๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trên Thúy Vân Lưu Ly liễn, Tiểu Đoạn tiên tử thoáng thấy Trần Thực đang ngồi bên cửa sổ thẫn thờ nhìn ra ngoài, do dự một lúc rồi phá vỡ bầu không khí im lặng, cười hỏi: “Phu quân đang nghĩ gì vậy?”
“Ta đang nghĩ sau khi Nguyên phù được truyền đi, liệu có còn Khai Kiếp nữa không?”
Trần Thực hơi chần chừ, bèn nói ra hết những nghi ngại trong lòng: “Năm xưa ở Địa Tiên giới, có người từng đưa Chư Thiên thế giới vào Hắc Ám hải để tránh né Khai Kiếp. Có lẽ là vì Chư Thiên thế giới tiến vào Hắc Ám hải, có Ngoại đạo nên sẽ không còn Khai Kiếp nữa. Trong Nguyên phù do ta truyền thụ không thiếu Ngoại đạo, thậm chí Ngoại đạo chiếm bảy thành, Tiên đạo chiếm hai thành, Thần đạo chiếm một thành. Nếu Ngoại đạo không có Khai Kiếp, vậy thì người tu tập Nguyên phù không nên có Khai Kiếp.”
Tiểu Đoạn nghe vậy, nói: “Đây không phải là chuyện chàng nên bận tâm, mà là chuyện Ngọc Đế Đại Thiên Tôn nên nghĩ tới. Đại Thiên Tôn còn chưa lo lắng, hà cớ gì phu quân phải lo lắng chuyện này?”
Lời nói này nàng không dùng thần thức truyền âm, xem ra có ý để nó thông qua Lưu Ly liễn truyền đến tai Ngọc Đế Đại Thiên Tôn.
Trần Thực nghiêm mặt nói: “Ta một lòng trung thành với Đại Thiên Tôn, nếu ta có thể giải quyết được việc này, sẽ không cần Đại Thiên Tôn phải phiền lòng nữa. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tu luyện Ngoại đạo có thể hóa giải Khai Kiếp thật à?”
Hắn mang vẻ mặt ưu sầu, nói: “Ta cứ cảm thấy có lẽ suy đoán này không đáng tin cho lắm.”
Tiểu Đoạn tiên tử khuyên giải: “Phu quân đừng quá phiền lòng nữa. Tuy chàng là trung thần, san sẻ ưu phiền giải quyết khó khăn cho Đại Thiên Tôn, nhưng cách Đại Thiên Tôn đối xử với chàng lại quá bạc bẽo, nhiều lần dò xét, thậm chí còn mượn tay Câu Trần Đại Đế để hại tính mạng chàng...”
“Câm miệng.”
Sắc mặt Trần Thực đỏ bừng, quát lên một tiếng, chính khí lẫm liệt nói: “Đại Thiên Tôn là chúa tể của Địa Tiên giới, nhất cử nhất động chính là Thiên đạo! Đại Thiên Tôn nghi kỵ ta, nhất định là do ta làm chưa đủ tốt, sửa đổi là được! Trần mỗ chẳng qua chỉ là một thư sinh, nếu không có Đại Thiên Tôn nâng đỡ, đã sớm chết ở góc tối nào của Địa Tiên giới, sao có được ngày hôm nay? Đúng là đàn bà nông cạn!”
Tiểu Đoạn nức nở khóc, vô cùng tủi thân nói: “Thiếp thân đang bất bình thay cho phu quân, ngược lại còn bị trách mắng đủ điều. Phu quân là Thái tử của Hậu Thổ nương nương, thay Đại Thiên Tôn chưởng quản pháp bảo Thiên đạo, lại bình định loạn Thiên Thị viên, còn sáng tạo ra Nguyên phù, phá vỡ kế phản nghịch của Tam Thanh cảnh, Tây Thiên và Ngụy Tiên Đình, công lao vô cùng lớn! Thế nhưng Đại Thiên Tôn đã cho phu quân cái gì? Trên đại điển truyền pháp, cây phủ việt sáng loáng của Đại Thiên Tôn thiếu chút nữa là kề lên cổ phu quân rồi!”
Nàng lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Ngay trước mặt hai mươi vạn Tiên nhân Bồng Lai Tây, cây rìu đó chỉ thiếu điều chém phu quân thôi! Sau đó thì sao? Đại Thiên Tôn đưa tới một tấm biển, ban thưởng vài thứ qua loa, ban cho danh hiệu Chí Thánh Hiền Sư, vậy mà chẳng có chút ban thưởng thực tế nào! Phu quân đoạt lại Thiên Thị viên, khuyên hàng Câu Trần Đại Đế, không có thưởng. Truyền pháp thiên hạ, phá hỏng đại kế của Ngụy Tiên Đình, cứu thế nhân khỏi nước sôi lửa bỏng, không có thưởng. Ngay cả thiếp thân, đến danh phận Cáo Mệnh phu nhân cũng không có, hễ nhắc tới thiếp thân, người ta chỉ gọi là Trần Tử thị, không danh không phận, làm mất mặt phu quân.”
“Tiện phụ còn dám lắm lời!” Trần Thực giận dữ quát, giơ tay dọa đánh.
Tiểu Đoạn làm mình làm mẩy, ngẩng mặt ưỡn thẳng cổ, kêu lên: “Chàng đánh đi! Chàng đánh chết ta đi cho rồi! Phu quân là anh hùng, quét ngang Thiên Thị viên, truyền đạo thiên hạ nhưng không dám tranh quyền lợi cho mình và vợ mình trước mặt Đại Thiên Tôn, đánh vợ thì lại giỏi lắm! Đánh chết ta đi, phu quân lại cưới một người khác, truyền đến tai Đại Thiên Tôn cũng chỉ như đánh chết một nha hoàn thông phòng không danh không phận mà thôi.”
Trần Thực nặng nề thở dài, không nỡ ra tay, chán nản ngồi phịch xuống, giọng ồm ồm nói: “Đại Thiên Tôn không phải hôn quân thưởng phạt bất minh, ban thưởng cho ta và phu nhân... Chắc là... Chắc là đang trên đường tới rồi nhỉ?”
Hắn có vẻ không dám chắc, ngập ngừng nói: “Phu nhân cũng đừng luôn oán trách Đại Thiên Tôn, chúng ta làm bề tôi nên hiểu cho cho Đại Thiên Tôn. Mấy năm nay chiến tranh liên miên, biết đâu Thiên Đình cũng cạn tiền rồi.”
Tiểu Đoạn tiên tử sụt sùi không ngớt, khóc lóc kể lể: “Thiên Đình không có tiền, nhà chúng ta không thể cứ mãi bù tiền vào, đến bao giờ mới thôi? Bồng Lai Tây ngày nào cũng có ma tai ma loạn, bị tàn phá đến nỗi đất đai trơ trọi, nhưng bao lần bình loạn, chi tiêu đều là tiền của phu quân, Đại Thiên Tôn một đồng cũng không cho. Lần này đến chỗ Hậu Thổ nương nương, chàng lại mặt dày mày dạn xin nương nương một ít quân lương, lỡ như nương nương hỏi chàng Thiên Đình không ban thưởng à? Chàng nói thế nào? Chẳng phải nương nương sẽ cười nhạo Thiên Đình, cười nhạo Đại Thiên Tôn hay sao?”
Trần Thực liên tục đưa mắt, ra hiệu cho nàng rằng đã nói hơi quá lời.
Tiểu Đoạn tiên tử hiểu ý, khóc thêm vài tiếng rồi dần dần yên tĩnh lại.
Trần Thực tiến lên ôm vai nàng, dịu dàng an ủi: “Phu nhân cứ yên tâm, chắc chắn phong thưởng của Đại Thiên Tôn đang trên đường tới rồi.”
Tiểu Đoạn khẽ “ừm” một tiếng.
Bên ngoài, tiếng vó Cửu Sắc lộc trong trẻo, kéo Lưu Ly liễn xuyên qua mây, để lại phía sau những đóa hoa mai.
Thiên Đình, Thái Vi Ngọc cung điện màu xanh.
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn đang cùng Vương Mẫu nương nương uống trà thưởng thức ca múa, trông thật nhàn nhã.
Điệu múa ấy ngầm hợp với Ngũ Hành, theo vũ điệu của thần nữ và sự hòa quyện của âm luật, lần lượt kích hoạt Ngũ Hành chi khí, tẩm bổ ngũ tạng lục phủ của người xem.
“Khụ khụ khụ!”
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn nghe đến nhập tâm, đột nhiên ho dữ dội, Vương Mẫu nương nương vội vàng hỏi: “Thánh thể của bệ hạ có gì bất ổn ạ?”
Đại Thiên Tôn xua tay nói: “Chỉ là nhất thời nghe đến nhập tâm, bị hụt hơi nên bị sặc nước trà thôi.”
Y dừng một chút, hỏi: “Tử Đồng, Trần Thiên Vương nhiều lần lập đại công, diệt trừ Thái Bạch Tinh Quân, bình định loạn Thiên Thị viên, khiến Câu Trần, Tử Vi không còn lòng phản nghịch, lại còn truyền đạo thiên hạ. Phần thưởng của trẫm dành cho y, có phải là quá keo kiệt rồi không?”
Vương Mẫu nương nương ngạc nhiên nói: “Chẳng phải bệ hạ thường nói tên Trần Thực này lòng lang dạ sói à? Sao hôm nay lại nói hắn lập đại công?”
Đại Thiên Tôn cười nói: “Tuy lòng lang dạ sói nhưng cũng đã lập đại công, nếu không phong thưởng, chỉ e sẽ khiến hắn thất vọng, lòng phản nghịch càng thêm nặng.”
Vương Mẫu nương nương không biết y có ý gì bèn nói một câu công bằng: “Phong thưởng của bệ hạ quả thực hơi ít, công lao của Trần Thiên Vương không nhỏ, lại có mối quan hệ với Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ mà chỉ phong cho một danh hiệu Thánh Sư, không cho lợi lộc thực tế, quả thực không hợp lý.”
Đại Thiên Tôn đang định soạn thánh chỉ để ban thưởng cho Trần Thực, lại nghĩ tới một chuyện, bèn nói: “Công lao của Trần Thiên Vương rất lớn, có nên ban cho chút thưởng cùng phong hào cho phu nhân của hắn không? Chuyện này, vẫn cần Tử Đồng đích thân phong mới được.”
Vương Mẫu nương nương cười nói: “Nàng ta là nữ tiên, lại là hậu duệ nhà Ân Thương, giang sơn này của chúng ta là đoạt từ nhà nàng ta, sao thiếp thân có thể phong cho nàng ta được? Hay là để Tây Vương Mẫu ban cho nàng ta một phong hào. Bà ấy chưởng quản nữ tiên, thiếp không tiện can dự.”
Đại Thiên Tôn cười nói: “Tây Vương Mẫu và Đông Vương Công chỉ là kế sách tạm thời để phân chia quyền thế của Tam Thanh cảnh năm xưa. Nay Nguyên phù vừa ra, tiên thần đã không còn khác biệt nhiều nữa, nàng cứ phong là được.”
Vương Mẫu nương nương cũng có ý muốn thu hồi một phần quyền lực từ tay Tây Vương Mẫu, trầm ngâm nói: “Hay là phong nàng ta làm Đoạn Phi Nguyên Quân. Tên nàng ta là Đoạn, lại là hoàng tộc Đại Thương, phong tước Phi để cho nàng ta biết Đại Thương đã là quá khứ, hiện giờ nàng ta chỉ là Thiên Vương phi của Trần Thiên Vương. Nàng ta nay là Đại La Kim Tiên, danh hiệu Nguyên Quân cũng xứng đáng.”
Đại Thiên Tôn khen: “Tử Đồng phong rất hay.”
Y hơi trầm ngâm, hạ lệnh soạn thánh chỉ, ban thưởng cho Trần Thực và Kim Ngao đảo vô số bảo vật, lại phong cho Trần Thực mấy “bảo địa” bị Ngoại đạo ô nhiễm ở Bồng Lai Tây và vùng lân cận. Vì lo Tiểu Đoạn lại khóc lóc kể lể nên y đã mở kho báu Thiên Đình, ban thưởng hậu hĩnh hơn một chút.
Vương Mẫu cũng soạn chỉ, phong Tiểu Đoạn làm Đoạn Phi Nguyên Quân, ban thưởng một số bảo vật.
Xử lý xong, Đại Thiên Tôn lại hỏi: “Tử Đồng cho rằng sau khi Trần Thiên Vương truyền bá Nguyên phù, thế gian này liệu có còn Khai Kiếp nữa không?”
Vương Mẫu ngạc nhiên, trước đây Đại Thiên Tôn nói chuyện với nàng luôn câu được câu không, rất ít khi bàn chính sự, không cho nàng nhúng tay vào việc của Thiên Đình. Hôm nay lại có phần kỳ lạ, vậy mà lại bàn về chính sự.