๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Đây là lần đầu tiên Phạm Tiêu đi theo đội săn thú vây bắt dị thú, với bản lĩnh của y thì việc tóm gọn dị thú như Thiên Kỳ tất nhiên là dễ như trở bàn tay, nhưng hắn lại như Trần Thực, chỉ vận dụng tu vi Thiên Tiên cảnh, cùng những Tiên nhân bình thường này tìm mọi cách để bắt Thiên Kỳ.
Y muốn xem xem, rốt cuộc Trần Thực đang làm gì.
Đội săn thú của họ có mười lăm người, nam nữ già trẻ, đủ cả. Tu vi không cao, ngoài Bàng Vân Tích là Chân Tiên cảnh, những người khác đều là Thiên Tiên cảnh.
Phạm Tiêu vốn tưởng mọi người tụ tập lại sẽ bàn bạc cách bắt Thiên Kỳ, không ngờ chuyện mọi người thảo luận nhiều nhất lại là làm thế nào để diệt lão Tiền và đội săn thú của lão.
Lão Tiền là đội trưởng của một đội săn thú khác, cũng là một Chân Tiên, tu vi tương đương Bàng Vân Tích, cả hai đã ở Bắc Câu Lô Châu mấy ngàn năm, chuyên đi bắt dị thú bán cho Thiên Đình hoặc Tiên Đình để kiếm thù lao.
Oán hận giữa hai người đã chất chứa từ lâu, từng cướp dị thú mà đối phương vây bắt, từng giết người của đối phương, không ít lần suýt chết trong tay nhau.
“Diệt được lão Tiền sẽ bớt đi một đối thủ cạnh tranh, sau này bắt Thiên Kỳ cũng dễ hơn nhiều.”
Bàng Vân Tích nhìn quanh một vòng, nói: “Trước đây chúng ta rất khó trừ khử lão Tiền, nhưng lần này có thêm Phạm huynh đệ. Phạm huynh đệ là Thiên Tiên cảnh đỉnh phong, thực lực mạnh hơn tất cả các ngươi. Có hắn ở đây, việc diệt trừ lão Tiền sẽ chắc chắn hơn vài phần. Thế nào, làm chứ?”
Mọi người rối rít hưởng ứng: “Làm thôi.” “Làm đi!” “Hắn đã giết không ít người của chúng ta, tiễn bọn chúng đi đầu thai, kiếp sau làm người tốt!”
Phạm Tiêu nhìn những người này, có phần ngây dại.
Mọi người lập tức hành động, chuẩn bị cho việc săn bắt Thiên Kỳ.
Tuy việc bắt Thiên Kỳ chỉ là cái bẫy để dụ đội của lão Tiền, nhưng nếu bắt được Thiên Kỳ thì tất nhiên là tốt nhất.
Thiên Kỳ có tốc độ cực nhanh, đã mau lẹ lại đa nghi, vì vậy việc săn bắt vô cùng khó khăn.
Phần lớn bọn họ đều tu luyện pháp môn khinh thân của Tiểu Thiên Tiên Quyết, tốc độ phi hành kém xa Thiên Kỳ, mức độ linh động lại càng thua kém rất nhiều.
Bàng Vân Tích mua hai chiếc thuyền Lạn Kha, loại thuyền này được chế tạo phỏng theo hình dạng của Bắc Đẩu Thất Tinh, nhưng vì hình dáng giống một chiếc rìu mục nát, lại thường xuyên hỏng hóc nên được gọi là Lạn Kha tra.
Lạn Kha tra có thể mượn Bắc Đẩu tinh lực, tốc độ có thể theo kịp Thiên Kỳ.
Bàng Vân Tích làm việc cẩn thận, gần như dốc hết gia tài, mua sắm một số pháp bảo như Ngũ Hành Huyền Âm kỳ, Đại Bảo Thiên Long châu, Huyền Vũ Thất Tiệt trận đồ, đều là những pháp bảo thường dùng.
Ngoài ra, gã còn mua một hồ lô huyết dịch của Thuần Dương Chân Tiên, dùng huyết dịch để vẽ phù lục và đạo văn.
“Vì sao có thể mua được huyết dịch của Thuần Dương Chân Tiên?”
Phạm Tiêu vô cùng khó hiểu, nói: “Vẽ phù lục và đạo văn, không phải cần dùng đến long huyết à?”
“Long huyết đắt thế nào chứ?”
Mọi người đều bật cười, một cô gái tên Thôi Chân Chân cười nói: “Hơn nữa Long tộc quá mạnh, khó mà bắt được. Thuần Dương Thần Long chân chính đều được thờ phụng trong miếu, làm Long Thần ở các nơi, quản lý mưa gió. Thỉnh thoảng có những con rồng không thuần chủng chịu bán huyết dịch của mình, giá cả cũng rất cao. Máu của Thuần Dương Chân Tiên vừa rẻ vừa dễ dùng, bên trong tràn đầy Thuần Dương Tiên khí, tốt hơn long huyết không biết bao nhiêu lần!”
Phạm Tiêu ngây người, y cũng từng vẽ phù lục và đạo văn, dùng chính là huyết dịch của các loại dị thú như long phượng, thậm chí y còn có thể dùng đến thần huyết. Những thần long thần phượng kia cũng sẽ nể mặt sư phụ y mà tặng máu cho y.
“Các ngươi làm sao lấy được huyết dịch của Thuần Dương Chân Tiên?”
Y truy hỏi: “Tu vi thực lực của Thuần Dương Chân Tiên không phải tầm thường, chỉ sợ các ngươi không đủ sức bắt giết bọn họ. Hơn nữa đây là phạm phải Thiên điều...”
Mọi người lại bật cười, Thôi Chân Chân nói với Trần Thực: “Tiểu Chung, sao sư huynh của ngươi lại không có chút kiến thức nào thế, cứ như một kẻ non nớt vừa mới phi thăng vậy?”
Phạm Tiêu ngơ ngác.
Tu vi của y cao hơn những người này quá nhiều, sao có thể nói y như vậy?
Trần Thực cũng có phần ngượng ngùng, nói: “Sư huynh của trước đây ta chỉ là một kẻ ngốc chỉ biết tu luyện, không hiểu những chuyện này. Lần này nếu không phải vì đột phá tu thành Chân Tiên, cũng sẽ không đặt chân đến đất bắc này.”
Hắn giải thích với Phạm Tiêu: “Huyết dịch của Thuần Dương Chân Tiên, đương nhiên là do họ tự rút, tự bán. Trên chợ có không ít Thuần Dương Chân Tiên như vậy, tự lấy huyết dịch của mìn, bán cho các đội săn thú hoặc những người luyện bảo.”
Phạm Tiêu càng thêm ngây dại: “Tự rút, tự bán?”
Thôi Chân Chân cười nói: “Thuần Dương Chân Tiên kiếm tiền dễ lắm. Trên chợ cần lượng lớn Thuần Dương chi huyết để luyện bảo, họ có thể sáng rút một lần, trưa rút một lần, tối rút một lần mà vẫn cung không đủ cầu. Lần trước Chân Tiên bán Thuần Dương chi huyết cho chúng ta, đội trưởng còn nói rút huyết dịch quá thường xuyên, huyết dịch loãng đi, đòi trừ tiền hắn.”
Một nam tử khác lộ vẻ hâm mộ, nói: “Nói đi cũng phải nói lại, Thuần Dương Chân Tiên mới thật đáng ngưỡng mộ. Bọn họ không cần làm cái nghề săn thú này, không cần liều mạng, mỗi ngày chỉ cần rút huyết dịch đem bán là có thể duy trì tu hành hàng ngày, thậm chí còn có dư. Ta nghe nói Thuần Dương Chân Tiên trên chợ kia đã dựa vào việc bán huyết dịch mà sắp tu thành Kim Tiên rồi, tốc độ tu luyện nhanh hơn đội trưởng nhiều!”
Những người khác cũng lần lượt lộ vẻ hâm mộ, rồi lại tự thở dài.
Bàng Vân Tích nói: “Thuần Dương Chân Tiên rút huyết dịch không thể rút quá nhiều, rút nhiều sẽ chết. Ta đã thấy không ít Thuần Dương Chân Tiên vì thường xuyên rút huyết dịch mà đạo căn của mình cũng bị rút cạn. Còn có người rút quá nhiều nên đã chết rồi.”
Thôi Chân Chân nói: “Muốn tu thành Thuần Dương Chân Tiên không chỉ cần lượng lớn Tiên khí linh dịch, mà còn cần tiên pháp loại Thuần Dương. Nhưng loại pháp môn này đắt đến vô lý, ai mà mua nổi? Chúng ta muốn tu thành Thuần Dương Chân Tiên để bán huyết dịch còn không được.”
Nàng lắc đầu, có vẻ buồn bã, nhưng rồi lại phấn chấn lên, cười nói: “Bây giờ ta chỉ mong có thể mua được một bộ tiên pháp loại Tạo Hóa, đến lúc đó là có thể bán mắt, tóc, xương cốt cho người khác luyện bảo. Dù sao có Tạo Hóa chi thuật, vẫn có thể mọc lại được.”
Phạm Tiêu trầm mặc.
Trần Thực liếc y một cái, nhỏ giọng nói: “Lúc mới đến Bắc Câu Lô Châu, ta cũng kinh ngạc như vậy.”
Phạm Tiêu không nói gì.
Bọn họ chuẩn bị xong xuôi, Trần Thực và Bàng Vân Tích mỗi người lái một chiếc Lạn Kha tra. Tinh tra dẫn Bắc Đẩu tinh lực tới, tốc độ càng lúc càng nhanh, đuổi theo Thiên Kỳ. Những người còn lại chia làm hai nhóm, đứng trên Lạn Kha tra, phụ trách công kích và vây bắt Thiên Kỳ.
Thiên Kỳ dài đến mấy chục trượng, tốc độ cực nhanh, bị công kích là lập tức phản kích, đánh cho hai chiếc Lạn Kha tra gần như vỡ nát.
Trần Thực điều khiển Lạn Kha tra, tránh né từng đợt phản kích của Thiên Kỳ, các thành viên đội săn thú khác trên thuyền nhân cơ hội phát động các loại phù lục oanh kích lên người Thiên Kỳ. Những phù lục đó là Thái Sơn phù, từng ngọn Thái Sơn một đè xuống, ép cho tốc độ của con Thiên Kỳ kia ngày càng chậm lại.
Mọi người lại tế lên từng lá lệnh kỳ, hình thành Ngũ Hành trận thế, xoay tròn trên dưới trái phải quanh Thiên Kỳ, tiêu hao Ngũ Hành chi khí trong cơ thể nó.
Đám người trên chiếc Lạn Kha tra còn lại thì tế lên Khổn Tiên thằng mà mỗi người tự luyện chế, đồng loạt trói chặt bốn vó của Thiên Kỳ, buộc nó thật chắc.
Mắt thấy bọn họ sắp thành công, đột nhiên mấy chục thanh phi kiếm bắn tới, lại có thần thông theo sát pháp bảo, phủ kín trời đất tràn về phía họ.
“Lại là lão Tiền, mau đi thôi!” Bàng Vân Tích hét lớn.
Hai chiếc Lạn Kha tra không ham chiến, lập tức chở mọi người gào thét bỏ đi.