Ngọa Long, Phượng Sồ 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Không gian Ma vực lập tức xuất hiện tám loại đạo lực tự nhiên Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài với vĩ lực vô biên, vượt xa đạo lực thời kỳ đỉnh phong của chính nơi này. Thiên địa vừa rồi còn đang sụp đổ lập tức đình chỉ, bàn tay khổng lồ hiển hóa từ bầu trời đại địa không thể nắm xuống được nữa.

“Thu!”

Vi Diệu Đạo Quân quát khẽ, tòa Đại La Thiên cùng Ma vực trong giếng bị thu cả vào Bát Quái Luyện Đan Lô. Ma vực bị lò luyện hóa, biến thành hơn mười viên tiên đan.

Vi Diệu Đạo Quân cười lạnh, một tay nâng lò, sải bước đi tới không gian chỗ Trần Thực, đến biên giới Hắc Ám hải và Huyền Hoàng hải.

Ở phía bên kia, Vạn Thọ Đế Quân cũng nương theo sợi phất trần tiến vào Duyên Không giới. Nhìn bốn phía thấy núi sông tan hoang, rất nhiều đạo tượng của An Trạch thượng nhân vỡ nát, những đạo tượng còn lại đang trong quá trình tan rã, phân giải thành linh khí tưới nhuần mảnh đất này.

Vạn Thọ Đế Quân đứng trên không trung, quan sát tàn tích do Ma Huyết bảo thụ gây ra, lên tiếng tán thưởng: “Đây là pháp bảo Thái Ất Kim Tiên có thể luyện thành ư? Cho dù là pháp bảo do La Thiên Đạo cảnh của Đại La Kim Tiên luyện thành cũng chưa chắc có uy lực này. Trần Phu Tử thật khiến người ta kính sợ. May mà ta đã mời được pháp bảo khắc chế Ma Huyết bảo thụ.”

Lão thò tay chộp tới, bầu trời chấn động kịch liệt. Cán phất trần từ thiên ngoại bay đến, ép bầu trời Duyên Không giới sụp đổ liên hồi. Đạo nhân vận sức nắm lấy cán phất trần, lôi bảo vật ra khỏi Đạo Khư.

“Đãng Ma phất trần của Thượng Thanh cảnh!”

Trong Duyên Không giới còn không ít Thái Ất Kim Tiên bị thương chưa kịp rời đi, có người nhận ra bảo vật không khỏi kinh hãi biến sắc. Đây là bảo vật luyện ma của Linh Bảo đạo nhân năm xưa khi mở ra Địa Tiên giới, tuy không phải chí bảo mạnh nhất Thượng Thanh cảnh nhưng do ngâm trong ma huyết nên uy lực vô cùng đáng sợ. Đạo nhân kia cầm được Đãng Ma phất trần đến đây, e là truyền nhân chi mạch của Giáo tôn Thượng Thanh cảnh.

Chỉ có điều lần này cao thủ đuổi giết Trần Thực phần lớn là người Tam Thanh cảnh, Tây Thiên tiếng tăm bê bối, hoàn toàn không biết gì về vị Vạn Thọ Đế Quân này.

Đạo nhân thu hồi Đãng Ma phất trần, cao giọng ngâm: “Thiếu niên Thiên tử tục Đại Minh, quyền mưu trí kế đan đạo thành. Nửa đêm cung nữ ra độc thủ, một sợi dây hồng hủy nửa đời! Các vị đạo hữu, Vạn Thọ Đế Quân Chu Hậu Thông hữu lễ!”

Những Thái Ất Kim Tiên bị thương vội vàng hoàn lễ.

Vạn Thọ Đế Quân bay về phía thiên ngoại, hạ giọng nói: “Lấy phất trần đấu với Ma Huyết bảo thụ, dùng bia đá xanh trấn áp Đạo Khư, tu vi thực lực của Trần Phu Tử sẽ hao tổn quá nửa. Dù hắn là Nguyên phù Đạo Tổ nhưng cũng không khó đối phó. Chẳng qua hắn có ba Đạo cảnh, cần đợi hắn vào Hắc Ám hải mới có thể cắt đứt liên hệ, khiến hắn không còn thiên địa đạo lực để mượn.”

Khoảnh khắc lão bay ra khỏi Duyên Không giới, khẽ vung phất trần, đạo tượng của An Trạch thượng nhân lập tức tan biến, phong ấn cũng bị phất trần làm tan rã. Thế giới bị phong ấn ẩn giấu hơn hai mươi vạn năm rốt cuộc tái hiện. Dân chúng Duyên Không giới vốn chỉ thấy hai vầng nhật nguyệt, giờ phút này bỗng thấy bầu trời xuất hiện vô số vì sao xán lạn như ngân hà, ai nấy ngửa đầu nhìn quanh, ánh mắt đầy mê mang.

Duyên Không giới bị An Trạch thượng nhân luyện hóa và phong ấn, người dân nơi đây không còn thấy những ngôi sao khác, chỉ biết thờ phụng vị Chân Phật duy nhất là An Trạch thượng nhân, cầu mong phù hộ. Giờ thế giới chân thật hiện ra trước mắt, ngược lại họ có phần hoang mang.

“Cũng là một đám người đáng thương.” Vạn Thọ Đế Quân gác phất trần lên khuỷu tay, đuổi theo hướng Trần Thực, thở dài: “Hưng, bách tính khổ; vong, bách tính khổ. Đám giang hồ thuật sĩ này tu luyện thành tiên vẫn khó tránh khỏi thói thuật sĩ, đầy vẻ nhà giàu mới nổi, khí độ không cao... Tiền của trẫm!”

Nhắc tới đám giang hồ thuật sĩ, lão bất giác nhớ tới chuyện cũ Đại Minh, bàn tay hơi run rẩy. Từ xa lão đã thấy Ma Huyết bảo thụ của Trần Thực. Cây này cực kỳ khổng lồ nhưng so với Hắc Ám hải mênh mông vô tận lại chỉ như con kiến đang bay lao về phía biển cả.

Vạn Thọ Đế Quân định thần, thầm nghĩ: “Trần Phu Tử quyết đấu hơn mười vị Thái Ất Kim Tiên, đã bị trọng thương, đạo hoa điêu linh, thực lực chẳng còn bao nhiêu. Đây là thời cơ tốt nhất để bắt hắn, tuyệt đối không thể bỏ lỡ!”

Lão đuổi sát không buông, khoảng cách với Ma Huyết bảo thụ ngày càng gần. Đúng lúc này, thiên địa rung chuyển, một thân hình cường đại khác lao ra từ trong thời không vụn vỡ, suýt va chạm với lão.

Vạn Thọ Đế Quân vội tế Đãng Ma phất trần bảo hộ quanh thân. Người phía bên kia chính là Vi Diệu Đạo Quân, phát hiện có cao thủ cũng lập tức tế Bát Quái Luyện Đan Lô.

Hai món pháp bảo, một là vật Đãng Ma của Linh Bảo đạo nhân, một là lò luyện đan của Thái Thanh đạo nhân. Dù không phải pháp bảo lợi hại nhất của hai cảnh nhưng đều do Thánh Nhân tế luyện. Hai bảo vật va chạm, biên giới Hắc Ám hải như có vô số vầng thái dương đồng thời bùng nổ, ánh sáng chói lòa, uy năng kinh khủng trút xuống hất bay cả Vạn Thọ Đế Quân lẫn Vi Diệu Đạo Quân.

Hai người lơ lửng giữa không trung, miệng thổ huyết, kinh hãi tột độ: “Đối phương là ai?”

Cả hai tuyệt đối không ngờ vừa xuất hiện đã gặp cường địch, lại càng không ngờ đối phương cũng mang theo pháp bảo Thánh Nhân mạnh mẽ như thế, khiến đôi bên vừa chạm mặt đều trọng thương.

Phía xa, Trần Thực cảm nhận được va chạm khủng khiếp kia, quay đầu nhìn lại suýt bị ánh sáng làm lóa mắt, vội nhắm nghiền, trong lòng đầy nghi hoặc: “Thần thánh phương nào? Không ngờ lại ra tay ngăn chặn đối thủ giúp ta, quả thật lợi hại. Nhất định là cứu binh do nghĩa mẫu mời tới!”

Hắn hấp thu đạo tượng của Ma vực trong giếng, thương thế đã lành được bảy tám phần. Trận chiến ở Duyên Không giới khiến hắn bị thương cực nặng, đạo hoa khó khăn lắm mới luyện ra suýt bị hủy diệt, cánh hoa điêu linh quá nửa, chỉ còn lại năm cánh. Nhưng khi thương thế thuyên giảm, đạo hoa cũng đang chậm rãi khôi phục.

“Ma vực trong giếng đã hủy, Đạo cảnh Đạo Khư này không cần thiết phải tiếp tục tồn tại nữa.”

Trần Thực ngồi dưới tàng cây, Ma Huyết bảo thụ nương theo sóng xung kích, lay động cành rễ bay về phía Hắc Ám chi hải. Hắn cảm ứng Đạo cảnh Đạo Khư, hạ giọng nói: “Sau khi vào Hắc Ám hải sẽ không thể cảm ứng được Đạo Khư. Chi bằng thu lại cả dị tượng đại đạo trong đó, luyện hóa thế giới trong cơ thể như Chung Vô Vọng, hợp đạo với bản thân!”

Thừa dịp chưa vào Hắc Ám hải, hắn lập tức điều động từng tòa dị tượng đại đạo bên trong Đạo Khư.

Cùng lúc đó, tại Đạo Khư, hai đạo đồng thấy thiên địa đại đạo đột nhiên trở nên dị thường hoạt bát, mắt sáng lên, đồng thanh hô: “Lão gia động thủ rồi!”

Một vết nứt thiên địa xuất hiện, từng tòa dị tượng đại đạo rung chuyển bay lên. Hai đạo đồng vội quát lớn, tế kim phù hóa thành vệt sáng bay về phía tấm bia đá xanh ở trung tâm Phù La thôn.

Trong thôn, một thôn cô dường như cảm giác được, ngẩng đầu giơ tay triệu hồi kim phù. Hai ngón tay kẹp lấy lá bùa, cô lộ vẻ kinh ngạc, vội gọi: “Thương Độ Công, mau tới đây! Ngươi nhìn xem! Lực lượng trong kim phù này tương tự như bia đá xanh!”

Hai đạo đồng vừa sợ vừa giận, lập tức lao tới Phù La thôn, quát: “Thôn cô kia, mau trả kim phù đây!”

Từ trong thôn, một con vịt vỗ cánh bay lên, khí thế hung hăng lao về phía bọn họ. Hai đạo đồng trong lòng giật thót, chỉ thấy trên đỉnh đầu con vịt hiện ra ba đóa đạo hoa, trong đó một đóa đã nở rộ.

“Con vịt này cũng là Thái Ất Kim Tiên!”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters