Hắn nói:
- Bản vương thừa nhận đã đánh giá thấp ngươi, võ thập tuyền đúng là rất kinh diễm. Nhưng muốn giữ ta lại, ngươi cũng quá xem thường các anh hùng trong thiên hạ rồi.
Hắn đẩy cả hai bàn tay ra, một kinh văn ma bàn khổng lồ ngưng tụ ngay phía trước lòng bàn tay, một tầng tiên quang bao trùm lấy nó.
Trong sự va chạm, lôi điện cự kiếm vỡ vụn, hóa thành cơn mưa sấm sét bay đầy trời, tựa như những dây leo nhấp nháy liên tục rớt xuống đại địa mênh mông dưới chân núi.
Kinh văn ma bàn cũng bị chấn động và tiếng sấm ẩn chứa trong Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm đánh cho hư ảo chập chờn.
Tương Hư Trầm còn chưa kịp thay đổi chiêu thức, đã thấy Lý Duy Nhất đạp một cái, đạp lên quang ảnh của chiếc đỉnh khổng lồ.
Đỉnh tựa như núi lớn, khí thế khiếp người.
Ý nghĩ lóe qua trong đầu Tương Hư Trầm:
- Quả nhiên giống hệt Pháp Thiên Tượng Địa, mọi loại đế thuật đều dễ dàng tiện tay thi triển, nối tiếp nhau chiêu này tới chiêu khác. Nhưng... tại sao tạo nghệ về đế thuật của hắn còn lợi hại hơn cả Pháp Thiên Tượng Địa?
Tương Hư Trầm khép sáu cánh bọc lấy cơ thể, hóa thành một quả cầu phủ đầy kim văn, bị Lý Duy Nhất đạp văng xuống núi.
Mặt đất dưới chân núi vang lên một tiếng ầm, bụi đất bay tứ tung.
- Vút!
Tương Hư Trầm lao lên từ dưới lòng đất tựa như một tia chớp vàng, vậy mà lại không hề bị thương dưới một đòn này, bộc lộ khả năng phòng ngự cơ thể mạnh mẽ.
Hai chân hắn vừa chạm đất, mặt đất trong phạm vi bán kính mấy chục dặm lập tức được phủ lên một lớp kim văn.
Một bộ tàn giáp cổ xưa hiện ra trên người hắn.
Chiếc áo giáp này được tháo xuống từ thi hài của Cổ Thiên Tử, tuy đã hư hỏng nghiêm trọng, nhưng vẫn có khả năng hấp thu và hóa giải lực lượng công kích.
Chỉ trong một thời gian giao phong cực ngắn, bầy cương thi trên bầu trời đã bắt đầu tan vỡ, thương vong nặng nề.
Đặc biệt là con kỳ trùng cầm cặp song giản kia, cứ như một kẻ điên, xông xáo ngang dọc, nhưng trong bụng nó chứa hỏa diễm, giản pháp cao siêu, rõ ràng là một sát tinh.
Tương Hư Trầm hô lớn vào trong hắc ám:
- Chư vị mau xuất hiện đi! Lý Duy Nhất đã trở thành đại địch, Cương tộc ta tổn thất nặng nề.
Sở dĩ hắn một mình đối đầu với Lý Duy Nhất, là để tranh thủ thời gian cho các cường giả khác bao vây phong tỏa, tránh để Lý Duy Nhất lại trơn trượt chạy thoát.
Đương nhiên, lúc đầu Tương Hư Trầm muốn dựa vào bản thân và cao thủ Cương tộc bắt gọn Lý Duy Nhất và bảy con kỳ trùng, nở mày nở mặt một phen.
- Xoạt!
- Vút!
Hoàng Long Kiếm và Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bay ra khỏi Tổ Điền.
Lý Duy Nhất hét lớn ra lệnh cho tất cả Phượng Sí Nga Hoàng:
- Vậy thì ra tay đi!
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân xoay tròn bay ra trước.
Chiến kiếm trong tay hắn tung ra một trận mưa kiếm khổng lồ, bao trùm lấy Tương Hư Trầm ở dưới đất.
Trong người Tương Hư Trầm có Tiên Cốt, bên ngoài có Thiên Tử Giáp, như vị Lục Dực Chiến Thần cái thế, trực tiếp đối đầu với một kích của Pháp khí chí thượng.
Uy lực chí thượng của Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân đã bị tàn giáp hấp thu và hóa giải một phần, thân hình hắn lùi nhanh về phía sau, hoàn toàn cản lại được. Tiếp đó, mũi chân hắn điểm đất, sáu cánh xoay tròn, đánh tan toàn bộ cơn mưa kiếm.
Kiếm khí rơi xuống người hắn phát ra những tiếng leng keng kim loại.
Giữa không trung, hai Lục Dực Phi Cương nhất trọng sơn đỉnh phong kém xa hắn đã trở tay không kịp, bị Tam Điệp Thần Kiếm Phù phun ra từ miệng Nhị Phượng và Lục Phượng đánh trúng.
- Phụt!
- Phụt xoẹt!
Một con bị chém rơi đầu, một con bị xuyên thủng ngực.
Nhị Phượng và Lục Phượng mừng như điên, đuổi theo xác chết của hai con Lục Dực Phi Cương lao xuống đất, chuẩn bị moi Bỉ Ngạn Thiên Đan.
Trên bầu trời phía sau, Tam Phượng kêu gào truy sát bầy cương thi đang bỏ chạy tán loạn.
Từ Sách mỗi bước vượt mấy dặm từ phía đường chân trời đi tới, phù văn trên giáp đen lấp lánh, một tay cầm trường thương phát ra lôi điện, một tay cầm Bàn Long Bổng.
Hắn cười lớn:
- Ha ha, bây giờ Tương Hư Trầm mới biết Lý Duy Nhất không dễ đối phó, không còn chế giễu bản vương nữa chứ?
Thấy Cương tộc thương vong nặng nề, Tương Hư Trầm bị đánh cho liên tục lùi bước, Từ Sách không hề quan tâm đến sự an nguy của vị minh hữu này, ngược lại tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Vì lần thất bại khi phục kích Thanh Tử Khâm và Lý Duy Nhất ở Hàn Triều quận thành, và bị Lý Duy Nhất một kiếm đẩy lùi cách đây ba tháng, hắn đã bị mọi người châm biếm mỉa mai suốt.
Kinh văn quanh người Tương Hư Trầm nhiều như biển, điều khiển ba trăm thanh phi đao vừa đánh vừa lui, hắn quát:
- Đừng nói nhảm nữa! Hợp sức bắt hắn lại, mỗi người chia một món Pháp khí chí thượng.
Bước chân Từ Sách tăng tốc:
- Lý Duy Nhất, nhìn lộ tuyến di chuyển của ngươi là muốn vượt qua Vong Giả U Cảnh đúng không? Ngươi quá tự phụ rồi, Vong Giả U Cảnh là địa bàn của Thệ Linh chư vương đấy.
Từ trong đám mây đen sau lưng hắn, bước ra hai bóng người mạnh mẽ ở hai bên trái phải.
Đó là Từ Sách dùng thân phận tôn tử của Giáo Chủ Thái Âm Tây Giáo, mời đến hai vị Thi Vương ngàn năm ở khu vực lân cận.
Thiết Diện Thi Vương và Hắc Chu Thi Vương.
Thiết Diện Thi Vương cao đến hai trượng, cơ thể dường như được đúc bằng thi khí và huyền thiết, mặc bộ quan phục rách rưới nặng nề, trong tay kéo theo chín sợi dây xích, giống như đang kéo một dòng sông phù văn khổng lồ.
Còn Hắc Chu Thi Vương lại là một thiếu niên tuấn mỹ mặc chiếc áo choàng màu đỏ tươi, đang tò mò nhìn chằm chằm về phía trận giao chiến đằng xa.
- Các ngươi nghĩ tại sao ta dám đợi các ngươi ở đây? Đừng nói là các ngươi, cho dù cường giả cấp Thánh đến, hôm nay cũng phải chết.
Lý Duy Nhất không chắc những kẻ ẩn nấp trong bóng tối là ai, cứ dọa trước đã rồi tính sau. Tốc độ tấn công tăng tốc, hắn âm thầm truyền âm cho Nhị Phượng, Tam Phượng, Lục Phượng, bảo chúng chuẩn bị săn giết kẻ địch.
Nghe vậy, Tương Hư Trầm và Từ Sách giật mình, trên mặt lộ vẻ trầm tư.
Chỉ qua vài lần giao phong ngắn ngủi, Lý Duy Nhất đã nắm điểm yếu của Tương Hư Trầm, trong lòng vạch ra kế hoạch đánh giết chu toàn.
Sau khi Từ Sách và hai vị Thi Vương xuất hiện, chiến ý của Tương Hư Trầm rõ ràng đã sụt giảm, hắn liên tục né tránh, không còn đấu cứng với Lý Duy Nhất.
Khi một người gửi gắm hy vọng vào sự trợ giúp của kẻ khác để giành chiến thắng thì chắc chắn đã rơi vào thế hạ phong, đồng thời cũng tạo ra sơ hở cho Lý Duy Nhất.
- Soạt!
Ba khe nứt không gian khổng lồ nứt ra từ ba hướng xung quanh.
Lực lượng hắc ám tràn ngập trong các khe nứt không gian.
Ba vị Diêm La Vương bước ra từ trong khe nứt, tay cầm lệnh kiếm màu đỏ, phù văn màu xanh giữa mi tâm phát ra ánh sáng chói mắt.
Từng phù văn chiếu rọi vào hư không, chuẩn bị phong cấm không gian.
- Vút!
Một luồng kiếm quang sắc bén đến cực điểm như sao băng rơi xuống từ không trung, xuyên thủng lồng ngực của một vị Diêm La Vương.
Kiếm khí tản ra, vị Diêm La Vương kia kêu la thảm thiết, cơ thể bị xé nát thành từng mảnh, phù văn màu xanh giữa mi tâm hóa thành cơn mưa ánh sáng.
Một bóng hình tuyệt đẹp cầm kiếm bước ra từ trong huyết vụ.
- Cẩn thận... là Thẩm Tịnh Tâm...
Hai vị Diêm La Vương sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, làm sao còn tâm trí đối phó với Lý Duy Nhất?
Chỉ mới qua một hiệp đã chém chết một vị Diêm La Vương ngay tại chỗ, kiếm của Thẩm Tịnh Tâm quá đáng sợ.
Nhận thấy biến cố lớn ở đằng xa, nghe thấy tên Thẩm Tịnh Tâm, Tương Hư Trầm chợt căng thẳng trong lòng.
Chính là lúc này.
- Vút! Vút! Vút!
Ba tấm Tam Điệp Thần Kiếm Phù bay ra từ Tổ Điền, Linh Giới, Phong Phủ của Lý Duy Nhất, hóa thành ba thanh chiến kiếm màu vàng, bắn về phía Tương Hư Trầm từ ba hướng khác nhau.
Cùng lúc đó, cơ thể Lý Duy Nhất bay thẳng đứng, đỉnh đầu tỏa linh quang năm màu, chân đạp tiên hà thanh huy, niệm võ kết hợp.
- Lục Như Phần Nghiệp tầng bảy, Nghiệp Hải Tịch Diệt.
Một chưởng đánh ra, biến cả thiên địa thành một cái lò nung.
Chưởng ấn chưa rơi xuống, mặt đất đã bắt đầu sụt lún.
- Không ổn.
Từ Sách ở đằng xa không còn tâm trạng xem kịch vui nữa, lập tức cách không đâm ra một thương, dùng tia chớp đánh về phía Lý Duy Nhất trên không trung, đồng thời hô hoán:
- Mời hai vị Thi Vương ra tay, trấn áp truyền nhân Tổ Miếu!
- Bùm! Bùm!
- Phập xoẹt!
Tương Hư Trầm bộc lộ chiến lực phi phàm của cao thủ Thập Bi Khắc, liên tục đánh vỡ hai thanh phù kiếm.
Thanh phù kiếm thứ ba đâm vào qua khe hở của tàn giáp.