Câu Trần Đại Đế 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Tất cả mọi người bất kể là thần, tiên hay tu sĩ đều ngơ ngác đứng tại chỗ. Trong tay họ không còn đao binh, Tiên khí đều đã bị hủy, không biết có nên tiếp tục chém giết hay không.

Bọn họ đều có cảm giác kiếp nạn khó thoát, tính mạng sắp tận.

Cảnh tượng vừa rồi thật sự quá đáng sợ, bây giờ trong lòng họ không còn chém giết, không còn chiến trường, không còn thị phi thiện ác, chỉ có may mắn và hoảng sợ khi thoát chết trong gang tấc.

Đột nhiên có người hoảng hốt thất kinh, hét lên chói tai: “Tu vi của ta! Pháp lực của ta! Biến mất cả rồi!”

Giọng nói của y tràn ngập sợ hãi bất an, như một con vịt bị bóp cổ, cao vút chói tai.

Lúc này trận xôn xao lan ra bốn phía.

“Pháp lực của ta cũng biến mất rồi!”

“Chân nguyên của ta bị phế rồi!”

“Pháp lực của ta đâu? Pháp lực của ta ở đâu?”

...

Bất an và sợ hãi lan tràn khắp nơi, như ôn dịch nhanh chóng tỏa khắp chiến trường. Bất kể là tu sĩ, Tiên nhân hay Thần linh đều kinh hãi phát hiện cảnh giới tu vi của họ đã biến mất không còn tăm hơi, pháp lực cũng vô ảnh vô tung! Rất nhiều tu sĩ và thần tiên vốn đang đứng trên không trung, giờ phút này pháp lực mất hết, như phàm nhân, tay chân khua loạn xạ rơi từ trên trời xuống, như mưa sa giáng xuống mặt đất.

Cũng may thân xác của họ mạnh hơn người thường rất nhiều, nặng nhất cũng chỉ gãy tay chân, hoặc vài cái xương sườn, không đến nỗi mất mạng.

Nỗi sợ hãi nhanh chóng bao trùm tất cả mọi người, ngay cả Tông Chính Tinh Quan ở thiên ngoại cũng rơi vào nỗi kinh hoàng tột độ.

Tiên đạo và Thần đạo là hai hệ thống và lĩnh vực khác nhau.

Tu sĩ bắt đầu từ Trúc Cơ, bồi dưỡng nguyên khí trong cơ thể, luyện thành Kim Đan, Nguyên Anh, Nguyên Thần, hợp đạo thành tiên. Đây là Tiên đạo.

Thần linh gom góp hương hỏa hóa thành lực lượng phi phàm, dùng lực lượng phi phàm đó để đúc kim thân, được Thiên Đình sắc phong các chức trách khác nhau, nhận được những lời cầu nguyện khác nhau của lê dân, nhờ đó mà có được đạo lực tương ứng. Đây là Thần đạo.

Thần đạo và Tiên đạo không tương thông, vì vậy Tiên nhân rất khó lĩnh ngộ đạo văn của Thần đạo, mà Thần linh không hiểu được đạo văn của Tiên đạo.

Mà bây giờ, tất cả tu sĩ tiên thần ở đây, tu vi cùng đại đạo đạo tắc mà họ khổ công tôi luyện đều đã bị hóa giải, không còn sót lại một chút nào!

Nhất là Tông Chính Tinh Quan, y là Thần linh mạnh nhất của Tông Chính tỉnh, thân thể hùng vĩ do tinh lực vô biên ngưng tụ thành đứng sừng sững trên thiên ngoại, nhìn xuống chiến trường, sở hữu thần lực và đạo lực khủng khiếp.

Y tu luyện chính là Tông Chính đạo lực, cái gọi là Tông Chính, chính là lễ nghi quy phạm của tông thất, phải tuân theo Thiên đạo, là một trong các tinh tú của Thiên Thị viên, dưới sự gia trì của tín ngưỡng lê dân mà trở thành Thần đạo.

Địa Tiên giới và chư thiên vạn giới có vô số quốc gia, mỗi năm tông thất tổ chức điển lễ đều phải dâng cho Tông Chính Tinh Quan một phần hương hỏa.

Vì vậy mà y đắc đạo, đạo lực cũng khá kinh người, đã từ Hương Hỏa Thần chuyển thành Đạo Thần, bắt đầu tham ngộ đạo văn Thần đạo. Nếu bàn về tu vi thực lực, y gần như có thể sánh ngang với Thái Ất Kim Tiên.

Thế nhưng vừa rồi cánh tay của y bị nhốt trong đạo tràng của người nọ, suýt nữa bị vặn gãy, vậy mà không rút tay ra được.

Càng khiến y sợ hãi hơn là, tất cả đạo văn Thần đạo trong cánh tay này đều bị hóa giải, hương hỏa chi lực cũng biến mất không còn tăm hơi, bị phế đi hoàn toàn!

“Đại Ma, người đó là Đại Ma!” Trong chiến trường bên dưới có người hét lên ám ảnh.

Suy đoán này khiến mọi người càng thêm sợ hãi. Truyền thuyết kể rằng thế gian này có Đại Ma, do trời đất sinh ra, thực lực cường đại vô biên, Thiên Đình Lý Thiên Vương phụng lệnh chinh phạt, bị Đại Ma một ngụm nuốt chửng mười vạn Thiên binh Thiên tướng, đại bại trở về.

Lời đồn này đã lan truyền ở Địa Tiên giới từ rất lâu nhưng phần lớn Tiên nhân đều chỉ coi đó là tin đồn nhảm. Dù sao Lý Thiên Vương thần lực vô biên, sao có thể bại trận được chứ?

Bây giờ người qua đường này chỉ dùng một tòa đạo tràng đã bao phủ vạn dặm, một lưới bắt hết đám tiên thần này, khiến mọi người không khỏi nhớ tới lời đồn về Đại Ma.

Tông Chính Tinh Quan nhìn về hướng Trần Thực rời đi, nghi hoặc không thôi: “Người đó không phải Đại Ma, mà là Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái của thế hệ này, Trần Thực Trần Thiên Vương!”

Dẫu sao y cũng là một Tinh Quan, sẽ chủ động ghi nhớ tướng mạo của các đại nhân vật, Trần Thực là Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái, xếp hạng thứ năm mươi mốt trong Thiên Đình, nay đã thăng lên vị trí thứ bốn mươi chín, cũng là một đại nhân vật. Đương nhiên Tông Chính Tinh Quan sẽ ghi nhớ diện mạo của Trần Thực.

“Nhưng Trần Thiên Vương chỉ là một Chân Tiên nhỏ bé, cái mạnh hơn của hắn là địa vị, là Thái tử của Hậu Đức Quang Đại thiên cung, từ khi nào lại có thực lực đến thế?”

Không lâu sau, nỗi sợ hãi trên chiến trường đã giảm bớt một chút, tướng lĩnh hai nhà Tiên Thần đều tự truyền lệnh, để thủ lĩnh các đội ngũ quản thúc tu sĩ dưới trướng, đội ngũ phòng ngự chỉnh tề.

Chiến trường vốn tĩnh mịch dần hoạt động trở lại, Tiên, Thần, tu sĩ tách ra, trở về trận doanh của mình.

Lại có tướng lĩnh hạ lệnh, tìm kiếm người bị thương, để dược sư trong quân tiến lên chữa trị.

Chiến trường vừa rồi còn chém giết hỗn loạn, giờ nhanh chóng trở nên trật tự ngăn nắp.

Các tướng sĩ đã mất hết sát ý, nhìn về phía tướng lĩnh nhà mình. Mà tướng lĩnh hai nhà Tiên Thần nhìn những gương mặt dưới trướng, không thấy chút ý niệm chiến đấu nào trong ánh mắt trong veo của họ, chỉ thấy nỗi sợ hãi và khát vọng sống.

Không biết ai là người đầu tiên hạ lệnh thu binh, tướng sĩ trong chiến trường vạn dặm chia thành hai phe, lần lượt đi về phía trận doanh của mình.

Ngoài trời, Tông Chính Tinh Quan lúc này không còn chiến ý, do dự một chút rồi không hạ lệnh khai chiến mà hiện thân ở thiên ngoại, hét lớn: “Đầu hàng không giết!”

Trong tay Tiên gia không có binh khí, không có pháp bảo, các loại bảo vật trong quân như chiến xa, chiến thuyền, chiến cổ đều không còn, tướng sĩ đã biến thành phàm nhân, cho dù khai chiến cũng là vung nắm đấm đánh nhau, đành phải đầu hàng.

Tông Chính Tinh Quan cố nén nỗi hưng phấn trong lòng, lập tức truyền lệnh cho tướng sĩ bên mình đi quản thúc tướng sĩ đối phương, tiếp nhận đầu hàng, áp giải những người này rời khỏi chiến trường.

Trước kia những người này là tiên thần, kém nhất cũng là tu sĩ, nay lại hóa thành phàm nhân, xử trí thế nào lại thành một vấn đề.

“Hay là giết hết để tế trời?”

Tông Chính Tinh Quan do dự một chút, không hạ lệnh. Y không biết dụng ý của Trần Thiên Vương, không dám tùy tiện hạ lệnh.

Y chỉ bị phế một cánh tay nhưng y lo rằng nếu mình hạ lệnh xử tử binh sĩ đầu hàng, Trần Thực sẽ quay lại, biến y thành phàm phu tục tử, hoặc là cũng giết luôn y.

Cuộc chiến Tiên Thần vốn oanh oanh liệt liệt của Tông Chính tỉnh lại được dẹp yên theo một cách không ai ngờ tới như vậy.

“Không phải khoảng thời gian này Trần Thiên Vương vẫn luôn trốn ở Bồng Lai Tây chặn giết sứ giả Thiên Đình à? Sao lại nỡ ra mặt rồi?”

Tông Chính Tinh Quan vô cùng khó hiểu, quay về Tinh Cung, thử khôi phục cánh tay, nhưng cánh tay phải như thể bị chặt đứt, có làm thế nào cũng không thể khôi phục thần lực.

Y trầm ngâm một lát, đốt một nén nhang, liên lạc với Câu Trần thượng cung thống lĩnh Thiên Thị viên, bẩm báo việc này.

Tể phụ Lộ Đạo Minh của Câu Trần thượng cung nghe được việc này, kinh ngạc nói: “Trần Thiên Vương? Không phải hắn đang rúc ở Bồng Lai Tây lén lút phái người giết sứ giả Thiên Đình à? Sao lại chạy đến Thiên Thị viên của ta?”

Gã cẩn thận hỏi thăm, biết được trận phản loạn này của Tông Chính tỉnh là do Trần Thực đi ngang qua phế bỏ tu vi của tất cả mọi người hai bên, nhờ đó mà cuộc phản loạn được dẹp yên, không khỏi kinh ngạc vô cùng.

“Phế bỏ tu vi của tất cả tiên thần?” Tể phụ Lộ Đạo Minh khẽ nhíu mày, loại thủ đoạn này gã chưa từng nghe nói qua.

“Việc này phải bẩm báo lên bệ hạ!”

Gã lập tức lệnh cho chủ bộ chỉnh lý việc này thành tấu chương, đi diện kiến Câu Trần Thiên Hoàng Đại Đế.

Câu Trần Thiên Hoàng Đại Đế xem tấu chương xong cũng vô cùng kinh ngạc, nói: “Trần Thiên Vương đến Thiên Thị viên của ta dẹp loạn? Không phải hắn đang rúc ở Bồng Lai Tây giết Thiên sứ à? Tại sao lại tới Thiên Thị viên của trẫm?”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters