๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Khai Kiếp bộc phát, Tiên nhân tử thương vô số, có một số Tiên nhân phát hiện chỉ cần đặt nơi hợp đạo trong Hắc Ám hải là có thể tránh khỏi Khai Kiếp. Thế là lại có rất nhiều thế giới bị trả về Hắc Ám hải, dẫn đến càng nhiều thế giới biến mất.
“Chẳng lẽ thế giới này chính là thế giới năm xưa bị trả về Hắc Ám hải?”
Trần Thực tâm niệm khẽ động, thu hồi Ma Huyết bảo thụ, tiến vào thế giới này.
Hắn cần có một nơi đặt chân, có thể thanh thản ổn định khai mở thế giới trong cơ thể, khiến thế giới trong cơ thể viên mãn.
Ngay khoảnh khắc hắn bước vào thế giới Thu Đường, trong thánh địa tiên sơn, một vị Tiên nhân cổ xưa mở mắt, khẽ ồ một tiếng: “Chẳng lẽ có Tiên nhân đi ngang qua... Không phải đi ngang qua mà là tiến vào trong Đạo cảnh của ta! Người này đến đây là có ý gì?”
***
Trần Thực đi ngang qua không trung, phía dưới là một mảnh chiến trường, hai quân khai chiến, giết đến sông đỏ cuồn cuộn.
Hắn không kinh động đến quân đội đang khai chiến phía dưới, chiến tranh ở phàm gian là chuyện thường xảy ra, ân oán giữa hai tộc, tranh chấp lãnh địa, phân chia thế lực, lãnh tụ thù hận, xung đột lợi ích, đều sẽ dẫn đến chiến tranh, Trần Thực rất ít tham dự loại tranh đấu này.
Trong chiến trường, chiến ý sát khí oán niệm oán khí dần dần dâng lên, bay về phía bầu trời.
Trần Thực ngẩng đầu nhìn lên, trên bầu trời có người đang lay động một lá cờ đen, phất tới phất lui, hấp thu những chiến ý sát khí oán niệm oán khí này.
“Thu thập sát lục chi khí luyện pháp bảo? Đây là thủ đoạn của Tiên gia.”
Trần Thực thu hồi ánh mắt, Địa Tiên giới cũng có chuyện tương tự, Tiên nhân sẽ đi phàm gian tìm kiếm nơi giao chiến, thu thập sát lục chi khí trên chiến trường để luyện chế bảo vật.
“Chủ nhân của nơi này đúng là đến từ Địa Tiên giới.”
Hắn lại phát giác được một việc lạ, hai quân khai chiến, trong đó không thiếu tu sĩ dâng hương thỉnh thần trợ trận, những hương hỏa chi khí này đều bay về cùng một hướng.
“Thần mà họ thỉnh là cùng một vị thần?”
Trần Thực ngẩng đầu nhìn về phía toà thánh địa treo cao trên bầu trời kia, thầm nghĩ: “Chắc là cùng một vị thần. Nơi này là Hắc Ám hải, lực lượng của chư thần Thiên Đình khó có thể truyền tới nơi này, chỉ có thể dựa vào tượng thần để chuyển di lực lượng. Quá nửa là năm đó lúc thế giới này trở về Hắc Ám hải, đã mang theo một pho tượng thần, trên tượng thần có thần lực.”
Tây Ngưu Tân Châu cũng có tình huống tương tự. Thần linh Tây Ngưu Tân Châu thường là tượng thần mà Chân Vương, Tam Bảo thái giám cùng các tướng sĩ Đại Minh đưa từ Tổ Đình đến Tân Châu. Bởi vì giữa Tân Châu cùng Tổ Đình cách Hắc Ám hải, lực lượng của chư thần không thể truyền đến nơi đây, cho nên chỉ có thể dựa vào người dân Tân Châu dùng hương hỏa chi khí để những Thần linh này lớn mạnh lên.
“Thần linh tại thế giới Thu Đường chỉ có một vị, tập hợp hương hỏa của chúng sinh cung phụng một tôn Thần linh, dài đến hơn hai mươi vạn năm, thần lực của hắn chắc chắn rất phi phàm.”
Trần Thực tính toán trong lòng một chút, thực lực của vị Thần linh này quá nửa là ở cấp độ Kim Tiên, Thái Ất Kim Tiên.
Lúc này, một âm thanh nói: “Đạo hữu, Tiên Tần thuật sĩ Quảng Sư Mưu hữu lễ.”
Trần Thực nhìn lại, chỉ thấy một nam nhân cao tuổi gầy gò mặc tấm áo dài mang phong vận Tiên Tần, chẳng biết từ lúc nào đã đi tới phía trước, bên cạnh còn có hai tiên đồng đi theo, đứng hầu hai bên, mỗi người đều bưng một cái khay ngọc, phía trên đặt chút bảo vật.
Trần Thực hoàn lễ, nói: “Tán tiên Trần Thực, bái kiến Quảng đạo huynh.”
Tiên Tần thuật sĩ Quảng Sư Mưu không dám chậm trễ, khẽ nâng ống tay áo, cười nói: “Quảng mỗ ẩn thân nơi Hắc Ám hải, trông coi Thu Đường giới này, rất ít lui tới cùng người khác, cũng ít có khách khứa. Phàm là có Tiên nhân du lịch đến đây, Quảng mỗ thay mặt chủ nhân, đều phải chuẩn bị chút lễ mọn. Chút tâm ý này không đủ tỏ lòng thành, kính xin Trần đạo hữu vui lòng nhận cho.”
Hai tiên đồng tiến lên, trong khay ngọc đặt mấy cái bình ngọc, còn có một chút ngọc khí tinh xảo, châu báu, đều là tinh phẩm Luyện Khí khó được.
Trần Thực chối từ, nói: “Ta đi ngang qua bảo địa, lòng có cảm ngộ, chỉ muốn tìm một nơi thanh tịnh tu hành một phen. Vốn đã là quấy nhiễu, trong lòng rất bất an, há có thể thu lễ vật của đạo huynh?”
Quảng Sư Mưu nói: “Lễ nhiều người không trách. Đạo hữu đừng nên chối từ.”
Trần Thực thấy thế đành phải nhận lấy.
Quảng Sư Mưu nói: “Nếu Trần đạo hữu muốn tu hành, chi bằng đến trong thánh địa Thu Đường của ta tu hành. Chỗ của ta tương đối thanh tịnh.”
Trần Thực xưng tạ: “Vậy thì làm phiền đạo huynh.”
Quảng Sư Mưu cười nói: “Sao lại là làm phiền? Ta ở lâu tại Hắc Ám hải, rất ít ra ngoài, khó gặp được một vị đạo hữu. Mời.”
Trần Thực theo hắn đi tới Thánh địa Thu Đường, toà Thánh địa này ở vào trong vòng vây của tiên sơn, hình thái của Thánh địa cũng như lá thu đường, cơ bản giống hệt hình thái của thế giới Thu Đường.
Quảng Sư Mưu an bài cho hắn một nơi non xanh nước biếc, cách đó không xa có thác nước đổ xuống, bọt nước tung bay như ngọc nát, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, bên thác nước treo một vệt cầu vồng.
Thác nước kia cũng là linh tuyền, sinh ra linh khí là Ngũ Hành tổ khí, hết sức bất phàm.
Nơi Quảng Sư Mưu an bài là một gian nhà cỏ, không hoa lệ, tạm coi là ở được.
“Lúc ta bế quan cũng thường ở đây, đạo hữu đừng chê cười.”
Quảng Sư Mưu cười nói.
Trần Thực tạ ơn, dò hỏi: “Đạo huynh mang theo Đạo cảnh đến Hắc Ám hải để tránh kiếp? Không biết sau khi ngươi tiến vào Hắc Ám hải có còn Khai Kiếp nữa không?”
Quảng Sư Mưu nói: “Có. Chẳng qua là vì Đạo cảnh của ta trong Hắc Ám hải, uy lực Khai Kiếp giảm mạnh.”
Y cảm khái nói: “Năm đó ta theo Tam Thanh sư tổ và Thiên Đình, cùng nhau phi thăng đến Địa Tiên giới, vốn dĩ mọi chuyện đều tốt, hết thảy hân hoan, Địa Tiên giới được xưng tụng là Tiên Giới hoàn mỹ nhất trong lòng Tiên nhân, vô âu vô lo. Nhưng chẳng mấy chốc lại có Khai Kiếp, chết rất nhiều người. Mọi người vốn cho rằng sau khi loại tai kiếp này qua đi sẽ không có lần thứ hai. Không ngờ không những có lần thứ hai còn có lần thứ ba, lần thứ tư! Còn có Nguyên Hội đại kiếp!”
Y thở dài: “Tam Thanh sư tổ và hai vị Phật Tổ ở Tây Thiên có thực lực sâu không lường được, có thể dùng La Thiên Đạo cảnh của bản thân để ngăn cản Khai Kiếp. Khi Tam Thanh sư tổ và hai vị Phật Tổ còn tại, tất cả mọi người đều có thể nương tựa dưới cánh chim của họ. Nhưng sau đó Tam Thanh sư tổ và hai vị Phật Tổ rời khỏi Địa Tiên giới, quy củ liền thay đổi, không đầu quân vào Tam Thanh cảnh và Tây Thiên thì không thể tiến vào trong đó tránh né Khai Kiếp. Rất nhiều Tiên nhân cứ như vậy chết đi. Bởi vậy thế lực Tam Thanh cảnh và Tây Thiên càng lúc càng lớn.”
Y lắc đầu nói: “Ta không muốn đầu quân vào Tam Thanh cảnh hoặc đi Tây Thiên làm hòa thượng, không muốn bị người khác bức hiếp, cho nên di chuyển Đạo cảnh đến Hắc Ám hải. Đến nay, đã qua hơn hai mươi vạn năm rồi.”
Trần Thực dò hỏi: “Đạo huynh có cảm ứng được mấy lần Khai Kiếp gần đây có chỗ khác biệt hay không?”
Quảng Sư Mưu nói: “Có. Mấy lần Khai Kiếp gần đây tuy là vạn năm tiểu kiếp, nhưng uy lực lại càng lúc càng lớn, khiến ta có phần lo lắng liệu có thể chèo chống được uy lực của Nguyên Hội đại kiếp hay không. Mấy ngày gần đây trong lòng ta càng ngày càng bất an, chỉ sợ Nguyên Hội đại kiếp sắp tới gần.”
Gương mặt y mang nét sầu lo, hiển nhiên cho dù trốn trong Hắc Ám hải, y vẫn không nắm chắc có thể vượt qua Nguyên Hội đại kiếp hay không.
Trần Thực đánh giá hắn, cười nói: “Đạo huynh tiên thần đồng tu? Trên người ngươi có hương hỏa chi khí rất nặng, chắc là đã đi Thần đạo.”