๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trong Bích Du cung, Trần Thực cảm nhận được Ngoại đạo mà hắn lưu lại trong Ngọc Thanh Đạo tuyền đã có vật chủ ký sinh, không khỏi mỉm cười.
“Đại Thiên Tôn đặt không biết bao nhiêu tai mắt bên cạnh ta, nhưng hôm nay ta cũng đặt một tai mắt bên người Đại Thiên Tôn, hơn nữa còn là tai mắt cấp bậc Đại La Kim Tiên. Xem như cũng gỡ lại được một bàn.” Hắn thần thái ung dung, nói với Tiểu Đoạn và Dương Bật: “Thế nhưng chỉ là gỡ lại một bàn, muốn đấu ngang tay với Đại Thiên Tôn thật sự quá khó. Đã như vậy, vậy tại sao ta không thể là một trung thần chứ?”
Cho dù Lý Thiên Vương đột phá Đại La Kim Tiên, hắn cũng không lo lắng gã sẽ phá giải được Ngoại đạo mà hắn lưu lại.
Trên đời này, người có thể so bì với Ngoại đạo của hắn chỉ có hai. Một là Trần Dần Đô, hai là Tạo Vật Tiểu Ngũ.
Đương nhiên Trần Dần Đô và Tạo Vật Tiểu Ngũ không thể nào phá giải được Ngoại đạo Trần Thực lưu lại trong cơ thể Lý Thiên Vương. Về phần Hoài Nghĩa tiên sinh, độ uyên bác về Ngoại đạo của người này còn kém xa Trần Thực, huống chi lại không thân không quen với Lý Thiên Vương, không thể nào giúp gã.
Bởi vậy Trần Thực không hề lo lắng Lý Thiên Vương sẽ phản bội.
Hắn và Dương Bật tiếp tục tham ngộ Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh, hòng tìm ra sơ hở của môn công pháp này. Tuy trình độ Ngoại đạo của Hoài Nghĩa tiên sinh không uyên bác bằng hắn nhưng tu vi cảnh giới lại vượt xa hắn quá nhiều. Trần Thực và Dương Bật suy nghĩ rất lâu, chỉ có thể tìm được một chỗ sơ hở mà không giống sơ hở.
Đó là nếu có thể lĩnh ngộ Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh vượt qua Hoài Nghĩa tiên sinh là có thể chuyển kiếp vận sang cho Hoài Nghĩa tiên sinh.
Trần Thực và Dương Bật nghiên cứu thảo luận rất lâu, cảm thấy môn công pháp này hoàn mỹ đến cực điểm, chỉ còn lại một chỗ sơ hở dường như không thể này.
Dù sao ai có thể lĩnh ngộ công pháp do Hoài Nghĩa tiên sinh sáng tạo ra mà vượt qua được lão chứ?
Đây gần như chuyện không thể nào làm được!
“Biến thể của công pháp này rất nhiều, đã lan ra khắp chư thiên vạn giới và Địa Tiên giới, tu sĩ và Tiên nhân tu luyện công pháp này nhiều không đếm xuể.”
Trần Thực kể lại những điều Hoàng Phủ Quân trông thấy, nói: “Có một số công pháp đã biến thể đến mức trông như hoàn toàn không liên quan đến Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh. Hoàng Phủ Quân nói với ta, hắn cảm thấy ở Tây Thiên có một loại công pháp gọi là Tạo Hóa Như Lai Kinh, người tu luyện công pháp này đã là một vị Tạo Hóa Như Lai Phật, địa vị ở Tây Thiên cực cao, là một vị lão Phật. Tạo Hóa Như Lai Kinh có Phật pháp tinh thâm, huyền diệu phi thường, trông có vẻ hoàn toàn không liên quan đến Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh nhưng thực chất cũng là biến thể của Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh.”
Dương Bật nhíu mày hỏi: “Hoàn toàn không nhìn ra sao?”
Trần Thực lắc đầu nói: “Không nhìn ra. Hoàng Phủ Quân nói, rất nhiều tiên pháp cũng là biến thể của Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh nhưng không nhìn ra được đường lối công pháp của chúng. Hắn hoài nghi năm đó sư phụ hắn Hoài Nghĩa tiên sinh thu hoạch lứa đệ tử kia, đã không thu hoạch hoàn toàn, vẫn còn không ít cá lọt lưới. Hoặc là khi đó có người tìm được môn công pháp này, xem nó như công cụ để thu hoạch người khác, sau khi thay hình đổi dạng thì truyền thụ cho kẻ khác, chuẩn bị chuyển kiếp vận của mình để vượt qua Khai Kiếp.”
Dương Bật càng nhíu chặt mày hơn.
“Cứ như vậy, ngươi sửa một lần, ta sửa một lần, chỉ giữ lại nòng cốt của Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh, khiến cho môn công pháp này bị sửa đến mức hoàn toàn thay đổi, càng ngày càng không nhìn ra được bộ dạng vốn có của nó.”
Trần Thực nói: “Trớ trêu thay, Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh cho dù là phiên bản dùng để thu hoạch cũng là công pháp đỉnh cấp có thể chứng đạo Đại La, bất kể là Phật, Đạo, Tiên, Yêu, Ma, các loại pháp môn đều có thể đạt tới đỉnh cao. Sửa đến ngày nay, ngược lại đã tạo ra không ít công pháp lợi hại đến cực điểm, trong đó cũng có người đạt được thành tựu khổng lồ. Ví dụ như Tạo Hóa Như Lai chính là một trong số đó.”
Ánh mắt Dương Bật lóe lên, nói: “Ai đã truyền thụ Tạo Hóa Như Lai Kinh cho Tạo Hóa Như Lai?”
Trần Thực suy đoán: “Người này hẳn không phải là Hoài Nghĩa tiên sinh mà là có người đã sửa Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh thành Tạo Hóa Như Lai Kinh rồi truyền cho đệ tử. Đệ tử của hắn đạt được thành tựu lớn, danh hiệu là Tạo Hóa Như Lai.”
Dương Bật nói: “Cũng có nghĩa là bất cứ lúc nào cũng người này có thể chuyển dời kiếp vận của mình cho Tạo Hóa Như Lai, giúp mình vượt qua Khai Kiếp.”
Trần Thực thở ra một ngụm trọc khí, nhìn về phía Tây, nhẹ giọng nói: “Khi Tây Thiên có thể chống lại Khai Kiếp, người này sẽ tuyệt đối không động đến Tạo Hóa Như Lai. Nhưng nếu Tây Thiên không chống lại được Khai Kiếp, Tạo Hóa Như Lai sẽ bị hắn thu hoạch. Người này là ai đây?”
Hắn hận không thể lập tức bay đến Tây Thiên Cực Lạc thế giới, đi tìm hiểu vụ này.
Dương Bật nói: “Thế nhưng nếu hắn muốn thu hoạch Tạo Hóa Như Lai cũng phải tu luyện Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh. Cũng có nghĩa hắn cũng là mục tiêu của những người khác.”
Trần Thực tán đồng, cười nói: “Nếu có người lĩnh ngộ Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh cao hơn người này, vậy thì quả thực có thể thu hoạch hắn. Ví dụ như, Hoàng Phủ Quân chắc là có năng lực này.”
Dương Bật nói: “Tôm tép ăn bùn, cá nhỏ ăn tôm tép, cá lớn nuốt cá bé. Cho dù có sửa lại bao nhiêu lần, lĩnh ngộ của bọn họ đối với Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh cũng sẽ không vượt qua Hoài Nghĩa tiên sinh. Cho nên, Hoài Nghĩa tiên sinh có thể thu hoạch tất cả mọi người.”
Bọn họ cũng dựa vào điểm này để phán đoán ra sơ hở duy nhất trong công pháp của Hoài Nghĩa tiên sinh.
Nếu có thể lĩnh ngộ Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh vượt qua Hoài Nghĩa tiên sinh, thì có thể thu hoạch luôn cả lã !
Nhưng có thể vượt qua Hoài Nghĩa tiên sinh được sao?
Trần Thực và Dương Bật không chút chắc chắn.
Dương Bật trở về Đấu Bộ, trước khi từ biệt đã nói với Trần Thực: “Đã nhiều năm như vậy rồi mà Hoài Nghĩa tiên sinh vẫn chưa từng ăn hết đám cá tôm mà lão nuôi, quá nửa là đã rửa tay gác kiếm, tốt nhất là không nên đối đầu với một tồn tại như vậy.”
Trần Thực vô cùng đồng tình, cười nói: “Công pháp của quá tà môn, ta không muốn đối đầu với lão. Người này bây giờ đang ăn nhờ ở đậu, nương náu tại Tam Thanh cảnh, chỉ cần Tam Thanh cảnh vẫn còn che chở cho lão, vẫn có năng lực uy hiếp đến tính mạng của lão, thì lão sẽ không thu hoạch người khác.”
Dương Bật đi không bao lâu, Kiều Cố và những người khác đã hộ tống sứ giả Thiên Đình đến Kim Ngao đảo.
“Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái Trần Thực tiếp chỉ: Hoàng Thiên có mệnh, Ngô Việt tỉnh có tiên tặc làm loạn, tàn sát bá tánh, mưu sát Thần linh, phá hoại xã tắc của lê dân, giao cho Trần Thực thống lĩnh binh mã dẹp loạn, diệt trừ giặc cướp, tiễu trừ loạn đảng, áp giải đến Trảm Tiên đài xử trảm để răn đe kẻ khác, cảnh cáo loạn thần tặc tử. Khâm thử!”
Trần Thực tiếp chỉ, hỏi: “Dám hỏi Thiên sứ, tình hình ở Ngô Việt tỉnh thế nào?”
“Không ổn lắm.” Vị sứ giả kia là hầu cận của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn, là một vị Tiên nhân, đã từng gặp Trần Thực một lần, nói: “Ngô Việt tỉnh thuộc Thiên Thị viên, Thiên Thị viên vẫn còn đang chiến tranh, tiên tặc đông đảo, khắp nơi tạo phản. Thiên Đình đã bố trí ở Thiên Thị viên từ lâu, các tỉnh Tông Nhân, Tả Viên, Thị Lâu, Hầu, Đế Tọa, đều đã thất thủ.”
Trần Thực hỏi: “Binh lực của Thiên Đình ở đâu? Tại sao không đến Thiên Thị viên chi viện?”
“Bắc Lạc Sư Môn trấn giữ Thiên Đình, Đấu Bộ, Lôi Bộ và các bộ khác đang tấn công Tam Thanh cảnh, Thiên Hà thủy sư cũng đã đến chi viện, ngoài ra còn có quân đội của Tứ Ngự đang vây công Tây Thiên, nhất thời không rảnh tay.”
Trần Thực trầm ngâm, Trượng Nhân tỉnh thuộc Đẩu Tú, mà Đẩu Tú lại là một phần của Thiên Thị viên.
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn bảo hắn đến Ngô Việt tỉnh dẹp loạn không phải là làm khó hắn, dù sao Ngô Việt cách Trượng Nhân không quá xa.
Hơn nữa nếu Tiên Đình chiếm được Thiên Thị viên, chỉ sợ mục tiêu tiếp theo muốn thôn tính chính là Bồng Lai Tây.
Sau khi sứ giả kia rời đi, Trần Thực lưu lại Cửu Đại Cấu Thân của mình trấn thủ Kim Ngao đảo, để Cảnh Mai, Yến Tri Bắc và những người khác đi tuyển chọn một vạn Tiên nhân, lập thành Vạn Tiên trận.
“Chọn xong người rồi thì thông qua Cấu thân của ta, để họ vào trong Đạo cảnh Đạo Khư của ta thao luyện.”
Trần Thực dặn dò: “Ta đến Ngô Việt dẹp loạn, có thể sẽ dùng đến họ.”
Cảnh Mai, Yến Tri Bắc và những người khác lập tức đi tìm người phù hợp.
Trần Thực lại nói với Tiểu Đoạn tiên tử: “Phu nhân, ta đến Ngô Việt một chuyến, lần này phu nhân ở lại trấn thủ Kim Ngao đảo. Nếu gặp kẻ đến đòi Ngọc Thanh Đạo tuyền, không đánh lại thì cứ đưa cho chúng. Nếu là kẻ đến trộm cắp, có thể đánh chết thì cứ đánh chết, đánh không chết mà bị trộm đi một ít cũng không sao.”
Tiểu Đoạn tiên tử cười nói: “Không sợ trộm ghé thăm, chỉ sợ trộm nhớ nhung. Chàng đã gieo Ngoại đạo trong Đạo tuyền, đợi đến khi tự mình dùng đến thì giải trừ Ngoại đạo là được. Cho dù những kẻ đó trộm được Đạo tuyền cũng sẽ bị Ngoại đạo làm cho ô nhiễm.”
“Đã gieo từ lâu rồi.”
Trần Thực nói: “Không chỉ Đạo tuyền mà các loại Địa Bảo linh căn, tiên dược thượng thừa trong thánh địa này, ta đều đã gieo Ngoại đạo. Nàng dặn dò đệ tử, nếu muốn dùng đến Địa Bảo linh căn và tiên dược thượng thừa phải đến xin chỉ thị của nàng.”
Tiểu Đoạn vâng lời, nói: “Lần này chàng đến Ngô Việt một mình à? Phu quân không có ta bên cạnh, hãy cẩn thận an toàn.”
“Mấy năm nay ta bế quan không ra ngoài, để Cấu thân đi khắp nơi tìm kiếm thi thể Đại Ma, đã sớm không còn là người của ngày trước. Phu nhân cứ yên tâm.”
Trần Thực để lại cho nàng và đám người Kiều Cố một ít nước Đạo tuyền, đủ cho tu luyện hằng ngày, lúc này mới đứng dậy rời đi.