Cuộc chiến Duyên Không giới 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

An Trạch Thượng Nhân có địa vị rất cao ở Tây Thiên, lão là hộ pháp của Tây Thiên Hoa Tàng thế giới, bụng phệ to, luôn cười tủm tỉm, tựa như một pho tượng phật Di Lặc. Sau lưng cũng có người gọi lão là tiểu Di Lặc.

Mặc dù lão không phải Phật Đà nhưng cũng tu luyện tới Thái Ất Kim Tiên cảnh, tu vi thực lực sâu không lường được.

Đại Nhật Như Lai phụng lệnh Nhiên Đăng Cổ Phật xuất sơn, do đi vội vàng nên không mang theo An Trạch Thượng Nhân.

Vì vậy thượng nhân ở lại Hoa Tàng thế giới, cần cù tu hành, không dám lười biếng nửa ngày.

Hôm ấy, An Trạch Thượng Nhân cùng mấy hộ pháp đồng môn nghiên cứu Nguyên phù, nói đến chuyện Đại Nhật Như Lai đi mời Truyền Pháp Đạo Tổ, mọi người người một câu ta một câu, thảo luận sôi nổi.

Một tăng nhân nói: “Ta tu luyện Nguyên phù, trong lúc vô tình lại tăng Viên Giác Kinh lên tới cảnh giới Lãng Nguyệt Minh Chiếu Thập Phương Giới, gần như viên giác. Nguyên phù này quả thực lợi hại, trong lúc vô tình lại khiến ta đột phá chướng ngại. Ta tỉnh lại từ hai mươi tư tầng định, bèn thắp cho Truyền Pháp Đạo Tổ một nén nhang để tỏ lòng biết ơn.”

Tăng nhân khác dồn dập nói: “Trợ sư huynh chứng được Viên Giác, đúng là nên dâng hương!”

“Lần này ta tu luyện Nguyên phù cũng có đột phá, còn chưa dâng hương cho Truyền Pháp Đạo Tổ, quay về sẽ đi thắp nén hương!”

An Trạch Thượng Nhân quát lớn, cắt ngang mọi người, cả giận nói: “Truyền Pháp Đạo Tổ cái gì? Đều là ma đầu làm loạn tâm trí người ta! Nguyên phù bắt nguồn từ Tiên Đình, vốn không phải do Đại Ma Trần Thực sáng tạo ra. Đoạn thời gian trước, Tiên Đình còn truyền cho Tây Thiên chúng ta Nguyên phù đấy, có liên quan gì đến ma đầu họ Trần kia? Ma đầu tự xưng là Phu Tử chính là dư nghiệt Tiệt Giáo, vả lại chiếm cứ ở nơi Ma đạo tung hoành ngang ngược như Bồng Lai Tây này, rõ ràng không phải là người tốt!”

Chúng tăng nghe vậy đều có phần do dự.

Tăng nhân tu luyện Viên Giác Kinh kia nói: “Thượng nhân nói có lý. Nhưng ta cũng nghiên cứu qua mấy cái Nguyên phù mà Tiên Đình truyền lại, tuy tinh diệu, nhưng so với Nguyên phù Trần Đạo Tổ truyền thụ thì có vẻ thô kệch hơn rất nhiều. Ai là người khai sáng, còn phải đợi bàn lại.”

Tăng nhân khác liên tục gật đầu.

Một lão tăng nói: “Tiên Đình truyền thụ Nguyên phù có rất nhiều điều kiện, uy hiếp Tây Thiên ta tham dự chinh phạt Thiên Đình, khiến thế giới Cực Lạc của chúng ta không được an bình, rất nhiều sư huynh tử thương, hủy rất nhiều miếu thờ, không ít thiền sư bị đứt đoạn truyền thừa.”

Một tăng nhân trẻ tuổi khác nói: “Trần Phu Tử truyền Nguyên phù, Tiên Đình không thể ra điều kiện nữa, Phật Tiên Thần không cần thiết đánh nữa, chúng ta có thể an tâm tham thiền ngộ đạo, chẳng phải là ân đức vô lượng à?”

An Trạch Thượng Nhân càng thêm tức giận, giận quá hóa cười: “Phu Tử truyền Nguyên phù là có lòng tốt? Ngươi nói xem vì sao Nhiên Đăng lão phật gia lại để Phật Đà xuất sơn, nhất định phải mời Trần Đại Ma đến Tây Thiên làm khách? Lão phật gia đã nhìn thấu quỷ kế của Trần Phu Tử, biết hắn lưu lại sơ hở chỉ có hắn biết trong Nguyên phù, cho nên mới dẫn hắn lên Tây Thiên, hàng phục ma tâm của hắn, giải cứu đám người bị mỡ heo che tâm các ngươi!”

Lão tăng nói: “Thượng nhân nói có lý. Ta còn nghe nói, lão phật gia ngoại trừ phái Phật Đà xuất sơn còn để cho mấy vị Minh Vương sư huynh trên Linh Thứu sơn cũng rời núi. Mấy vị sư huynh năm xưa đều là Ma đạo cự phách, hoặc là Đại Ma Ngoại đạo, hung tính ngập trời, làm ác vô số. Lão phật gia phái bọn họ đi, chỉ sợ muốn đoạt tính mạng Trần Phu Tử.”

An Trạch Thượng Nhân cười lạnh nói: “Lão Phật gia phái mấy vị Minh Vương sư huynh này ra, chẳng lẽ Di Lặc Phật Tổ, Như Lai Phật Tổ không phái Minh Vương khác ra tay? Trong lòng ba vị Phật tổ đều sáng như gương, rõ ràng lắm đấy.”

Tăng nhân tu hành Viên Giác kinh nói: “Tuy nói như thế nhưng dù sao Trần Phu Tử cũng có ân truyền pháp với chúng ta, dâng hương cũng là việc nên làm, nếu không đạo tâm khó an, Phật pháp cũng khó mà tinh tiến.”

Mấy tăng nhân có phần do dự, dồn dập nói: “Ba vị Thế Tôn có thể bất kính với ân truyền đạo của Trần Phu Tử, nhưng chúng ta không thể bất kính. Nếu không dâng hương khói, đạo tâm bất an, trong lòng có do dự, tu vi há có thể tinh tiến?”

Chúng tăng đang nói, An Trạch Thượng Nhân đột nhiên phát giác được Đạo cảnh của mình truyền đến dao động dị thường, trong lòng giật mình.

Đạo cảnh của lão gọi là Duyên Không giới, là một thế giới gần với Hắc Ám hải. Khi đó lão phi thăng khá sớm, ở Địa Tiên giới còn chưa có nhiều Tiên nhân như vậy, chỉ cần có chút thực lực và thế lực đều sẽ hợp đạo ở Địa Tiên giới, sau đó luyện hóa Đạo cảnh giấu đi, tránh để bị người khác thừa cơ.

Lão cũng học theo, luyện hóa và giấu toàn bộ Duyên Không giới đi, mấy năm nay không ai biết Đạo cảnh của lão đang ở đâu, nhưng lúc này Đạo cảnh của lão lại bị người khác xâm lấn, không thể không khiến lão cảnh giác.

“Trên đời này kẻ có thể xâm lấn Đạo cảnh của ta chỉ có Hậu Thổ, Ngọc Đế và một số ít Thần linh khác, chẳng lẽ là một trong ba người bọn họ?”

Chỉ trong khoảnh khắc, thần thức của lão quét qua Duyên Không giới, chẳng mấy chốc đã phát hiện Duyên Không giới có thêm một con đường, không biết thông đến nơi nào.

An Trạch Thượng Nhân do dự một chút rồi giáng lâm xuống Duyên Không giới.

Lê dân bách tính trong thế giới này đều bị ảnh hưởng của lão quy y Phật môn, nhìn thấy lão giáng lâm bèn dồn dập dập đầu lễ bái.

An Trạch Thượng Nhân chỉ cảm thấy hương hỏa chỉ trong nháy mắt đã tràn đầy, thoáng thấy an tâm.

Thần Phật giáng lâm Đạo cảnh cũng là một loại thủ đoạn thu thập hương hỏa, còn được gọi là hiển thánh, thể hiện chân thân và thần tích trước mặt người đời, sẽ củng cố tín ngưỡng.

Lão cứ cách một đoạn thời gian lại phải giáng lâm vào Duyên Không giới hiển thánh, tụ tập hương hỏa tăng thực lực lên. Nhất là sau khi tu luyện Nguyên phù, số lần giáng lâm cũng nhiều hơn trước mấy lần.

Chỉ có điều hôm nay lão không rảnh thu nạp hương hỏa nâng cao tu vi.

An Trạch Thượng Nhân nhìn về phía tuyến đường kia, chờ đợi đối phương giáng lâm, trong lòng thấp thỏm lo âu.

“Nếu là Ngọc Đế, ta sẽ lập tức quỳ xuống đầu hàng. Ngọc Đế độ lượng sẽ không giết ta. Nếu là Hậu Thổ, ta sẽ cúi đầu nghe dạy bảo, Hậu Thổ nhân từ, sẽ không giết ta. Nếu là Địa Tạng, ta sẽ lý luận với bà ấy, chắc là Địa Tạng cũng sẽ không động đến ta.”

Lão chờ đợi một lát, đột nhiên thấy đầu tuyến đường kia nổ tung, một thân hình từ trong con đường lao ra, đi tới Duyên Không giới!

An Trạch Thượng Nhân thấy rõ người tới, trong lòng cả kinh: “Trần Phu Tử của Kim Ngao đảo! Sao hắn lại vào được Đạo cảnh của ta?”

Lão lập tức mừng rỡ: “Đi mòn gót sắt tìm không thấy, lúc lấy được lại chẳng mất công! Đại Nhật Như Lai đang tìm hắn, ba vị Phật tổ cũng phái ra rất nhiều cao thủ! Không ngờ ngược lại là ta bắt được Trần Phu Tử trước!”

Lão không nghĩ ngợi gì mà phát động Hoa Nghiêm Vô Thượng Chính Giác, điều động tất cả đạo tượng của Duyên Không giới. Từng tòa đạo tượng nối liền với thiên địa đại đạo của Duyên Không giới. Chỉ trong khoảnh khắc hào quang trong thiên địa trở nên vô cùng sáng ngời, bất kể là người hay cỏ cây, hay là dãy núi, đều không còn bóng! Hào quang kia là đạo quang, là chiếu rọi từ sâu trong mỗi không gian, thậm chí trong cơ thể con người cũng có hào quang chiếu ra phía ngoài, có thể thấy rõ lục phủ ngũ tạng!

Hào quang từ bốn phương tám hướng ùa tới, tràn vào trong cơ thể An Trạch Thượng Nhân, kết hợp với ngũ khí trong cơ thể lão, xông lên phía trên, lao ra từ đỉnh đầu lão, hóa thành một vũng Đạo tuyền, nước suối róc rách rung động, có hoa sen từ từ sinh trưởng từ trong Đạo tuyền, ngưng tụ thành đạo hoa trên đỉnh. Trên đỉnh đầu lão tam hoa nở hai đóa, còn chưa đạt tới Thái Ất Kim Tiên cảnh viên mãn, nhưng bởi vì thân trong Đạo cảnh của mình, được chèo chống của thiên địa đại đạo nên cũng gần như viên mãn.

An Trạch Thượng Nhân tay phải bấm Niêm Hoa Chỉ ấn, đạo lực vô biên hội tụ giữa hai ngón tay của lão.

Trần Thực vừa mới xông vào Duyên Không giới, chỉ thấy bốn phía đất trời đột nhiên thay đổi, đạo quang mênh mông, hình thành đài sen, cánh hoa, tâm sen, vô cùng khổng lồ, từ bốn phương tám hướng tụ lại về phía hắn.

Đó là lực lượng của đại đạo đang nhanh chóng khép lại, thu hắn vào trong hoa sen.

Giữa ngón cái và ngón giữa tay phải An Trạch Thượng Nhân có thân hoa sen đang nhanh chóng hình thành, đầu kia là một đóa hoa sen vô cùng khổng lồ.

“Xoẹt!”

Cánh hoa khép lại, gần như đạo lực của toàn bộ Duyên Không giới bộc phát trong nụ hoa!

Đòn này của An Trạch Thượng Nhân phát huy uy lực của Hoa Nghiêm Vô Thượng Chính Giác đến mức tận cùng, cũng phát huy sự cường đại của Thái Ất Kim Tiên đến mức vô cùng nhuần nhuyễn!

“Ai cũng nói Đại La có thể dùng đại đạo của bản thân tái tạo một thế giới, lực lượng khổng lồ vô biên. Nhưng ta điều động tất cả đạo lực của Duyên Không giới, chẳng phải là ngang bằng với Đại La à?”

Trong đầu An Trạch Thượng Nhân nhanh chóng hiện lên một ý niệm, ý niệm này vừa hiện lên, trong nụ hoa sen liền truyền đến chấn động kịch liệt, đạo lực hùng hồn căng phồng khiến nụ hoa nổ tung!

Sắc mặt An Trạch Thượng Nhân biến đổi, chợt cảm thấy hai ngón tay run rẩy, lực lượng khó có thể chịu đựng vọt tới, hai tiếng đùng đùng vang lên, ngón cái và ngón giữa nổ tung, cơ nhục be bét!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters