Thập Bi Khắc

Đạt tới cảnh giới Thánh Linh Vương Niệm Sư, Thời Gian Chi Kiển do Lý Duy Nhất dệt ra có thể duy trì trong thời gian dài.

Trong mười năm thứ hai này, Lý Duy Nhất không chỉ đưa năm loại pháp tắc của ngũ hành vào cơ thể, mà còn câu thông với chục loại pháp tắc khác như pháp tắc lôi điện, pháp tắc phong đạo, pháp tắc kiếm đạo, pháp tắc Long tộc... dung nhập chúng vào Trường Sinh Kim Đan.

Pháp tắc bắt nguồn từ thiên địa.

Pháp tắc nhập đan, Tổ Điền cũng trở thành một mảnh tiểu thiên địa khác, đan trở thành môi giới để võ tu câu thông với đại thiên địa bên ngoài.

Về tỷ lệ pháp tắc ngũ hành, Lý Duy Nhất luôn làm theo sự chỉ điểm của Đế Nữ, lấy hỏa bảy mươi hai, thủy ba mươi sáu, kim hai mươi bảy, thổ bốn mươi lăm, mộc một trăm lẻ tám, để xây dựng khung cho Ngũ Hành Thiên Đan trong tương lai.

Trong Kim Đan, tổng số pháp tắc đã đạt đến hai mươi bốn vạn.

Vượt xa một đoạn lớn so với Dung Đạo cảnh đỉnh phong bình thường.

Tình huống nguy hiểm như mọi người nói không hề xuất hiện, ngược lại cảm giác không ổn định, không chịu khống chế trong Kim Đan đã hoàn toàn biến mất.

Lý Duy Nhất tạm thời ngừng bế quan tu luyện. Suy cho cùng, ở Dung Đạo cảnh, ba mươi vạn pháp tắc là một ranh giới cực kỳ nguy hiểm từng được nhắc đến trên điển tịch. Bây giờ, khoảng cách đến ranh giới này ngày càng gần, trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút thấp thỏm.

Hắn định tìm Tứ Phật Gia để thỉnh giáo một chút.

Làm trụ trì luân phiên, hắn không thể bế quan tu luyện, phải chịu trách nhiệm giải quyết lớn nhỏ mọi việc trong Vạn Vật Tổ Miếu thời gian đương nhiệm.

Trước đây khi nghe giảng, không có Thánh Phật thế hệ trước nào giảng về nội dung liên quan đến số lượng pháp tắc, bọn họ đều coi đó là thứ cơ bản nhất.

Lý Duy Nhất đạp lên Ngọc Chu, bay trên mặt nước, đi tới Thiên Tinh Đảo.

Lấy tu vi hiện tại của hắn, đi một chuyến chẳng tốn bao nhiêu thời gian.

Cách đảo còn mấy chục dặm.

Trên đảo xuất hiện dị tượng, từ mặt đất dâng lên Phật quang sáng ngời, giữa không trung ngưng tụ ra từng đám mây vàng khổng lồ dày đặc. Trong mây rải xuống những tia mưa phùn, pháp khí tự động hóa thành những cánh hoa mỏng manh trong suốt, hội tụ thành một biển cánh hoa bao phủ một khu vực rộng lớn.

Sau khi lên đảo, trên đường đi, Lý Duy Nhất nghe thấy rất nhiều cường giả Trường Sinh cảnh đang hâm mộ bàn tán.

- Lại có người nhờ vào ánh sáng của Xá Lợi Tiên Phật để hoàn thành lột xác, đạt tới cảnh giới Hư Đan. Trong vài năm tới, chắc chắn sẽ ngưng tụ ra Thiên Đan, bước vào Bỉ Ngạn cảnh.

- Là Thiên Nữ của Thập Trụ Bồ Tát Tạng Thánh Địa. Từ phạm vi thiên tượng mà xem, số lượng pháp tắc nàng ngưng tụ Hư Đan chắc khoảng mười tám vạn.

- Chỉ có những Thiên Đồng, Thiên Nữ thức tỉnh một phần ký ức kiếp trước này mới dám tiếp tục tiếp dẫn một lượng lớn pháp tắc sau khi tu luyện ra mười vạn pháp tắc, trong lòng bọn họ luôn có nắm chắc.

...

Lý Duy Nhất nhìn những hạt mưa nhỏ lạnh lẽo cùng cánh hoa ngát hương do pháp khí tự ngưng kết trôi nổi xung quanh, không khỏi nhớ lại dị cảnh năm xưa khi An Nhàn Tĩnh bước vào Hư Đan cảnh ở Địa Hạ Tiên Phủ.

Nàng ngộ ra sáu chữ “mộng, huyễn, phao, ảnh, lộ, điện” của Lục Như để hoàn thành lột xác thành Hư Đan.

Tuy ở phương diện tu luyện đế thuật Lục Như Phần Nghiệp, hắn đã sớm vượt qua nàng khi ấy, thậm chí tầng bảy cũng đã đại thành, nhưng hiện tại vẫn đang khổ sở độ qua ở Dung Đạo cảnh.

Tứ Phật Gia kiến thức rộng rãi, tâm tĩnh như mặt hồ, khi biết được tình huống của Lý Duy Nhất, sắc mặt vẫn hơi đổi, nói:

- hai mươi bốn vạn pháp tắc? Tiểu sư đệ, sao ngươi giờ mới đến hỏi? Ngươi không thể tu luyện lên tiếp được nữa, nếu còn tu luyện, e rằng sẽ xảy ra chuyện.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Theo như ta biết, số lượng pháp tắc mà Trường Sinh Kim Đan có thể chịu đựng là từ mười vạn đến ba mươi vạn. Bây giờ ta cách điểm giới hạn còn rất xa, sao Tứ sư huynh lại căng thẳng như vậy?

Tứ Phật Gia đáp:

- Ba mươi vạn chỉ là một con số ảo do người ta đúc kết ra, vạch ra một ranh giới ảo. Trên thực tế, vượt quá hai mươi vạn đã là cực kỳ nguy hiểm.

Tứ Phật Gia lập tức hỏi:

- Trường Sinh Kim Đan và pháp tắc trong đan của ngươi có phải đã rất không ổn định rồi không?

Lý Duy Nhất lắc đầu:

- Hiện tại rất ổn định.

Tứ Phật Gia nhíu mày, dường như nghĩ đến điều gì, hỏi:

- Số lượng kinh văn hiện trên Trường Sinh Kim Đan của ngươi đại khái là bao nhiêu?

Lý Duy Nhất đáp:

- Gần ba ngàn vạn.

Vẻ mặt căng thẳng của Tứ Phật Gia tản đi, nở nụ cười:

- Vậy thì không sao rồi! Tiểu sư đệ không hổ là võ tu thập tuyền, Bộ Thủ của Xiển Bộ, quả thực khác biệt với những người còn lại, có thể làm được điều mà người thường không thể.

Thấy vậy, Lý Duy Nhất như có điều suy nghĩ, hỏi:

- Số lượng pháp tắc mà Kim Đan có thể chịu đựng có liên quan đến số lượng kinh văn sao?

Tứ Phật Gia gật đầu, rất kiên nhẫn giải thích:

- Có thể nói như vậy, nhưng không hoàn toàn chính xác.

- Kim Đan của ngươi có thể chuyên chở ba ngàn vạn kinh văn, điều đó chứng tỏ Kim Đan đủ mạnh mẽ. Kim Đan mạnh thì pháp tắc có thể chịu đựng đương nhiên cũng sẽ nhiều hơn.

- Còn một điểm nữa, chính là vì Trường Sinh kinh văn mà ngươi tu luyện ra quá nhiều, mới dẫn đến việc cần nhiều pháp tắc hơn để lột xác. Ba ngàn vạn kinh văn... e rằng ngươi thực sự phải chạm đến mức giới hạn ba mươi vạn pháp tắc này mới được.

- May mà hiện tại Kim Đan của ngươi ổn định, điều này cho thấy việc tu luyện pháp tắc không có vấn đề gì.

- Cứ tiếp tục tu luyện theo phương thức hiện tại, ngày bước vào Bỉ Ngạn cảnh không còn xa nữa.

Lý Duy Nhất yên tâm hẳn, hỏi:

- Tứ sư huynh, trong lòng ta vẫn còn hai nghi vấn muốn thỉnh giáo. Ta thấy trên Thiên Tinh Đảo có không ít võ tu Thiên Bảng tài trí kinh diễm, nhưng lại bị kẹt ở Dung Đạo cảnh đỉnh phong mấy chục năm, thậm chí cả trăm năm mà không thể lột xác thành Hư Đan. Tại sao sư huynh lại nhận định Bỉ Ngạn cảnh của ta đã ở ngay trước mắt, dường như tràn đầy lòng tin?

Tứ Phật Gia cười lớn:

- Ha ha! Tiểu sư đệ, ngươi đúng là bị một chiếc lá che mắt, bị những gì trước mắt đánh lừa rồi. Ngươi phải biết rằng, càng là thiên tài thì chắc chắn càng dễ dàng đột phá đến Bỉ Ngạn cảnh. Chẳng qua, bất cứ việc gì cũng có tỷ lệ thất bại.

- Tỷ lệ thất bại trong số những thiên tài đỉnh phong đó, chính là tập trung ở trên Thiên Bảng.

- Nếu không phải thiên tài đỉnh phong, căn bản không thể lên được Thiên Bảng, cũng sẽ không lọt vào tầm mắt của ngươi.

- Còn những người như đám người Bất Không Thành Tựu, Thích Ca Minh Nhật, trước đây cũng từng nằm ở những vị trí hàng đầu của Thiên Bảng, nhưng họ nhanh chóng phá cảnh thành công, sẽ không lưu lại trên bảng thời gian dài, cảm giác tồn tại đương nhiên cũng thấp.

Lý Duy Nhất được chỉ điểm liền hiểu thông, mình đây là rơi vào thành kiến người sống sót.

Tứ Phật Gia lại nói:

- Đương nhiên, bước tiến vào Bỉ Ngạn cảnh này cũng thực sự rất khó. Cho dù là thiên tài đỉnh phong, cho dù là chuyển thế gia, tỷ lệ phá cảnh cũng không tính là cao.

- Không phải cứ tu hành đời thứ hai là thành tựu chắc chắn sẽ rất cao. Đại Đạo vô tình, chém gục biết bao nhiêu người trong biển khổ.

Bất kỳ sinh linh Bỉ Ngạn cảnh nào cũng đều có thể xưng vương ở một châu.

Ở phía nam Doanh Châu là thế, mà ở phía tây Doanh Châu cũng như vậy.

Một Sinh Cảnh cỡ trung bình cũng chỉ có mấy chục châu.

Có thể nói, chỉ cần đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, đã là sự tồn tại đếm trên đầu ngón tay trên thế gian, muốn làm việc gì là có thể tạo ra ảnh hưởng to lớn.

Võ tu có số lượng gấp mười lần, trăm lần so với Bỉ Ngạn cảnh, chỉ có thể thi triển sức ảnh hưởng của bản thân ở một chiều không gian thấp hơn. Ở lĩnh vực hoặc địa bàn của bọn họ, Trường Sinh cảnh thất trọng và võ tu Thiên Bảng vẫn là những nhân vật lớn có vai trò cực kỳ quan trọng.

Tứ Phật Gia vô cùng có lòng đối với Lý Duy Nhất, nói:

- Ngươi không giống thế, ngươi là đứng đầu trong hàng đầu, Bỉ Ngạn cảnh không cản được bước chân của ngươi.

Lý Duy Nhất hỏi ra nghi vấn thứ hai trong lòng:

- Ngưng tụ Thiên Đan bằng số lượng kinh văn và pháp tắc nhiều hơn, tương lai sẽ có ưu thế gì trong Bỉ Ngạn cảnh?

Tứ Phật Gia không hề có chút uy nghi của cường giả, kéo Lý Duy Nhất ngồi xuống ghế đá, hỏi:

- Tiểu sư đệ, ta hỏi ngươi, ngươi cảm thấy ngưng tụ ra Bỉ Ngạn Thiên Đan là thực sự đạt tới Bỉ Ngạn rồi sao?

Lý Duy Nhất cẩn thận suy nghĩ, lắng nghe câu tiếp theo của hắn.

Tứ Phật Gia nói:

- Ngưng tụ ra Bỉ Ngạn Thiên Đan là nhìn thấy Bỉ Ngạn. Chữ Khôn trong Khôn Nguyên cảnh mới chính là vùng đất Bỉ Ngạn mà chúng ta muốn tiến đến.

- Nhìn thấy Bỉ Ngạn là gì? Khi ngươi ở cảnh giới nhất trọng sơn, sự sắp xếp của kinh văn cùng quy luật của pháp tắc trong Thiên Đan, chính là một cái bóng của Khôn Nguyên cảnh trong tương lai, giống như... con thuyền giương buồm trên biển, nhìn thấy đường bờ biển của lục địa ở phía xa xa.

- Nhìn thấy đường bờ biển một cách mơ hồ, đó chính là Hư Đan, đại diện cho việc tìm đúng hướng đi.

- Nhìn rõ đường bờ biển, đó chính là nhất trọng sơn.

- Cùng với việc dần nhìn rõ cảnh sắc trên đất liền, đó chính là nhị trọng sơn và tam trọng sơn.

- Ai cũng tưởng rằng Bỉ Ngạn cảnh là đang leo núi, nhưng thực tế ba cảnh giới đầu của Bỉ Ngạn cảnh là đang nhìn núi, ba cảnh giới giữa là đang tu luyện ngọn núi của chính mình, còn thất trọng là khi đặt chân lên Bỉ Ngạn gặp phải sóng to gió lớn.

- Cho nên, khi ngươi ngưng tụ Bỉ Ngạn Thiên Đan, số lượng kinh văn và pháp tắc sử dụng càng nhiều, ít nhất sẽ có ba ưu thế lớn.

- Thứ nhất, so với những người cùng cảnh giới, ngươi có thể nhìn Bỉ Ngạn rõ hơn.

- Thứ hai, chiến lực trong cùng cảnh giới sẽ cao hơn một đoạn lớn.

- Thứ ba, Bỉ Ngạn Thiên Đan càng dày nặng, khả năng chống chọi với rủi ro càng mạnh. Khi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh tứ trọng, ưu thế giành được sẽ càng lớn, nói không chừng còn có thể tranh được danh hiệu phong Thánh.

- Đương nhiên, không cần thiết phải cố ý theo đuổi số lượng, mọi thứ cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất.

Thỉnh giáo xong chuyện tu hành, Lý Duy Nhất lại hỏi thăm tình hình bên chỗ Cương Tổ.

Vẻ mặt Tứ Phật Gia lập tức trở nên nghiêm túc:

- Trận tháp trấn áp Cương Tổ sắp xây dựng xong. Trận tháp vừa hoàn thành, mọi thứ sẽ ổn định lại, hắn đừng hòng trốn thoát thêm lần nữa. Đến lúc đó, sư tôn chắc chắn sẽ triệu kiến ngươi, cứ tĩnh tâm chờ tin tức là được.

Dùng Nghiệp Hỏa Kính mà cũng chỉ có thể trấn áp, không cách nào trực tiếp giết chết, có thể thấy được tu vi của Cương Tổ thâm sâu đến đâu.

Nếu là quyết đấu bên ngoài Vạn Vật Tổ Miếu, ai có thể làm gì được hắn?

Nhưng tồn tại đẳng cấp như vậy mà lại lựa chọn hợp tác với Chân Linh Giáo. Tại sao?

Đám người Cương Tổ và Bán Tiên Ngọc Đế rốt cuộc đang theo đuổi điều gì?

Triệu Mãnh từ giữa không trung đáp xuống, từ xa gọi Lý Duy Nhất, sải bước đi tới:

- Sư đệ.

Hai năm qua, võ tu trên Thiên Tinh Đảo đều tập trung tu luyện Kim Cách Kinh và Kim Thánh Cốt Thiên để nâng cao tu vi và chiến lực. Còn Triệu Mãnh thì ra ngoài làm nhiệm vụ, chỉ vừa mới trở về.

Lý Duy Nhất đáp:

- Sư huynh.

Sư huynh đệ hỏi thăm tình hình gần đây của nhau, trò chuyện rất vui vẻ.

Triệu Mãnh nói:

- Đi, theo ta đi lập bia.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Lập bia ư, lập bia cho ai?

Lý Duy Nhất cùng Triệu Mãnh đi về phía bãi cỏ ngộ đạo, nơi có cây Tam Hội Bồ Đề.

Triệu Mãnh trả lời:

- Lập bia cho những đối thủ mà chúng ta sắp phải đối mặt.

Ở bên cạnh bãi cỏ, Triệu Mãnh chọn một chỗ có địa thế khá cao, lấy ra từ trong Túi Càn Khôn mười tấm bia đá đã luyện chế sẵn từ trước.

Chất liệu của bia đá rất đặc biệt, có hình dáng trong suốt như pha lê, cao khoảng chín thước, bên trong có linh quang lưu chuyển, kinh văn chìm nổi.

Mười bóng người cả nam lẫn nữ lúc ẩn lúc hiện trên những bia đá.

Triệu Mãnh nói:

- Thập Bi Khắc này là do Bách Cảnh Viện ở phía nam Doanh Châu ban bố.

- Tấm bia thứ nhất này phải dành cho Chân Linh Vương Cố Khách. Chiến lực của hắn chưa chắc đã cao hơn Thi Nhiêu, nhưng hắn có thể triệu hồi Hắc Ám Chân Linh, lại có tài trí và lòng can đảm phi phàm, dù sao thì ta vô cùng khâm phục.

Triệu Mãnh nhấc một tấm bia đá lên, sau khi dựng thẳng, bàn tay vuốt lên đỉnh bia, ấn mạnh xuống.

Bia đá lún sâu vào bùn đất hai thước.

Triệu Mãnh nói tiếp:

- Tấm bia thứ hai, đương nhiên phải dành cho Thi Nhiêu, truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế. Yêu nữ này có thể đánh bại Bất Không đại sư, tu vi và chiến lực không có điểm yếu nào, lại có thể điều động một lượng lớn cao thủ ở phía đông Doanh Châu. Đối đầu với nàng, ngay cả một kẻ đạt nhị trọng sơn đỉnh phong như ta cũng cảm thấy áp lực vô cùng lớn.

Vài tấm bia phía sau, có cường giả xếp hạng đầu trong Thánh Mục Vương, có dị chủng của Long tộc, còn có cả Bạch Dạ Thanh Liên.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Bạch Dạ Thanh Liên cũng có thể xếp vào Thập Bi Khắc sao?

Triệu Mãnh nói:

- Ngươi quá xem thường Bạch Dạ Thanh Liên rồi, hắn tuyệt đối được coi là cấp bậc Thánh Trữ. Trận thua ở Trạch Thượng Vân Đoan Miếu không những không làm suy giảm uy danh của hắn, ngược lại còn khiến cho thiên hạ nhìn thấy được mối đe dọa to lớn cùng tiềm lực tương lai trên người hắn, đánh giá còn cao hơn cả trước kia. Ngoài ra... ngươi tưởng sau trận chiến Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, vị Bát Phật Gia như ngươi không lọt vào danh sách Thập Bi Khắc của bọn họ sao?

- Thập Bi Khắc đại diện cho tiềm lực và mối đe dọa.

Thánh Trữ mà Triệu Mãnh nhắc tới không phải là chữ Thánh trong Thánh Phật, mà là chữ Thánh trong Phật Thánh, Kiếm Thánh, Đao Thánh.

Chỉ cần đạt tới Bỉ Ngạn cảnh tứ trọng, thì chính là Thánh Phật.

Nhưng Phật Thánh ở Bỉ Ngạn cảnh tứ trọng, ngũ trọng, lục trọng đều chỉ được phép có một vị. Lần lượt được phong hào là Tiểu Thánh Sơn Phật Thánh, Trung Thánh Sơn Phật Thánh, Đại Thánh Sơn Phật Thánh.

Triệu Mãnh nói:

- Bạch Dạ Thanh Liên chưa vượt qua Tiểu Hội Kiếp mà đã có cảnh giới tu vi như hiện tại. Chỉ cần hắn bằng lòng, bất cứ lúc nào cũng có thể nhờ vào Tiên Nhưỡng và trận pháp thời gian, nhanh chóng nâng cao tu vi cùng chiến lực.

Lý Duy Nhất khẽ gật đầu, ngay cả Địa Linh Tử cũng đã đạt đến nhất trọng sơn.

Cho dù là điều kiện bẩm sinh hay tài trí của bản thân, Bạch Dạ Thanh Liên đều vượt qua Địa Linh Tử không biết bao nhiêu lần. Bất kể Bạch Dạ Thanh Liên có thực sự tuyên bố ra bên ngoài hay không, Lý Duy Nhất đều tin tưởng hắn chắc chắn vẫn chưa vượt qua Tiểu Hội Kiếp.

Lý Duy Nhất khẽ thốt lên:

- Ồ! Lạc Âm Cơ...

Lý Duy Nhất nhìn thấy cái tên này trên Thập Bi Khắc.

Đọc những dòng chữ giới thiệu, hắn thấy cực kỳ giống với Thanh Tử Khâm.

Đáng tiếc, khi hắn sử dụng pháp khí để kích hoạt bia khắc, bóng hình thon thả hiện lên trên mặt bia lại mang mặt nạ. Chỉ có thể nhìn ra thân hình đáng tự hào của nàng quả thực hơi khớp với Thanh Tử Khâm.

Triệu Mãnh bê tấm bia đá lên, dựng thẳng nó xuống đất, hỏi:

- Sư đệ quen Lạc Âm Cơ sao?

Lý Duy Nhất đáp:

- Có lẽ... là quen!

Tu vi của Thanh Tử Khâm có thể vượt lên trước những người khác, Lý Duy Nhất không hề ngạc nhiên.

Phải biết rằng, vì nàng mà Thanh Từ đã nhổ Minh Linh Cổ Thụ của Ma Quốc.

Chỉ dựa vào Minh Vực thời gian gấp mười lần do nửa Minh Linh Cổ Thụ kia tạo ra, cùng ao hồ Minh Phách Thần Tủy có thể nhanh chóng nâng cao tu tu vi niệm lực, việc tu vi của Thanh Tử Khâm đạt đến bất kỳ cảnh giới nào cũng đều có khả năng.

Đó là còn chưa kể đến tài nguyên tu luyện của Tông Nhân Phủ Ma Quốc đã bị Thanh Từ cướp sạch.

Những võ tu khác, cho dù bối cảnh có lớn đến đâu, cũng có cả đống tộc nhân nhảy ra tranh đoạt tài nguyên tu luyện.

Thanh Tử Khâm thì không giống vậy, tất cả đều là của nàng.

Vẻ mặt Triệu Mãnh nghiêm túc:

- Những người có thể lọt vào Thập Bi Khắc đều không hề đơn giản. Thái Âm Giáo chỉ có ba người được xếp vào đó, hai người của Thái Âm Nam Giáo, vị còn lại xuất thân từ tổng đàn.

- Lạc Âm Cơ này dựa vào tốc độ tu luyện, tạo nghệ niệm lực, ngự thi khống hồn để thu hút sự chú ý của các phe phái. Dường như nàng cũng đã tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên, về mặt chiến lực không hề có nhược điểm. Nghe nói, bên trong Thái Âm Giáo có rất nhiều tà nhân không phục, muốn khiêu chiến địa vị của nàng, tất cả đều nhận lấy kết cục vô cùng thê thảm.

- Theo ta thấy, xét về độ nguy hiểm và sự tàn nhẫn, Thi Nhiêu cũng không sánh bằng nàng ta.

- Nếu sư đệ chạm trán nàng, nhất định phải hết sức cẩn thận, không được khinh suất. Tám mươi năm qua ngươi đã bị trì hoãn nghiêm trọng, nhưng tà nữ Lạc Âm Cơ này lại đang tiến bộ nhanh chóng, hiện tại đã không còn như xưa.

Thập Bi Khắc được dựng lên, nhanh chóng thu hút sự chú ý của một đám cường giả trẻ tuổi trên Thiên Tinh Đảo, họ kéo nhau hội tụ về phía này.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters