Nguyên Hội đại kiếp 3

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Quảng Sư Mưu xấu hổ nói: “Ta tu luyện tới Thái Ất Kim Tiên cảnh rồi khó tiến thêm bước nữa, cho nên đi Thần đạo. Nhưng hai đạo thần tiên không tương thông, hai loại lực lượng khó có thể dung hợp, ta lại có phần hối hận đã đi Thần đạo. Nếu như chuyên tu Tiên đạo, có lẽ đã có thành tựu.”

Y cáo từ rời đi, Trần Thực đưa mắt nhìn y đi xa, thầm nghĩ: “Nếu tâm địa của người này không xấu, có thể truyền thụ Nguyên phù cho hắn, giúp hắn thần tiên hợp lưu. Chẳng qua trước mắt việc quan trọng nhất vẫn là khai mở thế giới trong cơ thể trước.”

Hắn đi tới dưới thác nước, tránh nơi ẩm ướt, lựa chọn một tảng đá, ngồi xuống cẩn thận nghiền ngẫm pháp môn khai mở thế giới trong cơ thể mà Chung Vô Vọng sáng tạo ra.

“Chung Nhị Ngưu dùng Tiên Thiên Đạo Thai làm mầm mống, khai mở thế giới trong cơ thể, hợp đạo với bên trong. Pháp môn này của hắn rất tốt, tránh đi việc hợp đạo với thiên địa với thế giới bên ngoài, sẽ không bị Đạo cảnh hạn chế. Nhưng dù sao thế giới trong cơ thể cũng là được khai mở, hợp đạo ở bên trong cần bản thân có hiểu biết đối với thiên địa đại đạo mới có thể làm cho thế giới trong cơ thể mình không đến mức xuất hiện sai lệch với thế giới bên ngoài.”

Trần Thực cẩn thận suy tư, Chung Vô Vọng tuy là kỳ tài trời ban, nhưng loại phương pháp tu luyện này sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện sai lệch. Chẳng qua nếu hợp đạo thiên địa, như vậy có thể uốn nắn sai lệch. Lúc hợp đạo ở bên trong, thông qua việc không ngừng tương hợp với thiên địa bên ngoài để kiểm chứng hợp đạo ở bên trong có sai lầm gì hay không, rồi tiến hành sửa đổi. Như thế là có thể thông qua không ngừng uốn nắn, để thế giới trong cơ thể không ngừng tiếp cận hoàn mỹ.

“Chắc hẳn Chung Nhị Ngưu cũng là dùng loại biện pháp này để tu vi bản thân không ngừng gia tăng. Nhưng có một vấn đề, đó là nếu thiên địa đại đạo bên ngoài cũng lệch thì sao?”

Ánh mắt Trần Thực lấp lóe, thiên địa đại đạo của Địa Tiên giới là Tiên đạo, cũng có thiếu hụt, dùng Tiên đạo của Địa Tiên giới để kiểm chứng hợp đạo ở bên trong sẽ chỉ lệch khỏi đại đạo chân chính.

Chung Vô Vọng cũng là nhân họa đắc phúc, sau khi phi thăng Thiên Tiên giới, Thiên Tiên giới trải qua Trần Thực bổ thiên, các loại thiên địa đại đạo dần dần trở nên hoàn chỉnh, nhảy ra khỏi gông cùm xiềng xích Tiên đạo, Chung Vô Vọng cũng có thể thông qua hợp đạo Thiên Tiên giới tu chỉnh thế giới trong cơ thể mình.

“Chắc hẳn tu vi Nhị Ngưu sẽ nhờ đó đột nhiên tăng mạnh!”

Trần Thực lấy ra Ma Huyết bảo thụ, năm đó Chung Vô Vọng dựa vào Tiên Thiên Đạo Thai khai mở thế giới trong cơ thể. Hiện giờ hắn muốn dùng Ma Huyết bảo thụ làm Đạo Thai, khai mở thế giới trong cơ thể!

“Ong!”

Đạo tràng của hắn trải rộng bao phủ cả vùng sơn cốc này, Trần Thực trồng Ma Huyết bảo thụ trong đạo tràng, cắt đứt cổ tay của mình, lấy huyết dịch của chính mình tưới cho bảo thụ, tẩm bổ cho rễ cây, để cho Ma Huyết bảo thụ hấp thu huyết dịch và khí của chính mình.

Ma Huyết bảo thụ vốn là pháp bảo hắn luyện chế, lần này dùng khí huyết tẩm bổ càng thêm thuận tay, tựa như một bộ phận thân thể của mình.

Đợi đến khi bảo thụ hô hấp cùng với hắn, lúc này Trần Thực mới thu hồi đạo tràng, Ma Huyết bảo thụ cũng cùng với đạo tràng đều biến mất!

Đương nhiên, đạo tràng vẫn chưa biến mất, đạo tràng là lực trường kỳ lạ do đại đạo của bản thân biến thành, từ lực trường Kim Đan, lực trường Nguyên Anh và đạo tràng Nguyên Thần diễn hóa ra, ở trong đan điền, sau khi tu thành Nguyên Thần, sẽ chuyển lên Nê Hoàn Cung.

Chẳng qua lần này Trần Thực khai mở thế giới trong cơ thể, không dám mở ở Nê Hoàn Cung, vì thế để cho đạo tràng của mình trở lại đan điền như trước.

Mà gốc Ma Huyết bảo thụ kia cũng được trồng trong đan điền.

Trần Thực bối trí tầng tầng lớp lớp phong ấn cấm chế ở xung quanh mình, lại mai phục Huyền Hoàng kiếm khí, tránh cho bị người khác quấy nhiễu, lúc này mới chính thức bế quan, phát động pháp môn khai mở do Chung Vô Vọng sáng tạo, chuẩn bị mở ra thế giới trong cơ thể!

***

Một bên khác, Quảng Sư Mưu trở lại Càn Nguyên Cung của thánh địa Thu Đường, một tiên đồng trong đó nói: “Lão gia không nên để khách nhân tu hành ở Thu Đường Giới, nếu hắn không có ác ý còn tốt, nếu có ác ý, tu hú chiếm tổ chim khách, ra tay với chúng ta thì sao?”

Quảng Sư Mưu nói: “Đều là người trong Tiên đạo, đi ra ngoài há có thể không có người hỗ trợ? Hắn đi lại trong Hắc Ám hải, hao tổn rất nhiều, ta giữ hắn ở đây tu hành là kết cái thiện duyên. Huống chi nơi này là Đạo cảnh của ta, trong Đạo cảnh của ta sẽ không xảy ra sai sót. Các ngươi không nên suy nghĩ lung tung.”

Hai tiên đồng vâng dạ.

Quảng Sư Mưu nói: “Ta sẽ bế quan ứng phó với Nguyên Hội đại kiếp lần này. Nếu khách nhân xuất quan, hai người các ngươi phải đối xử tử tế với hắn, nói ta còn đang bế quan, không thể đưa tiễn.”

Hai tiên đồng vâng dạ.

Lần này Trần Thực bế quan, không bao lâu sau đã khai mở thế giới trong cơ thể, Ma Huyết bảo thụ hóa thành đại thụ chống trời, chèo chống mảnh Đạo cảnh nguy nga này, lù lù bất động.

Đợi thế giới ổn định, Trần Thực cấy ghép dị tượng đại đạo trong Đạo Khư vào trong Đạo cảnh.

Đây là lần đầu tiên hắn khai mở thế giới trong cơ thể, hơn nữa không phải là pháp môn do mình sáng tạo ra, bởi vậy cẩn thận từng li từng tí, trước sau tốn mười lăm ngày mới cấy ghép đạo tượng xong xuôi.

Trần Thực xuất quan, đứng dậy, chỉ cảm thấy trong cơ thể tựa hồ ẩn chứa đạo lực hùng hồn của cả một thế giới, hùng hậu vô biên, không khỏi nở nụ cười.

“Tuy không phải Đại La nhưng thắng tựa Đại La!”

Hắn phun ra một ngụm trọc khí, chỉ cần không phải Đại La Kim Tiên ra tay, hắn không sợ bị truy sát nữa.

“Trong khoảng thời gian này Quảng đạo huynh không thừa cơ hại ta, chắc là người không tệ, có thể truyền thụ cho hắn Nguyên phù.”

Trần Thực đi về phía Càn Nguyên cung, Quảng Sư Mưu thích thanh tịnh, trong thánh địa này chỉ có một ít kỳ trân dị thú, không có người nào khác.

Đợi đến khi hắn tới Càn Nguyên cung, chỉ thấy hai đồng tử kia canh giữ ở ngoài cung, tựa vào cây cột ngồi ngủ gật.

Trần Thực cười nói: “Hai vị tiểu đạo hữu, phiền thông báo một tiếng, rồi nói Trần Thực cầu kiến.”

Hai tiên đồng kia không nói một lời, sắc mặt Trần Thực khẽ biến, rảo bước tới trước mặt, đang định đưa tay chạm vào da thịt hai người, không ngờ bàn tay còn chưa chạm đến, hai tiên đồng đã như tro tàn giấy cháy, da thịt dồn dập sụp đổ, đầu và thân thể hóa thành tro bụi lả tả rơi xuống!

Bên trong thân thể họ đã sớm bị thiêu rỗng, chỉ còn lại một lớp da thây ngoài rất mỏng manh, thoạt nhìn không khác gì người sống. Nhưng chỉ cần hơi có gió thổi cỏ lay, sẽ khiến cho vỏ ngoài của họ sụp đổ.

Trong lòng Trần Thực giật mình, rảo bước vào Càn Nguyên cung, cao giọng nói: “Quảng đạo huynh, hai vị tiên đồng gặp biến cố, ta lo lắng an nguy của ngươi, mạo muội vào cung!”

Trong Càn Nguyên cung, trên bồ đoàn, Quảng Sư Mưu ngồi đó, mỉm cười nhìn hắn, không nhúc nhích.

Trần Thực nhìn thấy trong cơ thể Quảng Sư Mưu còn có hỏa diễm đang thiêu đốt, lại không đốt tới quần áo da tóc của y, khiến y trông giống như một chiếc đèn lồng da người được thắp sáng.

Trần Thực đi tới trước mặt. Dường như bị gió thổi vào, làn da Quảng Sư Mưu hóa thành tro bụi, vỡ nát từng mảnh từng mảnh, tiêu tán giữa không trung.

Trong hai chân của y vẫn còn cơ nhục chưa cháy hết, vẫn đang âm ỉ thiêu đốt.

Trần Thực định thần lại rồi đi ra Càn Nguyên cung, nhìn xuống dưới, chỉ thấy bên trong thế giới Thu Đường, tất cả dị tượng đại đạo của Quảng Sư Mưu đều đang bốc cháy.

“Nguyên Hội đại kiếp đến rồi sao?”

Trần Thực nhìn đạo hỏa dấy lên bốn phía, lẩm bẩm nói: “Hắc Ám Hải không ngăn được trận Nguyên Hội đại kiếp này, Nguyên phù, liệu có thể ngăn được chăng?”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters