๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Tiểu Đoạn tiên tử nghe vậy, có phần tức giận: “Phu quân là Truyền Pháp Đạo Tổ, nếu bị chàng bắt đến Tây Thiên, bái Di Lặc làm sư phụ, chỉ sợ thanh danh của Di Lặc sẽ được nâng lên đến mức có thể sánh ngang với Đại Thiên Tôn. Tây Thiên lại điều động đệ tử Phật môn tuyên truyền, Truyền Pháp Đạo Tổ là ai, chẳng qua chỉ là đồ đệ của Di Lặc mà thôi, cướp hết công đức của phu quân đi.”
Trần Thực liếc nhìn ra ngoài, cười nói: “Đến Tây Thiên rồi thì không thể làm theo ý mình, sẽ bị ăn sạch sành sanh, nói không chừng ngay cả danh tiếng Truyền Pháp Đạo Tổ cũng sẽ bị đoạt mất.”
Ánh mắt hắn lóe lên, thế giới Tịnh Thổ này là do đại đạo của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát hóa thành, những pho Đại Phật, chùa chiền, tiên sơn đều không phải tồn tại trong thực tế mà do chính đại đạo của y kiến tạo nên.
Đại La thiên của Pháp Hoa lâm còn gọi là Bảo Bình thiên, hình dáng tựa như một chiếc bình ngọc bằng sứ trắng, được Pháp Hoa Lâm nâng trong lòng bàn tay.
Thiên địa, âm dương, nhật nguyệt, tinh thần, sơn hà, cỏ cây v.v... Trong Bảo Bình thiên cũng đều do đạo của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát tạo thành, chỉ có những người đang thành kính lễ bái kia mới là người sống thực sự.
Bọn họ là tín đồ của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát.
Pháp Hoa Lâm Bồ Tát cũng thần phật song tu, là người trong Phật môn, khi Phật pháp tu luyện đến một độ cao nhất định, cảm thấy khó lòng tiến thêm nữa bèn kiêm tu Thần đạo.
Phương pháp tu Thần đạo đơn giản nhất chính là thu nhận tín đồ rộng rãi trong ba mươi ba tầng trời của Tây Thiên. Sau khi có tu vi Thần đạo nhất định, y bèn có thể du ngoạn Địa Tiên giới và chư thiên vạn giới, luyện hóa tà ma Ngoại đạo, khiến chúng quy y và biến thành Thiên chúng.
Pháp Hoa Lâm Bồ Tát là một Đại La Kim Tiên tương đối trẻ tuổi ở Tây Thiên, nhưng bản lĩnh lại chẳng phải tầm thường, sau khi đạo pháp có thành tựu, y bèn du ngoạn khắp Địa Tiên giới và chư thiên vạn giới, để lại vô số truyền thuyết, tín đồ trải rộng khắp thiên hạ.
Sau này, y từng đặt chân đến Hắc Ám hải, phát hiện một thế giới Ngoại đạo trong biển, tên là Ô Lỗ Nại La Xoa giới, dân chúng là Ma tộc, bản tính độc ác dã man, thế là vị Bồ Tát này ngồi trong thế giới Ngoại đạo đó, một lần ngồi là vạn năm, cho đến khi khiến tất cả Ma tộc Ngoại đạo trong thế giới này bỏ ác theo thiện, quy y Tây Thiên.
Tín đồ trong Bảo Bình thiên của y chính là Ma tộc của Ô Lỗ Nại La Xoa giới, nay đã hiền lành nhân hậu, không còn chút dáng vẻ nào của Ma tộc, đủ thấy Phật pháp của y thâm sâu đến nhường nào.
Trần Thực nói với Tiểu Đoạn: “Ta ra ngoài nói chuyện với y một chút, nếu y nói lý lẽ, vậy thì đánh cho một trận rồi thả y đi. Nếu y đã không nói lý lẽ, vậy chúng ta cũng chẳng cần phải nói lý lẽ làm gì.”
Tiểu Đoạn lắc đầu: “Chỉ e phu quân uổng công phí lời.”
Trần Thực cười nói: “Bây giờ ta là Chí Thánh Hiền Sư, phải nói lý lẽ. Người ta trên danh nghĩa vẫn là mời chúng ta đến làm khách, có lý nào lại vô duyên vô cớ giết người? Hơn nữa, dù sao y cũng chứng đạo Đại La sớm hơn ngươi rất nhiều năm, nói không chừng có thủ đoạn gì đó ghê gớm lắm.”
Tiểu Đoạn nói: “Phu quân nói rất phải. Nhưng phu quân lại luôn thích tỏ ra rộng lượng, thường bị đối thủ nhân cơ hội trốn thoát, đánh mất tiên cơ.”
“Lần này sẽ không đâu, phu nhân cứ yên tâm.”
Trần Thực bước ra khỏi Lưu Ly liễn, ngẩng đầu lên, cất cao giọng nói: “Pháp Hoa Lâm Bồ Tát, xin hãy thay ta cảm tạ ý tốt của Di Lặc đạo huynh. Chuyến này ta đến bái kiến Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, không có thời gian đến Tây Thiên, mời các hạ trở về cho.”
Gương mặt của Pháp Hoa Lâm Bồ Tát vô cùng khổng lồ, từ ngoài trời nhìn vào trong bình, cười nói: “Trần Phu Tử, Di Lặc Phật Tổ đã hạ chỉ, ta không thể không tuân theo. Nếu không thể đón ngươi về Tây Thiên, người bị phạt sẽ là ta. Trần Phu Tử, hãy cùng ta về Tây Thiên đi!”
Y nâng Bảo Bình thiên trong lòng bàn tay lên, đứng dậy bước đi, sải bước không nhanh không chậm, nhưng thân hình lại như ánh sáng lướt qua, tốc độ nhanh đến khó mà tưởng tượng, tựa như một pho Đại Phật đang đi trong tinh không.
Trần Thực nói với Tiểu Đoạn: “Phu nhân, bây giờ có thể không nói lý lẽ nữa rồi.”
Tiểu Đoạn tiên tử nói: “Tu vi của y hùng hồn, chỉ e ta không thể phá vỡ Đại La thiên của y.”
“Không sao, ta chỉ cần một khoảnh khắc là có thể giúp nàng.”
Tiểu Đoạn tiên tử bước ra khỏi Lưu Ly liễn, ngay sau đó đạo hỏa vô biên tràn ngập ra ngoài!
Pháp Hoa Lâm Bồ Tát cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy thoáng chốc Bảo Bình thiên trong lòng bàn tay đã bị đạo hỏa bao phủ, ngọn lửa kia bá đạo vô song, chính là thần hỏa lập quốc của Đại Thương, được diễn dịch tái cấu trúc bằng Nguyên phù, thế lửa hung ác khôn cùng!
Trong Bảo Bình thiên, những người Ô Lỗ Nại La Xoa vội vàng trốn gần những ngôi chùa và các pho Đại Phật để tránh đạo hỏa đang cuồn cuộn ập tới.
Bọn họ thành kính lễ bái, miệng tụng Phật kinh, tín niệm hóa thành dòng lũ lực lượng phi phàm cuồn cuộn, hội tụ trên các pho Đại Phật hoặc tượng Phật. Đại Phật, tượng Phật tỏa sáng rực rỡ, soi rọi bốn phía, chèo chống đạo hỏa, che chở một phương.
Nhưng ngay sau đó, đạo hỏa đã áp đảo pháp lực của những pho Đại Phật và tượng Phật. Lửa bùng lên, tất cả người Ô Lỗ Nại La Xoa đều chìm trong biển lửa, chỉ trong thoáng chốc đã bị thiêu thành tro bụi!
Từng pho Đại Phật, tượng Phật và chùa chiền cũng bốc cháy rồi sụp đổ trong đạo hỏa.
“Giáo tôn phu nhân không hổ là hậu duệ Đại Thương, quả nhiên hung hãn.”
Pháp Hoa Lâm Bồ Tát cười nói: “Chẳng qua ngươi mới tấn thăng Đại La, bất kể là tu vi hay đạo hạnh đều kém xa ta, nay đã rơi vào lòng bàn tay ta, càng khó mà trốn thoát. Hôm nay, ta sẽ cho Giáo Tôn phu nhân thấy diệu dụng của Bảo Bình thiên!”
Y phát động Bảo Bình thiên, chỉ thấy trong bình luân hồi vận chuyển lại có một hệ thống luân hồi của riêng nó, những người Ô Lỗ Nại La Xoa vừa bị đạo hỏa thiêu chết đã nhanh chóng được tái sinh.
Từng pho Đại Phật, tượng Phật cũng lần lượt phục hồi, ngay cả những ngôi chùa đã sụp đổ cũng tọa lạc lại trên nền cũ, sáng bóng như mới.
Diệu pháp luân hồi bực này, ngay cả Trần Thực thấy cũng phải tấm tắc khen lạ, quả thực là pháp môn phi phàm.
Trong Bảo Bình thiên, các loại đại đạo được kích hoạt, ép về phía Tiểu Đoạn ở bên trong!
Đạo lực này từ bốn phương tám hướng ập đến, bá đạo vô cùng, nhưng ngay khoảnh khắc sau—một đôi cánh chim trải dài ngàn vạn dặm bay ra từ trong ánh lửa, bổ đôi tòa Đại La thiên này!
“Sau khi đạo văn hóa thành Nguyên phù, tốc độ tấn công lại nhanh đến vậy à?”
Pháp Hoa Lâm Bồ Tát cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy một đôi cánh chim từ trong bảo bình phá không bay ra, nhắm thẳng vào mặt mình. Trong lòng y kinh hãi, vội vàng nghiêng đầu né tránh.
Ngay lúc y né tránh đôi cánh chim này, cuối cùng Trần Thực cũng nắm được một tia cơ hội, triệu hồi Đạo cảnh Ma vực trong giếng của mình trong Bảo Bình thiên!
Trong Bảo Bình thiên, một gốc Ma Huyết bảo thụ đột nhiên xuất hiện, cành lá sum suê, những cành ma thụ chèo chống vòm trời của Bảo Bình thiên, cành cây, rễ cây vươn dài, sinh trưởng ra bốn phương tám hướng.
Vòm trời bị cành lá che phủ, diện tích ngày càng lớn, che trời lấp đất, ngay cả những pho Đại Phật cũng bị cành lá bao trùm.
Không ít Đại Phật bay vút lên, định dùng phong hỏa xé toạc tán cây, nhưng tán cây kia lại vô cùng dày đặc, dù bị bọn họ đốt cháy hay chặt đứt, cũng nhanh chóng mọc lại, ngày càng dày đặc hơn.
Không chỉ vậy, những cành cây kia còn tràn ngập Ngoại đạo, vô số Đại Phật lần lượt bị Ngoại đạo ăn mòn, kẻ thì thân xác hóa thành bùn, kẻ biến thành keo dính, kẻ mọc rêu xanh, kẻ thì chia năm xẻ bảy, các loại ô nhiễm Ngoại đạo lan ra bốn phương tám hướng, phá hủy kết cấu đại đạo của Bảo Bình thiên.
Ngay cả Lục Đạo Luân Hồi trong Bảo Bình thiên cũng bị Ngoại đạo xâm nhiễm.
Điều đáng sợ hơn là, rễ của Ma Huyết bảo thụ tựa như những dãy núi khổng lồ, xuyên qua lòng đất, vươn ra bốn phương tám hướng, ầm ầm vang động, tạo ra núi non khắp nơi.
Những dãy núi ấy chính là ngọn nguồn của Ngoại đạo, khuếch tán ra xung quanh, gây ô nhiễm cho những người Ô Lỗ Nại La Xoa sống trong Bảo Bình thiên.
Chỉ trong thời gian ngắn, Pháp Hoa Lâm Bồ Tát đã có cảm giác thiên nhân ngũ suy, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Y vừa né được đôi cánh chim chém tới, trước mặt chỉ thấy một đôi vuốt sắc chộp đến, có thể bổ sọ nứt óc, không gì cản nổi thì ra là Tiểu Đoạn đã giết ra khỏi Bảo Bình thiên, giao phong chính diện với y.
Pháp Hoa Lâm bay người lùi lại, lập tức phát động pháp lực Đại La, điều động toàn bộ đạo lực của Bảo Bình thiên, điểm một ngón tay ra, nghênh đón một trong hai chiếc vuốt sắc.
Đầu ngón tay y run lên, vô số chỉ ảnh xuất hiện đầy trời, điểm vào khắp nơi trên chiếc vuốt sắc.
Ngay khoảnh khắc lực lượng hai bên va chạm, Pháp Hoa Lâm lập tức nhận ra vị Giáo Tôn phu nhân này tuy đã hóa đạo văn thành Nguyên phù, tốc độ tấn công nhanh hơn Tiên đạo bình thường, nhưng tu vi vẫn không bằng mình.