Bảy mươi hai Tiên Cốt (1)

Lý Duy Nhất đứng thẳng tắp dưới huyết phiên đang tung bay, ngũ quan trên gương mặt hiện rõ từng đường nét hình dáng dưới ánh kim văn chiếu sáng ở lưng chừng trời phía đối diện. Sóng âm không thể đến gần, những mảnh đá vỡ va vào pháp khí hộ thể phát ra tiếng nổ, hóa thành bột mịn.

Thấy Lý Duy Nhất bình tĩnh như thể có chỗ dựa dẫm, trong lòng Tương Hư Trầm không khỏi dâng lên một tia cảnh giác, ánh mắt quét qua kiến trúc cũ nát trên sườn núi, tốc độ chậm lại rất nhiều.

Lý Duy Nhất chắp tay sau lưng, dùng giọng điệu khinh thường nói:

- Một mình ngươi vội chạy đến muốn chết, sao ta phải chạy?

Tương Hư Trầm lơ lửng trên không trung cách Lý Duy Nhất một dặm, sáu cánh sau lưng thu lại. Làn da tựa như đồng xanh, mang đến cho người ta cảm giác kiên cố như kim cương bất hoại. Trong không gian phía sau hắn, kim văn tựa như biển, sương mù cuồn cuộn.

Hắn nói:

- Bảy con kỳ trùng đạt đến cảnh giới Siêu Nhiên cho ngươi sự tự tin như vậy sao? Có biết kẻ kiêu ngạo ắt phải chết không?

Hắn nắm rõ thông tin về Lý Duy Nhất.

Chỉ vài tháng trước, Lý Duy Nhất vừa mới hoàn thành sự lột xác của Hư Đan.

Nhờ vào thời gian gấp mười lần từ Minh Linh Cổ Thụ của Lạc Âm Cơ, hắn Lý Duy Nhất nhanh chóng phá cảnh tới Bỉ Ngạn.

Thủ đoạn tấn công lợi hại nhất là trận pháp hợp kích với bảy con kỳ trùng Siêu Nhiên, cùng với hai món Pháp khí chí thượng của Ma Quốc cũ là Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân và Ác Đà Linh. Vương Chiêm Vũ chính là bị trọng thương dưới trận pháp hợp kích, sau đó bị một kiếm chém chết.

Vị chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư này có thể nói là người có chiến lực vượt cấp vô tiền khoáng hậu mà Tương Hư Trầm từng nghe nói. Ở nhất trọng sơn sơ kỳ, chiến lực của Lý Duy Nhất đã đạt đến cấp độ của nhị trọng sơn.

Lý Duy Nhất dùng lời khích bác, cười nói:

- Cương Vương không dám ra tay, hóa ra là sợ bảy con kỳ trùng kia. Nếu Lý mỗ đồng ý giao đấu một mình với ngươi, ngươi có dám tiến lên không?

Tương Hư Trầm là cao thủ trên Thập Bi Khắc, sáu cánh nương theo gió, tốc độ cực nhanh, tính cách lại vô cùng thận trọng, giữ khoảng cách an toàn, muốn giữ hắn lại thì khó như lên trời.

Phải dụ hắn đến gần trước.

Tương Hư Trầm không tin Lý Duy Nhất dám giao đấu một mình với hắn.

Vị chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư này không thể nào là kẻ ngốc, sẽ không muốn chết theo kiểu này.

Bởi vậy, hắn hoàn toàn không tin.

- Ngươi có kỳ trùng, Cương tộc ta cũng có cường giả nhiều như mây.

Cùng với tiếng nói của Tương Hư Trầm vang lên, trong không gian kim văn rợp trời phía sau hắn xuất hiện lượng lớn các cường giả của Phi Cương tộc có hai cánh, bốn cánh, sáu cánh. Bọn họ không phải đều có hình người, một số mang đầu thú, hoặc là cả người phủ đầy lông dài.

Bọn họ đồng loạt phóng ra huyết vụ, pháp khí, kinh văn, bao trùm thiên địa, nhốt ngọn núi cao ngất nơi Lý Duy Nhất đang đứng, biến nó thành biển chữ huyết ngục.

Hàng vạn đôi cánh vỗ, những lưỡi đao gió chứa đựng kinh văn tụ hội thành từng cơn sóng lớn trong Thần Hải, cuộn trào về phía Lý Duy Nhất ở phía đối diện.

Lý Duy Nhất chỉ tay về phía trước:

- Quả nhiên, muốn lên được Thập Bi Khắc thì phải có khả năng điều động nhiều cao thủ mới được.

Trong gian phòng phía sau, Tam Phượng hai móng cầm song giản, dẫn đầu gầm lên mấy tiếng, vỗ cánh bay ra. Nó bay ở trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất, phun ra một thác nước Kim Ô Hỏa Diễm đỏ rực, va chạm với đợt sóng đao gió khổng lồ bay tới từ không trung phía đối diện.

- Vút! Vút!

Nhị Phượng và Lục Phượng theo sát phía sau, dùng đôi cánh màng xé ra hai con đường giữa đợt sóng thần đao gió, xông vào bầy cương thi. Rất nhanh, chúng liền cận chiến với hai con Lục Dực Phi Cương cấp Siêu Nhiên.

- Xem ta thi triển một bộ giản pháp giết cương thi cấp độ đế thuật vừa mới tự sáng tạo ra đây!

Tam Phượng không cam lòng yếu thế, xông lên trời cao.

Trường giản trong móng vuốt của nó có lai lịch bất phàm, khi vung lên, không gian xung quanh vặn vẹo, hỏa xà phun ra, đánh cho các cường giả Cương tộc rơi xuống như mưa, vang lên một tràng tiếng kêu thảm thiết, tiếng xương vỡ, tiếng cười điên cuồng, dường như thực sự có uy lực của đế thuật.

Tương Hư Trầm và Lý Duy Nhất cách không đối diện, trong lòng thầm kinh ngạc, thực lực kỳ trùng của đối phương có chút vượt quá dự đoán của hắn.

Hai con Lục Dực Phi Cương nhất trọng sơn đỉnh phong mà hắn mang đến, vậy mà bị hai con kỳ trùng đánh cho tơi bời.

Đây có vẻ không giống với chiến lực của những kẻ mới bước vào Siêu Nhiên.

Vài tháng qua, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đã hoàn toàn tiêu hóa đế dược, thực lực đạt đến nhất trọng sơn trung kỳ. Trong số đó, Ngũ Phượng đi theo Thanh Tử Khâm, do ở lại trong Bàn Trung Giới vài năm, và nuốt một viên Bỉ Ngạn Thiên Đan, tu vi vượt qua sáu con còn lại, đạt đến nhất trọng sơn đỉnh phong.

Có thể nói, việc sử dụng bảy Tang Quả cơ duyên lớn này đã khiến tốc độ trưởng thành của bảy con đạt đến mức kỳ trùng nào cũng khó mà sánh kịp.

Vốn dĩ nghĩ rằng, dựa vào bầy cương thi có thể kìm hãm bảy con kỳ trùng của đối phương, bây giờ xem ra đấu với ba con đã khó mà chống đỡ nổi.

Tương Hư Trầm không ngừng vỗ sáu cánh trên lưng:

- Không thể đợi thêm nữa.

Lập tức, ba trăm thanh phi đao màu vàng cất giấu trong đôi cánh thịt phát ra những tiếng rào rào, hội tụ thành một dòng sông mưa đao bay về phía Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất nâng tay giáng một chưởng, ấn ký chữ Vạn trong lòng bàn tay nở rộ, xoay tròn một vòng, không gian vặn vẹo.

Quỹ đạo bay của tất cả các phi đao màu vàng thay đổi, bắn tản ra tứ phía.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Đôi mắt màu vàng của Tương Hư Trầm xuất hiện trước mắt Lý Duy Nhất.

Một chưởng đánh ra, áp lực nặng nề ập tới từ bốn phương tám hướng, ầm ầm một tiếng, khiến cho đình viện dưới chân Lý Duy Nhất sụt lún hoàn toàn, núi đồi xung quanh sụp đổ.

Nhưng...

Lý Duy Nhất đưa một ngón tay đỡ chưởng, điểm ngay vào lòng bàn tay Tương Hư Trầm, thế mà vững vàng đỡ một đòn này.

- Sao có thể như vậy được?

Tương Hư Trầm tự hào nhất chính là tốc độ và lực phòng ngự thân thể của mình.

Giờ phút này, hắn vậy mà lại bị một tên võ tu nhất trọng sơn sơ kỳ dùng một ngón tay đỡ lấy toàn lực chưởng lực. Trong lòng bàn tay còn truyền đến cơn đau nhức dữ dội, làn da màu đồng xanh và kim văn hộ thể đã bị đối phương đánh vỡ.

- Ầm!

Một vòng gợn sóng năng lượng dập dờn lan tỏa.

Lý Duy Nhất lùi ra sau, đạp vỡ từng mảnh thân núi, rơi xuống một vị trí có địa hình cao hơn.

Sau khi đứng vững cơ thể, hắn lập tức lao tới, thừa thắng xông lên truy kích.

Bên kia, Tương Hư Trầm bị đánh bay ngược ra ngoài, lòng bàn tay vừa đối chiến với Lý Duy Nhất lúc nãy rỉ ra từng giọt máu.

Nếu không phải tay phải của hắn đã luyện sáu khối Tiên Cốt vào trong, ngón tay đối phương vừa nãy đã đủ sức phế bỏ nguyên cả bàn tay của hắn.

Tương Hư Trầm dùng tinh thần ý niệm dẫn động ba trăm thanh phi đao màu vàng ào ào cản trước mặt, ngăn chặn Lý Duy Nhất đang lao tới với tốc độ cực nhanh.

Hắn thầm nghĩ:

- Vương Chiêm Vũ chết không oan chút nào, sức chiến đấu của người này ở nhất trọng sơn đúng là kinh hãi thế tục. Vừa nãy, hoàn toàn không giống như có sử dụng Pháp khí chí thượng.

Đối phương đạp trên khói xanh, tốc độ nhanh đến mức kinh người.

Thế mà hoàn toàn không có khuyết điểm sao?

Lý Duy Nhất dùng Bát Bộ Huyền Y bảo vệ cơ thể, quanh người xuất hiện một trăm bốn mươi bốn tòa Lôi Cức Trận, đánh bay những thanh phi đao màu vàng.

Hắn vừa ấn chỉ quyết, vừa nói:

- Đã đến rồi, còn muốn đi sao?

Hắn bay thẳng về phía mặt Tương Hư Trầm.

- Xoẹt xoẹt!

Một thanh cự kiếm sấm sét màu đỏ thẫm được ngưng tụ phía trước đầu ngón tay của Lý Duy Nhất.

Tương Hư Trầm có đôi con ngươi như hai vầng thái dương, toàn thân bảy mươi hai khối Tiên Cốt đồng loạt phát sáng, pháp khí xung quanh rung chuyển dữ dội, kinh văn tràn ngập, trong đó chứa một lượng lớn tiên đạo kinh văn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters