Trong vạn năm gần đây, chỉ có hai người của Mạn Đồ La Điện Cung tu luyện thành Tứ Nguyên Mạn Đồ La Thân.
Thẩm Tịnh Tâm là người duy nhất Ngũ Nguyên Quy Chân, lấy thân thể tiểu ngũ hành kết nối với thiên địa đại ngũ hành, lúc nào cũng hấp thu năm loại lực lượng địa, thủy, hỏa, phong, không để tu dưỡng thân thể.
Thẩm Tịnh Tâm nói:
- Tiên Nê năm màu của Mạn Đồ La Điện Cung được đào từ Táng Thần Uyên ở sâu trong Vô Thanh Quỷ Vực, mấy vạn năm qua đã tiêu hao sạch.
Ánh mắt Lý Duy Nhất sáng lên:
- Đây đúng là tin siêu tốt! Đây mới là mục đích thực sự mà tiên tử vượt qua Vong Giả U Cảnh phải không?
Đối với hắn, người cần bồi dưỡng lượng lớn đế dược và nuôi dưỡng kỳ trùng, Tiên Nê năm màu chắc chắn là nhu cầu cấp thiết.
Lùi một bước mà nói, nơi có Tiên Nê năm màu chắc chắn sẽ có nhiều Tiên Nhưỡng.
Hắn hiện tại cũng đang rất thiếu Tiên Nhưỡng.
- Chưa hẳn đã là tin tốt.
Vẻ mặt Thẩm Tịnh Tâm vô cùng thận trọng:
- Vô Thanh Quỷ Vực vô cùng nguy hiểm lại rộng lớn vô biên, cho dù có bản đồ tìm được từ Mạn Đồ La Điện Cung cũng chưa chắc tìm thấy Táng Thần Uyên. Mấy vạn năm trôi qua, địa thế địa hình đã sớm thay đổi lớn, hơn nữa không ai biết tình hình Táng Thần Uyên hiện tại ra sao.
Nàng nói tiếp:
- Ta có lý do không thể không đến! Dù vậy, trong lòng cũng đã chuẩn bị tâm lý thăm dò ở khu vực ngoài rìa, một khi quá nguy hiểm sẽ từ bỏ.
Nàng xòe năm ngón tay, cách không nhặt một hòn đá trên mặt đất, ném về phía một chiếc quan tài lơ lửng ở đằng xa.
Hòn đá rơi xuống đất, cách chiếc quan tài lơ lửng mấy chục mét.
Kèm theo âm thanh lộc cộc lăn vòng của nó vang lên, một sóng âm yếu ớt như vậy mà lại đẩy chiếc quan tài lơ lửng dời đi xa ba mét.
Chiếc quan tài lơ lửng kêu kẽo kẹt, giống như có thứ gì đó sắp chạy ra từ trong quan tài.
Tiếng kẽo kẹt liên tục không ngừng lại ảnh hưởng đến những quan tài khác ở xung quanh. Lập tức, toàn bộ quan tài trong tầm mắt đều khẽ lắc lư, nắp quan tài rung động.
Lý Duy Nhất và Thẩm Tịnh Tâm không nhúc nhích, nín thở ngưng thần.
Mãi đến khi tất cả quan tài bình tĩnh lại, Thẩm Tịnh Tâm mới hỏi:
- Bây giờ Bát Phật Gia đã biết, xâm nhập Vô Thanh Quỷ Vực hung hiểm đến cỡ nào rồi chứ?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lý do không thể không đến mà tiên tử nói có liên quan đến tu luyện à?
Thẩm Tịnh Tâm khẽ gật đầu:
- Ta từ Phong Kinh, Thủy Kinh, Hỏa Kinh của Đại Mạn Đồ La lĩnh ngộ ra Tịnh Tâm Tam Kiếm. Nhưng Địa Kinh và Không Kinh thì vẫn chưa tìm được cửa vào.
Nàng nói tiếp:
- Địa Kinh của ta muốn đăng đường nhập thất, tu luyện ra kiếm thứ tư... Không phải nói nhất định phải có Tiên Nê năm màu, mà là nếu có Tiên Nê năm màu sẽ có thể thành công nhanh hơn.
Lý Duy Nhất nói:
- Theo ta được biết, A Di Đà Phật từng đánh giá, nếu ngươi lĩnh ngộ thông suốt Địa Kinh và Không Kinh, tu luyện ra kiếm thứ tư và kiếm thứ năm, có thể trực tiếp phá vỡ gông cùm Khôn Nguyên cảnh. Ta lần đầu tiên cảm nhận được áp lực tu hành của võ tu cùng thế hệ trên người tiên tử.
Thẩm Tịnh Tâm hỏi:
- Bát Phật Gia có biết vì sao ta lại gấp gáp như vậy không?
Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu.
Thẩm Tịnh Tâm thở dài buồn bã:
- Bởi vì, chúng ta phải chạy đua với thời gian. Bát Phật Gia hiểu biết bao nhiêu về Hắc Ám Chân Linh?
Lý Duy Nhất đáp:
- Không nhiều lắm.
Nàng nói:
- Chân Linh Giáo là một nhánh tiên phong của Hắc Ám Chân Linh giáng lâm Doanh Châu trước thời hạn, mỗi danh sách Thánh Mục Vương, Đao Phủ Vương, Diêm La Vương luôn duy trì ở mười người. Nhưng thực tế, cao thủ Mạn Đồ La Điện Cung xâm nhập Ám Khư thăm dò được tin tức, số lượng cao thủ cấp bậc này vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta, ít nhất... gấp mấy trăm lần. Hơn nữa, vẫn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Nàng nói tiếp:
- Ở Doanh Châu, Thắng Trì tự xưng là đệ nhất Thánh Mục Vương và đệ nhất Đao Phủ Vương. Ở trong nội bộ bọn họ, hắn chỉ được gọi là đệ nhất bên ngoài.
Lý Duy Nhất âm thầm nín thở, ánh mắt nghiêm túc:
- Nếu Chân Linh Giáo lớn mạnh đến mức độ này, vì sao không trực tiếp khơi mào chiến tranh toàn diện? Dưới pháp tắc Tiên Giải, bọn họ đáng lẽ không phải sợ hãi điều gì mới đúng.
Thẩm Tịnh Tâm giải thích:
- Bởi vì pháp tắc Tiên Giải áp chế bọn họ càng lớn hơn. Nghe nói, bọn họ có một cường giả cấp Chí Tôn cưỡng ép giáng lâm đến Doanh Châu, nhưng đã phải trả cái giá cực lớn, đến nay vẫn còn ở trạng thái suy yếu, ẩn náu trong bóng tối.
Thẩm Tịnh Tâm lại nói:
- Trăm năm gần đây, có lẽ vì nguyên nhân tiên đạo long mạch bắt đầu thức tỉnh, pháp tắc Tiên Giải và pháp tắc Tiên Đoạn đang từng bước buông lỏng. Chính vì vậy, tốc độ tu luyện của mọi người đều vượt xa lúc trước.
Nàng nói tiếp:
- Đổi lại là trước khi tiên đạo long mạch thức tỉnh, ta muốn tu luyện đến nhị trọng sơn đỉnh phong thì ít nhất phải đợi đến trăm năm sau.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta hiểu rồi! Theo pháp tắc Tiên Đoạn từng bước buông lỏng, chúng ta tu luyện và phá cảnh ta sẽ trở nên dễ dàng một chút. Nhưng cường giả đứng đầu trong đám kẻ địch cũng sẽ vì pháp tắc Tiên Giải buông lỏng mà càng dễ dàng giáng lâm Doanh Châu hơn. Chúng ta phải chạy đua với tốc độ thức tỉnh của tiên đạo long mạch, tranh thủ tu luyện đến cảnh giới đủ cao trước đêm trước đại chiến.
Hắn hỏi:
- Tiên tử thấy bộ y phục này trên người ta thế nào?
Thẩm Tịnh Tâm biết hắn muốn diễn đạt điều gì, cười đáp:
- Chính là bộ y phục này trên người ngươi có thể thu gom luồng khí, âm thanh, gợn sóng pháp khí, mới khiến ta nhìn thấy khả năng xâm nhập Vô Thanh Quỷ Vực. Nhưng y phục chỉ có hai bộ, mà có đến ba người, Bát Phật Gia định giải đề khó này như thế nào?
Biện pháp tốt nhất, chắc chắn là để Thanh Tử Khâm cởi Vô Thường Y màu trắng trên người xuống, tạm thời cho Thẩm Tịnh Tâm mặc. Còn nàng thì đi vào Không Gian Huyết Nê hoặc Bàn Trung Giới trước.
Nhưng thực tế, điều này khó thực hiện nhất.
Lý Duy Nhất nói:
- Tiên tử có thể thử ở chung với Lạc Âm Cơ xem, thực ra tính cách của nàng rất lương thiện. Vì không muốn làm tổn thương người khác, nàng từng lựa chọn hy sinh bản thân.
Trong lòng Lý Duy Nhất đang ấp ủ một mưu đồ lớn, muốn mượn cơ hội này tranh thủ sự ủng hộ của Thẩm Tịnh Tâm cho Thanh Tử Khâm.
Nếu nhiệm vụ thứ nhất của Phật Bộ thế hệ trẻ đi về phía nam là bình định nội loạn Ma Quốc.
Vậy thì, vì sao không nâng đỡ một người phe mình lên ngôi?
Dòng dõi của Ma Quân làm trái lẽ thường.
Nhưng hậu nhân của Ma Hoàng còn có một mạch khác.
Trên đường trở về.
Lý Duy Nhất kể cho Thẩm Tịnh Tâm nghe thân thế đáng thương của Thanh Tử Khâm cùng với nguyên do trong đó, từ chuyện Tiên Hà Tông bị đồ diệt, đến việc chính mình ôm nàng thoi thóp từ Thiên Hỏa Thế Giới ra.
Nhưng sau khi trở về, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Lý Duy Nhất lập tức sững sờ.
Chỉ thấy sắc mặt Từ Sách trắng bệch, đã không còn hơi thở.
Trên mặt hắn dán một tờ phù lục, đã bị Thanh Tử Khâm luyện thành Chiến Thi.
Thôi xong, một đống lời tốt đẹp mà hắn nói với Thẩm Tịnh Tâm hoàn toàn uổng phí.
Quá nhanh!
Họ rời đi cũng chỉ mới cỡ thời gian uống cạn một tuần trà.
Nhân vật quan trọng như vậy, còn sống có giá trị hơn nhiều so với đã chết.
Lý Duy Nhất không hiểu, hỏi:
- Ngươi giết hắn làm gì?
Thanh Tử Khâm đáp:
- Để hắn sống tiếp, tương lai chắc chắn sẽ nói bậy, mang đến cho ta rắc rối cực lớn. Nói cho cùng, ta vốn không nên thân thiết với Thẩm Tịnh Tâm. Thân với ngươi thì ta còn có thể giải thích với bên trên.
Rõ ràng đều mặc y phục trắng, nhưng Thanh Tử Khâm rõ ràng chính là Bạch Vô Thường, còn Thẩm Tịnh Tâm lại là Bồ Tát thần tú đoan chính.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi còn muốn về Thái Âm Giáo?
Thanh Tử Khâm nghiêng người, đường cong trước ngực tròn trịa, nhưng ánh mắt lạnh băng vô tình, cắn chặt răng:
- Ta còn có thể đi đâu? Đã vào Thái Âm Giáo, dính phải ô danh thì sẽ không bao giờ rửa sạch được nữa, không được thiên hạ dung chứa, ai cũng sẽ coi ta là dị loại.
Nàng ném ra một chiếc Túi Càn Khôn:
- Túi Càn Khôn thiên phẩm mà ngươi luôn muốn đây, bên trong chứa hai tên Siêu Nhiên của Thái Âm Tây Giáo bị Tịnh Tâm Tiên Tử chém giết. Luận về tính sát phạt, vị tiên tử không vương khói lửa nhân gian này cũng không thua gì yêu nữ Thái Âm Giáo như ta đâu.
Thẩm Tịnh Tâm lên tiếng:
- Ta tránh đi trước.
Thẩm Tịnh Tâm trí tuệ cỡ nào, hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, bèn bước nhanh đi xa.
Lý Duy Nhất nhận lấy Túi Càn Khôn thiên phẩm, rất rõ ràng, thứ này được tìm thấy trên người Từ Sách.
Hắn nói:
- Giết thì giết rồi, nhưng ngươi phải bảo quản xác cho tốt, tương lai có lẽ có tác dụng lớn. Trước mắt có một cơ duyên lớn, cần ngươi và Tịnh Tâm Tiên Tử dốc sức phối hợp để hoàn thành.
Thanh Tử Khâm hỏi:
- Chúng ta ư?
Thanh Tử Khâm cảm thấy hắn đang nói đùa.
Lý Duy Nhất khẳng định:
- Đúng, chính là các ngươi! Ta phải bế quan tu luyện, nhanh chóng nâng cao tu vi.
...
Cuối cùng, dưới sự thuyết phục của Lý Duy Nhất, Thanh Tử Khâm mặc Vô Thường Y màu trắng và Thẩm Tịnh Tâm mặc Vô Thường Y màu đen, cùng nhau đi vào Vô Thanh Quỷ Vực.
Còn hắn, sau khi giả vờ tiến vào Bàn Trung Giới, liền kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư đi vào Không Gian Huyết Nê.
Lý Duy Nhất thở dài một tiếng:
- Lấy tâm cảnh và trí tuệ của Thẩm Tịnh Tâm, hai nàng ấy chắc sẽ không xảy ra chuyện gì sai sót đâu nhỉ?
Thanh Tử Khâm thoạt nhìn mềm mại yếu ớt, ở trước mặt hắn dường như luôn mang dáng vẻ tủi thân thê lương, nhưng khi đối mặt với Từ Sách, với Thẩm Tịnh Tâm, lại lập tức biến thành Lạc Âm Cơ khiến người ta sợ hãi.
Trận chiến hai ngày trước, tuy lấy được toàn thắng, nhưng cũng khiến Lý Duy Nhất nhìn ra chênh lệch giữa mình và Thẩm Tịnh Tâm.
Giết Tương Hư Trầm, tổn thất ba tấm Tam Điệp Thần Kiếm Phù, còn có Địa Linh Tử và ba con Phượng Sí Nga Hoàng đánh chặn, mới cuối cùng thành công.
Mà Thẩm Tịnh Tâm lại một mình chém giết ba vị Diêm La Vương có chiến lực không thua kém Tương Hư Trầm, dứt khoát nhanh gọn, căn bản không cho đối phương cơ hội chạy trốn. Hơn nữa, tựa hồ nàng vẫn chưa tung hết toàn lực.
Hiện tại, nàng đã theo đuổi cảnh giới cao hơn.
Hắn thầm nghĩ:
- Ta hiện tại có thể nhanh chóng nâng cao tu vi, còn nàng muốn phá cảnh lên tam trọng sơn thì không dễ dàng như vậy.
Ngũ Hành Thiên Đan của Tứ Cực Viên Vương và Ám Châu của bốn con Siêu Nhiên Hắc Ám Chân Linh, đã bị Thanh Tử Khâm luyện chế thành Pháp Tắc Đan.
Bốn con Siêu Nhiên Hắc Ám Chân Linh chỉ là nhất trọng sơn.
Một viên Ám Châu ẩn chứa mấy chục vạn pháp tắc bên trong, luyện chế một lò đan có thể thành hơn một trăm viên Pháp Tắc Đan.
Tứ Cực Viên Vương là tồn tại cấp Thánh, số lượng pháp tắc trong Ngũ Hành Thiên Đan gấp mười lần Ám Châu, nhưng chỉ luyện chế ra hai trăm mười bảy viên Pháp Tắc Đan, chỉ là phẩm chất tốt hơn một chút, đại bộ phận đều bị lãng phí.
Đây cũng là nguyên nhân Thanh Tử Khâm không dám luyện chế năm viên Ngũ Hành Thiên Đan của Ma Quân.
Lấy tạo nghệ đan đạo của nàng thì chưa thể luyện chế cực phẩm Linh Đan Vạn Tắc Đan, dùng tài liệu Thiên Đan phẩm chất cao như vậy để luyện chế Pháp Tắc Đan thì quá lãng phí.
Lý Duy Nhất không suy nghĩ nhiều nữa, giao hết chuyện bên ngoài cho các nàng, lấy ra sáu trang Quang Minh Tinh Thần Thư bày ở sáu phương vị quanh người, nuốt xuống một viên Pháp Tắc Đan. Hắn vừa luyện hóa đan dược, vừa lĩnh ngộ chữ chủng tử quang minh.
Muốn từ mới vào nhất trọng sơn tu luyện đến đỉnh phong, không phải là chuyện có thể làm được trong thời gian ngắn.
Trong kén, thời gian qua mau.
Tám năm trôi qua.
Lý Duy Nhất bước ra khỏi Bàn Trung Giới, nhìn quanh bốn phía, đã sớm không còn ở Vô Thanh Quỷ Vực.
Trước mắt hắn, bầu trời trong vắt như được gột rửa, xanh thẳm đến mức khiến lòng người rung động. Mây trắng như gấm, ánh mặt trời rọi xuống, mạ một lớp vàng vụn lên thảo nguyên bát ngát vô tận dưới chân núi.
Gió nhẹ lướt qua, sóng cỏ cuồn cuộn, hương thơm mát phả vào mặt.
Hắn thầm nghĩ:
- Đã đến Bách Cảnh Sinh Vực rồi sao?
Lý Duy Nhất nảy sinh cảm giác hoảng hốt như đã cách một đời, trong đầu có vô số ký ức tuôn trào như thủy triều.
- Trở về rồi!
Thanh Tử Khâm đứng trên tuyết đọng đỉnh núi chưa tan hết đầu mùa hè, mái tóc tung bay, thở ra một luồng sương trắng:
- Phía trước chính là Nguyệt Lượng Hà Thảo Nguyên, hướng bắc là Kiếm Đạo Hoàng Đình, hướng nam là Tông Thánh Học Hải.
Quyển 10: Bàn cờ Ma Quốc