๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Quảng Sư Mưu ứng kiếp mà chết, người trong thế giới Thu Đường không bị ảnh hưởng bao nhiêu, vẫn sinh hoạt như ngày xưa, chỉ là hơi ngạc nhiên đối với dị tượng đại đạo thiêu đốt.
Giữa các quốc gia khác nhau còn đang khai chiến, giết đến máu chảy thành sông, còn có không ít tu sĩ hiến tế lên Thượng Thương, hương khói lại không mục đích, không biết trôi về phương nào. Lần này, hiến tế của bọn họ không thể khiến cho Thượng Thương chú ý, không có thần lực giúp đỡ.
Thế là có người suy đoán, Thượng Thương đã chết.
Cảm giác bất an dần dần lan tràn ra giữa các tu sĩ.
Trần Thực đứng trong thánh địa, quan sát từng màn thế gian.
Từ trên cao nhìn xuống, có thể nhìn chúng sinh bi hoan ly hợp, bản thân lại siêu nhiên bên ngoài, không bị hồng trần quấy nhiễu. Chắc hẳn Quảng Sư Mưu đã từng đứng ở chỗ này, quan sát chúng sinh.
“Khai Kiếp là nhằm vào kiếp vận do Tiên đạo sinh ra, phàm là tu luyện Tiên đạo đều sẽ gặp nạn. Nhưng phàm nhân và tu sĩ vì không phải Tiên nhân, ngược lại vô tai vô kiếp. Vì vậy phàm nhân và tu sĩ ở đây không gặp nạn.”
Trải qua chuyện này, Trần Thực dần dần có lý giải rõ ràng đối với Khai Kiếp.
Cái gọi là Khai Kiếp, là kiếp mở Địa Tiên giới.
Tam Thanh mở Địa Tiên giới, hủy diệt Ngoại đạo, lập Tiên đạo thành thiên địa đại đạo, vì vậy mới có kiếp số này.
Tất cả Tiên nhân Hợp Đạo đều phải ứng kiếp.
Qua được thì sống, qua không được thì chết.
Trần Thực quay đầu nhìn về phía Càn Nguyên cung, khẽ nhíu mày. Thực lực của Quảng Sư Mưu không tầm thường, bản thân là Thái Ất Kim Tiên cảnh, tu vi Thần đạo cũng cực kỳ cao minh, so ra tuy kém Lý Thiên Vương nhưng đã có thể sánh ngang đại đa số Thiên thần.
Tồn tại như vậy, chết vô thanh vô tức.
Trong Càn Nguyên cung không có bất kỳ dấu vết chống cự.
Hiển nhiên, Quảng Sư Mưu đang trong lúc tu luyện, thậm chí không có cảm thấy được kiếp số tiến đến mà đã bị kiếp hỏa đốt thành tro tàn!
Sau khi y bị kiếp hỏa đốt cháy, chắc là không phát giác được mình đang thiêu đốt, tro tàn trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, cho đến khi bị đốt sạch sẽ.
Hai tiên đồng ngoài cửa cũng như thế, bọn họ canh giữ ở ngoài cung, nhìn như ngủ gật, thực ra da thịt bên trong đã bị đốt cháy sạch sẽ!
Bọn họ không giãy dụa, không kêu cứu, không phản kháng.
Bọn họ không biết mình đang trong kiếp số!
Trần Thực phun ra một ngụm trọc khí, căn cứ vào hiểu biết của mình về Khai Kiếp, trong các kiếp trước của Địa Tiên giới, Tiên nhân có tu vi tương đối thấp như Thiên Tiên ngăn cản kiếp số rất dễ dàng, ngược lại những Kim Tiên, Thái Ất Kim Tiên cùng Đại La Kim Tiên kia, đối mặt Khai Kiếp mới có chuyện hung hiểm vô cùng.
Mà bây giờ, hiển nhiên hai tiên đồng tu vi không cao này không phát giác được bất kỳ dấu hiệu kiếp số nào tiến đến.
Điều này cho thấy trong lúc vô tình Khai Kiếp đã trở nên khác với trước đó.
Trần Thực cảm ứng thiên địa, không phát giác được bất kỳ dấu hiệu kiếp số sắp tới của mình, trong lòng âm thầm nói: “Lần Khai Kiếp này chỉ sợ mức độ nguy hiểm vượt quá bình thường. Không cảm ứng được kiếp số, thì không biết đường ngăn cản. Sẽ chỉ như Quảng Sư Mưu, chết vô thanh vô tức. Lúc Khai Kiếp hàng lâm ta cũng ở chỗ này, vì sao ta không gặp nạn?”
Là tác dụng của Nguyên phù?
Hay là do mình tu luyện Ngoại đạo, tránh thoát kiếp số?
Hoặc là, cái chết của đám người Quảng Sư Mưu, chẳng qua là gợn sóng nhấc lên trước khi Khai Kiếp đến, chân chính Khai Kiếp còn chưa đến?
“Sau khi Quảng Sư Mưu chết, thế giới Thu Đường sẽ bại lộ trong Hắc Ám hải. Chỉ bằng tu sĩ nơi này, có thể ngăn cản ma quái trong Hắc Ám hải xâm nhập hay không?”
Trần Thực quan sát một phen, tu vi của tu sĩ trong thế giới Thu Đường không cao lắm, không có mấy người tu luyện tới cấp độ Hợp Đạo, chỉ sợ ứng phó với ma quái trong Hắc Ám hải sẽ có phần khó khăn.
“Quảng Sư Mưu ứng kiếp, Đạo cảnh tan biến, nhưng các ngươi tội không đáng chết.”
Hắn hơi trầm ngâm, lưu lại một thiên công pháp không tệ lắm trong Càn Nguyên cung, đủ để cho người ta tu thành Kim Tiên, lại bố trí các loại phong cấm ở ngoài cửa, khảo nghiệm trí tuệ, đạo hạnh cùng tâm tính của người tới.
Hắn đưa tay nhẹ nhàng đè xuống, cả tòa thánh địa Thu Đường khẽ chấn động, rời khỏi địa điểm ban đầu, rơi xuống thế giới Thu Đường.
Không bao lâu, toà thánh địa này liền rơi vào giữa một dãy núi.
“Sẽ có tu sĩ tới chỗ này, vận dụng trí tuệ, phá giải phong cấm ta lưu lại, tiến vào trong cung đạt được truyền thừa. Người này thông qua khảo nghiệm của ta, tâm tính chất phác, sau khi đạt được truyền thừa tất sẽ thủ hộ thế giới Thu Đường, không bị Hắc Ám hải ma quái quấy nhiễu.”
Trần Thực rời đi, thầm nhủ: “Chi mạch Nhân tộc này có thể còn sống sót ở Hắc Ám hải.”
Sau đó không lâu, có tu sĩ tìm tới nơi đây, phát hiện ra toà thánh địa này.
Bọn họ kêu gọi Thượng Thương, không được đáp lại, vì thế thật cẩn thận tiến vào trong thánh địa.
Bọn họ phát hiện Càn Nguyên cung, định tiến vào tòa Thượng Thương động phủ này, đạt được truyền thừa của Tiên nhân, lại gặp phải phong ấn Trần Thực lưu lại, tử thương nặng nề, không thể không rút đi.
Sau đó rất nhiều năm, không biết bao nhiêu tu sĩ tới đây, ý đồ phá giải phong ấn, nhưng hoặc là không thể phá giải phong ấn, hoặc là tâm tính không tốt, chết ở trước Càn Nguyên cung.
Về sau, ma quái trong biển xâm lấn, các tu sĩ chống cự ma quái, sinh ra rất nhiều chuyện xưa vui buồn lẫn lộn.
Không có Quảng Sư Mưu thủ hộ, Ngoại đạo Hắc Ám hải cũng ăn mòn thiên địa đại đạo của thế giới Thu Đường, trong đại lục dần dần sinh ra rất nhiều sinh vật quỷ dị, tai hoạ tà ác hoành hành, dân sinh càng thêm gian nan.
Chỉ dựa vào lực lượng của tu sĩ, chỉ có thể cố thủ ở một số nơi nào đó, bảo vệ dân chúng, để nhánh Nhân tộc này sống tạm.
Mãi đến một ngày, một người trẻ tuổi tài hoa tuyệt đại tâm tính tuyệt hảo rốt cuộc phá giải Tiên Cung phong cấm, tiến vào Càn Nguyên Cung, đạt được truyền thừa Trần Thực lưu lại.
Y lĩnh ngộ ra pháp môn Tiên đạo vô cùng lợi hại, công bố ra khắp thiên hạ, khiến cho mọi người sinh hoạt ở thế giới Thu Đường dần có sức tự vệ khi đối mặt với tai họa tà ma.
Mà đó là chuyện của hơn một trăm năm sau.
Trần Thực rời khỏi Thu Đường giới không lâu, lại tiến vào Hắc Ám hải hơn mười ngày, tìm được một thế giới khác.
Nơi này chắc là thế giới năm đó bị Tiên nhân di chuyển đến Hắc Ám hải, Quảng Sư Mưu là người cô đơn, chỉ có hai tiên đồng, mà chủ nhân giới này lại thích thu môn đồ khắp nơi.
Lúc Trần Thực đến chỗ này chỉ thấy trên bầu trời từng tòa tiên sơn bồng bềnh, tinh la kỳ bố, trên tiên sơn có rất nhiều tiên cung, ước chừng hơn trăm tòa.
Chắc hẳn sau khi di chuyển đến Hắc Ám hải, vị Tiên nhân này đã thu rất nhiều đệ tử, trong số đệ tử cũng có người thành tiên.
Nhưng những Tiên Cung này đều là tử khí âm trầm, không có bất kỳ sinh cơ nào.
Trần Thực đi tới một tòa Tiên Cung trong đó, chỉ thấy nơi này nhà cửa sạch sẽ, nhưng không có một người, trên mặt đất chỉ có từng bộ xương trắng, trên thân còn có quần áo, ước chừng mới ra đi không bao lâu.
Xét theo quy mô chắc nơi này là một môn phái Tiên gia, thời kỳ cường thịnh, có rất nhiều người cầu tiên ở chỗ này tu hành, chẳng qua bây giờ chỉ có xương trắng trống không.
Nhìn từ quần áo, thời gian những người này tử vong không dài.
Trần Thực ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra xương cốt, chỉ thấy dấu ấn Tiên đạo bên trong xương cốt của những Tiên nhân này đã bị mài mòn, hiện ra những hố nhỏ bị gió cát ăn mòn, xương cốt trở nên rất giòn.
Tiên khí rơi vãi trên mặt đất cũng có trạng thái tương tự.
Gõ xương cốt, bên trong không có cốt tủy, như bị thứ gì ăn sạch sẽ.
“Kiếp số khác với Đạo hỏa, rất có cảm giác quỷ dị của Ngoại đạo.”
Hắn lại đi tới mấy tòa tiên sơn, cũng đã sớm là nơi không người.