Xuất chinh Ngô Việt 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Dỡ bỏ Tinh môn của Bồng Lai Tây, đi lại thật bất tiện.” Trần Thực đi cả chặng đường gió bụi, bay khỏi Bồng Lai Tây, tiến vào Trượng Nhân tỉnh.

Tinh môn của Trượng Nhân tỉnh cũng bị người của Kim Ngao đảo dỡ bỏ, Trần Thực mất sáu bảy ngày mới bay ra khỏi Trượng Nhân tỉnh, tới Kiến tỉnh của Đẩu Tú.

“May mà Kiến tỉnh vẫn còn Tinh môn.”

Trần Thực chạy đến bến đò Thiên Hà của Kiến tỉnh, thấy Tinh môn vẫn còn, bèn thở phào nhẹ nhõm.

“Đi Ngô Việt? Không có thuyền đi Ngô Việt!”

Dưới Tinh môn, Thần tướng trấn thủ Tinh môn nói với hắn: “Bến đò của các tỉnh Ngô Việt, Tông Nhân, Tông Chính, Đồ Tứ, Tông đều đã bị Tiên nhân tạo phản ở đó phá hủy rồi, không đi được!”

Trần Thực hỏi: “Vậy có bến đò của các tỉnh lân cận khác không?”

“Các tỉnh Yến, Triệu, Ngụy, Tề cũng đã rơi vào tay địch.”

Trần Thực nhíu mày, từ đây đến Ngô Việt, chỉ sợ phải mất hai ba tháng.

Thần tướng trấn thủ Tinh môn không để ý đến hắn nữa mà bận rộn việc của mình. Trong bến đò thuyền bè qua lại, vô cùng tấp nập, công việc bộn bề.

Trần Thực dừng chân quan sát, chỉ thấy từng chiếc Tinh tra bay tới từ trong tinh không, người xuống thuyền thường là những người chạy nạn, thần sắc hoảng hốt, chắc là trốn khỏi mấy tỉnh đang có chiến sự.

“Những người có thể trốn thoát không phải là bá tánh bình thường mà là quyền quý.”

Trần Thực thầm nghĩ: “Bá tánh làm sao trả nổi tiền thuyền để chạy trốn?”

Hắn không dừng lại, bay về phía Ngô Việt tỉnh.

Thiên Thị viên quả thực quá lớn, tổng cộng có tám mươi bảy tỉnh. Tỉnh là đơn vị dưới quyền của Thần linh, mỗi tỉnh có diện tích vô cùng rộng lớn, cho dù là Tiên nhân như hắn cũng phải bay mấy ngày trời. Một tỉnh thường quản hạt hàng trăm thần quốc hoặc đại tông Tiên đạo, lãnh thổ của mỗi thần quốc đều lớn đến khó tưởng, không thua gì một tiểu thế giới.

Trần Thực đi một mạch, qua khỏi Kiến tỉnh, chiến loạn dần dần nhiều hơn, thường xuyên thấy tiên thần giao chiến.

Chiến trường thường ở trên trời, đánh đến mức vòm trời hóa thành một màu đỏ rực, các loại thần thông hùng vĩ va chạm trên không, thậm chí có những loại uy lực cường đại, dẫn động cả những vì sao ngoài thiên ngoại, mang đến dị tượng kinh hoàng.

Còn có những pháp bảo bay tới bay lui, uy lực kinh người nhất, thường chỉ chấn động một cái trên không là thấy trời cao bị xé rách.

Nếu rơi xuống mặt đất, thường là núi sông sụp đổ, mặt đất nứt toác, hoặc là sấm sét giăng đầy, núi lửa phun trào, vô cùng khủng khiếp.

Trần Thực vừa đi vừa quan sát, không giúp Thần linh trấn áp Tiên nhân tạo phản, không giúp Tiên nhân diệt trừ Thần linh.

Những Tiên nhân này bị Thiên Đình áp bức rất thảm, cũng bị những tông môn, Tiên Quân nắm giữ thánh địa áp bức, vốn đã tích tụ lửa giận vô biên, trước đây không dám bộc phát, nay Thiên Đình thất đức nên những Tiên nhân này mới đồng loạt nổi dậy.

Nhưng Tiên nhân không phải là đáng thương nhất, đáng thương nhất chính là lê dân bá tánh sống ở nơi này.

Tiên nhân trông có vẻ đáng thương nhưng so với lê dân bá tánh, nỗi khổ của họ hoàn toàn không thể gọi là khổ.

Mỗi khi thần thông của Thần linh và Tiên nhân giáng xuống, thường là đất cằn ngàn dặm, trong phạm vi ngàn dặm này, bất kể người hay vật, không một ai may mắn thoát khỏi. Trong đó có bao nhiêu vợ con vô tội, bao nhiêu thiếu niên ôm ấp mộng tương lai, bao nhiêu người tráng chí chưa thành? Đối mặt với tai ương ngập đầu từ trên trời giáng xuống, họ không có chút sức chống cự nào.

Tây Ngưu Tân Châu năm đó còn có những ngôi miếu che chở bá tánh chống lại tà ma, còn nơi này, ngay cả Thần linh che chở chúng sinh cũng đã động đến đao binh.

Trần Thực đi một mạch, bỗng thấy phía trước có một vị Chân Tiên và một vị Chân Thần đang đại chiến, đánh đến trời long đất lở.

Hai người chiến đấu trên mặt đất, nơi giao chiến là một khu vực phồn hoa, có các thôn trại thành quách lớn nhỏ san sát, ba dặm một thôn, mười dặm một đồn, trăm dặm một thành.

Thế nhưng thực lực của hai vị thần tiên này không phải tầm thường, chỉ trong khoảnh khắc đã phá hủy đất đai ngàn dặm. Khi Trần Thực đi qua nơi này, chỉ thấy cảnh tượng tan hoang, vậy mà đôi thần tiên này vẫn còn đang đánh.

“Đạo hữu, cẩn thận kẻo ngộ thương ngươi!”

Từ xa vị Chân Tiên kia đã thấy Trần Thực ngự phong bay tới, vội vàng hét lớn: “Vị Chân Thần này là Tinh quan của Tông Chính tỉnh, giết y, Tiên Đình sẽ có trọng thưởng! Nếu đạo hữu có thể ra tay giúp một phen, tiền thưởng này ta chia cho ngươi một nửa!”

Tu vi của y tuy hùng hậu nhưng trình độ Thần đạo của vị Chân Thần đối diện lại mạnh hơn, y dần rơi vào thế hạ phong nên mới lên tiếng mời gọi.

Trần Thực mặt trầm như nước, cong ngón tay búng ra, đầu của Chân Tiên kia nổ tung, một luồng u hồn bay vào cõi âm.

Vị Chân Thần đang giao đấu với y vốn lo Trần Thực sẽ liên thủ với y để đối phó mình, thấy vậy vừa kinh ngạc vừa vui mừng, cười ha hả nói: “Ra là người một nhà. Dám hỏi các hạ nhậm chức ở phủ nào tại Thiên Thị viên?”

Trần Thực cong ngón tay búng ra, kim thân của vị Chân Thần kia vỡ nát, thần lực tan rã, đạo văn Thần đạo sụp đổ, Nguyên Thần cũng bị hủy diệt, hồn phách rơi vào cõi âm.

Trần Thực giải quyết hai người, tiếp tục đi tới, chưa đi được bao xa đã thấy vùng trung tâm của Tông Chính tỉnh đã biến thành một mảnh chiến trường, hàng ngàn Tiên nhân và Thần linh đang giao chiến, mấy đại quốc dưới quyền Tông Chính tỉnh cũng tập hợp đại quân tu sĩ, lên đến cả trăm vạn người, trải dài vạn dặm, giao chiến với nhau, đánh đến trời đất u ám, sông đỏ cuồn cuộn!

Đây mới thực sự là sông đỏ cuồn cuộn!

Khi pháp bảo của đại quân tu sĩ được tế lên, phi kiếm hóa thành mây, phi đao giăng như mưa. Cờ xí phấp phới, che trời lấp đất!

Khi thần thông của đại quân tu sĩ bùng nổ, linh khí giữa trời đất bị rút cạn, hình thành nên những đạo thần thông khủng khiếp dài vạn dặm, ồ ạt đánh về phía đối diện.

Mà trong chiến trường, tiên thần đều tự trấn giữ một khu vực lớn, bắt cặp giao đấu.

Còn có những dị thú với thân hình kinh người, những Yêu Tiên tu luyện có thành tựu, đang thỏa sức phóng thích lực lượng của mình trên chiến trường này, thường một khi ra tay là càn quét mấy dặm, nghiền nát vô số tu sĩ!

Đôi thần tiên vừa chết trong tay Trần Thực chính là thoát ra từ chiến trường này.

Bước chân Trần Thực không ngừng, xuyên qua chiến trường, hai bên đều đã giết đến đỏ mắt, cũng ra tay tàn độc với kẻ ngoại lai xông vào là hắn.

Từng đạo thần thông còn chưa đến gần hắn đã đột nhiên bị triệt tiêu, hóa thành linh lực tinh thuần tiêu tán giữa trời đất, từng món pháp bảo bị ghìm chặt giữa không trung, rồi phân giải ngay tại chỗ, cho dù là Tiên khí cũng bị cố định giữa không trung, phân giải rồi tan chảy!

Những tướng sĩ đang xông tới cũng bị định thân, kinh hãi phát hiện mình không thể cử động.

Thậm chí cả những Yêu Tiên hiện ra chân thân, những cự thú có thân thể như núi, cũng phát hiện ra một thân thần lực của mình dường như đã bị tước đi, không thể động đậy.

“Thần thánh phương nào dám làm loạn chiến trường của ta?”

Một vị Chân Thần bay nhào đến, quát lên: “Muốn chết à!”

Y còn chưa đến gần, đã bị định thân giữa không trung, không thể động đậy.

Trong lòng y kinh hãi, tròng mắt không thể chuyển động nhưng ánh mắt lại thấy một tòa đạo tràng từ dưới chân người trẻ tuổi kia, đạo tràng đi đến đâu, bất kể là tu sĩ hay dị thú, là Tiên nhân hay Yêu tiên, thậm chí là Thần linh, tất cả đều bị cố định không thể động đậy!

Thần thông của họ cũng bị hóa giải, pháp bảo cũng bị phân rã.

Thậm chí, y còn thấy mấy vị Kim Tiên đang dẫn đại quân công phạt, khi tiến vào đạo tràng kia cũng bị cố định ngay tại chỗ.

“Làm càn!”

Trên trời vang lên một tiếng quát giận, một bàn tay lớn ánh vàng rực rỡ từ trên trời giáng xuống, lớn bằng mấy chục dặm, chộp về phía trung tâm Hỗn Nguyên Vô Cực đạo tràng đang không ngừng khuếch trương, chính là Thái sử của Tông Chính phủ ra tay.

Vị Thái sử này tu vi tinh thâm, mang theo thần lực cuồn cuộn, thậm chí có vài phần khí thế của Đạo Thần.

Người này chính là Tông Chính Tinh Quan, hấp thu tinh lực của Tông Chính Tinh, đã lĩnh ngộ được một phần Tông Chính chi đạo.

Hương hỏa thần lực tích lũy hơn ba mươi vạn năm không phải tầm thường, không ngờ lại cản trở đạo tràng Trần Thực khuếch trương.

Trần Thực ngẩng đầu, bàn tay Tông Chính Tinh Quan đè xuống dường như gặp phải một lực cản vô hình, đột ngột dừng lại.

Trần Thực tiếp tục đi tới, đạo tràng lại một lần nữa khuếch trương, nhanh chóng lan ra bốn phương tám hướng.

Trên bầu trời, sắc mặt Tông Chính Tinh Quan đỏ bừng, gắng sức rút tay về nhưng làm thế nào cũng không rút ra được.

Không lâu sau, Hỗn Nguyên Vô Cực đạo tràng của Trần Thực đã bao phủ toàn bộ chiến trường, trải dài vạn dặm, tất cả tướng sĩ bất kể là tu sĩ hay thần tiên đều bị định thân tại chỗ!

Trung tâm chiến trường, Trần Thực dừng bước, sắc mặt tĩnh lặng như nước giếng cổ.

Thế nhưng trên trán của tất cả mọi người lại túa ra mồ hôi lạnh.

Dường như tòa đạo tràng đang cố định họ đang khẽ xoay tròn, xoay rất nhẹ, nhưng quả thực là đang chuyển động.

Hai chân họ không động đậy nhưng thân thể lại xoay theo, biên độ chuyển động không lớn, rất nhẹ nhàng.

Đặc biệt là trên bầu trời, Tông Chính Tinh Quan cũng cảm nhận được đạo tràng lưu chuyển, đang vặn vẹo cánh tay của y, khiến cánh tay này của y phát ra những tiếng “rắc rắc” rất nhỏ.

Trên trán y cũng ứa ra những giọt mồ hôi màu vàng.

Chỉ cần đạo tràng bao phủ toàn trường này đột nhiên xoay một vòng, tất cả người, thần, tiên, thú trong vòng vạn dặm sẽ đều bị nghiền nát, hóa thành tro bụi!

Bao gồm cả cánh tay của Tông Chính Tinh Quan!

Chỉ có điều, dường như Trần Thực vẫn chưa quyết định.

Đạo tràng vẫn đang xoay tròn, có người thân thể đã bị vặn đi nửa vòng, xương sống phát ra những tiếng “rắc rắc“.

Trần Thực chậm rãi tản đi đạo tràng, đi xuyên qua đám người.

“Thật muốn một lần diệt trừ tất cả các ngươi. Đáng tiếc, nơi Đại Thiên Tôn bảo ta dẹp loạn là Ngô Việt chứ không phải Tông Chính tỉnh.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters