Dung Đạo đỉnh phong

Lý Duy Nhất vui vẻ nhận lời, tò mò hỏi:

- Pháp hiệu Pháp Thiên Tượng Địa này, ta luôn cảm thấy có hơi kỳ lạ, quá mức khoa trương... Là do ai đặt vậy?

Triệu Mãnh nhìn hắn, hai người nhìn nhau, sau đó cùng bật cười thành tiếng.

Căn bản không cần nói nhiều.

Triệu Mãnh nói:

- Lão hòa thượng nói là sư tôn, nhưng thực ra căn bản chẳng dạy gì. Có điều, có cái thân phận Thất Phật Gia này, ở trong Tổ Miếu muốn thỉnh giáo điều gì với bất kỳ ai, đối phương đều sẽ kiên nhẫn giải đáp. Muốn mượn đọc bất kỳ sách vở điển tịch nào, chỉ cần nói một tiếng là được.

- Việc thu thập tài nguyên tu luyện thì phiền phức hơn một chút, chỉ là để đề phòng lãng phí và phá hỏng trân vật. Vài vị sư huynh tiện tay tuồn ra cho một ít cũng đã dùng không hết.

- Sáu vị sư huynh đều là hàng chữ Pháp! Lão hòa thượng đặt pháp hiệu cho ta là Pháp Vật, ta chê khó nghe, liền nói mình không phải hòa thượng chân chính, mà là đệ tử Xiển Môn, vì vậy lão cũng không quản ta nữa, để mặc ta tự đặt pháp hiệu cho mình.

Lý Duy Nhất vô cùng ngưỡng mộ những gì sư huynh trải qua, có thể gặp được đại sư tỷ, lại còn được tu hành ở một Thánh Địa lánh đời như vậy, chẳng cần bận tâm gì cả.

Nhìn lại bản thân mình, vẫn luôn phải lăn lộn trong đống thi thể, đấu đá tâm cơ với người khác, liều mạng với địch, tìm đường sống trong kẽ hở.

Vì tài nguyên tu luyện, hoặc là đang kiếm tiền, hoặc trên đường đi kiếm tiền.

Triệu Mãnh đẩy cửa ra, nói:

- Nơi này là chỗ ta rèn luyện thể phách, huyết khí!

Ở giữa sân viện là một hồ máu của Cổ Tiên Cự Thú, rộng chừng một trượng.

Từng sợi huyết khí diễn hóa thành hư ảnh thần dị của Lục Trảo Tiên Long, Lục Thải Khổng Tước, Độc Cước Tất Phương… Có thể thấy trong hồ hội tụ máu của nhiều loại Cổ Tiên Cự Thú.

Lý Duy Nhất kinh hãi:

- Có cả một hồ máu của Cổ Tiên Cự Thú ư?

Nhớ lại năm đó, Đạo Cung và Độ Ách Quan khai quật Cổ Tiên Long Hài. Chỉ vì để hấp thu một ngụm Lục Trảo Tiên Long Khí, mà có biết bao tu giả ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh đã liều mạng lao vào sâu trong Đông Hải.

Lúc đó, Lý Duy Nhất căn bản không dám hy vọng xa vời sẽ có được long huyết.

Triệu Mãnh đáp:

- Đều là Đại sư huynh và tam sư huynh cho cả, hai người họ một người tuần tra thiên hạ, một người câu giao khắp nơi, thu thập được không ít tài nguyên bản thân không cần dùng. Trong khoảng thời gian phong chùa, chỉ có hai người họ mới có thể ra ngoài.

Bên cạnh hồ máu Cổ Tiên Cự Thú đặt một chiếc đồng đỉnh.

Dược tuyền trong chiếc đỉnh cũng dùng để luyện thể. Nguyên liệu chính để luyện chế nó chính là xương cốt Cổ Tiên Cự Thú, nhiệt độ sôi sùng sục, tiên hà phun trào từ miệng đỉnh.

Lý Duy Nhất thấy sư huynh chủ tu huyết mạch Ấu Tiên và luyện thể, bèn lấy pháp môn tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên từ trong Túi Càn Khôn ra.

Triệu Mãnh cẩn thận xem qua một lượt pháp tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên, khẽ lắc đầu, đưa trả lại:

- Pháp môn này của ngươi phải tu luyện bài bản ngay từ lúc bắt đầu bước vào con đường tu hành. Lấy việc tham khảo con đường tu hành của thực vật, lấy kim cốt làm hạch tâm để chứa kinh văn và pháp tắc, nâng cao sức mạnh, độ dẻo dai và cường độ của thân thể.

- Con đường chúng ta đi khác nhau! Đường ta đi là quá trình rèn luyện huyết mạch trong cơ thể, nhất định phải nhờ máu và xương của Cổ Tiên Cự Thú để thăng cấp, lấy huyết khí làm hạch tâm.

- Dựa trên nền tảng hiện tại mà tu luyện Kim Cốt Pháp, đối với việc nâng cao sức mạnh cơ thể của ta rất hữu hạn, lại phải tốn vô số thời gian, được không bù mất.

Sức mạnh cơ thể của các võ tu đều rất cường đại, pháp khí sẽ không ngừng tôi luyện cơ thể.

Chẳng hạn như Ngọc Dao Tử, cho dù lúc trước không có Bỉ Ngạn Thiên Đan, thì chỉ với cơ thể, nàng vẫn có chiến lực bằng với Bỉ Ngạn cảnh đỉnh phong.

Việc tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên có thể nâng cao vài phần sức mạnh chiến đấu trong cùng một cảnh giới, cũng là một con đường thăng cấp khác cho những ai bị bình cảnh tu vi.

Sức mạnh cơ thể của Lý Duy Nhất có thể phát huy tác dụng to lớn, là bởi vì ở Trường Sinh cảnh hắn đã tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên tam giai đến trình độ đại thành, kim cốt khắc ngàn vạn kinh văn. Phải biết rằng, những võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng đỉnh phong khác, trên Trường Sinh Kim Đan cũng chỉ có ngàn vạn kinh văn.

Nếu võ đạo của Lý Duy Nhất đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, mà kim cốt vẫn chỉ có ngàn vạn kinh văn, vẫn dừng ở tam giai đại thành, thì mức độ gia tăng chiến lực khi tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên cũng sẽ bị giảm đi rất nhiều.

Vậy nên, trong lúc cảnh giới tu vi đang tăng vùn vụt, việc Triệu Mãnh không tham lam là một nước đi khôn ngoan.

Nắm giữ một pháp luyện thể là đã đủ rồi.

Giống như việc tu luyện song song võ đạo và niệm lực, thời gian bỏ ra và chiến lực thu hoạch được cũng không hề tỷ lệ thuận với nhau.

Trong bốn mươi năm ở tầng mười chín, nếu Lý Duy Nhất chủ tu võ đạo thì có lẽ bây giờ hắn đã đạt tới Bỉ Ngạn cảnh rồi. Nhưng để có được Lưu Ly Trản, lúc đó hắn chỉ có thể nghe theo lời đề nghị của Muộn Hồ Lô, chủ tu niệm lực và kim cốt trước.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Sư huynh, nơi mà đại sư tỷ bảo ngươi dẫn ta đến là ở đâu?

Triệu Mãnh ngẩng đầu, nhìn lên Mẫu Chỉ Phong cao vút tận mây xanh phía trước.

Cả bầu trời đều bị lực lượng của Nghiệp Hỏa Kính chiếu sáng rực một màu vàng kim. Trong khu vực sương mù phía sau Mẫu Chỉ Phong, thỉnh thoảng lại truyền đến những động tĩnh làm rung chuyển mặt đất.

- Nằm trong Thệ Linh Vụ Vực! Trước khi hoàn toàn trấn áp được Cương Tổ thì tạm thời không qua đó được. Ngươi cứ ở Pháp Tượng Thiền Viện của ta tu luyện trước, chờ mọi chuyện ổn định rồi tính sau.

Triệu Mãnh dẫn Lý Duy Nhất đi làm quen khắp thiền viện, rồi lập tức rời khỏi năm ngọn núi nội viện, để đi thăm dò tình hình chiến đấu ở Bồ Tát Kim Trạch.

Chiến đấu đã nổ ra, làm sao có thể đứng ngoài cuộc hoàn toàn được?

Lý Duy Nhất đả tọa trong một đại điện được bố trí trận pháp, nội thị bấc đèn xá lợi của Lưu Ly Trản.

Những dòng chữ trên xá lợi tử rất mờ nhạt, và cũng rất không hoàn chỉnh.

Nhưng vẫn có thể nhận ra, đó là pháp tu luyện tầng tám của Lục Như Phần Nghiệp.

- Chữ không hiển thị trọn vẹn, căn bản không thể tu luyện được.

Lý Duy Nhất thử nghiệm vô số cách kích thích Lưu Ly Trản, nhưng xá lợi tử bấc đèn mãi không phản ứng.

- Nếu pháp tu luyện tầng tám này là sau khi Nghiệp Hỏa Kính hiện thế mới nổi lên, thì có lẽ... nếu ở gần hơn chút nữa, nó có thể hiện ra rõ hơn.

Giờ phút này, hắn đành phải gác lại trước.

Nửa tháng sau.

Cảnh giới tu vi Thánh Linh Vương Niệm Sư của Lý Duy Nhất cuối cùng cũng vững chắc hoàn toàn.

Triệu Mãnh trở về Pháp Tượng Thiền Viện, mang theo tin mừng, vô số lão nhân của Chân Linh Giáo, Thái Âm Giáo, Vong Giả U Cảnh đã tử thương, bị đánh bại triệt để.

Triệu Mãnh nở nụ cười, từ sớm đã muốn phô diễn tài năng:

- Qua trận chiến này đủ để dọa vỡ mật những lão quái vật đó, chúng sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, thời đại phong vân cho thế hệ trẻ chúng ta trổ tài sắp đến rồi.

Ngay cả Cương Tổ cũng bị tính kế, bị giam chết trong Vạn Vật Tổ Miếu, những lão quái vật đó còn dám ra tay mới là chuyện lạ. Ước chừng khi bọn chúng nhìn thấy đám thiên kiêu trẻ tuổi như Triệu Mãnh, Thẩm Tịnh Tâm cũng phải tránh né, sợ rằng đây lại là một cái bẫy.

Nếu kết quả của cuộc chiến đã rõ ràng, Lý Duy Nhất hoàn toàn yên tâm, bắt đầu tĩnh tu võ đạo.

Cảnh giới tu vi hiện tại của hắn là vừa mới bước vào Dung Đạo, chỉ đưa vài chục pháp tắc vào Trường Sinh Kim Đan.

Số lượng pháp tắc mà Trường Sinh Kim Đan có thể chứa nằm trong khoảng từ mười vạn đến ba mươi vạn đạo.

Không phải số lượng pháp tắc càng nhiều càng tốt.

Trường Sinh Kim Đan dùng để chứa kinh văn, nếu pháp tắc xâm nhập vào, ngược lại sẽ không ngừng phá hủy nó. Giống hệt như từng cây châm bạc đâm vào trong cơ thể con người.

Võ tu ở giai đoạn Dung Đạo, khi đã dẫn mười vạn pháp tắc vào Trường Sinh Kim Đan thì không dám tùy tiện nhận thêm nữa, mỗi một bước đi đều phải thật cẩn trọng.

Chỉ cần sơ sẩy một chút, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì Kim Đan vỡ nát mà chết.

Vì vậy, tiếp nhận mười vạn pháp tắc vào cơ thể là coi như đạt tới Dung Đạo đỉnh phong.

Từ Dung Đạo đỉnh phong chuyển biến thành Hư Đan, bước nhảy vọt này đòi hỏi phải thử nghiệm và thất bại nhiều lần, cần có cơ duyên trùng hợp, chứ không thể chỉ dựa vào tu luyện mà đạt được.

Đa số võ tu Trường Sinh cảnh đều mắc kẹt ở cảnh giới này.

Cho dù là bậc kỳ tài ngút trời cũng thường xuyên bị kẹt ở bước này trăm năm.

Đương nhiên, cũng có nhiều võ tu may mắn, vừa mới dẫn mười vạn pháp tắc vào Trường Sinh Kim Đan, Trường Sinh Kim Đan liền trong khoảnh khắc hóa thành Hư Đan.

Lý Duy Nhất không có những nỗi âu lo đó.

Bởi vì Đế Nữ đã sớm nói cho hắn biết bí mật về số lượng pháp tắc khi chuyển biến Hư Đan của hắn. Về điểm này, hắn chưa nghe nói ở Doanh Châu có người tu hành nào khác làm được.

Lý Duy Nhất thả năm Ngũ Hành Tuyền Nhãn ra, lơ lửng ở năm phương hướng trong đại điện.

Đây là do Ma Hoàng Ngu Đồ, cũng chính là cha của Ma Quân, để lại năm Tuyền Nhãn pháp lực của Võ Đạo Thiên Tử, dùng để hỗ trợ tu luyện.

Hắn lại lấy Ngũ Sắc Sơn ra.

Cùng với năm viên trong Ngũ Hành Thiên Đan hóa thành từ Huyền Anh binh giải vỡ vụn sau khi Ma Quân chết.

Tức thì, pháp tắc ngũ hành trong đại điện trở nên vô cùng sôi động.

Lý Duy Nhất chuẩn bị mọi thứ chu toàn, để tạo ra môi trường tu luyện tốt nhất nhằm dẫn pháp tắc ngũ hành nhập thể.

...

Thời gian từng ngày trôi qua.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lý Duy Nhất rút các sợi tơ của Thời Gian Chi Kiển lại, dừng tu luyện.

Nếu không có việc quan trọng, sư huynh sẽ không tới làm phiền.

- Kẽo kẹt.

Triệu Mãnh đẩy cửa ra, ngũ hành pháp khí dày đặc phả vào mặt, hóa thành một luồng gió mạnh thổi sượt qua người. Năm loại ánh sáng đỏ, xanh, vàng, trắng, đen đan xen vào nhau, sương mù lượn lờ mịt mờ, quả thật giống như động thiên của tiên linh.

- Sư đệ, tu vi của ngươi tựa hồ đã thăng cấp rất nhiều... Con đường ngưng tụ Ngũ Hành Thiên Đan này khá tốt, rất thích hợp với Đạo Môn chúng ta.

Lý Duy Nhất đứng dậy từ đả tọa, vận động gân cốt, hỏi:

- Sư huynh, ta đã bế quan bao lâu rồi? Có việc gì vậy?

- Ta tới để báo cho ngươi một tiếng, Cửu Thánh Thiên Nữ đã tới Vạn Vật Tổ Miếu, nàng muốn gặp ngươi một lần.

Khuôn mặt Triệu Mãnh nhăn nhó, ngập ngừng nửa muốn nói nửa không.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Sao nàng lại tới Vạn Vật Tổ Miếu?

Tổ Miếu không phải là nơi muốn vào là vào được.

- Không chỉ mình nàng tới, các vị Thần Đạo Tính ở các Kim Cương Thánh Địa, cùng với vài cao thủ trẻ tuổi mà Vạn Vật Tổ Miếu lựa chọn từ hai Phật Quốc, cũng đã tụ tập tại Thiên Tinh Đảo ở ngoại viện.

Triệu Mãnh nói tiếp:

- Đám người được phái đi thương lượng ở phía nam Doanh Châu, đã thỏa thuận xong với một vị Võ Đạo Thiên Tử Nhân tộc ở bên đó. Còn cụ thể là chuyện gì thì chưa rõ, nhưng những cao thủ trẻ tuổi đó đều được triệu tập về Vạn Vật Tổ Miếu vì chuyện này.

- Ngoài ra, Phật Bộ cũng đến lúc phải thu nạp thêm nhân tài mới, cần tập trung huấn luyện một đợt.

- Thời gian ngươi bế quan, nếu tính theo thời gian ở Vạn Vật Tổ Miếu là khoảng hai năm. Còn bên ngoài thì mới trôi qua chừng hơn nửa năm thôi.

Lý Duy Nhất nội thị Trường Sinh Kim Đan, số lượng pháp tắc trong đó đã hơn chín vạn cái.

Miễn cưỡng coi như đã đạt tới Dung Đạo đỉnh phong.

Hắn thầm nghĩ:

- Sau khi đạt tới cảnh giới Thánh Linh Vương Niệm Sư, Thời Gian Chi Kiển được Đạo Tổ Thái Cực Ngư tạo ra, tỷ lệ thời gian đã đạt đến một phần mười bốn.

- Nhưng thời gian không thể chồng lên, bị pháp tắc thời gian hạn chế gắt gao. Tỷ lệ này tương ứng với tốc độ thời gian trôi qua ở thế giới bên ngoài.

- Tính toán như vậy thì từ khi mới bước vào Dung Đạo cho đến Dung Đạo đỉnh phong, tổng cộng cả trước lẫn sau, ta đã tu luyện trong Thời Gian Chi Kiển khoảng mười năm.

Lý Duy Nhất tạm thời chưa phát hiện ra dấu hiệu Trường Sinh Kim Đan hóa thành Hư Đan.

Thấy Lý Duy Nhất đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu, Triệu Mãnh cho rằng hắn đang lo lắng chuyện gì:

- Quả thực có chút ngượng ngùng! Nhưng vào tình cảnh lúc đó, ý thức của hai người chắc cũng mơ hồ, chỉ gặp mặt một chút thôi... dù sao vẫn phải gặp nhau.

Lý Duy Nhất nói:

- Người ta là một Phật tu Thiên Nữ đứng đắn còn không thấy xấu hổ, ta có gì mà phải xấu hổ chứ?

Lý Duy Nhất nở nụ cười, cất bước ra khỏi đại điện một cách thản nhiên.

Triệu Mãnh mừng rỡ, đi theo:

- Sư đệ, ngươi thẳng thắn như vậy, có một ý nghĩ luôn quanh quẩn trong tâm trí sư huynh bấy lâu nay, không biết có nên nói ra không. Ta có thể giúp ngươi hỏi thử xem nàng ấy có nguyện ý hoàn tục hay không. Đối với Phật tu mà nói, phá giới rất ảnh hưởng tới tâm cảnh...

Lý Duy Nhất sững sờ:

- Phá giới? Có khoa trương như vậy không?

Triệu Mãnh đuổi theo ra khỏi đại điện:

- Chuyện này đã là phá giới lắm rồi! Ta từng thử thăm dò hỏi Tứ sư huynh, nếu huynh ấy từng ôm hôn nữ tử thì có tâm trạng, sẽ làm thế nào? Huynh ấy nói, nếu là do tâm tình huynh ấy rối bời, chủ động gây ra thì sẽ cắt lưỡi, chặt đứt hai tay. Ta còn chưa hỏi mức độ quá đáng hơn đâu... Sư đệ, sao mặt ngươi biến sắc thế kia?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters