๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lúc này hai đạo đồng mới nhớ tới lời Vi Diệu Đạo Quân nói đến vịt họ cũng không đánh lại được, giờ xem ra lời ấy đúng như sấm truyền.
Con vịt này luyện ra đỉnh thượng tam hoa, tuy chỉ nở một đóa nhưng dù sao cũng là tam hoa tụ đỉnh, tu vi thực lực lợi hại hơn họ nhiều.
“Lão gia không đáng tin! Chạy mau!”
Hai đạo đồng lập tức hóa thành hai vệt sáng, nhanh chóng bay mất.
Mà ở phía sau họ, cánh của con vịt Phù La thôn che khuất bầu trời, bay tới với tốc độ nhanh hơn, không bao lâu sau hai người phát giác bóng tối phủ xuống đỉnh đầu.
Hai người ngẩng đầu nhìn lên, không thấy toàn cảnh, chỉ nhìn thấy vô số kiếm khí lưu động dưới cánh chim nặng nề, như áng mây che đậy bầu trời.
Trước mặt Trần Thực, con vịt Phù La thôn chỉ là một con vịt đẻ trứng, nhưng trước mặt những người khác nó chính là lão tổ Thái Ất Kim Tiên cảnh!
“Xoẹt!”
Vô số đạo kiếm khí giáng xuống, nhấn chìm hai người.
Một lát sau, hai người mình đầy thương tích, bị con vịt ném dưới bia đá xanh, hoảng sợ nhìn về phía đám thôn dân đang vây lại xung quanh.
“Tấm kim phù này có tác dụng gì?”
Thương Độ Công lấy kim phù ra dò hỏi.
Hai đạo đồng thoáng chần chờ, con chó ghẻ trong thôn giận dữ sủa một tiếng, tiến lên phía trước. Trong mắt hai người thì con chó này như cự thú đỉnh thiên lập địa, vô cùng khổng lồ, hung thần ác sát, áp bách khiến hai người không thở nổi.
Hai người nơm nớp lo sợ, khai báo tác dụng và cách dùng của kim phù, nói: “Phù này là do Linh Bảo đạo tổ lưu lại, sau khi tế lên có thể kích hoạt uy lực của bia đá xanh, trấn áp Đạo Khư. Lão gia Vạn Thọ Đế Quân của chúng ta dặn dò, bảo chúng ta tế phù này lên, đợi đến khi lão gia quyết đấu với Trần Phu Tử thì kích hoạt bia đá xanh, trấn áp Đạo cảnh Đạo Khư của hắn, giúp lão gia thủ thắng.”
Thương Độ Công cùng đám thôn dân dò xét kim phù, thôn cô mở miệng nói: “Chúng ta ngăn hai người này lại có tính là cứu ông chủ một mạng hay không?”
Thương Độ Công ngẩng đầu, nhìn bầu trời xung quanh, nói: “Coi như vậy đi. Nhưng chỉ sợ ông chủ không cần chúng ta nữa.”
Mọi người nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy từng tòa đại đạo chi tượng vốn trải rộng khắp Đạo Khư giờ phút này đang dồn dập xé gió bay đi, biến mất không thấy gì nữa!
Đạo Khư là Ngọc Đế Đại Thiên Tôn mượn tay Lý Thiên Vương đưa cho Trần Thực, trên danh nghĩa là ban thưởng lãnh địa nhưng Trần Thực cũng bị trói chặt ở Đạo Khư.
Trần Thực hợp đạo tại Đạo Khư, nếu có lòng phản loạn, bất cứ lúc nào Đại Thiên Tôn cũng có thể sai người đi tới Đạo Khư, phế bỏ đạo tượng của hắn, đánh rớt cảnh giới của hắn xuống.
Mà bây giờ, Trần Thực chủ động thu hồi dị tượng đại đạo của mình, nhược điểm để Đại Thiên Tôn có thể nắm thóp hắn lại thiếu đi một cái.
Thương Độ Công lẩm bẩm: “Có nhược điểm trong tay Đại Thiên Tôn, Đại Thiên Tôn mới có thể yên tâm về hắn. Bây giờ ông chủ không còn nhược điểm, Đại Thiên Tôn còn có thể chứa chấp hắn được à?”
***
Phía tây Bồng Lai, Kim Ngao đảo, trong Bích Du cung.
Sau khi Trần Thực rời đi, Bích Du cung được giao cho bọn Cảnh Mai, Giang Quá quản lý.
Hôm đó, Giang Quá và Thôi Chân Chân cùng đến Bích Du cung, sau khi dâng hương cho tượng Phu Tử lại đến trước phủ việt, dâng hương cho phủ việt.
Hai người thắp hương, bái một cái, còn chưa cắm vào lư hương, đột nhiên mặt quỷ trên phủ việt kia thở dài u oán, tiếng thở dài khiến cho hai người sởn hết cả gai ốc.
“Rắc!”
Một tiếng nổ như sét đánh truyền đến, hai người vội vàng nhìn lại, thấy nơi thờ phụng phủ việt đã trống rỗng, mà góc điện Bích Du cung bị đụng thủng một cái lỗ lớn!
Thanh phủ việt kia vậy mà phá không bay đi, chỉ trong khoảnh khắc đã vô tung vô ảnh.
Giang Quá và Thôi Chân Chân nghi hoặc không thôi, vội vàng đuổi theo, nào còn thấy được món pháp bảo kia?
Đám người Cảnh Mai, Kiều Cố bị kinh động, dồn dập tìm tới, đám người Trường Xuân Đế Quân cũng bị kinh động, lần lượt chạy đến.
Thôi Chân Chân kể lại chuyện phủ việt không nhận hương, bay thẳng đi một lượt, mọi người đều nhíu mày.
Trường Xuân Đế Quân nói: “Phủ việt là pháp bảo Đại Thiên Tôn ban cho Phu Tử, tượng trưng cho quyền thống trị của Phu Tử đối với phía tây Bồng Lai. Nhận lấy phủ việt đại biểu thần phục đối với Đại Thiên Tôn. Bây giờ phủ việt không nhận hương, chẳng phải là Đại Thiên Tôn không nhận Phu Tử là thần tử của ngài nữa à?”
Mọi người đều nhíu mày.
Ngọc Đế Đại Thiên Tôn thu hồi phủ việt vào lúc này, cho thấy quan hệ quân thần giữa ngài và Trần Thực đã tan vỡ.
Hiện nay Trần Thực đang ở trung tâm vòng xoáy, thế lực khắp nơi cướp đoạt ám sát, các loại thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, lúc này quan hệ giữa Ngọc Đế Đại Thiên Tôn và Trần Thực tan vỡ, chỉ sợ sẽ mang đến biến số cực lớn.
Sa Thu Đồng nhanh mồm nhanh miệng nói: “Đại trượng phu sinh ra giữa thiên địa, cần gì phải ăn nhờ ở đậu. Bây giờ chúng ta binh hùng tướng mạnh, chưa hẳn không có sức tự vệ!”
“Nói hay lắm.”
Trần Dần Đô nói: “Nhưng Tiểu Thập còn ở bên ngoài.”
Mọi người lại trầm mặc.
***
Thiên Đình, trong Thái Vi Ngọc Thanh cung, Ngọc Đế Đại Thiên Tôn nhìn phủ việt bay tới, thở dài một hơi u oán.
“Trần ái khanh, vì sao ngay cả một chút nhược điểm ngươi cũng không muốn để lại cho trẫm? Ngươi làm như vậy, khiến trẫm rất khó xử...”
***
Bên bờ Hắc Ám hải, Ma Huyết bảo thụ càng ngày càng nhỏ, dần dần biến thành kích thước cây cối bình thường, chở Trần Thực bay vào trong bóng tối.
Phía sau hắn, từng bóng người cường đại chạy tới, trước sau xông vào Hắc Ám hải.
Trong Hắc Ám hải, từng con ma quái dưới đáy biển trừng to mắt, âm u quan sát cảnh tượng này.
Những bóng người này tản mát ra khí tức quá cường đại, cho dù là ma quái Hắc Ám hải cũng không dám trêu chọc.
Trong bóng tối khó phân biệt phương hướng, rất dễ dàng bị lạc, bởi vậy nếu không phải cùng đường mạt lộ sẽ không có ai muốn tiến vào Hắc Ám hải.
Trần Thực thu liễm khí tức, tránh né truy kích phía sau.
Hắn đi trong Hắc Ám hải hơn mười ngày, cũng bị lạc mất phương hướng, không phân biệt được đông tây.
Hơn mười ngày nay hắn vẫn luôn ở trên mặt biển, không nhìn thấy bất kỳ lục địa, hòn đảo nào, mặc dù hắn thần thông quảng đại nhưng tầm mắt có hạn, không nhìn thấu được bóng tối, không cách nào thấy được quá xa.
Thậm chí hắn còn không biết, liệu mình đã đi sâu vào Hắc Ám hải hay chỉ là bồi hồi ở biên giới Hắc Ám hải.
Đối với hắn mà nói Hắc Ám hải vẫn tràn đầy bí mật.
Lại đi mấy ngày, rốt cuộc hắn Chử Yêu nhìn thấy một mảng ánh sáng.
Đợi đi tới gần, chỉ thấy thứ phát ra ánh sáng là một vầng mặt trời treo trên không trung, bức lui bóng tối, dưới mặt trời là một thế giới quy mô không lớn lắm, hình dáng như lá thu hải đường, dãy núi hiện ra vân thớ màu đỏ cam, màu sắc không đậm lắm, chắc là do thực vật màu đỏ cam tạo thành, còn ở nơi khác thì hiện ra màu vàng.
Trần Thực đi tới gần, chỉ thấy bầu trời nơi này lơ lửng vài toà tiên sơn, bao quanh một toà thánh địa. Các nơi còn có thành quách, chắc là điểm định cư do những người sống ở đây xây dựng.
Từng luồng hương hỏa chi khí dâng lên từ trong thành, bay về phía thánh địa trên bầu trời, lực lượng bất phàm do hương hỏa chi khí hình thành khá nồng đậm.
Trần Thực thấy thế, trong lòng khẽ động.
Năm đó thời kỳ đầu của Địa Tiên giới, Tiên nhân càng ngày càng nhiều, hợp đạo tứ phía, trên cơ bản đã chiếm lĩnh hết những thế giới mà Địa Tiên giới có thể chiếm lĩnh. Rất nhiều Tiên nhân lo lắng người khác tìm được nơi hợp đạo của họ, vì vậy đem nơi hợp đạo ẩn giấu phong ấn, dẫn đến rất nhiều thế giới biến mất.