๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lai lịch của Phổ Hiền, Đại Thế Chí càng cổ xưa hơn, năm đó Phổ Hiền còn là đệ tử của Ngọc Thanh đạo nhân ở Ngọc Thanh Cảnh, sau này quy y Tây Thiên, đã sớm là Đại La Kim Tiên, tu vi sâu không lường được, là một trong những người có tu vi thực lực gần với ba vị Thế Tôn nhất ở Tây Thiên.
Đại Thế Chí thì là đệ tử của A Di Đà Phật, cùng thế hệ với Như Lai Phật Tổ, tuy là Bồ Tát, nhưng tu vi còn mạnh hơn rất nhiều Phật Đà.
Thực lực của hai người bọn họ không phải tầm thường, nếu có họ tương trợ, nhất định có thể giết ra khỏi Bồng Lai Tây!
Thế nhưng Pháp Hoa Lâm Bồ Tát nhiều lần ra hiệu bằng mắt, Phổ Hiền và Đại Thế Chí vẫn làm như không thấy, không hề có ý định liên thủ với y để bắt đi Trần Thực.
Pháp Hoa Lâm Bồ Tát nhíu mày, đành nén lại.
Đại Thế Chí cười nói: “Thánh Sư, ta ngưỡng mộ đạo pháp của Kim Ngao đảo, không biết có thể ở lại Bồng Lai Tây vài ngày, để mở mang kiến thức về đạo pháp của Kim Ngao đảo, cũng tiện thỉnh giáo Thánh Sư?”
Trần Thực đáp: “Ta còn có việc, mấy ngày này không ở Bồng Lai Tây, không tiện giữ các vị ở lại.”
Phổ Hiền Bồ Tát cười nói: “Nếu Thánh Sư đã có việc bận, vậy bần tăng không tiện quấy rầy. Nếu Thánh Sư có lòng, lúc rảnh rỗi hãy đến Linh Sơn bái kiến Thế Tôn, Thế Tôn tất sẽ vui mừng khôn xiết.”
Trần Thực cười nói: “Được. Nếu có thời gian, ta nhất định sẽ đến Linh Sơn bái kiến cố nhân. Ta không tiễn các vị. Yến sư huynh, giúp ta tiễn ba vị đại sĩ.”
Yến Tri Bắc vâng lời, mời ba vị đại sĩ ra khỏi Bích Du cung.
Trần Thực gọi lão tăng Vân Trình lại, cười nói: “Lão hòa thượng xin dừng bước.”
Lão tăng Vân Trình dừng bước, hành lễ với Trần Thực.
Trần Thực cười nói: “Lão hòa thượng hà tất phải khách khí như vậy?”
Lão tăng Vân Trình nói: “Ta làm mất đồ đệ, không còn mặt mũi nào gặp ngươi. Lần này nếu không phải cháu ngoại ta bảo ta tới, ta đã ở lại Linh Sơn sám hối rồi.”
Trần Thực cười nói: “Ta biết tung tích của Chung Vô Vọng, bây giờ hắn vẫn ổn. Sư đồ các ngươi sẽ có ngày gặp lại, ngươi không cần lo lắng. Trong Nguyên phù ta truyền thụ có Nguyên phù của Âm Dương chi đạo, ngươi hãy chuyên tâm tu hành, sớm ngày chứng đạo Đại La.”
Lão tăng Vân Trình nghe vậy trong lòng vui mừng, vội vàng cảm tạ.
Trần Thực tiễn bọn họ đi, lại mời bọn người Trường Xuân Đế Quân, Nương Bà Nguyên Quân tới, nói: “Mấy ngày tới ta và phu nhân sẽ đến Huyền Hoàng hải bái kiến nghĩa mẫu, an nguy của Kim Ngao đảo và Bồng Lai Tây xin phó thác cho chư vị, làm phiền chư vị đạo hữu dốc lòng lo liệu.”
Mọi người vội vàng nói: “Phu Tử cứ yên tâm, nơi này có chúng ta, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Dương Sóc Sơn Nhân nói: “Phu Tử lo lắng Tây Thiên không an phận à? Ta vừa nghe nói ba vị Bồ Tát đến Kim Ngao đảo, chẳng lẽ bọn họ uy hiếp Phu Tử?”
Trần Thực nói: “Bọn họ đến đây muốn ta tới Tây Thiên tị nạn, nhưng bị ta từ chối. Ta lo sẽ lại nảy sinh chuyện nên mới bảo các ngươi chuẩn bị sớm.”
Dương Sóc Sơn Nhân cười nói: “Phu Tử không cần lo lắng. Hiện giờ Bồng Lai Tây và Kim Ngao đảo có hai mươi sáu vị Đại La Kim Tiên, đã là thế lực lớn nhất ngoài Thiên Đình, Tiên Đình, Tam Thanh cảnh và Tây Thiên, đối mặt với kẻ xâm phạm tầm thường không có gì phải sợ.”
Trần Thực ngẩn người.
Lúc này hắn mới sực nhớ ra, sau khi có đám người Trường Xuân Đế Quân, Kim Ngao đảo quả thực bọn họ đã là thế lực lớn thứ năm, đúng là không cần phải sợ Đại La Kim Tiên bình thường nữa.
Chẳng biết từ lúc nào, thế lực của hắn đã đạt tới mức độ này!
“Ngược lại chính Phu Tử cần phải cẩn thận.”
Nương Bà Nguyên Quân nói: “Chúng ta ở Bồng Lai Tây, Bồng Lai Tây chính là giang sơn thành đồng vách sắt, Phu Tử ra ngoài, cần phải đề phòng kẻ xấu.”
Trần Thực gật đầu, đúng là hắn đã trở thành mắt xích yếu nhất của Bồng Lai Tây.
Nhưng hắn cũng biết điều này nên lần này ra ngoài, mới để cho Tiểu Đoạn tiên tử đi cùng.
Đệ tử đã chuẩn bị xong xe liễn, xe là Thúy Vân Lưu Ly liễn do Ngọc Đế Đại Thiên Tôn ban thưởng, có đỉnh lưu ly, cực kỳ xa hoa, trong ngoài bảo liễn đều khảm các loại bảo châu và pháp bảo, lực phòng ngự cũng cực cao.
Nhưng khi Trần Thực kiểm tra bảo vật này, phát hiện ba trăm bảy mươi mốt món pháp bảo được dùng trên cả cỗ bảo liễn đều có khả năng giám sát và nghe lén, có thể nói ngay cả trục xe cũng có thể nghe lén động tĩnh trong xe, dù chỉ là một mảnh vân mẫu dán trên xe, cũng có khả năng định vị tung tích của bảo liễn!
Tiểu Đoạn vốn định tháo dỡ Thúy Vân Lưu Ly liễn, thay thế những pháp bảo giám sát nghe lén kia, nhưng đành bất lực phát hiện sau khi tháo ra e rằng Lưu Ly liễn chỉ còn lại một luồng không khí.
Trần Thực dùng Ngoại đạo luyện lại những pháp bảo này một lần, mượn Ngoại đạo ăn mòn Đại Thiên Tôn, nhưng dù sao tu vi của Đại Thiên Tôn cũng cao thâm khó lường, hắn không dám chắc trong xe có còn giấu pháp bảo nào khác có thể giám sát nghe lén hay không.
Sau khi hai vợ chồng lên xe đều ít nói hẳn.
Lưu Ly liễn dùng hai con Cửu Sắc lộc kéo xe, hai con Cửu Sắc lộc này là dị chủng ở Bồng Lai Tây bị Ngoại đạo ăn mòn Ma hóa, nơi chúng đi qua, khắp nơi nở hoa, mọc ra từng đóa lạp mai.
Khi các đệ tử khai phá Bồng Lai Tây phát hiện hai con lộc này, định bắt giữ nhưng lại bị chúng đánh cho tan tác, vô cùng chật vật.
Về sau phải nhờ mấy vị sư huynh sư tỷ của Kim Ngao đảo ra tay, lúc này mới bắt được hai con lộc.
Thực lực của hai con Cửu Sắc lộc cao tới kinh người, tốc độ cũng nhanh, cực kỳ hoang dại, đi dọc đường ô nhiễm Ngoại đạo liên tục không ngừng, trên trời sinh ra các loại hoa mai, để lại một vệt sáng bắt mắt ở Địa Tiên giới.
Bên ngoài Bồng Lai Tây, Phổ Hiền, Đại Thế Chí và Pháp Hoa Lâm, ba vị Bồ Tát đều dừng chân, nhìn về vệt sáng kia, Phổ Hiền thu hồi ánh mắt, nói: “Hai vị sư đệ, ta còn có việc khác, không thể về Tây Thiên, xin từ biệt tại đây.”
Y mang theo Vân Trình lão tăng, ngồi lên Lục Nha Bạch Tượng, cứ thế rời đi.
Đại Thế Chí ánh mắt lóe lên, nói: “Ta cũng có việc, không đi cùng Pháp Hoa Lâm sư đệ nữa. Đi đây!”
Y giậm chân rời đi.
Pháp Hoa Lâm do dự một chút, hạ giọng nói: “Hai vị đều tính toán hay lắm. Chuyến đi này của các ngươi chắc chắn là thừa dịp Trần Phu Tử ra ngoài cưỡng ép bắt hắn đi. Các ngươi làm được việc tốt như vậy, lẽ nào ta lại không làm được?”
Y hóa thành một đạo lưu quang, đuổi theo Lưu Ly liễn.
Phổ Hiền Bồ Tát không đuổi theo Lưu Ly liễn mà đi về phía Hàm Cốc quan của Địa Tiên giới. Lục Nha Bạch Tượng nói: “Bồ Tát không đi bắt Trần Phu Tử à?”
Phổ Hiền cười nói: “Thế Tôn nói nếu không mời được Trần Phu Tử thì bảo ta đi Tổ Đình một chuyến. Nếu Trần Phu Tử không muốn đến Tây Thiên, ta hà tất phải ép người?”
Lục Nha Bạch Tượng nói: “Ta cũng xuất thân từ Tiệt giáo, sao không để ta làm thuyết khách? Biết đâu có thể thuyết phục Trần Phu Tử quy y Tây Thiên.”
Phổ Hiền lắc đầu nói: “Ngươi bị ta hàng phục nên mới quy y, nếu để ngươi làm thuyết khách chỉ sợ chọc giận Trần Phu Tử, ngược lại không hay. Chuyện này không được nhắc lại nữa.”
Lục Nha Bạch Tượng vâng lời.
Bọn họ đi được mấy tháng, cuối cùng cũng đến Hàm Cốc quan, nhưng Hàm Cốc quan của Tổ Đình đã bị Trần Thực phá hủy, không thể truyền tống đến Tổ Đình.
Phổ Hiền thúc voi bay về phía Hắc Ám hải, nói: “Vân Trình theo sát ta, đừng để đi lạc.”
Hai người một voi đang định tiến vào Hắc Ám hải, đột nhiên chỉ thấy Hắc Ám hải nổi sóng, hai gã Cẩu đạo nhân một đen một trắng từ trong biển lao ra, vui mừng chạy như điên.
Tướng sĩ dưới trướng Văn Thủy Chân Nhân dồn dập phát động, lớn tiếng hô: “Không được để hai tên Đại Ma kia chạy thoát!”
Bọn họ đuổi theo, vây bắt chặn đường, hai gã Cẩu đạo nhân kẻ này ném người kia, người kia ném kẻ này, cứ thế phá tan vòng vây, không biết đã đi đâu.
Phổ Hiền, Vân Trình và những người khác đều ngơ ngác, không biết lai lịch của hai gã Cẩu đạo nhân.
Bên kia, Đại Thế Chí Bồ Tát không truy kích Lưu Ly liễn, mà lấy ra một nén hương, liên lạc với Nhiên Đăng Cổ Phật.
Trong Linh Thứu Cung, Nhiên Đăng Cổ Phật nói: “Nếu Trần Phu Tử không muốn làm khách, vậy ngươi hãy về trước đi.”
Đại Thế Chí vâng lời.
Nhiên Đăng Phật trầm ngâm một lát, đứng dậy rời khỏi Linh Thứu Sơn, đến Hoa Tạng thế giới của Tây Thiên, gặp Đại Nhật Như Lai, nói: “Tỳ Lô Giá Na sư đệ, dù sao ngươi cũng xuất thân từ Tiệt Giáo, hãy đi khuyên Trần Phu Tử quy y Tây Thiên ta.”
Đại Nhật Như Lai đứng dậy, hóa thành một vệt sáng vàng bay đi.