Tiên Nê năm màu (1)

Thẩm Tịnh Tâm khẽ gật đầu với Thanh Tử Khâm đang nhìn chăm chú vào mình:

- Hôm nay chúng ta có thể thắng trọn vẹn, tất cả là nhờ Bát Phật Gia bày mưu tính kế. Tuy nhiên, chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây, từ hôm nay trở đi sẽ không còn ai dám coi thường ngươi nữa, trên con đường vượt qua U Cảnh sắp tới, chúng ta sẽ phải đối mặt với thử thách thực sự... chiến trận Thi Linh của Lạc cô nương quả nhiên danh bất hư truyền.

Thanh Tử Khâm đáp:

- Hôm nay coi như đã được mở rộng tầm mắt với kiếm pháp của Tịnh Tâm Tiên Tử, e rằng ở phía nam Doanh Châu chỉ có kiếm của Đường Vãn Châu mới có thể phân cao thấp với ngươi. Kiếm Thánh đời tiếp theo có lẽ sẽ sinh ra từ giữa hai người. Không biết khi nào mới được thấy sự lợi hại của Ngũ Nguyên Quy Chân Thánh Thể và Địa Đỉnh Thiên Lô Vũ Trụ Đồ?

Thẩm Tịnh Tâm trả lời:

- Sẽ có cơ hội đó.

Tam Phượng đi tới trước mặt Thẩm Tịnh Tâm:

- Thẩm cô nương, ngươi thấy ta thế nào?

Thẩm Tịnh Tâm lộ vẻ khó hiểu.

Lý Duy Nhất vận chuyển Đạo Tổ Thái Cực Ngư giấu dưới lớp áo, không gian co rút mãnh liệt, Tam Phượng biến mất, nó đã bị ném vào Không Gian Huyết Nê.

Hắn bật cười một tiếng:

- Nó nói năng luôn khùng điên, để tiên tử chê cười rồi! Lời của tiên tử rất có lý, hai vị Thi Vương và Thắng Trì trốn thoát, sau khi bẩm báo tin tức lên trên, nhất định sẽ gây ra chấn động lớn ở Vong Giả U Cảnh và Ám Khư, chúng ta phải mau chóng rời đi.

- Xoạt!

Địa Linh Tử cõng cái xác không đầu của Tương Hư Trầm chui ra khỏi mặt đất. Không ngờ có thể dùng Độn Địa Thuật từ khoảng cách ba ngàn dặm một mình quay về, khiến Lý Duy Nhất phải nhìn bằng con mắt khác.

Đạt đến Bỉ Ngạn cảnh, mọi người quả thực đều đã khác biệt, có thể một mình đảm đương một phía.

- Lý lão đại, là một nữ nhân.

- Thất Phượng ta ra tay, nàng sợ ta như sợ thần minh, trực tiếp bỏ chạy luôn rồi.

Tiếng vó vang rền, Tứ Phượng và Thất Phượng cưỡi Long Thủ Thác Đà chạy nhanh đến trước mặt Lý Duy Nhất.

Thất Phượng lộn người nhảy xuống khỏi lưng lạc đà, thu Long Thủ Thác Đà vào lại chiếc chuông, hai vuốt dâng lên:

- Nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng đã hoàn thành tốt đẹp.

Lý Duy Nhất cất lại Ác Đà Linh, liếc nhìn nó một cái. Cứ có cảm giác từ khi Thanh Tử Khâm chọn Ngũ Phượng, Thất Phượng như bị kích thích, trở nên rất kỳ quái.

Ba con Phượng Sí Nga Hoàng bay về, thu cánh đáp xuống đất, không ngừng truyền âm vào tai Lý Duy Nhất.

- Kiếm thuật của vị tiên tử kia quá đáng sợ! Ba vị Diêm La Vương thế mà không một ai giữ được toàn thây, kiếm khí lướt qua, ngay cả một số xương cốt cũng bị nghiền thành bột mịn.

- Lý lão đại, Tịnh Tâm Tiên Tử trong miệng ngươi cũng là một kẻ hám tài, Phật tâm không thanh tịnh, Bỉ Ngạn Thiên Đan và Túi Càn Khôn đều bị nàng thu mất rồi.

- Thật đáng ghét, chúng ta chỉ thu được một ít tàn thi xương vụn. Đa số còn lại đã bị Hắc Ám Chân Linh rút lui lúc trước ăn thịt và mang đi.

...

Bởi vì thu hoạch không như mong đợi, chúng tỏ vẻ vô cùng bất mãn với Thẩm Tịnh Tâm, vị tiên tử của Phật Môn này.

Lý Duy Nhất toát mồ hôi hột, thầm cảm thấy may mắn vì chúng biết truyền âm khi nói những lời này.

Thẩm Tịnh Tâm tự mình chém giết cường địch, lấy chiến lợi phẩm đi là hợp tình hợp lý, các ngươi còn dám phàn nàn?

...

Hai ngày sau.

Lý Duy Nhất, Thẩm Tịnh Tâm, Thanh Tử Khâm chạy với tốc độ nhanh nhất đến được vùng rìa của Vô Thanh Quỷ Vực trong truyền thuyết.

Bọn họ dừng lại chỉnh đốn ở một ngọn núi lửa đang hoạt động cách ba mươi dặm.

Hắc ám vĩnh hằng, cô liêu lạnh lẽo.

Chỉ có phía ngọn núi lửa đang hoạt động phát ra ánh sáng mờ nhạt màu đỏ, lại có không khí ấm áp và mùi lưu huỳnh ập vào mặt. Nhìn từ xa, dung nham chậm rãi chảy từ trên sườn núi, hắt ánh đỏ sẫm lên chân trời.

Kèm theo tiếng bịch trầm đục, Từ Sách rớt xuống từ trong Linh Giới màn đen của huyết phiên, lăn hai vòng. Hắn bị xích sắt trói chặt, trên đầu dán một tấm Định Thân Phù màu vàng tươi, cửu tuyền và khí hải đều bị phong ấn gắt gao.

Tất nhiên, không thể thiếu thủ đoạn mang tính thương hiệu của Lý Thương Thiên: tứ chi đều bị bẻ gãy.

Như vậy mới an toàn nhất!

Gỡ bỏ Định Thân Phù trên đầu hắn xuống.

Từ Sách mở mắt ra, không ngờ hắn đã tỉnh lại từ lâu, không hề có vẻ tức giận hay phản kháng, ngược lại vô cùng bình tĩnh, hắn đã suy nghĩ rõ ràng sách lược đối phó.

Hắn nằm ngửa mặt lên trời, sau gáy và tứ chi đều đau nhức vì xương gãy, tròng mắt khó khăn chuyển động. Hắn nhìn bóng lưng đẹp như tranh vẽ của Thẩm Tịnh Tâm đang một mình đi trước thăm dò Vô Thanh Quỷ Vực ở đằng xa, rồi lại nhìn Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm ở ngay trước mặt như Hắc Bạch Vô Thường.

Từ Sách lên tiếng trước:

- Lạc Âm Cơ, những chuyện ở phía tây Doanh Châu truyền về Thái Âm Nam Giáo, ngươi tính đối phó thế nào?

- Ngươi cấu kết với hai vị truyền nhân Tổ Miếu mai phục, khiến một lượng lớn Siêu Nhiên của chúng ta ngã xuống. Chân Linh Giáo, Thái Âm Tây Giáo, Cương tộc nhất định sẽ đòi Thái Âm Nam Giáo một lời giải thích. Đến lúc đó, chỗ dựa sau lưng ngươi cũng sẽ bị ngươi liên lụy.

Thấy ánh mắt Thanh Tử Khâm chợt lóe lên tia lạnh lẽo, trong lòng Từ Sách căng thẳng, vội vàng nói nốt những lời tiếp theo:

- Ta hứa với ngươi, khi đến Thái Âm Nam Giáo, ta sẽ kể rõ sự thật, là có người đã tiết lộ bí mật trên người ngươi có Minh Linh Cổ Thụ và ao suối Minh Phách Thần Tủy, nên ta mới tập kích ngươi. Chúc Diệp và Thi Nhiêu ra tay với ngươi cũng cùng lý do này.

- Chỉ khi ta còn sống mới có thể chứng minh ngươi là người bị hại.

- Đối mặt với sự trách móc của Chân Linh Giáo và Cương tộc, Thái Âm Giáo chúng ta mới có thể nắm cái lý để ứng phó, không đến mức vì chuyện này mà rơi vào thế bị động.

Từ Sách tự tin đã nhìn thấu mọi chuyện.

Đối phương không trực tiếp giết hắn, chắc chắn là vì hắn vẫn còn giá trị.

Thanh Tử Khâm mặc Vô Thường Y màu trắng, eo thon chân dài, cần cổ trắng ngần, lạnh lùng nhìn xuống:

- Ngươi đã đánh giá quá cao giá trị của chính mình! Giết ngươi rồi, vẫn còn Sở Huyên Linh biết rõ nguyên do.

Mặt Từ Sách cứng đờ, nội tâm vốn đang chắc chắn chợt trở nên luống cuống.

Vậy mà nàng đã biết kẻ nào bán đứng mình?

Lý Duy Nhất ngồi xổm xuống, kiểm tra tình trạng phong ấn trong cơ thể Từ Sách.

Tiếp đó, một tia linh quang năm màu tràn ra từ mi tâm hắn, bàn tay sờ lên đỉnh đầu Từ Sách, bộ dáng như muốn sưu hồn tìm ký ức.

Từ Sách nói rất nhanh, dù sao cũng là Siêu Nhiên, lý trí trong tuyệt cảnh vẫn chưa hề sụp đổ:

- Bát Phật Gia khoan đã, có thể cho phép tại hạ nói thêm một câu không?

Lý Duy Nhất rụt tay lại:

- Người như ta vốn mềm lòng, nói đi!

Từ Sách cố gắng giữ bình tĩnh, khát vọng sống sót vô cùng mạnh mẽ:

- Thứ nhất, muốn thông qua sưu hồn để tìm đáp án thì rất may rủi, rất khó để nhìn thấu toàn bộ sự việc.

- Thứ hai, ta là cảnh giới nhị trọng sơn đỉnh phong, tinh thần ý niệm cường đại, chỉ có cường giả Thánh Linh Vương Niệm Sư tứ trọng trở lên mới có khả năng sưu hồn thành công.

- Thứ ba, trong ý thức hải của ta có Tử Vong Linh Hỏa, một khi ngoại lực cưỡng ép xâm nhập, linh hỏa sẽ cắn trả, ta chắc chắn phải chết, ngươi cũng sẽ chẳng thu được gì cả.

- Bát Phật Gia muốn biết gì, cứ hỏi thẳng là được. Từ mỗ đã rơi vào hoàn cảnh này, phản kháng chẳng có ý nghĩa gì, đương nhiên biết gì nói nấy, không giấu giếm nửa lời.

Lý Duy Nhất đương nhiên sẽ không hoàn toàn tin lời dối trá của Từ Sách, chăm chú nhìn vào mắt hắn với vẻ vô cùng hứng thú, cười nói:

- Được, ta hỏi gì ngươi phải lập tức trả lời. Trả lời tốt thì có cơ hội sống sót. Nhưng chỉ cần để ta thấy ngươi có chút dấu hiệu suy nghĩ nào...

- Ngươi sẽ không còn cơ hội mở miệng nữa.

Không cho hắn thời gian chuẩn bị tâm lý, Lý Duy Nhất lập tức hỏi câu đầu tiên:

- Trên đường đến Thiên Mục Quan, có gặp đệ tử của Hạ Đao Tông không?

Từ Sách lắc đầu:

- Không có! Hạ Đao Tông nhỏ bé, ngoại trừ Thiên Hạ Đao Thánh, những đệ tử khác sao có thể lọt vào mắt bản vương?

- Có gặp đệ tử của Trường Sinh Quan không?

- Không gặp, nhưng nghe nói có ba vị cao thủ tam trọng sơn của Trường Sinh Quan liên thủ đánh một trận với Diêm La Vương Nhạc Kiếp xếp hạng nhất, không rõ thắng thua.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters