Cuộc chiến Duyên Không giới 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Lão chiếm cứ tiên cơ, thừa dịp Trần Thực xông vào Đạo cảnh của lão còn chưa trở tay đã ra tay đánh lén. Hơn nữa còn là trong Đạo cảnh, cùng cấp bậc với đạo tràng, pháp lực điều động vô cùng cường đại, vốn tưởng rằng lần này chắc chắn dễ như trở bàn tay không ngờ trên phương diện pháp lực Trần Thực lại còn trên cả lão!

“Sao tu vi của hắn lại hùng hồn như vậy?” An Trạch Thượng Nhân vừa nghĩ tới đây, chỉ thấy Trần Thực chấn vỡ hoa sen, một quyền đánh tới trước mặt, không sử dụng thần thông mà là lấy đạo lực thuần túy gia trì bản thân, rất có tư thế một quyền đánh ra dải sao rung chuyển!

Một quyền này giam cầm không gian, làm hỗn loạn Âm Dương, phong ấn Ngũ Hành, trên trời dưới đất tựa như một khối đá cứng, khiến cho An Trạch Thượng Nhân không thể nào chạy trốn!

An Trạch Thượng Nhân dùng hết khả năng đón lấy đòn đánh này.

“Rầm!”

Chỉ trong nháy mắt lực lượng hai người giao nhau, lão lập tức cảm nhận được lực lượng vô biên xuyên qua giữa chưởng lực của mình, xâm nhập vào thân thể to béo kia.

Tiếng chấn động truyền tới từ thịt mỡ và bụng, nguồn lực lượng Hỗn Nguyên này tác động lên tứ chi bách hài của lão khiến Nguyên Thần của lão run rẩy, đạo tràng trong cơ thể không ngừng tan rã!

Đạo lực khủng khiếp từ trong cơ thể lão phóng lên trời, càn quét tất cả, thẳng tới thiên linh cái của lão, xung kích Đạo tuyền trên đỉnh đầu, khiến Đạo tuyền gần như sôi trào.

Đỉnh đầu An Trạch Thượng Nhân mát lạnh, hai đóa đạo hoa mỗi đóa hơi rung động, mỗi đóa đều có một cánh hoa nhẹ nhàng rơi xuống, tan rã trên không trung, hóa thành linh lực thuần túy tiêu tán giữa thiên địa.

Đây là diệu dụng của đạo hoa, mượn cánh hoa phiêu linh, tán đi đại đạo, hóa giải công kích trí mạng, tranh thủ một đường sinh cơ cho chủ nhân.

An Trạch Thượng Nhân thổ huyết liên tục nhưng lại hoảng sợ phát hiện hai đóa đạo hoa trên đỉnh đầu vẫn không thể hoàn toàn hóa giải công kích của Trần Thực, lại có thêm một cánh hoa điêu linh bay xuống từ mỗi đóa.

Hai đóa đạo hoa kia thay lão ngăn cản lực lượng tầng thứ hai của chiêu này, lập tức lại có một cánh hoa bay xuống, ngăn cản lực lượng tầng thứ ba!

An Trạch Thượng Nhân chỉ cảm thấy đạo lực dị chủng trong cơ thể không ngừng xao động, hai đóa đạo hoa của lão liên tục rơi xuống chín cánh hoa, lúc này mới hóa giải hoàn toàn chín tầng đạo lực ẩn chứa trong đòn tấn công của Trần Thực. Khí tức của An Trạch Thượng Nhân nhanh chóng suy sụp, trong lòng kinh hãi, hai đóa đạo hoa trên đỉnh đầu lão mỗi bên chỉ còn lại bảy cánh hoa. Nếu như Trần Thực lại cho lão một đòn nữa, chỉ sợ lão sẽ mất mạng tại chỗ! “Điều động tất cả đạo lực của Duyên Không giới cũng không khác gì Đại La cơ mà? Làm sao lại không ngăn được một đòn này của hắn?”

Trong đầu lão hiện lên ý nghĩ này, đòn thứ hai của Trần Thực đã tới, An Trạch Thượng Nhân thầm nghĩ một tiếng “Mạng ta thôi rồi.” Lão đã không còn sức tiếp được đòn tấn công thứ hai của Trần Thực.

Đột nhiên, tiếng nổ ầm ầm truyền đến, từng bóng người vô cùng cường đại từ trong con đường luân hồi kia lao ra, con đường luân hồi phía sau bị ánh lửa cuồng bạo chôn vùi. Hơn mười bóng người giáng xuống Duyên Không giới, mỗi người đều không yếu hơn An Trạch Thượng Nhân, thậm chí có tới tám chín bóng người đỉnh đầu hiện ra ba đóa đạo hoa, đồng loạt tấn công về phía Trần Thực!

Một cây rìu như bánh xe kêu rít lao tới, rìu mang đầy ánh lửa, mang theo đạo lực Luân Hồi bái nhiên.

An Trạch Thượng Nhân vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Là Nghiệp Hỏa Luân Hồi phủ của Tây Thiên Mã Đầu Minh Vương ta! Mã Đầu Minh Vương ra tay giúp ta!”

Nghiệp Hỏa Luân Hồi phủ của Mã Đầu Minh Vương, được xưng một búa chấn vỡ cánh cửa Địa Ngục, đánh vỡ luân hồi mê mộng, là pháp bảo tiếng tăm lừng lẫy trong Tây Thiên.

Trần Thực xoay người một chưởng xuyên qua tầng tầng vầng sáng Luân Hồi bên ngoài cự phủ, chuẩn thây vô cùng đánh vào trên mặt cây rìu.

Cây rìu lớn phát ra một tiếng vang rất lớn, mặt phủ bị đập lõm xuống thật sâu, mặt ngoài rìu có vô số đạo văn Luân Hồi dày đặc, dấu ấn vỡ vụn lách cách. Mã Đầu Minh Vương thấy vậy hai mắt trợn tròn, lộ vẻ kinh hãi.

Nghiệp Hỏa Luân Hồi phủ bị một chưởng này của Trần Thực đánh lệch đi, đánh thẳng ra, chặt đứt từng ngọn núi lớn, cắt đứt dòng sông, để lại trên mặt đất một vệt cắt sâu hoắm!

An Trạch Thượng Nhân còn chưa kịp cảm thấy may mắn vì mình tránh được một kiếp thì đã thấy Trần Thực đá tới, nhắm ngay vào mặt lão. Ngũ quan của An Trạch Thượng Nhân lõm sâu vào trong đầu, bay còn nhanh hơn cả Nghiệp Hỏa Luân Hồi phủ, đập về phía xa.

Thân hình mập mạp của lão liên tục đâm xuyên qua từng ngọn núi, trượt trên mặt đất trăm dặm, vất vả lắm mới ổn định thân hình, áp chế thương thế ngẩng đầu nhìn lại. Chỉ thấy hai đóa đạo hoa trên đỉnh đầu mình, một đóa trong đó cánh hoa đã hoàn toàn điêu linh, đóa còn lại chỉ còn một cánh hoa, bộ dáng như sắp rơi rụng bất cứ lúc nào!

“Hú vía!”

An Trạch Thượng Nhân còn chưa kịp thở phào một hơi, đã nghe thấy tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa từ xa truyền đến. Lão vội vàng nhìn lại, thì ra là Trần Thực đang chiến đấu với hơn mười vị Thái Ất Kim Tiên.

Tốc độ của song phương cực nhanh, đủ loại pháp bảo, thần thông, tầng tầng lớp lớp, đánh cho long trời lở đất.

Trần Thực và những Thái Ất Kim Tiên này thường thường là vừa chạm đã đi, tuyệt đối không dừng lại ở một chỗ, cố gắng tránh đi thế vây quét.

An Trạch Thượng Nhân thấy vậy hãi hùng khiếp vía, chỉ trong chốc lát ngắn ngủi Trần Thực đã đả thương mấy vị Thái Ất Kim Tiên, những Kim Tiên kia vừa mới va chạm với hắn, đạo hoa trên đỉnh đầu đã như tuyết rơi, cánh hoa rụng lả tả.

Trần Thực không phải đơn thuần dùng tu vi áp chế những Thái Ất Kim Tiên này, mà cũng dùng đạo pháp phá giải đạo pháp của đối phương. Bất luận thần thông gì của những Thái Ất Kim Tiên này, trước mặt hắn phảng phất như không có bí mật gì đáng nói, sẽ bị hắn phá vỡ dễ như trở bàn tay, chỉ có thể liều mạng cùng hắn.

“Một đóa đạo hoa của Trần Phu Tử, chỉ sợ có thể sánh ngang với tồn tại luyện thành đỉnh thượng tam hoa!” An Trạch Thượng Nhân thầm nghĩ.

Lão vận pháp lực, tìm kiếm thời cơ xuất thủ.

Lúc này, một vị Thái Ất Kim Tiên đã tu thành đỉnh thượng tam hoa đón đỡ một kích của Trần Thực, tu vi song phương tương đương, Trần Thực không thể bức lui đối phương, Thái Ất Kim Tiên khác lập tức vây lại, rốt cuộc hình thành thế vây kín!

“Cơ hội tốt!”

An Trạch Thượng Nhân vui mừng khôn xiết, lập tức điều động tất cả đạo tượng của Duyên Không giới, bay lên trên không, tập kích Trần Thực.

Đúng lúc này, trên bầu trời Duyên Không giới chấn động kịch liệt, An Trạch Thượng Nhân ngẩng đầu nhìn lại, không khỏi hoảng sợ, chỉ thấy bầu trời bị xé rách, ba tòa Đạo cảnh thình lình xuất hiện trên bầu trời Duyên Không giới!

Ba tòa Đạo cảnh kia một tòa là phế tích, tràn ngập Ngoại đạo, vặn vẹo mục nát, một tòa tựa như bầu trời trong giếng, ma khí dày đặc, có ma thụ đứng sừng sững, một tòa lại trong Hắc Ám chi hải, khí tức hắc ám tựa như vô số xúc tu, bám vào nhau kéo đến, xé rách Duyên Không giới của lão!

Nhất là cây Ma Huyết bảo thụ, từ trong giếng bay ra, đón đỡ hơn mười vị Thái Ất Kim Tiên vây công.

“Ầm!”

Bầu trời Duyên Không giới bị Ma Huyết bảo thụ và hơn mười vị Thái Ất Kim Tiên đánh nát, từng vị Thái Ất Kim Tiên lảo đảo rơi xuống đất, cánh hoa trên đỉnh đầu rơi lả tả, dồn dập hóa thành linh lực tản đi.

Cho dù là cường giả viên mãn tu thành ba đóa đạo hoa cũng bị gốc ma thụ kia chấn động đến mức cánh hoa tán loạn, cánh hoa thiếu đi gần một nửa!

Mà những Thái Ất Kim Tiên chỉ tu thành hai đóa, một đóa đạo hoa kia, có người cánh hoa rụng sạch, may mắn nhặt về một cái mạng, có người chỉ còn lại lẻ tẻ một hai cánh.

An Trạch Thượng Nhân vội vàng dừng bước, đã thấy Ma Huyết bảo thụ mang theo Trần Thực xé gió bay đi.

An Trạch Thượng Nhân còn chưa kịp thở phào một hơi, đột nhiên một cành cây từ trên cao vụt một tiếng đánh vào người lão.

“Nguy rồi!”

An Trạch Thượng Nhân trong lòng cả kinh, đang định tránh né thì đã không còn kịp.

Thân thể của lão nổ tung, chỉ trong nháy mắt khi thân thể nổ tung Nguyên Thần lập tức bỏ trốn, bay ra khỏi thân thể, đồng thời bị một chiếc lá của cành cây đâm trúng ngực, bay ngược ra sau, ghim chặt trên một ngọn núi ở nơi xa.

Cành cây kia một đòn lấy mạng An Trạch Thượng Nhân, thu về phía trên không trung, trước khi bầu trời khép lại đã rút ra thiên ngoại, gương mặt Trần Thực như giấy vàng, ngồi ở dưới tàng bảo thụ.

Ma Huyết bảo thụ dẫn theo hắn nhằm về phía Hắc Ám hải ở phía xa.

Mà ở bên trong Đạo Khư, một vị đạo nhân ngồi tĩnh tọa trên không trung, khuỷu tay vắt một cây phất trần, nhắm mắt ngưng thần. Sau lưng có hai đồng tử thanh tú, một nam một nữ đang đứng.

Chỉ trong nháy mắt Trần Thực điều động đạo lực của Đạo Khư, ánh mắt đạo nhân sáng lên: “Trần Phu Tử, tìm được ngươi rồi!”

Từng sợi trần tơ từ Đạo Khư xuyên qua thời không trùng điệp, xuất hiện ở bầu trời Duyên Không giới, từ trên trời đâm xuống, xuyên thấu mặt đất, cắm rễ sâu trong lòng đất.

Đạo nhân kia đứng dậy, lấy từ trong tay áo ra một tấm kim phù, phân phó đồng tử hai bên, nói: “Trần Phu Tử có phần lợi hại, chưa chắc ta đã toàn thắng. Các ngươi lưu thủ Đạo Khư, đợi đến khi ta động thủ với hắn, hắn điều động đạo lực của Đạo Khư, các ngươi sử dụng kim phù này, kích hoạt bia đá xanh của Linh Bảo Đạo Tổ, trấn áp Đạo Khư, bên ta mới có mười phần chắc thắng.”

Hai đồng tử kia khom người vâng dạ, nhận lấy kim phù: “Chúc lão gia thắng lợi.”

Đạo nhân kia cười ha hả, lao đi theo tơ trần, giáng lâm xuống bầu trời Duyên Không giới.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters