Tiên Nê năm màu (2)

Vì muốn sống sót, Từ Sách buộc phải vượt qua thử thách trước mắt này. Đây là cái giá phải trả khi thua và bị bắt sống.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Có biết Lăng Phá Thiên của Trường Sinh Quan không?

- Chưa nghe qua bao giờ!

Bắt gặp ánh mắt đột nhiên sắc bén của Lý Duy Nhất, Từ Sách vội vàng cười khổ giải thích:

- Trung Thổ và phía tây Doanh Châu cách nhau quá xa, ta thực sự không biết Trường Sinh Quan có những cao thủ Siêu Nhiên nào.

Xem ra Lăng Phá Thiên thực sự chưa từng chạm mặt với bọn họ.

Có lẽ nào, hắn đang đi tìm ba vị cao thủ tam trọng sơn của Trường Sinh Quan không?

Lý Duy Nhất hỏi tiếp:

- Tổng đàn của Thái Âm Tây Giáo giấu ở đâu?

Từ Sách đã biết sẽ có câu hỏi này:

- Sâu trong Vong Giả U Cảnh! Thái Âm Tây Giáo đã một lần nữa mở ra một Sinh Cảnh cỡ vừa, vị trí cụ thể thì ta không rõ... Đây là lời nói thật, Vong Giả U Cảnh quá rộng lớn, ra vào Sinh Cảnh đa phần đều đi qua Không Gian Truyền Tống Trận.

Lý Duy Nhất im lặng.

Tình hình ở Thái Âm Tây Giáo không biết thật giả thế nào, nhưng Thái Âm Giới nơi Thái Âm Nam Giáo tọa lạc quả thật nằm độc lập sâu trong Vong Giả U Cảnh, cho dù các quốc gia, các giáo phái của Nhân tộc có biết vị trí thì cũng chẳng dám đến đánh.

Lý Duy Nhất khá tò mò một điều, bèn hỏi:

- Các ngươi làm thế nào để lần theo dấu vết của Tịnh Tâm Tiên Tử?

Từ Sách không dám chần chừ:

- Là cao thủ bí ẩn của Cương tộc dẫn đường cho chúng ta, nàng có bí pháp truy tìm dấu vết. Là bí pháp gì thì không rõ!

Một giọng nói vang lên:

- Vị cao thủ bí ẩn của Cương tộc kia chắc hẳn nắm giữ một con trùng vương hấp thu máu của ta chảy ra sau khi bị thương, nên mới có thể luôn bám sát ta. Chỉ cần cách xa một khoảng nhất định, trùng vương kia đương nhiên sẽ không cảm ứng được.

Thẩm Tịnh Tâm đi dạo trở về, mái tóc đen nhánh buông xõa trên y phục trắng, tiên nhan tựa như ngọc tạc băng điêu, khiến Từ Sách nằm dưới đất cũng nhìn đến mức tạm thời quên đi tình cảnh hung hiểm của mình.

Lý Duy Nhất đề nghị:

- Tiên tử có muốn tạm thời vào Linh Giới màn đen không? Để cắt đứt cảm ứng của kỳ trùng.

Thẩm Tịnh Tâm dừng bước, đôi mắt đẹp lấp lánh, trầm ngâm một lát rồi hỏi:

- Bát Phật Gia, chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?

Nghe nàng nói vậy, Thanh Tử Khâm khẽ nhíu mày, biết ngay người này đang nhắm vào ai.

- Ngươi thẩm vấn hắn tiếp đi nhé?

Lý Duy Nhất đứng dậy, giao Từ Sách cho Thanh Tử Khâm, rồi đi sóng vai với Thẩm Tịnh Tâm về phía Vô Thanh Quỷ Vực.

Luồng khí nóng từ núi lửa cuồn cuộn dâng lên phía sau.

Bóng tối phía trước lại sâu như vực thẳm.

Thẩm Tịnh Tâm có đôi mắt trong trẻo sâu thẳm, rõ ràng là hào quang trên người đã thu lại, nhưng luôn mang đến cho người ta một ảo giác nàng luôn được bao phủ bởi ánh sáng trắng nhạt.

Nàng lên tiếng:

- Tịnh Tâm tin tưởng Tam Giới Thần Tăng và Vạn Vật Tổ Miếu, nên gửi trọn niềm tin cho Bát Phật Gia, có thể giao phó tính mạng đi vào trong Linh Giới màn đen. Nhưng Lạc Âm Cơ thì... Bát Phật Gia có thể hiểu được sự lo ngại của Tịnh Tâm không?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tiên tử lo lắng mình vào Linh Giới màn đen sẽ bị Lạc Âm Cơ ám toán sao?

Thẩm Tịnh Tâm dừng bước, khẽ ngẩng đầu cười nói:

- Trí tuệ và nhãn quang của Bát Phật Gia đương nhiên không kém. Nhưng ngươi đã rời đi tám mươi năm, tám mươi năm nay, lòng người thực sự không thay đổi sao? Lạc Âm Cơ có thể lọt vào Thập Bi Khắc, có thể khiến uy danh vang dội khắp phía nam Doanh Châu, khiến vô số người phải khiếp sợ, khiến hàng loạt cao thủ của Thái Âm Nam Giáo phải thần phục, thủ đoạn ắt hẳn phải cực kỳ ghê gớm. Bát Phật Gia có thấy Tịnh Tâm lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, quá mức hẹp hòi không?

Lý Duy Nhất lắc đầu:

- Ta tin tưởng nàng ấy, cũng hiểu nỗi lo lắng của tiên tử. Liên quan đến tính mạng của chính mình, có cẩn thận đến mấy cũng không thừa. Đây không phải là hẹp hòi, mà là trí tuệ.

Thẩm Tịnh Tâm thu hồi ánh mắt, trong mắt lóe lên một tia thâm thúy:

- Linh Giới màn đen còn chưa thể lấy được tính mạng của ta đâu! Ta lo lắng là sức ảnh hưởng của Lạc Âm Cơ đến danh tiếng của ngươi, ảnh hưởng đến những hành động tiếp theo của toàn bộ thế hệ trẻ Phật Bộ tại phía nam Doanh Châu.

Hai người tiếp tục bước đi.

Trong mắt của một người ở đằng xa, bóng lưng hai người kia, một người cao ngất, bước đi thong dong; một người bờ vai mềm mại, mái tóc đung đưa. Bóng hình dần mờ đi, tựa như muốn bỏ mặc nàng mà đi xa mãi.

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Cao tầng của Nhân tộc phía nam Doanh Châu giao Uyển Khâu Sinh Cảnh ở phía đông Ma Quốc cho chúng ta, rõ ràng là muốn mượn tay Phật Bộ giúp họ bình định cục diện hỗn loạn của Ma Quốc.

- Chuyến đi này, chúng ta không chỉ phải xoa dịu chiến loạn, mà còn phải dọn sạch Chân Linh Giáo đã bắt đầu bén rễ nẩy mầm, du thuyết và đoàn kết các Sinh Cảnh, dám làm người tiên phong, làm những việc mà họ không dám làm, dùng hành động để tạo sức ảnh hưởng đến các võ tu của các thế lực lớn.

- Nếu kẻ địch gán ghép truyền nhân Tổ Miếu và Lạc Âm Cơ lại với nhau, dựa vào ác danh của Thái Âm Giáo tại Bách Cảnh Sinh Vực, chẳng phải chúng ta vừa đến nơi đã rơi vào thế bị động sao?

Lý Duy Nhất suy ngẫm sâu xa về những lời nàng nói:

- Nếu ta nói, ta có cách giải quyết thì sao?

Thẩm Tịnh Tâm liếc nhìn hắn, lặng lẽ chờ đợi lời nói tiếp theo.

- Nếu Lạc Âm Cơ tách khỏi Thái Âm Giáo, chuyển sang gia nhập Phật Bộ, hoặc vốn dĩ nàng ấy chính là nội gián do Tiêu Linh Quân phái vào Thái Âm Giáo, liệu điều này có mang lại ảnh hưởng tích cực hơn không?

Lý Duy Nhất không có nắm chắc mười phần, dù sao Thanh Từ bây giờ cũng là Trữ Thiên Tử.

Muốn cướp người từ trong tay hắn không phải là chuyện dễ dàng.

Không khí nhanh chóng trở nên loãng.

Âm thanh trong thiên địa đột nhiên biến mất hoàn toàn, khiến cho tiếng bước chân vốn nhẹ nhàng của hai người trở nên vô cùng rõ ràng. Thậm chí có thể nghe được cả tiếng vạt áo lướt qua, tiếng tóc lay động.

Vô Thanh Quỷ Vực cực kỳ nổi tiếng ở toàn bộ Doanh Châu, là một trong những cấm khu kinh khủng nhất nằm sâu trong Vong Giả U Cảnh. Vùng đất này cực kỳ rộng lớn, tương truyền không ai có thể băng qua.

Những Thi Vương Quỷ Vương trong Vong Giả U Cảnh kia cũng không dám tùy tiện xông vào.

Thẩm Tịnh Tâm nhìn đăm đăm vào những cỗ quan tài trôi nổi trên vùng bình nguyên cách đó mấy dặm. Có cái cách mặt đất vài thước, có cái treo lơ lửng trên không, thoạt nhìn chỉ như một chấm đen.

Nàng lên tiếng:

- Trong lòng Bát Phật Gia đã có tính toán thì Tịnh Tâm sẽ không nói nhiều nữa. Bát Phật Gia đã từng rời khỏi Doanh Châu, tiếp xúc với tồn tại như chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng, vậy chắc cũng biết Doanh Châu đã từng là một Tiên Giới phải không? Bí mật này, cả Mạn Đồ La Điện Cung và Thẩm Khâu đều có sách cổ ghi chép. Đó là những dấu vết tìm được trong các cuốn điển tịch được khai quật từ mộ Cổ Tiên Tử, mộ Cổ Tiên Cự Thú.

Lý Duy Nhất nói:

- Xem ra ở cao tầng của các thế lực hàng đầu Doanh Châu, đây không phải là bí mật gì cả.

Thẩm Tịnh Tâm lại nói:

- Tương truyền vào thời đại đó, vùng đất cằn cỗi nhất của Doanh Châu cũng là Linh Thổ ba màu. Tiên Nhưỡng bốn màu không hiếm gặp, phân bố rộng rãi ở các núi sông lớn.

- Hơn nữa, các tông môn hàng đầu của Tiên Giới Doanh Châu đã dùng tiên đạo long mạch để uẩn dưỡng ra Tiên Nê năm màu thượng phẩm.

- Trong dược điền Tiên Nê năm màu, tốc độ sinh trưởng của thực linh còn tăng lên gấp bội, có thể dễ dàng vượt qua Tiểu Hội Kiếp, tiến hóa thành đế dược hay Đế linh hơn.

- Sau khi các vị Tiên Hiền thời đại Tông Thánh sáng lập ra pháp môn luyện thể kim cốt, tu giả Nhân tộc trước Trường Sinh cảnh có thể hấp thu Tiên Nhưỡng để cường hóa khí quan máu thịt, tu luyện Trường Sinh Thể. Nếu thay thế bằng Tiên Nê năm màu thì có thể luyện nhục thân đến cảnh giới hoàn mỹ hơn.

- Ta tu luyện Ngũ Nguyên Quy Chân Thánh Thể, chính là được sự giúp đỡ của Tiên Nê năm màu.

Lý Duy Nhất không tin nàng chỉ đơn thuần là đang khoe khoang:

- Tại sao tiên tử đột nhiên nhắc tới chuyện này?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters