Thiên Tinh Đảo

Giới luật Phật Môn nghiêm ngặt.

Người tu luyện nhất định phải tuân theo bản tâm, không bị vướng bận bởi tạp niệm nhân quả, giới luật còn khắt khe hơn một bậc.

Nếu Phạn Ly cũng giống như Tứ Phật Gia kia...

Là người có liên quan, Lý Duy Nhất biết rất rõ, với tính cách của mình, trong lòng chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

Về phần “hoàn tục” mà sư huynh nhắc tới thì hoàn toàn là hắn tình nguyện đơn phương. Một vị cường giả Bỉ Ngạn cảnh như Phạn Ly, sao có thể vì một sự cố ngoài ý muốn mà hủy đi hai đời tu hành của mình được?

...

Nội viện của Vạn Vật Tổ Miếu là khu vực Ngũ Chỉ Phong tọa lạc.

Chỉ những đệ tử đạt tới tu vi Trường Sinh cảnh và vượt qua thử thách của nội viện mới được phép tiến vào.

Ngoại viện thì ở Thiên Tinh Đảo.

Tương truyền, hòn đảo này được tạo thành từ những vì sao rơi xuống từ trên trời, diện tích rộng lớn, khoảng cách từ nam đến bắc là một ngàn ba trăm dặm, từ đông sang tây là năm trăm dặm. Phía trên có phân bố đồng bằng, đồi núi, sông ngòi, ngập tràn sức sống, tuy thiên địa pháp khí không bằng nội viện nhưng vẫn hơn xa so với bên ngoài.

Nằm ở khu vực ranh giới bên trong vành đai đá vụn Vụ Vực.

Những đệ tử và sa di được Vạn Vật Tổ Miếu tuyển chọn từ khắp nơi đều bị đưa tới đây để giảng dạy, hoàn thành việc học tập Phật pháp và tu luyện trước Trường Sinh cảnh.

Sau khi lên đảo, Triệu Mãnh cho Lý Duy Nhất biết, khu vực phía bắc Thiên Tinh Đảo có một nhóm dân bản địa sinh sống, ai nấy đều có huyết mạch mạnh mẽ. Ngay từ khi sinh ra, huyết mạch Ấu Tiên trong cơ thể họ đã ở trạng thái thức tỉnh, độ thuần khiết có thể đạt từ một đến ba phần. Hơn nữa, đây là do việc sinh sản qua nhiều thế hệ khiến độ thuần khiết huyết mạch bị giảm sút.

Nghi ngờ họ là hậu duệ của một vị Tiên cường đại.

Gần một nửa đệ tử của Vạn Vật Tổ Miếu xuất thân từ chủng tộc này.

Đệ nhất cường giả của Tổ Miếu là Tam Giới Tăng cũng xuất thân từ chủng tộc này.

Phía nam và phía bắc Thiên Tinh Đảo bị ngăn cách bởi Tinh Quang Hà uốn lượn.

Gần đây, khu vực phía nam đảo đã chào đón một đám cao thủ lẫy lừng uy chấn phía tây Doanh Châu, đều là nhân vật làm mưa làm gió trong suốt mấy trăm năm qua. Kẻ nào cũng vang danh một phương, hoặc là có bối cảnh lớn, lai lịch thâm sâu.

Nếu phân chia theo theo tăng tục, phân nửa trong số bọn họ là Phật tu.

Nếu phân chia theo thực lực tu vi, phân nửa là những nhân vật nằm trong Trường Sinh Thiên Bảng ở phía tây Doanh Châu, trên người mang tuyệt kỹ đế thuật, ngộ tính thiên tư là một trong ức người.

Việc một đám người như vậy tụ tập lại với nhau, chắc chắn là một cuộc hội tụ đỉnh cao.

Có cao thủ Thiên Bảng giao lưu võ đạo trong khu vực trận pháp.

Có vài ba tăng nhân tập hợp với nhau, nghiên cứu kinh Phật cổ xưa tìm thấy từ bí quật sâu trong vùng hoang dã.

Cũng có cao thủ khổ hạnh tăng vừa đi chu du ngàn vạn dặm trở về, đang kể lại những câu chuyện thú vị mắt thấy tai nghe ở ngoài phía tây Doanh Châu.

Đa số võ tu dưới Bỉ Ngạn cảnh thì tụ tập dưới tán Bồ Đề Thụ đã vượt qua ba lần Tiểu Hội Kiếp để nghe giảng.

Xung quanh là một bãi đất trống rộng lớn, ở trung tâm là một gốc Bồ Đề Thụ mười người ôm không xuể. Thân cây như đúc bằng vàng, cành lá như rồng, từng phiến lá xanh biếc.

Từng đốm sáng vàng rơi xuống từ kẽ lá, mang theo cảm giác mát lạnh thoang thoảng. Đắm mình trong đó có thể giúp kết nối với thiên địa, hấp thu pháp tắc nhập thể.

Triệu Mãnh đi tìm Cửu Thánh Thiên Nữ.

Lý Duy Nhất dạo quanh một lát, đến dưới cây Tam Hội Bồ Đề, ngồi vào bồ đoàn bên cạnh Thiện Tiên Chí.

Thiện Tiên Chí liếc nhìn Lý Duy Nhất đã khôi phục dung mạo thật, trong mắt không có quá nhiều kinh ngạc, khẽ gật đầu mỉm cười, tiếp tục tập trung nghe giảng.

Người ngồi dưới gốc cây giảng bài là Tứ Phật Gia.

Tứ Phật Gia khoác tấm áo cà sa màu tím được đính bằng các món đồ trang sức, đả tọa trên bệ đá Bích Ngọc cao một trượng. Bài giảng trước đó đã kết thúc, hiện tại hắn đang giải đáp thắc mắc cho một vị cao thủ Thiên Bảng ở cảnh giới Dung Đạo đỉnh phong.

Vị cao thủ Thiên Bảng đó nhìn khoảng chừng bốn mươi tuổi, đã tu luyện bốn trăm hai mươi năm, năm hai trăm năm mươi tuổi đã đạt tới Dung Đạo đỉnh phong. Thế nhưng, một trăm bảy mươi năm trôi qua, hắn vẫn chưa thể bước qua được rào cản đó.

Tuổi tác ngày càng lớn, nếu không đột phá thì huyết khí sẽ suy giảm, trong lòng hắn đương nhiên sẽ lo lắng.

Tứ Phật Gia lên tiếng:

- Mỗi môn phái, mỗi Thánh Địa đều có một cách lý giải khác nhau về việc Dung Đạo đỉnh phong lột xác thành Hư Đan.

- Cách lý giải của Vạn Vật Tổ Miếu là: “Khán thanh tự ngã, phương đắc thủy chung.” (Thấy rõ bản ngã, mới có thể kiên định từ đầu tới cuối).

Vị cao thủ Thiên Bảng này ở bên ngoài rất oai phong, có địa vị cực cao, nhưng hiện tại lại tỏ ra rất khiêm nhường:

- Vãn bối ngu muội, mong Tứ Phật Gia có thể giải thích một cách dễ hiểu hơn.

Tứ Phật Gia nói tiếp:

- Vừa nãy ngươi nói, muốn ngưng tụ ra Kiếm Đạo Thiên Đan. Nhưng pháp tắc kiếm đạo thuần túy, không thể nào ngưng tụ ra Thiên Đan. Giống như một nắm cát, nếu không có nước và bùn đất thì không thể nào dính lại thành một khối hình cầu.

Cao thủ Thiên Bảng tiếp lời:

- Vãn bối hiểu rồi! Ý của Tứ Phật Gia là, bên cạnh việc phải dẫn pháp tắc kiếm đạo nhập thể, còn phải đón nhận các pháp tắc khác. Các loại pháp tắc khác nhau đạt đến một tỷ lệ nhất định sẽ tạo thành một hình cầu, từ đó kích hoạt sự chuyển hóa từ Dung Đạo đỉnh phong sang Hư Đan. Tuy nhiên, điều khó nhất chính là nằm ở cái tỷ lệ này, thế nào mới là đúng, thế nào mới là vừa đủ, làm sao để tìm và kích hoạt nó?

Mười năm bế quan trong Thời Gian Chi Kiển, Lý Duy Nhất luôn dẫn pháp tắc ngũ hành nhập thể theo con số ngũ hành mà Đế Nữ chỉ dẫn.

Nhưng pháp tắc ngũ hành trong cơ thể đừng nói là ngưng kết và chuyển hóa, trái lại ngày càng mất kiểm soát.

Hắn biết rõ, vấn đề chắc chắn không nằm ở Đế Nữ. Lời chỉ dạy của nàng là ở một cấp độ rất cao, chỉ vạch ra được điểm cốt yếu nhất. Về phương thức làm thế nào để ngưng tụ và tu luyện thực sự, hắn vẫn còn rất nhiều thứ cần học.

Tứ Phật Gia lại nói:

- Việc này đòi hỏi ngươi phải nhìn rõ bản thân mình, hiểu rõ rốt cuộc bản thân đang tu luyện cái gì. Kinh văn mà ngươi tu luyện trên Trường Sinh Kim Đan đại diện cho điều gì?

Cao thủ Thiên Bảng trả lời:

- Có ngộ mới có thể đắc tự. Nó đại biểu cho những thành quả tu luyện của ta trong mấy trăm năm qua, là sự thể hiện của toàn bộ cảm ngộ.

Tứ Phật Gia khẽ lắc đầu:

- Chúng đại biểu cho chính ngươi, một bản ngã độc nhất vô nhị. Trên thế gian này, không thể tìm thấy Trường Sinh Kim Đan thứ hai nào hoàn toàn giống hệt như thế.

- Trường Sinh kinh văn trên Kim Đan, dù là một ngàn vạn hay một ngàn năm trăm vạn chữ. Dù là thuộc tính kiếm đạo, thuộc tính hỏa diễm hay thuộc tính lôi điện. Những kinh văn này đều đại biểu cho ngươi, là một phần Đạo của ngươi, cũng là căn cơ để ngươi có thể dẫn dắt pháp tắc nhập thể.

- Chỉ khi ngươi nhìn rõ toàn bộ Trường Sinh kinh văn trên Kim Đan, nhận ra rõ ràng bản thân rốt cuộc đang tu luyện điều gì, ngươi mới biết cách dẫn dắt pháp tắc. Dung Đạo chuyển hóa thành Hư Đan, ngưng tụ Bỉ Ngạn Thiên Đan tự nhiên sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều, thậm chí là nước chảy thành sông.

Vị cao thủ Thiên Bảng đó dường như chợt hiểu ra, lập tức đả tọa tịnh tâm suy nghĩ.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Quả nhiên ngưng tụ Ngũ Hành Thiên Đan không thể chỉ dùng pháp tắc ngũ hành, ngũ hành chỉ là một khung cơ bản. Những đạo mà ta từng tu trước đây đều hiện diện dưới hình thức kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan, như thuộc tính lôi điện, thuộc tính Long tộc, thuộc tính phong... Phải đón nhận tất cả các pháp tắc thuộc các loại đạo khác nhau. Từ trước đến giờ hiểu biết của tavề việc ngưng tụ Bỉ Ngạn Thiên Đan quả thực quá ít, cần phải bổ sung nhiều hơn.

Thiện Tiên Chí ở bên cạnh truyền âm:

- Người vừa thỉnh giáo lúc nãy tên là Cù Đoạn, đến từ Thần Đạo Tính gia tộc, xếp thứ hai trên Trường Sinh Thiên Bảng của phía tây Doanh Châu, có khả năng đối đầu với nhân vật siêu việt Bỉ Ngạn cảnh nhất trọng sơn sơ kỳ. Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn xuất sắc hơn hẳn đệ đệ Cù Thường của mình, là niềm tự hào của Thần Đạo Tính gia tộc.

- Ngược lại, đệ đệ Cù Thường kém cỏi hơn hắn rất nhiều kia, ngươi đã gặp rồi đấy, chính là người bắt sống được cao thủ nhất trọng sơn trung kỳ Nguyện Sơn La Hán của Cửu Thánh Tự. Bây giờ hắn đã đại diện cho gia tộc, trở thành một trong năm vị cao thủ Thần Đạo Tính danh tiếng lừng lẫy thiên hạ.

Những người có thể lọt vào Trường Sinh Thiên Bảng vốn đã không phải là nhân vật tầm thường.

Những người lọt vào hàng đầu của Thiên Bảng, chiến lực cùng cảnh giới đều là tồn tại nghịch thiên, về các mặt như niệm võ, đế thuật, phù trận đều đạt đến mức cực độ.

Lý Duy Nhất truyền âm đáp:

- Nhân vật thế này, một khi phá cảnh sẽ là cao thủ đỉnh phong ở nhất trọng sơn, tương lai vẫn sẽ tiếp tục tỏa sáng rực rỡ. Vậy người đứng đầu Thiên Bảng của Doanh Tây là hạng người nào?

Thiện Tiên Chí đáp:

- Đó là một người tu cả niệm và võ, võ đạo ở cảnh giới Dung Đạo đỉnh phong, còn niệm lực thì bị kẹt ở chín mươi chín viên tinh thần niệm lực, quả là tên xui xẻo. Tạo nghệ về trận pháp của hắn rất cao, đã luyện chế ra Thánh Trận, cho nên mới có thể xếp trên Cù Đoạn. Còn xét riêng về sức chiến đấu trong cùng một cảnh giới thì Cù Đoạn vẫn xuất sắc hơn.

Tứ Phật Gia ở phía trên lần lượt giải đáp những thắc mắc.

Lý Duy Nhất nghe rất chăm chú.

Thấy thời gian cũng gần hết, Tứ Phật Gia tuyên bố:

- Hôm nay tới đây thôi, ngày mai sẽ có các vị Thánh Phật khác tới giảng dạy. Chư vị đều là nhân trung long phượng, Vạn Vật Tổ Miếu triệu tập chư vị đến đây, chắc chắn sẽ dốc toàn lực giúp đỡ chư vị ngưng tụ Bỉ Ngạn Thiên Đan. Chỉ cần gia nhập Phật Bộ, tham gia vào hành động chống lại Hắc Ám Chân Linh và Chân Linh Giáo, chư vị có thể giành được cơ hội tu luyện ba ngày dưới ánh sáng của Xá Lợi Tiên Phật.

Các cường giả Trường Sinh cảnh xung quanh đồng loạt kích động và xôn xao.

Gần như tất cả võ tu xuất hiện trên Thiên Tinh Đảo đều đã quyết định gia nhập Phật Bộ.

Đối với họ, Phật Bộ là một tổ chức đặc biệt chuyên đối phó với Ám Khư, Vong Giả U Cảnh và các mối đe dọa từ không gian khác nhằm bảo vệ Doanh Châu.

Vì vậy, họ tự nhiên không thể chối từ.

Lý Duy Nhất không có nhiều hứng thú lắm với cơ hội tu luyện trong ánh sáng của Xá Lợi Tiên Phật, luôn cảm thấy bấc đèn của Lưu Ly Trản chính là bảo vật thuộc đẳng cấp này.

Nhưng đối với các cao thủ Trường Sinh cảnh khác, đây lại là cơ hội tuyệt vời để “thấy rõ bản ngã“. Biết đâu, chỉ trong ba ngày, họ có thể đột phá và tiến xa hơn trên con đường tu luyện.

Sao họ có thể bình tĩnh nổi?

Đa số các cao thủ Trường Sinh cảnh đều tiếp tục tịnh tọa dưới tán Bồ Đề Thụ để tiêu hóa những điều vừa thu được, trong đó có cả Thiện Tiên Chí.

Lý Duy Nhất thấy Phạn Ly đứng ở phía xa, không rõ nàng đến từ bao giờ, hắn liền đứng dậy đi qua.

Phạn Ly đứng ở rìa bãi cỏ, sau lưng là một bức tường trắng, trên người là bộ thải y rực rỡ sắc màu không có gió tự tung bay, búi tóc vấn cao, eo thon ngực nở, trông nàng tựa như một bức họa Phạm Nữ tuyệt đẹp rực rỡ màu sắc.

Hai người tản bộ dọc theo bức tường trắng.

Phạn Ly chủ động lên tiếng trước:

- Pháp Thiên Tượng Địa đại sư đã đi tổ chức hội nghị của cường giả nhị trọng sơn thế hệ trẻ rồi, ngươi đang nghĩ gì vậy?

Lý Duy Nhất buột miệng đáp:

- Ta đang hồi tưởng lại những gì xảy ra ngày hôm đó.

Trong đầu Phạn Ly như nhớ lại những gì đã xảy ra, đôi má ngọc trắng của nàng ửng lên màu sắc không tự nhiên.

Lý Duy Nhất nhận ra, vội vàng lên tiếng thanh minh:

- Ta tuyệt đối không phải trêu ghẹo hay mạo phạm, ý của ta là, ta đang suy nghĩ xem, rốt cuộc chúng ta bị ảnh hưởng bởi huyễn trận, hay là do Cương Tổ ra tay. Nếu là Cương Tổ ra tay thì tại sao hắn phải làm vậy?

- Ta đã từng suy nghĩ về chuyện này! Chắc là lúc xuống núi, Cương Tổ phát hiện Tịnh Tâm Tiên Tử và Pháp Thiên Tượng Địa đại sư chạy tới, sợ rằng khi bốn người chúng ta giao tiếp theo lẽ thường sẽ nhận ra điểm đáng ngờ về thân phận của hắn. Vì vậy, hắn mượn tàn trận dưới lòng đất để gây rối.

Phạn Ly nói tiếp:

- Tịnh Tâm Tiên Tử và Pháp Thiên Tượng Địa đại sư bắt gặp chuyện đáng xấu hổ như vậy, tâm tư chắc chắn sẽ bị phân tán, càng không thể hỏi chúng ta về các chi tiết. Kế hoạch Cương Tổ man thiên quá hải sẽ càng chắc ăn hơn.

Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu:

- Thiên Nữ tài trí phi phàm, suy luận rất có lý.

Phạn Ly khẽ nhướng mi:

- Một người tính cách kiêu ngạo lạnh lùng như ngươi mà cũng biết nói lời đường mật?

Lý Duy Nhất đáp:

- Chỉ là nói thật, Thiên Nữ không cần phải nghĩ quá sâu xa làm gì.

Phạn Ly hỏi tiếp:

- Rốt cuộc ngươi tên là gì?

Lý Duy Nhất bước về phía trước ba bước:

- Ngươi có thể gọi ta là Bát Phật Gia.

Phạn Ly không cảm thấy cách xưng hô này có chỗ nào không ổn, dải lụa bảy màu trên cánh tay ngọc thoang thoảng mùi đàn hương:

- Vừa rồi nhìn thấy Bát Phật Gia nghe giảng bài dưới Bồ Đề Thụ, có phải võ đạo của ngươi vẫn là tu vi Trường Sinh cảnh đúng không?

Lý Duy Nhất hiểu được nàng đang nghi ngờ điều gì.

Cù Đoạn đứng thứ hai trên Thiên Bảng cũng chỉ có thể so chiêu một chút với Siêu Nhiên nhất trọng sơn sơ kỳ. Nhưng hắn có thể bằng vào võ đạo đấu trực tiếp với Mộ Khải Minh nhất trọng sơn trung kỳ.

Chiến lực của Mộ Khải Minh mạnh hơn so với nhiều người nhất trọng sơn đỉnh phong.

Lý Duy Nhất không muốn tỏ ra quá mức đặc biệt, thấp giọng nói:

- Ta tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên, hơn nữa đã tiến rất xa, chỉ dựa vào sức mạnh của cơ thể đã có thể đánh với cường giả võ đạo Bỉ Ngạn cảnh rồi.

Trên đường đến Thiên Tinh Đảo, Triệu Mãnh nói cho Lý Duy Nhất biết, đội ngũ do Phật Môn phái đến phía nam Doanh Châu để thương nghị đã mang về Kim Lạc Kinh, và pháp tu luyện bốn giai đầu của Kim Thánh Cốt Thiên.

Đó là quà tặng từ vị Võ Đạo Thiên Tử Nhân tộc bên đó, là sự hợp tác và trao đổi giữa hai bên.

Việc triệu tập các cao thủ trẻ tuổi của phía tây Doanh Châu đến Vạn Vật Tổ Miếu, một trong những mục đích là truyền thụ phương pháp này và tập trung bồi dưỡng họ trong một khoảng thời gian.

Thực ra trong Phật Môn, đa số các võ tu vẫn còn sử dụng pháp luyện thể kim cốt để rèn luyện cơ thể.

Phạn Ly đã biết về việc các tiền bối Phật Môn mang Kim Thánh Cốt Thiên từ phía nam Doanh Châu về, nghe Lý Duy Nhất nói vậy, liền cho rằng Vạn Vật Tổ Miếu đã tiếp xúc với bên đó từ sớm, nàng lộ ra vẻ mặt đã hiểu.

- Theo ta, Bát Phật Gia không cần phải theo đuổi võ đạo đến cùng, hoàn toàn có thể chú tâm vào niệm lực, tương lai chưa chắc không thể trở thành cường giả ở đẳng cấp như Tịnh Tâm Tiên Tử, Thất Phật Gia, Chân Linh Vương, hay Thi Nhiêu.

Phạn Ly cho rằng Lý Duy Nhất đã bị mắc kẹt ở Dung Đạo đỉnh phong, buộc phải luyện cả nhục thân và niệm lực.

Nếu không, tại sao trước đây hắn lại có mái tóc bạc trắng?

Rõ ràng là tuổi thọ đã hết mà võ đạo vẫn chưa thể đột phá, nên mới phải dựa vào niệm lực để phá cảnh nhằm kéo dài tuổi thọ.

- Ầm!

Phía trước, hai vị cường giả nằm trong mười hạng đầu Thiên Bảng đang luận võ trong khu vực trận pháp.

- Đế thuật tầng bảy! Viên Thiên Hiếu và Như Hải vậy mà đều tu luyện đế thuật tầng bảy đến mức nhập môn.

- Ở Trường Sinh cảnh, việc tu luyện đế thuật tầng sáu đến mức đại thành đã là một việc vô cùng khó khăn, đòi hỏi nhiều thời gian mài giũa.

- Cù Đoạn đứng vị trí thứ hai trên Thiên Bảng đã rèn luyện một loại đế thuật tầng bảy lên đến tiểu thành, nắm giữ hai loại đế thuật tầng sáu đạt tới mức đại thành. Có thể nói là độc nhất vô nhị dưới Bỉ Ngạn cảnh!

...

Nghe thấy những lời xì xầm bàn tán này, Lý Duy Nhất và Phạn Ly đồng thời nhìn về phía hai người đang giao phong trong trận pháp.

Phạn Ly hỏi:

- Chiêu thức mà ngươi đánh trọng thương Mộ Khải Minh là đế thuật tầng bảy đại thành phải không?

Lúc này Lý Duy Nhất mới biết, khi hắn thi triển Lục Như Phần Nghiệp tầng bảy bên trong trận pháp, cũng không thể qua mắt được nàng ta:

- Sư tôn của ta là Tam Giới Tăng, dù sao ta cũng phải có vài điểm xuất chúng chứ.

Phạn Ly nhìn thấu nỗ lực che đậy của hắn, khẽ mỉm cười:

- Ta chỉ muốn xác nhận lại thôi, không ngờ là sự thật. Điều này quả thực là quá kinh người, ngươi có biết không, ở cảnh giới nhất trọng sơn và nhị trọng sơn, những người có thể tu luyện đế thuật tầng bảy đạt tới mức đại thành chỉ đếm trên đầu ngón tay.

- Bây giờ ta hơi hiểu được lý do tại sao Mộ Khải Minh thua dưới tay ngươi. Nếu võ đạo của ngươi có thể tiến lên Bỉ Ngạn cảnh, chắc chắn ngươi có thể tranh đoạt hào quang Khôi Thủ thế hệ Phật Môn trẻ tuổi của Tịnh Tâm Tiên Tử.

Lý Duy Nhất nói:

- Đừng cứ moi tin từ ta nữa, hãy nói về ngươi đi. Ta nghe nói, Cửu Thánh Tự chưa từng xuất hiện nữ Phật tu nào đạt mức Trữ Thiên Tử, hoặc vượt Trữ Thiên Tử, vậy Kim Thân kiếp trước trong Tổ Điền của ngươi là ai?

Phạn Ly dừng bước, nghiêm túc hỏi lại:

- Ngươi thực sự muốn biết?

Lý Duy Nhất trả lời:

- Nếu làm khó ngươi quá thì không cần nói làm gì!

- Nếu ngươi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, ta nhất định sẽ nói cho ngươi biết.

Phạn Ly dường như nhớ ra điều gì, thở dài u uất:

- Bát Phật Gia có nhận ra rằng, sau chuyện đó, khoảng cách giữa chúng ta đã thu hẹp lại rất nhiều không? Chúng ta đã có thể tâm sự nhiều bí mật với nhau, với thân phận của một Phật tu, trạng thái tâm lý này thực sự rất nguy hiểm.

Lý Duy Nhất không phải là Phật tu, nên rất khó hiểu được sự nguy hiểm này.

Nhớ lại lời dặn của Triệu Mãnh trước đó, hắn mới hỏi lại:

- Xin hỏi Thiên Nữ, chuyện đó có bị coi là phá giới không?

Đôi mắt của Phạn Ly trở nên u ám lạnh lẽo, những tia sáng đều biến mất, nàng chẳng nói một lời, cứ thế cất bước rời đi.

Lý Duy Nhất nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng không có ý gì khác, chỉ muốn hỏi xem nàng có cần sự giúp đỡ gì hay không.

...

Hai năm nữa trôi qua tại Vạn Vật Tổ Miếu.

Bên ngoài vô cùng náo nhiệt, mọi người ganh đua tu luyện, thi triển các kỹ năng đế thuật, trăm hoa đua nở.

Lý Duy Nhất thường xuyên tới Thiên Tinh Đảo nghe giảng, làm quen với nhiều cao thủ mấy trăm tuổi. Hắn cũng vào trong Tàng Kinh Các ở nội viện, đọc đủ loại sách cổ.

Đương nhiên, phần lớn thời gian, hắn đều trải qua trong Thời Gian Chi Kiển do Đạo Tổ Thái Cực Ngư đan dệt nên. Trong cái kén ấy, thấm thoắt đã mười năm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters