, ngay cả Mẫu Chỉ Phong và Thiếu Chỉ Phong thấp nhất thì độ cao cũng vượt qua ngàn trượng, vô cùng nguy nga.

Trên đỉnh năm ngọn núi đều có vài bóng người đứng đó, trận pháp tròn đang vận chuyển trên đỉnh đầu bọn họ. Trận văn dày đặc, giống như từng hàng kinh thư từ trên trời buông xuống, bao phủ ngọn núi phía dưới, khoác lên lớp áo giáp bằng chữ.

Cương Tổ chỉ có cơ thể thiếu niên mảnh khảnh, lại phóng thích ra kình khí làm rung chuyển thiên địa.

Hai cánh tay hắn bộc phát sức mạnh khổng lồ hùng hậu, kéo sợi xích pháp tắc quấn quanh cổ tay, khiến cho hai ngọn núi nối với hai sợi xích pháp tắc phát ra tiếng răng rắc, xuất hiện từng vết nứt trên thân núi.

Sắc mặt tăng chúng của Vạn Vật Tổ Miếu đều biến đổi, không ngờ Cương Tổ đáng sợ đến mức này. Rơi vào vòng vây trùng trùng điệp điệp, bị trận pháp áp chế, dường như hắn vẫn có sức mạnh hủy diệt Tổ Miếu.

Hai cổ tay của Cương Tổ bị xích pháp tắc cắt đứt, chảy ra máu màu vàng đỏ.

- Rầm!

- Vút!

Mỗi một giọt máu đều ẩn chứa sức mạnh mang tính hủy diệt, đập xuống mặt đất tạo thành từng vùng biển lửa.

Lý Duy Nhất cùng một nhóm tăng nhân trẻ tuổi chạy từ nội viện Vạn Vật Tổ Miếu ra, đứng ở một khu vực bằng phẳng cách đó trăm dặm, gần sát Bồ Tát Kim Trạch, nhìn chăm chú bóng người bị năm sợi xích pháp tắc quấn quanh lơ lửng trên không trung, nín thở ngưng thần.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thực sự khó có thể tin được, tiểu hòa thượng Vân Khai lại có lai lịch lớn như vậy.

Nhớ lại đêm cứu hắn lên từ dưới nước Bồ Tát Kim Trạch, Lý Duy Nhất từng mũi kim khâu lại tim và lồng ngực cho hắn, so sánh với sự hung hãn của người trước mắt, tâm thần Lý Duy Nhất rung động.

Dao động sức mạnh trên người Vân Khai giờ phút này vô cùng mạnh mẽ ngang ngược, bỏ xa Ma Quân Ngu Bá Tiên ở bên ngoài Kiếm Đạo Hoàng Thành.

Thực lực cường đại của Doanh Tây Phật Môn, ở toàn bộ Doanh Châu đều là biển hiệu bảo chứng. Lão quái vật có thể khiêu khích bọn họ mấy vạn năm quả thực không hề đơn giản.

Lý Duy Nhất không biết Cương Tổ và Vân Khai rốt cuộc có quan hệ gì, cũng không biết kế hoạch của Cương Tổ bắt đầu từ lúc nào:

- Bạch Dạ Thanh Liên cố ý tàn sát toàn bộ Phật tu của Thai Tạng Giới Thánh Địa ở Bồ Tát Kim Trạch là để dụ Vạn Vật Tổ Miếu ra ngoài. Nếu lúc đó người cứu Vân Khai là tăng nhân của Vạn Vật Tổ Miếu, có lẽ đã trực tiếp mang về đây, sẽ không có trắc trở sau đó.

Tuy nhiên, với những chuyện trọng đại thế này, lên kế hoạch trước mười mấy năm, mấy chục năm đều là chuyện hết sức bình thường.

Thẩm Tịnh Tâm từng bước đi từ đằng xa trở về, một đám tăng nhân ở nội viện Vạn Vật Tổ Miếu không thể bình tĩnh được như nàng, khí chất tĩnh lặng trên người nàng có thể lây lan cho mọi người xung quanh.

Nàng mặc tố y màu trắng ánh trăng, suối tóc buông dài đến eo, trên người không vương chút bụi trần, như viên ngọc bích vừa được gột rửa, trong ánh mắt ánh lên vẻ trầm tư.

Hiển nhiên, trước khi Cương Tổ bại lộ thân phận, nàng cũng bị che mắt.

Nàng bước đến gần đám người Tứ Phật Gia, Triệu Mãnh, Lý Duy Nhất.

Vị nữ tu tuyệt đại do Mạn Đồ La Điện Cung bồi dưỡng ra đã suy nghĩ thông suốt nghi ngờ trong lòng, nói:

- Mười năm trước, Tổ Thiên Đồng linh giác, chữ chủng tử trên Tổ Bi ở các Thánh Địa nhấp nháy. Vạn Vật Tổ Miếu đã bắt đầu bố cục từ lúc đó sao?

Sự việc đã đến nước này, không có gì không thể nói. Tứ Phật Gia đáp:

- Quả thực có ý nghĩ bố cục, nhưng mục đích là muốn dụ mấy lão quái vật trong Thái Âm Tây Giáo và Vong Giả U Cảnh ra.

- Mười năm trước, Vạn Vật Tổ Miếu kết thúc phong kín một ngàn năm. Phát hiện trong ngàn năm này, Thái Âm Tây Giáo tro tàn lại cháy, cùng với một thế lực thần bí đã thâm nhập vào các Thánh Địa.

- Vì thế, chúng ta mượn Tổ Thiên Đồng linh giác, thăm dò phản ứng nội bộ của các Thánh Địa. Trong mười năm qua, hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa đều có phái người phe mình âm thầm tìm kiếm Tổ Thiên Đồng.

- Tin tức này quả nhiên bị rò rỉ ra từ năm tòa Thánh Địa trong đó, rành rành là chứng tỏ cao tầng của năm tòa Thánh Địa này đều bị thâm nhập.

- Sau đó, ngày càng trở nên nghiêm trọng, Chân Linh Giáo cũng can dự vào.

- Vì vậy, sư tôn liền tìm đến Kỳ cung chủ của quý cung, A Di Đà Phật của Tịnh Thổ Phật Quốc, cùng nhau bàn bạc, định ra ván cờ ngày hôm nay.

- Nửa năm trước, do Mạn Đồ La Điện Cung suy tính ra, Tổ Thiên Đồng ở vùng Bồ Tát Kim Trạch, phái truyền nhân xuất thế tìm kiếm.

- Là kẻ địch bỏ ra thời gian nửa năm thúc đẩy thế cục từng bước một đến tình trạng như hiện tại. Trong khoảng thời gian này, tà nhân, yêu nhân ẩn giấu trong cao tầng của năm tòa Thánh Địa lần lượt bại lộ. Ví dụ như Bạch Tượng Thánh Phật của Cửu Thánh Tự, Hóa Thiên Thánh Phật của Thai Tạng Giới Thánh Địa...

- Đại địch trước mắt, nhất định phải dọn dẹp nội bộ Phật Môn chúng ta trước. Cho dù phải trả một cái giá nào đó thì đều xứng đáng.

- Ầm ầm!

Trên đỉnh Trung Chỉ Phong, uy năng chí thượng bùng nổ.

Một cây thạch phủ Pháp khí chí thượng xoay tròn bay ra từ giữa từng vòng không gian gợn sóng trên đỉnh núi. Kinh văn phủ đầy thân búa, chất liệu gỗ của cán búa tỏa khí tức thần tính.

Thạch phủ chém xuống đỉnh đầu Cương Tổ, phát ra âm thanh thanh thúy như kim thạch va chạm.

Cương Tổ bị năm sợi xích pháp tắc kéo căng hai tay hai chân, miệng phát ra một tiếng gầm dài. Cái đầu trọc giống như tăng nhân của hắn mọc ra mái tóc trắng dài, chịu một nhát chém của Pháp khí chí thượng, chỉ có một giọt máu chảy từ đỉnh đầu xuống trán.

Phòng ngự cơ thể khủng khiếp đến mức mọi người có mặt ở đây đều kinh ngạc.

Vẻ mặt Tứ Phật Gia trở nên nghiêm túc, bước trên không đi về phía trước một bước, chắn trước mặt đám thế hệ trẻ.

- Vút!

Hắn nhấc chiếc áo cà sa màu tím trên người lên, biến nó thành bức tường ánh sáng cao mấy chục trượng, chặn đứng dư kình của Pháp khí chí thượng khuếch tán tới.

Cương Tổ có vẻ ngoài khôi ngô thanh tú, mái tóc trắng như sợi tơ bạc, miệng mọc ra răng nanh:

- Muốn chém giết bản tổ, chỉ dựa vào cây búa mẻ này sao? Thạch phủ do Doanh Sơn luyện thành cũng chỉ đến thế.

Từ trong lỗ chân lông toàn thân hắn tuôn ra từng luồng huyết khí.

Không lâu sau, toàn bộ nội viện Vạn Vật Tổ Miếu, khu vực có năm ngọn núi đều bị huyết khí bao trùm.

Những huyết khí này tràn ngập sức mạnh mục nát. May mà toàn bộ nội viện Vạn Vật Tổ Miếu được bao phủ bởi các trận pháp, trong thời gian ngắn, có thể chống đỡ được, không làm tổn thương đến đệ tử trong chùa.

Tổ Điền ở vùng bụng của Cương Tổ mở ra.

Trong Tổ Điền, một Huyết Thổ Thế Giới mở rộng ra từng trượng, núi cao sông sâu, huyết vụ dày đặc. Sâu trong Huyết Thổ Thế Giới, mặt đất nứt toác, huyết khí hóa lỏng thành biển, một luồng khí tức đáng sợ tuyệt luân đột nhiên bùng nổ.

Bốn người Tứ Phật Gia, Triệu Mãnh, Thẩm Tịnh Tâm, Lý Duy Nhất đều là cấp Siêu Nhiên, lại có tâm tính phi phàm. Nhưng tất cả đều bị khí tức tỏa ra từ cơ thể Cương Tổ làm cho kinh hãi đến mức liên tục lùi bước, ý thức linh hồn dường như sắp bị đóng băng.

Cường giả Phật tu đứng trên đỉnh năm ngọn núi đồng loạt sững sờ, cũng bị dọa không nhẹ. Rõ ràng nhìn thấy, trong Huyết Thổ Thế Giới thuộc Tổ Điền của Cương Tổ lơ lửng một cái đầu lớn cỡ ngọn đồi.

Chỉ có đầu, không có thân thể.

Tuy nhiên, dao động sức mạnh và khí tức nguy hiểm của cái đầu này lại vượt xa bất kỳ sinh linh hay Thệ Linh nào mà bọn họ từng gặp, cấp bậc sinh mệnh đạt đến mức cảnh giới tu vi hiện tại của bọn họ không thể lý giải được.

Tam Giới Tăng ngồi trong một cái đình dưới chân năm ngọn núi, mặc áo tăng xám, thân hình khô gầy, khuôn mặt đầy nếp nhăn, hai hàng lông mày như hai dòng sông trắng rủ xuống tận mặt đất.

Hai tay hắn đặt ngang trước bụng, khẽ ngẩng đầu lên, từ dưới mái hiên của cái đình nhìn về phía Tổ Điền của Cương Tổ trên không trung.

Đôi mắt già nua của hắn, con ngươi có một quầng sáng vàng kim, nhìn chằm chằm vào cái đầu lơ lửng trên Huyết Thổ Thế Giới trong Tổ Điền đối diện, trong miệng thốt ra ba chữ:

- Nghiệp Hỏa Kính.

Bàn tay phải khô khốc giơ lên.

Trong chốc lát, một vầng trăng tròn màu vàng kim nhanh chóng mọc lên từ mặt nước phía xa, phóng ra từng vòng Nghiệp Hỏa màu vàng kim, ép xuống từ vòm trời.

- Rầm! Rầm...

Cương Tổ nhận ra nguy hiểm, gầm dài một tiếng, đánh bay thạch phủ, liên tiếp giật đứt bốn sợi xích pháp tắc trên người.

Chỉ còn lại sợi xích pháp tắc thứ năm bay ra từ đỉnh Trung Chỉ Phong vẫn quấn quanh eo bụng hắn. Nhưng đã không thể giữ chặt được hắn nữa, chỉ có thể kéo hắn thật chặt giống như đang thả diều.

- Ầm!

Vầng trăng tròn vàng kim đè xuống người Cương Tổ, thanh lọc toàn bộ huyết khí giữa thiên địa xung quanh.

Luồng khí tức đáng sợ trong Tổ Điền của Cương Tổ bị vầng trăng đánh tan, ngay cả sợi xích pháp tắc quấn quanh người hắn cũng bị đứt đoạn trong nháy mắt.

Vầng trăng tròn trấn áp Cương Tổ theo quỹ đạo rơi xuống, bay qua hư không giữa Thực Chỉ Phong và Trung Chỉ Phong, đập mạnh vào khu rừng rậm mù sương phía sau năm ngọn núi của nội viện.

Tam Giới Tăng bay vọt lên, chặt đứt bàn tay phải.

Bàn tay phải mang theo huyết khí hùng hậu, pháp khí, kinh văn, pháp tắc, rơi xuống trên Nghiệp Hỏa Kính, dung hợp vào trong đó, gắt gao trấn áp Cương Tổ.

Chỗ cổ tay bị đứt, máu không ngừng chảy ra.

Tu vi của Cương Tổ quá cao, chỉ cần có một chút máu thoát được cũng sẽ để lại hậu hoạn khôn lường, cho nên, Tam Giới Tăng mới dùng máu của mình để áp chế máu của hắn.

Cầu mong không xảy ra biến cố gì.

Chủ yếu là sợ cái đầu trong Tổ Điền của Cương Tổ giấu trong máu chạy trốn.

Sương mù trong rừng rậm bốc cháy, Nghiệp Hỏa thiêu đốt hừng hực.

Tam Giới Tăng cao giọng hô:

- Lấy Cửu Tiên Kim Cương Xử ra!

Chín vị lão tăng trong chùa lấy ra chín cây kim cương xử đã chuẩn bị từ trước, đánh vào vùng lửa Nghiệp Hỏa.

Lý Duy Nhất cảm nhận được Quá Khứ Lưu Ly Trản trong Linh Giới ở mi tâm có dao động yếu ớt, thầm nghĩ:

- Đó chính là Nghiệp Hỏa Kính?

Trong đài đèn, trên bấc đèn làm bằng xá lợi tử nổi lên từng dòng chữ.

Tứ Phật Gia thở phào nhẹ nhõm:

- Cương Tổ quá mạnh, chẳng trách dám một thân một mình vào Vạn Vật Tổ Miếu, trong tình huống chúng ta chuẩn bị đầy đủ như vậy mà suýt chút nữa cũng để hắn trốn thoát.

- Cương Tổ mạnh ngoài dự liệu, e là tạm thời không giết được hắn. Thất sư đệ, hãy dẫn tiểu sư đệ sắp xếp chỗ ở trước, đợi sư tôn triệt để trấn áp được hắn rồi hẵng tới bái kiến!

Lý Duy Nhất thầm nghĩ, vị Tứ Phật Gia này đúng là một nhân vật thú vị, một câu “tiểu sư đệ” đã mang lại cho hắn cảm giác thuộc về nơi này trong nháy mắt.

Đám tăng chúng của nội viện Vạn Vật Tổ Miếu đã rút lui, nhanh chóng giải tán, quay về các điện, liệt viện, năm ngọn núi.

Lý Duy Nhất hơi do dự, đi về phía Thẩm Tịnh Tâm:

- Dám hỏi Tịnh Tâm Tiên Tử, Cửu Thánh Thiên Nữ có tới Vạn Vật Tổ Miếu không?

Thẩm Tịnh Tâm liếc nhìn Lý Duy Nhất đang mặc Bát Bộ Huyền Y:

- Cửu Thánh Thiên Nữ đã về Cửu Thánh Tự phục mệnh.

Cửu Thánh Thiên Nữ không đến Vạn Vật Tổ Miếu thì tốt rồi.

Nếu không, Lý Duy Nhất sẽ phải nghi ngờ nàng có quan hệ gì với Cương Tổ hay không.

Triệu Mãnh đi tới:

- Tiểu sư đệ từ nhỏ đã có phẩm học tốt, tính tình hướng nội, ngại mở miệng, để ta nói thay đệ ấy. Đệ ấy và Cửu Thánh Thiên Nữ rõ ràng đã trúng kế của Cương Tổ, việc này liên quan đến thanh danh của Thánh Địa và Tổ Miếu, mong tiên tử giúp giữ bí mật.

Ánh mắt Thẩm Tịnh Tâm không có bất kỳ dao động nào, trả lời rất tự nhiên:

- Thất Phật Gia và Bát Phật Gia không cần nói nhiều, Tịnh Tâm tự biết giữ kín miệng.

Phật Gia là danh xưng tôn kính của tu giả trong thiên hạ dành cho các đệ tử của Tam Giới Tăng.

Triệu Mãnh và Lý Duy Nhất đều đã đạt đến cấp Siêu Nhiên, trong mắt người ngoài, đương nhiên chính là Thất Phật Gia và Bát Phật Gia.

- Ầm ầm.

Sâu trong đầm nước vang lên âm thanh chiến đấu trầm đục và xa xăm.

Ba người đồng loạt quay lại, đưa mắt nhìn xa xa.

Đó là hướng vùng ngoài của Vạn Vật Tổ Miếu.

Cương Tổ không phải đến một mình, còn có cường giả bám theo sau. Mục đích của bọn họ không chỉ là cướp Nghiệp Hỏa Kính, mà còn muốn nội ứng ngoại hợp tiêu diệt Vạn Vật Tổ Miếu.

Có điều, nếu đây là ván cờ do ba vị cường giả cấp Thái Đẩu của Doanh Tây Phật Môn cùng nhau lên kế hoạch, vậy thì lão quái vật của Chân Linh Giáo và Thái Âm Giáo đến đây e rằng lành ít dữ nhiều.

Nơi tu hành và sinh sống của Triệu Mãnh nằm dưới chân Mẫu Chỉ Phong, tên là Pháp Tượng Thiền Viện, diện tích hàng trăm mẫu, trong đó một phần ba là Linh Thổ, dược điền. Đáng tiếc, hắn không giỏi chăm sóc, dược điền phần lớn bị bỏ hoang, cỏ dại mọc còn rậm rạp hơn cả dược liệu.

Nơi này pháp khí dồi dào, hoàn cảnh u tĩnh tươi đẹp, tuyệt đối là một nơi tốt để bế quan tĩnh tu.

Triệu Mãnh dẫn Lý Duy Nhất vào thiền viện, đi dọc theo sân luyện võ được lát bằng đá Kim Cương, nói:

- Hiện tại, trong chùa cần trấn áp Cương Tổ, ngoài chùa phải truy kích kẻ địch, thanh lý các Thánh Địa, trong thời gian ngắn chỉ sợ không có thời gian quan tâm đến vị Bộ Thủ của Xiển Bộ như ngươi. Pháp Tượng Thiền Viện không nhận đệ tử, chỉ có một mình ta, còn mấy chục gian phòng trống, hay là chúng ta tạm thời ở chung đi?

- Vậy ta sẽ tạm thời ở chỗ sư huynh.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters