Ngọa Long, Phượng Sồ 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Chờ đạo nhân kia đi khuất, hai đạo đồng đưa mắt nhìn nhau, bàn bạc: “Lão gia dặn đợi khi người và Trần Phu Tử giao đấu, chúng ta sẽ tế kim phù này kích hoạt bia đá xanh, giúp người thắng trận. Có điều chúng ta cũng tu luyện Nguyên phù của Trần Phu Tử, Trần Phu Tử là sư tổ, có ơn với chúng ta. Làm vậy chẳng phải là vong ân bội nghĩa à?”

Đạo đồng còn lại ngập ngừng: “Lão gia cũng có ơn với chúng ta, truyền thụ đạo pháp để chúng ta có chỗ đứng ở Thượng Thanh cảnh. Nếu không kích hoạt bia đá xanh, chẳng phải là có lỗi với lão gia à?”

Hai người khó xử. Hồi lâu sau, đạo đồng lớn tuổi hơn mới nói: “Chi bằng thế này, chúng ta đợi lão gia và Trần Phu Tử đánh nhau một lát rồi hãy tế kim phù, kích hoạt bia đá xanh.”

Đạo đồng kia mắt sáng lên, vỗ tay tán thưởng: “Ý kiến hay! Lão gia là truyền nhân chi mạch của Giáo tôn, tu vi thực lực không thua Trần Phu Tử, lại mang theo pháp bảo của Giáo tôn, vốn đã chiếm lợi thế. Dù có thắng cũng là thừa dịp Trần Phu Tử bị thương, chẳng vẻ vang gì. Chúng ta tạm thời chưa tế kim phù tương trợ, coi như để lão gia đánh một trận công bằng.”

Đạo đồng lớn tuổi cười: “Nói đi nói lại thì lão gia vẫn chiếm hời. Nhưng hành động lần này của chúng ta cũng coi như báo đáp công ơn truyền đạo của Trần Phu Tử.”

Hai người vừa bàn đến đó, chợt nghe một giọng nói vang lên: “Vạn Thọ Đế Quân có được hai vị Ngọa Long Phượng Sồ các ngươi, quả là tổ tiên tích đức. Đáng thương thay, các ngươi bàn tính rất hay, nhưng lại chẳng đánh thắng nổi con vịt trong cái thôn phía dưới kia.”

Hai đạo đồng giật mình kinh hãi, vội ngoảnh lại, thấy một đạo nhân mắt tam giác đeo nghiêng thanh bảo kiếm sau lưng, chẳng biết đã tới từ lúc nào. Đạo nhân kia vẻ mặt đầy chính khí, để hai chòm râu bên mép và một chòm dưới cằm, tuổi trạc năm mươi, dáng vẻ đường đường, thanh tú văn nhã.

Nhìn trang phục đạo bào, chắc là đạo nhân Thái Thanh cảnh.

Tam Thanh cảnh vốn là tên gọi chung người ngoài dành cho Ngọc Thanh cảnh, Thượng Thanh cảnh và Thái Thanh cảnh. Thực chất đây là ba đại giáo: Ngọc Thanh Xiển giáo, Thượng Thanh Đạo giáo và Thái Thanh Nhân giáo, lần lượt cư ngụ tại các Đạo cảnh khác nhau, ngày thường rất ít qua lại. Muốn phân biệt người trong Tam Giáo có thể nhìn vào trang phục, quần áo mỗi giáo đều có nét riêng.

Đạo đồng lớn tuổi vội nói: “Xin hỏi là sư thúc Thái Thanh cảnh? Thứ cho sư điệt mắt kém, không dám nhận người quen.”

Đạo nhân văn nhã cười đáp: “Không cần đa lễ. Ta là Nhân giáo Vi Diệu Đạo Quân Hoàng đế Triệu Cát, ngày thường thâm cư giản xuất, các ngươi không nhận ra cũng là lẽ thường. Vạn Thọ Đế Quân tuy nhìn ra mấu chốt để khắc chế Trần Phu Tử là trấn áp Đạo Khư, kìm hãm Đạo cảnh khiến hắn không còn chỗ mượn lực, nhưng Trần Phu Tử có tới ba tòa đại Đạo cảnh. Lão chỉ trấn áp được một, còn một Đạo cảnh khác nằm ngay trong Đạo Khư lại sơ sót bỏ qua!”

Dứt lời, ông ta bồng bềnh rời đi, mục tiêu rõ ràng là chiếc giếng ma trong Đạo Khư kia.

Đạo cảnh thứ hai của Trần Thực là Ma vực trong giếng, người biết vị trí cụ thể cực ít, chỉ có những cự đầu Thiên Đình từng chứng kiến cảnh hắn luyện hóa điểm đại đạo dị thường năm xưa mới hay. Vi Diệu Đạo Quân biết rõ phương vị cụ thể của giếng ma, chứng tỏ đã có cự đầu Thiên Đình báo tin cho Thái Thanh cảnh.

Vi Diệu Đạo Quân Triệu Cát đi tới bên giếng, nhìn xuống chỉ thấy ma khí dày đặc, bên trong chứa đựng Ngoại đạo. Miệng giếng có phong ấn khiến ma khí và Ngoại đạo không thể thoát ra, nhưng vừa tới gần đã khiến người ta không dưng tâm phiền ý loạn. Tứ chi bách hải, xương cốt da tóc tựa hồ đều có sinh mệnh và ý thức riêng, rục rịch muốn tự ý sinh trưởng. Ngay cả tim gan phèo phổi cũng hoan hỉ tột độ, muốn mọc ra đầu và tay chân.

“Khủng khiếp, quả đúng là ma cảnh. Thảo nào lại là điểm đại đạo dị thường.” Vi Diệu Đạo Quân cười nói: “Nếu ta không học được Nguyên phù thì đúng là chẳng dám đi vào.”

Ông ta phi thân nhảy xuống giếng, tiến vào Ma vực.

Ma vực này vô cùng rộng lớn, không gian tuyệt đối không nhỏ hơn Đạo Khư, thậm chí còn lớn hơn nhiều lần. Vi Diệu Đạo Quân vừa kính vừa sợ, thầm khen: “Không hổ là tồn tại luyện hóa điểm đại đạo dị thường, Đạo cảnh bực này còn khổng lồ hơn cả Đại Tống Đạo cảnh của ta.”

Ông ta quan sát bốn phía, nơi vốn đặt Ma Huyết bảo thụ giờ trống rỗng, hẳn đã bị Trần Thực lấy đi. Ngoài Ma Huyết bảo thụ, nơi đây còn có từng tòa dị tượng đại đạo khổng lồ, hiện ra sông núi địa lý, chim chóc muông thú, nhật nguyệt tinh thần, cung khuyết lầu các cùng mỹ nữ giai nhân đủ mọi hình thái, lại có cả đạo nhân trú ngụ trong tiên cung. Những dị tượng đại đạo này phong phú hơn đạo tượng của bất kỳ Thái Ất Kim Tiên nào, thậm chí nhiều gấp mấy lần.

“Đây mới là nguyên nhân tu vi của Trần Phu Tử không bằng bọn họ nhưng lại có thể địch nổi bọn họ.”

Vi Diệu Đạo Quân thở phào nhẹ nhõm, hạ giọng: “May mà ta tìm được nơi này. Dù sao Vạn Thọ Đế Quân vẫn còn quá trẻ, chỉ biết để đạo đồng phát động bia đá xanh trấn áp Đạo Khư. So với trấn áp, chi bằng dứt khoát hủy diệt Đạo cảnh của Trần Phu Tử!”

Ông ta hít sâu một hơi, đang định ra tay phá hủy Ma vực trong giếng thì bầu trời đột nhiên chấn động kịch liệt. Một luồng lực lượng huyền diệu xuyên qua Ma vực, xé toạc một vết nứt thiên địa. Từng tòa dị tượng đại đạo dồn dập bay lên không, lao về phía vết nứt kia.

Vi Diệu Đạo Quân vội nhìn theo, chỉ thấy đầu kia vết nứt là một cây Ma Huyết bảo thụ nguy nga đồ sộ. Từng luồng hào quang tựa như cành cây bay lượn quanh bảo thụ, huyền diệu vô cùng. Dưới gốc cây, một thiếu niên ngồi ngay ngắn, sắc mặt tái nhợt. Hắn há miệng hút mạnh, những dị tượng đại đạo kia dồn dập bay vào, vừa bay vừa tan rã, hóa thành vô số hạt sáng tụ thành dòng dũng mãnh lao vào miệng thiếu niên.

“Trần Phu Tử!” Vi Diệu Đạo Quân kinh hãi: “Hắn bị trọng thương khi phá vây! Hơn mười vị Thái Ất Kim Tiên liên thủ rốt cuộc vẫn khiến hắn bị thương nặng. Giờ hắn không kịp chữa trị, rất nhiều dấu ấn đại đạo trong cơ thể đã bị đánh nát quá nửa.”

Ông ta không chút nghĩ ngợi, lập tức phi thân lao về phía vết nứt thiên địa.

“Trần Phu Tử hấp thu đạo tượng của Ma vực trong giếng, muốn mượn Nguyên phù ẩn chứa trong đó để chữa thương, thay thế những Nguyên phù đại đạo bị hư hại! Hành động này giúp hắn nhanh chóng phục hồi nhưng Đạo cảnh Ma vực trong giếng coi như bị hủy. Thực lực hắn tổn hao lớn, đây chính là thời cơ tốt nhất để bắt hắn!”

Ông ta còn chưa bay ra khỏi Ma vực, Trần Thực dưới tàng cây đột nhiên ngẩng đầu. Ánh mắt hắn quét qua, như hạ quyết tâm nào đó, giơ tay siết mạnh.

Ầm!

Thiên địa chấn động, đại địa sụp đổ, bầu trời như không chịu nổi áp lực vô biên, vỡ ra từng mảnh. Vi Diệu Đạo Quân nhìn quanh, thấy trên bầu trời nứt vỡ xuất hiện những vết ngón tay khổng lồ, như bị người dùng sức bóp nát thế giới này. Sâu trong lòng đất vang lên tiếng nổ rền như ngàn vạn con trâu rống, từng ngón tay thô to phóng lên trời tựa những cột trụ nham thạch nóng chảy, nắm chặt thiên địa, bao trùm cả ông ta vào trong.

“Trần Phu Tử thật ngoan độc, không ngờ lại tự hủy diệt Ma vực trong giếng!”

Thấy không cách nào trốn thoát, Vi Diệu Đạo Quân quyết đoán tế ra một món pháp bảo, là chiếc Bát Quái Luyện Đan Lô, vật tùy thân luyện đan của Thái Thanh đạo nhân. Bảo vật này uy lực vô cùng, bên trong ẩn chứa La Thiên thế giới. Vừa được tế lên, lò luyện đan liền đảo ngược, nắp lò mở ra, La Thiên thế giới do Thái Thanh đạo nhân tế luyện thình lình nhảy ra, chỉ trong khoảnh khắc tràn ngập khắp nơi, trùng điệp với không gian Ma vực.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters