๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Ba vị Bồ Tát của Tây Thiên lần lượt tới Bồng Lai Tây, mỗi người nghe thấy danh hiệu của nhau, trong lòng hơi trầm xuống: “Sao bọn họ cũng tới?”
Đại Thế Chí Bồ Tát vốn là Bồ Tát thân cận của A Di Đà Phật, sau khi A Di Đà Phật rời khỏi Địa Tiên giới, địa vị của y ở Tây Thiên không ổn, bèn đầu quân vào Nhiên Đăng Cổ Phật, trở thành Bồ Tát thân cận của Nhiên Đăng.
Phổ Hiền Bồ Tát thì là Bồ Tát thân cận của Như Lai Phật Tổ, Pháp Hoa Lâm Bồ Tát là Bồ Tát thân cận của Di Lặc Phật Tổ.
Ba vị Phật Tổ, ở Tây Thiên chia làm ba thế lực. Nhiên Đăng Phật đại biểu cho Cổ Phật phái, Như Lai Phật đại biểu cho Hiện Tại Phật phái, Di Lặc Phật đại biểu cho Tương Lai Phật phái.
Ba phe phái cùng tồn tại, tuy cùng ở Tây Thiên nhưng giữa bọn họ cũng có phần minh tranh ám đấu.
Bây giờ Tây Thiên coi Linh Sơn của Như Lai Phật Tổ làm đầu, có phần đề phòng với hai nhà khác, mà hai nhà khác không thiếu tâm tư muốn thay thế.
Ba vị Bồ Tát đi vào Bích Du cung, đều tự hành lễ với Trần Thực.
Trần Thực mời ngồi, rồi vào thẳng vấn đề: “Ba vị đại sĩ từ xa tới đây là vì chuyện gì?”
Bên cạnh ba vị Bồ Tát này đều có tăng nhân hoặc sa di đi theo, bên cạnh Phổ Hiền là một lão hòa thượng, mặt mũi hiền lành, chính là Kim Sí Đại Bằng Điêu, Vân Trình lão tăng. Trần Thực nhìn thấy cố nhân, trong lòng vui mừng, gật đầu ra hiệu với Vân Trình lão tăng.
Vân Trình lão tăng lại mặt ủ mày chau, đón nhận ánh mắt của hắn rồi lại thở dài, thầm nghĩ: “Ta làm mất đồ đệ rồi, biết ăn nói với Trần Phu Tử thế nào đây?”
Đại Thế Chí Bồ Tát cười nói: “Từ biệt ở Phong An quận, đến nay đã hơn trăm năm. Năm đó tiểu tăng mới gặp cư sĩ đã biết cư sĩ không phải người phàm. Chẳng ngờ Trần Thiên binh năm đó nay đã là Thánh Sư, Đạo Tổ danh chấn thiên hạ. Tiểu tăng tuy nhìn ra Phu Tử phi phàm nhưng không ngờ lại phi phàm đến thế, khâm phục, khâm phục.”
Trần Thực nghe lời của y, hết sức hài lòng, cười nói: “Đại sĩ quá khen. Phong thái của đại sĩ cũng hơn xưa rất nhiều.”
Phổ Hiền Bồ Tát và Pháp Hoa Lâm Bồ Tát nghe vậy đều nhíu mày, thầm nghĩ: “Không ngờ Đại Thế Chí lại từng có quen biết với hắn. Có tầng duyên phận này, e rằng Đâu Suất Đà Thiên sẽ giành được Trần cư sĩ trước một bước.”
Đại Thế Chí Bồ Tát nói: “Trần Thánh Sư, Nhiên Đăng Phật nghe nói Thánh Sư truyền thụ Nguyên phù ở Kim Ngao đảo, lo lắng cho an nguy của Thánh Sư, sợ bị kẻ xấu ám toán nên đã lệnh cho ta tức tốc chạy tới, mời Thánh Sư đến Tây Thiên. Tây Thiên ta sẽ dốc hết sức mình để bảo vệ an toàn cho Thánh Sư!”
Y nói năng tha thiết, vô cùng chân thành: “Thánh Sư, ngươi đã làm lung lay Thiên Đình, cũng làm lung lay cả Tiên Đình, chỉ sợ trong Tam Thanh cảnh cũng có kẻ không an phận, hiện giờ chỉ có Tây Thiên của ta mới có lực lượng bảo vệ Thánh Sư, chỉ có Pháp Giới Linh Thứu sơn của ta! Thánh Sư hãy suy nghĩ kỹ lại!”
Phổ Hiền Bồ Tát nghiêm mặt nói: “Đại Thế Chí nói không sai. Thánh Sư truyền đạo Nguyên phù, người đời có được, ai nấy đều sùng kính. Nhưng hành động này của Thánh Sư cũng đắc tội với không ít thế lực. Phật môn Tây Thiên luôn lấy Linh Sơn làm đầu, Như Lai Phật Tổ chính là Đại Thế Tôn hiện nay, lại có giao tình với Thánh Sư, lần này nghe nói Thánh Sư truyền đạo bèn lập tức lệnh cho ta chạy đến, mời Thánh Sư về Linh Sơn, một là để bảo vệ Thánh Sư, hai là để cố nhân ôn chuyện cũ.”
Pháp Hoa Lâm Bồ Tát cười nói: “Hai vị sư huynh nói đúng. Nhưng trong Tây Thiên, Pháp Giới thì mộ khí nặng nề, Linh Sơn thì Chư Phật san sát, đều khó có chỗ dung thân. Không bằng Thánh Sư đến Đâu Suất Đà Thiên của ta, nơi đó đang trên đà phát triển thịnh vượng, có rất nhiều Phật Đà trẻ tuổi, đạo pháp cũng mới lạ, ngoài Thần đạo, Ma đạo, còn có cả pháp môn Ngoại đạo.”
Ba vị Bồ Tát liếc nhau, trong lòng căng thẳng: “Quả nhiên hai người bọn họ cũng được phái tới để thuyết phục Trần Thực đến Tây Thiên!”
Phổ Hiền Bồ Tát bất giác nhớ tới những lời Như Lai Đại Thế Tôn nói với mình trước chuyến đi này.
Ngày ấy, hai người nghiên cứu Nguyên phù do mật thám ở Kim Ngao đảo gửi về trên Linh Sơn, ai nấy đều chấn động, kinh ngạc trước sự hoàn mỹ của Nguyên phù.
Đại Thế Tôn nói: “Ta đã nghiên cứu Nguyên phù mấy chục ngày, nhưng vẫn không nhìn ra được trong Nguyên phù có lỗ hổng nào không.”
Phổ Hiền nói: “Thế Tôn nghi ngờ Trần Phu Tử giấu lỗ hổng trong Nguyên phù?”
“Không được có lòng hại người nhưng không thể không có lòng phòng người. Trần thí chủ từng đến Linh Sơn, phong hoa tuyệt đại, phá giải Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh, lại mượn đao giết người, mượn sức Linh Sơn của ta để giết Tự Tại Đại Minh Vương. Trong lòng hắn có ma tính, rất đáng sợ. Vì vậy ta lo hắn giấu huyền cơ trong Nguyên phù.” Đại Thế Tôn nói: “Đáng tiếc ta tìm hiểu suốt mấy chục ngày qua cũng chưa tìm ra lỗ hổng. Nguyên phù tuy tốt nhưng ta không dám tu luyện.”
Phổ Hiền nói: “Nếu Thế Tôn lo lắng có lỗ hổng, không tu cũng không sao. Tu vi của Thế Tôn vốn đã sâu không lường được, tu luyện Nguyên phù chẳng qua chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.”
“Sai rồi.”
Đại Thế Tôn lắc đầu nói: “Ta Phật Thần kiêm tu, nhưng Phật đạo không thể hóa giải được uy lực của Thần đạo để ta sử dụng, Thần lực và Phật lực vốn không tương dung. Ta từng nghĩ có lẽ có một loại kết cấu cơ bản tương tự đạo văn, có thể thống nhất đạo lực của Thần, Phật, Ma. Linh Sơn cũng đã nghiên cứu về việc này, chẳng qua tiến triển không lớn. Lần này nhìn thấy Nguyên phù, Nguyên phù đã có thể thống nhất hai lực lượng Thần và Phật, giúp ta tiến thêm một bước dài, tu đến Đại La Diệu Cảnh.”
Phổ Hiền trong lòng hơi chấn động, tu tới Đại La Diệu Cảnh?
Đại La Diệu Cảnh chỉ có Tam Thanh và hai vị Phật Tổ sáng lập Tây Thiên từng tu luyện tới, những người khác, ngay cả ba vị Chưởng giáo tôn của Tam Thanh cảnh hiện nay cũng chưa từng tu luyện tới cảnh giới này.
Nguyên phù, thật sự có thể giúp bọn họ đột phá Đại La Kim Tiên, tu luyện tới Đại La Diệu Cảnh.
Phổ Hiền nói: “Nếu Thế Tôn lo lắng Trần Thực giấu lỗ hổng, vậy trước tiên đừng tu luyện. Chúng ta hãy huy động những người có kiến thức ở Tây Thiên để nghiên cứu Nguyên phù, không tin là không tìm ra lỗ hổng!”
Đại Thế Tôn thở dài, nói: “Nếu là thời kỳ bình thường còn có thể làm như vậy. Nhưng bây giờ thì không được. Nếu ta không tu, Nhiên Đăng có tu không? Di Lặc có tu không?”
Phổ Hiền nói: “E rằng hai vị Phật Tổ kia cũng đang nghi ngờ liệu trong Nguyên phù có ẩn giấu lỗ hổng hay không. Bọn họ thông minh đến mức nào, cũng sợ mình sẽ trở thành người tu luyện Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh.”
Đại Thế Tôn nói: “Cho dù Nhiên Đăng, Di Lặc không tu, Tiên Đế có tu không? Tứ Ngự có tu không? Ngũ Lão có tu không? Ngọc Đế Đại Thiên Tôn có tu không? Ba vị giáo chủ của Tam Thanh cảnh có tu không? Ta không tu, Thiên Đình hoặc Tiên Đình sẽ nhanh chóng đánh tới cửa, phế truất ta, lập lại một Đại Thế Tôn khác biết nghe lời.”
Đại Thế Tôn ung dung nói: “Bất luận trong Nguyên phù có lỗ hổng hay không, có như Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh hay không, ta đều phải tu luyện pháp này. Đây là dương mưu.”
Dương mưu này đủ để kéo tất cả thần tiên của Tiên Đình, Thiên Đình, Tam Thanh cảnh và Tây Thiên xuống nước!
“Nhưng cũng cần có người không tu luyện Nguyên phù.” Đại Thế Tôn nói đầy ẩn ý: “Nếu Nguyên phù có bẫy, tương lai cũng có thể bảo tồn đạo thống. Phổ Hiền, ngươi có đạo thống ở Tổ Đình, đạo thống này tuyệt đối không thể mất, tương lai có lẽ là hy vọng của Tây Thiên ta.”
Phổ Hiền thu hồi suy nghĩ, đang định khuyên Trần Thực đi Tây Thiên một chuyến thì giọng nói của Trần Thực vang lên: “Đa tạ ý tốt của ba vị Phật Tổ. Thế nhưng, Linh Sơn thì ta sẽ không tới, ta thân là Thái tử của Hậu Đức cung, dù có gặp nạn cũng sẽ đến Hậu Đức cung tìm nơi che chở. Ba vị đạo hữu còn có chuyện gì khác không?”
Ba vị Bồ Tát đều nhíu mày, có ý định dùng vũ lực, Pháp Hoa Lâm Bồ Tát thầm nghĩ: “Nếu ta ra tay ở khoảng cách gần, bắt cóc Trần Thực, đưa hắn đến Đâu Suất Đà Thiên, không biết có làm được không?”
Y là một tài năng mới nổi ở Tây Thiên, trong lần Khai Kiếp trước đã trở thành Đại La Kim Tiên, tu vi vẫn chưa được coi là thâm hậu.
Hiện nay Bồng Lai Tây có mười mấy hai mươi vị Đại La Kim Tiên, số lượng đông đảo, nếu cưỡng ép bắt đi Trần Thực, e rằng sẽ rơi vào vòng vây công.
“Nếu ta ra tay, Phổ Hiền, Đại Thế Chí cũng sẽ ra tay, với thực lực của ba người chúng ta, đủ để giết ra ngoài.” Pháp Hoa Lâm Bồ Tát thầm nghĩ.