๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Theo lý mà nói thì sẽ không có Khai Kiếp. Trước đây không ít Tiên nhân đã thử đưa một vài thế giới của Địa Tiên giới trở về Hắc Ám hải, quả nhiên đã tránh được Khai Kiếp, không bị vẫn lạc. Năm xưa còn xảy ra đại loạn khiến Địa Tiên giới ngày càng nhỏ lại, bệ hạ còn nổi trận lôi đình vì chuyện này.”
Vương Mẫu nói đến đây, dừng lại một chút rồi nói: “Nhưng thiếp thân cứ cảm thấy chuyện này có gì đó kỳ quái và không ổn. Nếu trong Hắc Ám hải, trong vòng vây của Ngoại đạo là có thể vô tai vô kiếp, vậy thì nhìn một cách tổng thể Địa Tiên giới cũng trong vòng vây của Hắc Ám hải, tại sao lại có Khai Kiếp?”
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn tán thưởng: “Tử Đồng nói có lý. Nhưng tại sao những thế giới trở lại Hắc Ám hải kia không có Khai Kiếp mà Địa Tiên giới của chúng ta lại có?”
Vương Mẫu suy đoán: “Theo thiếp thấy, Khai Kiếp có thể có liên quan đến Hắc Ám hải và Ngoại đạo nhưng quan hệ không lớn đến thế. Có lẽ Ngoại đạo có thể chống lại một phần Khai Kiếp khiến cho việc độ kiếp trở nên dễ dàng hơn, nhưng không thể khiến Khai Kiếp biến mất hoàn toàn.”
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn nghe vậy, khẽ nhíu mày, nói: “Ý của Tử Đồng là?”
Vương Mẫu nói: “Trước đây quy mô Khai Kiếp trong Hắc Ám hải rất nhỏ, có thể dễ dàng độ kiếp, nhưng quy mô Khai Kiếp lần này có thể lớn hơn trước đây rất nhiều, ẩn mình trong Hắc Ám hải cũng chưa chắc có thể vô kiếp.”
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn vô cùng tán đồng, nói: “Cường độ Khai Kiếp lần này tăng mạnh, đã có điềm báo trước. Cả Tây Thiên và Tam Thanh cảnh đều cảm thấy khó mà độ kiếp nên không thể không tìm đến Ngoại đạo.”
Khai Kiếp chia làm Hội Kiếp và Nguyên Hội đại kiếp, quy mô Hội Kiếp tương đối nhỏ, Tiên nhân bình thường dù không cần che chở của Tam Thanh cảnh và Tây Thiên cũng có thể độ kiếp, tuy có thương vong nhưng thường là những kẻ tội ác tày trời.
Uy lực của Nguyên Hội đại kiếp thì vô cùng cương mãnh bá đạo, kiếp này ngay cả Đại La Kim Tiên cũng không thể vượt qua, nếu không có Tam Thanh cảnh hoặc Tây Thiên che chở, thường sẽ thân tử đạo tiêu.
Trừ phi như đám người Trường Xuân Đế Quân, dùng Ngoại đạo ô nhiễm bản thân để mượn đó độ kiếp.
Nhưng mấy lần Hội Kiếp trước uy lực ngày càng lớn, đến cả Tam Thanh cảnh và Tây Thiên cũng cảm thấy bất ổn, khó lòng che chở cho môn nhân, bọn họ lo lắng Nguyên Hội đại kiếp ập đến, Tam Thanh cảnh và Tây Thiên sẽ không chèo chống nổi nên không thể không cầu cứu Ngoại đạo.
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn đặt hy vọng vào Nguyên Hội đại kiếp sắp tới sẽ làm suy yếu thực lực của Tam Thanh cảnh và Tây Thiên, cũng là vì sự hung mãnh của trận Nguyên Hội đại kiếp này.
“Trần Thiên Vương truyền thụ Nguyên phù, có thể Khai Kiếp lần này sẽ là trận Khai Kiếp nhẹ nhàng nhất trong lịch sử Địa Tiên giới, đây là công lao của Trần Thiên Vương, e là có thể giúp hắn tăng thêm không ít hương hỏa.”
Vương Mẫu nói: “Tu vi Thần đạo của hắn, ắt sẽ gia tăng từng ngày.”
Đại Thiên Tôn nói: “Nếu hắn có thể trở thành Thần nhân Thiên đạo, chắc chắn sẽ là pháp bảo Thiên đạo tốt nhất!”
Vương Mẫu nhớ ra một chuyện, vội nói: “Những Thần nhân Thiên đạo kia vẫn luôn ở Nê Lê thế giới, chuyên tâm tu luyện Thần đạo, chưa từng trở về. Nếu bọn họ quay lại, tu luyện Nguyên phù, luyện hóa Thần đạo, e là sẽ thoát khỏi sự khống chế của Thiên Đình!”
“Không sao. Bọn họ tu luyện Nguyên phù sẽ chỉ trở nên mạnh hơn, còn việc thoát khỏi sự khống chế của Thiên Đình lại càng không thể. Thân xác của họ đã mất, không dựa vào Thiên Đình, chẳng lẽ còn có thể dựa vào Tiên Đình hay sao?”
“Bệ hạ vẫn nên đề phòng việc họ vượt khỏi tầm kiểm soát sau khi tiếp xúc với Nguyên phù.”
-------
Trần Thực và Tiểu Đoạn ngồi trong Lưu Ly liễn, cả hai nhìn ra ngoài, chỉ thấy đất trời bên ngoài đâu đâu cũng là dấu vết do chiến hỏa để lại. Phần lớn những tiên sơn lơ lửng giữa không trung đều đã vỡ nát, nhiều môn phái Tiên gia bị công phá, hộ sơn đại trận bị hủy, tử thương vô số, vẫn còn bốc lên khói đen nghịt. Còn có một số tiên thành bị hạ, Thiên thần và Tiên nhân trấn thủ bị áp giải ra ngoài thành, Tiên nhân hành quyết tế lên Trảm Tiên đao hoặc Trảm Thần kiếm, từng chiếc đầu người rơi xuống đất.
Bên cạnh còn có rất nhiều bách tính và tu sĩ vây xem, mỗi khi có một cái đầu rơi xuống, bất kể là chém thần hay tiên đều nhận được một tràng hoan hô.
Gần đó còn có người bán màn thầu, buôn bán rất đắt hàng.
Lưu Ly liễn đi một đường, sơn hà vỡ nát, khắp nơi hoang tàn, nhiều nơi đất đỏ hoang vu vạn dặm, đều là sự tàn phá gây ra bởi thần thông của các tiên thần hùng mạnh.
Bọn họ đi qua rất nhiều nơi, cuộc chiến giữa tiên và thần vẫn tiếp diễn, giết đến trời đất tối tăm.
So với nơi này, Bồng Lai Tây thật sự như một chốn đào nguyên, không hề có chiến hỏa.
Trần Thực nhìn thấy cảnh tượng đó, lặng im không nói, bên tai lại vang lên giọng nói của từng cố nhân.
“Đây chính là thế đạo!” “Ngươi không thay đổi được thế đạo này!” “Thế đạo đã vậy, còn biết làm sao?”
------
Từng âm thanh ấy khiến đầu óc hắn ong ong.
Tiểu Đoạn nắm lấy tay hắn, dịu dàng nói: “Phu quân yên tâm, đợi Nguyên phù truyền đến đây, bọn họ sẽ không đánh nhau nữa. Hiện giờ Nguyên phù còn chưa được truyền đi rộng rãi, đợi một thời gian nữa sẽ tốt hơn nhiều.”
Trần Thực khẽ gật đầu: “Truyền đến đây rồi, bọn họ sẽ nhận ra tiên và thần đều như nhau, không cần thiết phải đánh nhau nữa. Hiện tại, Nguyên phù mới chỉ truyền đến tay những người đứng đầu của tiên thần mà thôi. Nhưng tại sao những kẻ đứng đầu này vẫn chưa hạ lệnh ngừng chiến?”
Tiểu Đoạn không trả lời.
Nàng biết Trần Thực đã sớm có câu trả lời, chẳng qua là vì tư lợi của những kẻ cầm đầu mà thôi.
Trước khi ngừng chiến, càng chiếm được nhiều lãnh địa thì sau khi ngừng chiến lợi ích nhận được cũng càng nhiều. Còn về việc trong khoảng thời gian đó có bao nhiêu tiên thần, bao nhiêu phàm nhân phải chết thì có liên quan gì đến chúng?
Khi Lưu Ly liễn tiến vào Đông Thiên cảnh, cảnh tượng chiến hỏa liên miên vừa rồi biến mất, non xanh nước biếc hiện ra trước mắt, bách tính an cư lạc nghiệp, tu sĩ ở trên tiên sơn, Tiên nhân ẩn cư, tiên thần cùng tồn tại, vô cùng tường hòa, yên bình.
Trần Thực đã đi qua rất nhiều nơi, đâu đâu cũng là chiến hỏa, một nơi hòa bình và hạnh phúc như Đông Thiên thì hắn lại chưa từng được thấy.
Lưu Ly liễn không ngừng đi sâu vào, chỉ thấy nhiều môn phái trên những tiên sơn lơ lửng giữa không trung đều xây dựng những ngôi chùa quy mô hoành tráng, thờ phụng các loại thần phật, từng pho tượng Phật cao lớn vạm vỡ, ánh vàng rực rỡ, vô cùng nổi bật.
Tu sĩ và bách tính nơi đây đều lễ Phật, triều bái tượng Phật, cúng dường tiền hương khói cho chùa chiền, lại làm lao dịch để xây dựng đại điện, cung phụng Phật mới.
Tiên thần cũng đều lễ Phật, thần là Hộ Pháp của chùa, tiên là phi thiên, cư sĩ bên cạnh tượng Phật sắc mặt hiền hòa, không hề có cảnh tượng chém giết đến đỏ mắt như bên ngoài.
Lưu Ly liễn càng đi càng xa, cảnh sắc cũng ngày càng hoa lệ, tiên sơn đã sớm biến thành kim sơn, đại điện trên núi san sát, từng vị Đại Phật sống sờ sờ ngồi trong tự viện, thân xác khổng lồ, còn cao hơn cả đại điện.
Phi thiên và Hộ Pháp bay lượn quanh Đại Phật, lễ bái tán dương, lê dân bách tính thì niệm tụng Phật hiệu.
Lưu Ly liễn bất giác đi chậm lại, Trần Thực và Tiểu Đoạn ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài, càng nhìn càng kinh ngạc.
“Đông Thiên không phải là lãnh địa của Thanh Đế à? Vì sao nơi này lại có một mảnh Tịnh Thổ có thể sánh với Tây Thiên?” Tiểu Đoạn tiên tử khó hiểu hỏi.
Trần Thực nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, nhìn kỹ những vị Phật Đà kia, lại thấy những vị Đại Phật này bất kể già trẻ lớn nhỏ, mập ốm, chân mày và ánh mắt đều có nét tương đồng!
Mà những tượng Phật trong các ngôi chùa kia cũng đều như thế!
Nơi này, tất cả tượng Phật đều là cùng một người!
Trần Thực nói: “Đây là Đạo Hóa Đại La Thiên, không phải Đông Thiên! Phu nhân, chúng ta đã tiến vào Đại La Thiên của một vị cao thủ Phật môn.”
Tiểu Đoạn tiên tử ló đầu ra nhìn lên, chỉ thấy bên ngoài vòm trời nguy nga, một vị Bồ Tát để lộ ra gương mặt khổng lồ, ẩn mình trong vũ trụ, lúc ẩn lúc hiện.
Thân thể của y đang ngồi xếp bằng giữa tinh không, Đại La Thiên do đại đạo hóa thành được y nâng trong lòng bàn tay.
“Hồng trần nơi đâu cũng là dòng đời vẩn đục, nhân thế sao có được Tịnh Thổ? Trần Phu Tử, Đâu Suất Đà Thiên Pháp Hoa Lâm hữu lễ.”
Vị Bồ Tát đó thấy họ đã phát hiện ra mình bèn cười nói với lòng bàn tay: “Phật của ta từ bi, cảm kích ơn truyền pháp của Phu Tử, đã lệnh cho ta mời Phu Tử đến Đâu Suất Đà Thiên làm khách!”