Toàn thắng

Không phải hắn không đỡ nổi một kiếm này, mà là hắn biết rõ, đòn niệm võ kết hợp tiếp theo của Lý Duy Nhất mới thực sự là sát chiêu, phải tích lũy sức lực chống đỡ.

- Ầm ầm ầm.

Chưởng ấn bá đạo của Lục Như Phần Nghiệp tầng bảy đánh cho mặt đất sụp xuống từng lớp.

Trong bùn đất sụp xuống, Tương Hư Trầm lùi về phía sau mấy dặm.

Hắn dang rộng sáu cánh, cố định thân hình ở dưới đáy hố, gầm lên:

- Muốn giết bản vương, ngươi có thực lực đó không... phụt...

Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cúi đầu nhìn xuống, một cơn đau buốt tận xương tủy truyền đến từ vị trí tấm Tam Điệp Thần Kiếm Phù đâm vào ngực.

- Giản pháp giết cương thi.

Không cho Tương Hư Trầm bất kỳ thời gian thở dốc nào, Tam Phượng ném mạnh song giản từ giữa không trung, bay thẳng đến.

Dưới mặt đất, Nhị Phượng và Lục Phượng mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, chặn đứng Tương Hư Trầm đang định phá vây.

Từ Sách, Thiết Diện Thi Vương, Hắc Chu Thi Vương, ba cao thủ nhanh chóng tiếp cận.

Nhưng Tương Hư Trầm không còn tự tin có thể cầm cự đến lúc bọn họ chạy tới, tay hắn bóp nát độn phù do một cường giả Thánh Linh Vương Niệm Sư lục trọng luyện chế, phù quang lập tức bao phủ toàn thân.

Tấm độn phù này có thể đưa hắn đến nơi xa ngoài ba ngàn dặm chỉ trong chớp mắt.

- Còn có thủ đoạn phục kích?

Tương Hư Trầm cảm thấy có chuyện chẳng lành, hai chân đã bị thứ gì đó quấn lấy!

Hắn cúi đầu nhìn, đó là đại địa khí rậm rạp, tựa như dây leo quấn chặt lấy hai chân hắn. Địa Linh Tử ôm chân trái hắn, ngẩng đầu lên, đảo đôi mắt tròn xoe nhìn hắn.

- Xoạt!

Thân hình Lý Duy Nhất lóe lên, xuất hiện ở đối diện Tương Hư Trầm.

Một kiếm xuyên qua khe hở của tàn giáp, đâm thủng cổ họng.

Lưỡi kiếm lướt ngang, đầu văng lên.

Điều quỷ dị là, do độn phù đã khởi động, thi thể không đầu của Tương Hư Trầm hóa thành một vệt phù quang biến mất phía chân trời trong chớp mắt tiếp theo.

Kiếm của Lý Duy Nhất chỉ cần chậm một cái chớp mắt là hắn đã trốn thoát rồi.

- Thành công rồi, chúng ta đã săn giết một vị vương trên Thập Bi Khắc.

Nhị Phượng nhặt cái đầu dưới đất lên, như bắt được chí bảo, lập tức kiểm tra Linh Giới giữa mi tâm của nó, tìm kiếm tinh thần niệm lực.

Tiếc rằng không có gì cả, Tương Hư Trầm không hề tu luyện niệm lực.

Muốn giết chết một vị cường giả Bỉ Ngạn cảnh không muốn liều mạng với ngươi, thì ít nhất cần có ba cao thủ mới có khả năng làm được.

Hoàn thành được hành động vĩ đại này, Lý Duy Nhất cũng cảm thấy rất tự hào.

Chỉ là, vừa nãy lúc độn phù khởi động, dường như có thứ gì đó đã bay theo cùng?

Lý Duy Nhất nhìn về phía phù quang biến mất, sững sờ một lát:

- Địa Linh Tử!

Hắn vẫn là đánh giá quá cao trí tuệ của nó, vậy mà không biết buông tay, bị phù quang mang đi mất.

Nhị Phượng nói:

- Ta đuổi theo cho.

Lý Duy Nhất lắc đầu, lòng đầy e dè trước hắc ám vô tận:

- Đừng đi.

Từ Sách đứng đằng xa, cố gắng dằn xuống cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, ánh mắt đăm đăm nhìn vào Lý Duy Nhất và ba con Phượng Sí Nga Hoàng. Đằng xa hơn, chỉ trong thời gian cực ngắn, Thẩm Tịnh Tâm đã chém chết ba vị Diêm La Vương, kiếm thuật cao siêu đến mức nhìn đã thấy sợ.

Trong khe nứt không gian, một lượng lớn Hắc Ám Chân Linh dưới sự dẫn dắt của Thắng Trì điên cuồng lao ra ngoài, nhưng lại bị nàng một người một kiếm chặn lại.

Lúc trước sáu cao thủ có thể vây công Thẩm Tịnh Tâm, thật ra là vì trước đó phải trả một cái giá cực lớn để làm nàng bị thương. Thêm vào đó là sự áp chế của ba tấm Diêm La Thiếp, mới khiến nàng rơi vào tình thế hung hiểm.

Nhưng hôm nay, nàng xuất thủ bất ngờ, hoàn toàn không cho ba vị Diêm La Vương có cơ hội liên thủ thi triển thuật pháp, đương nhiên là kiếm ý tung hoành, tới đâu là vô địch đến đó.

Từ Sách hoàn toàn bình tĩnh lại:

- Lý Duy Nhất, ngươi và Thẩm Tịnh Tâm bày mưu trong Vong Giả U Cảnh, quả thực là đang muốn chết. Ngươi nghĩ ba tháng qua, chúng ta không có bố trí gì khác sao?

Tiếng tiêu vang lên từ sâu thẳm trong hắc ám, theo gió truyền đến, âm thanh trầm bổng.

Nhưng Cổ Cương tóc xám không hề xuất hiện.

Trong bóng tối, Thất Phượng cưỡi trên lưng một con Long Thủ Thác Đà to lớn nửa hư nửa thực, ra sức lắc mạnh Ác Đà Linh, dùng tiếng chuông cản trở tiếng tiêu.

Tứ Phượng bay trên không trung, chỉ đường cho nó.

- Ầm ầm ầm!

Long Thủ Thác Đà thân hình khổng lồ, bốn vó phi nhanh, tiếng long ngâm vang vọng, lao nhanh như chớp tới bóng hình thanh mảnh đang đứng trên đỉnh đồi thổi một cây ngọc tiêu màu máu.

Lý Duy Nhất biết rất rõ, mối đe dọa lớn nhất của lần mai phục này chính là con Cổ Cương tóc xám kia.

Cổ Cương tóc xám cường đại, nhưng nhược điểm cũng rất rõ ràng.

Chỉ cần phân một nhánh lực lượng ra quấy nhiễu tiếng tiêu là được.

Bởi vậy, Lý Duy Nhất đã sớm phái Tứ Phượng và Thất Phượng ẩn nấp, cầm theo Ác Đà Linh, tìm kiếm vị cao thủ Siêu Nhiên bí ẩn đang thổi tiêu dẫn cương thi kia.

Sườn của ngọn núi cao ngất cách mười mấy dặm, Đại Phượng nấp trong một tòa kiến trúc tàn phá, một luồng khí tức kinh khủng cấp bậc Võ Đạo Thiên Tử như có như không tản ra từ trên người nó.

Sắc mặt của Từ Sách và Thắng Trì thay đổi liên tục.

Lý Duy Nhất điềm nhiên tự tin, liếc nhìn Từ Sách một cái, cười cợt nhả:

- Ngươi đúng là kẻ không biết gì nên không sợ, ngay cả truyền nhân Tổ Miếu mà cũng dám truy kích.

Từ Sách quay đầu chạy trối chết.

Nhưng hắn phát hiện Thiết Diện Thi Vương và Hắc Chu Thi Vương đã hóa thành hai đám bụi khói, chạy trốn xa cách mấy dặm trước cả hắn.

Từ phía trên truyền đến giọng nói của Thanh Tử Khâm:

- Từ Sách!

Từ Sách ngẩng đầu liếc nhìn một cái.

Tầng mây đen dày đặc và thấp tản ra, Thanh Tử Khâm, Ngũ Phượng và một đội quân Thi Linh xếp thành chiến trận, đứng trên tầng mây cách mặt đất hơn mười trượng.

Thái Dương Thánh Hà bao phủ đại quân Thi Linh, phù văn trên mặt xác chết đồng loạt sáng lên, cuồn cuộn hội tụ về phía Thanh Tử Khâm. Nàng ném Diêu Hồn Linh trong tay ra, mang theo sức mạnh của cả một đội quân đập thẳng vào Từ Sách.

Đội quân Thi Linh này là nàng tốn vô số tài nguyên để tạo ra, có thể nói là chỗ dựa chiến lực lớn nhất của nàng.

Chiến trận vừa xuất hiện, làm sao Từ Sách có thể đỡ nổi?

Lý Duy Nhất híp mắt lại, cùng Nhị Phượng, Tam Phượng, Lục Phượng từng bước bao vây Từ Sách. Càng vào lúc này thì càng phải thận trọng, đề phòng trên người Từ Sách vẫn còn thủ đoạn bảo mệnh lợi hại.

Từ hướng khác, Thẩm Tịnh Tâm cũng cầm kiếm đi tới, không đuổi theo Thắng Trì và đội quân Hắc Ám Chân Linh đã trốn vào Ám Khư.

Từ Sách chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như hôm nay, thậm chí còn sinh ra ý nghĩ từ bỏ chống cự, âm thầm hận bản thân lúc nãy vì bắt Thẩm Tịnh Tâm mà đã dùng hết đạo thuật át chủ bài, bây giờ chỉ có thể như cá nằm trên thớt đợi người ta làm thịt.

- Lạc Âm Cơ, những việc ngươi làm ở phía tây Doanh Châu chắc chắn sẽ bị Thái Âm Nam Giáo biết được, ắt hẳn phải chết không có chỗ chôn... Kẻ nào ám toán...

Từ Sách bị Diêu Hồn Linh và Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân đánh trọng thương, phía sau đầu lại bị trọng giản đánh trúng, Phong Phủ và hộp sọ xuất hiện vết nứt. Hắn gắng gượng quay đầu liếc nhìn.

Hình ảnh cuối cùng trước khi hắn nhắm mắt là một con nga điệp khổng lồ, móng quắp cặp song giản, kiêu ngạo trừng mắt nhìn hắn.

Kèm theo tiếng bịch, Từ Sách ngã xuống đất.

Tam Phượng nhìn về phía Thẩm Tịnh Tâm đang đi tới, hai móng nâng giản lên, phô diễn sự cường đại của mình:

- Vẫn là ta mạnh hơn, một giản đã hạ gục hắn rồi.

Trong bầy, Đại Phượng là con có quan hệ tốt nhất với Tam Phượng.

Lúc trước, sau khi Ngũ Phượng theo Thanh Tử Khâm, Đại Phượng đã tìm nó nói chuyện riêng, giảng cho nó một tràng đạo lý về lợi và hại, bảo rằng cần phải tìm chỗ dựa, muốn trưởng thành thì phải có tài nguyên các thứ.

Tam Phượng đã nghe lọt tai những lời này!

Phía bên kia, Nhị Phượng, Ngũ Phượng, Lục Phượng đều bay nhanh tới nhặt xác ba vị Diêm La Vương, và một mảng lớn Hắc Ám Chân Linh bị Thẩm Tịnh Tâm chém chết.

Thanh Tử Khâm thu đội quân Thi Linh vào Bàn Trung Giới. Nàng bay xuống, liếc nhìn Thẩm Tịnh Tâm một cái. Đối với vị truyền nhân Tổ Miếu uy chấn thiên hạ này, đương nhiên nàng vừa tò mò vừa e dè.

Thực lực mà đối phương vừa thể hiện không giống tu vi của nhị trọng sơn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters