Thích Ca Minh Nhật đánh giá Cố Khách cực cao:
- Đúng vậy! Thuật này đứng thứ ba trong Chân Linh Thất Thập Nhị Thuật, có khả năng đi kèm là nô dịch Hắc Ám Chân Linh. Hai loại thuật cao hơn nữa, nghe đồn chỉ có Hắc Ám Chân Linh thuộc Khôn Nguyên cảnh mới có thể luyện thành.
- Tại Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, nếu Cố Khách không có một tấm huyết phù mang tính hủy diệt bên trong Linh Giới ở mi tâm, thì trong trận chiến với Tịnh Tâm Tiên Tử, hắn không bao giờ nhận thua chỉ sau một chiêu.
Nô dịch Hắc Ám Chân Linh đáng sợ hơn nhiều so với việc gọi Hắc Ám Chân Linh tới hỗ trợ, đó là sự điều khiển và khống chế hoàn toàn.
Ngay sau đó, Lý Duy Nhất lại dò hỏi về tình hình của Pháp Thiên Tượng Địa và cuộc nam du của Phật Môn.
Trong ánh mắt của Thích Ca Minh Nhật lóe lên tia sáng lạnh lẽo, đầy căm phẫn nói:
- Thất Phật Gia có thực lực cường đại, kẻ thù không thể làm gì hắn. Nhưng... Cù Thường và Thánh Ngôn đã chết, không thể cứu sống.
Lý Duy Nhất lặng thinh, không biết phải an ủi ra sao.
Thích Ca Minh Nhật kể tiếp:
- Thất Phật Gia đã bắt giữ hai vị Thánh Mục Vương, định trao đổi con tin với Cố Khách. Nhưng ngay từ đầu, Cố Khách chưa từng có ý định để Cù Thường và Thánh Ngôn sống sót. Cuối cùng, hắn đã hút cạn máu của cả hai trước mặt Thất Phật Gia, biến họ thành hai xác chết khô.
- Hơn nữa, hắn còn công kích tâm trí của Thất Phật Gia. Hắn bảo rằng Cù Thường và Thánh Ngôn phải chết hoàn toàn do lỗi của Thất Phật Gia vì đã bày mưu dụ địch, chính Thất Phật Gia đã hại chết họ.
- Hắn muốn lợi dụng chuyện này để lại một vết thương lòng trong tâm trí Thất Phật Gia, ảnh hưởng đến trạng thái và cảm xúc của Thất Phật Gia khi chiến đấu với hắn.
- Hắn hiểu rõ, Phật tu coi trọng nhân quả. Cái chết của Cù Thường và Thánh Ngôn có thể giáng một đòn chí mạng vào cả Thất Phật Gia lẫn Tịnh Tâm Tiên Tử trên phương diện nhân quả.
Lý Duy Nhất vỗ mạnh lên tay vịn:
- Trận đấu này càng lúc càng thú vị rồi! Thích Ca huynh, thứ lỗi cho ta nói thẳng, trước cuộc quyết chiến với Thẩm Tịnh Tâm, Cố Khách chắc chắn sẽ tìm cách đích thân giết ngươi, Trúc Thanh Y và Xá Thắng, để năm vị cao thủ Thần Đạo Tính chết sạch, hòng làm lung lay tâm lý của nàng.
Thích Ca Minh Nhật không có vẻ gì là sợ hãi, chỉ tràn ngập ý chí chiến đấu:
- Vậy thì hắn tốt nhất nên đến sớm một chút.
...
Tông Thánh Học Hải, cùng với Ma Quốc, Thánh Triều, Kiếm Đạo Hoàng Đình, Thương Hải Đạo Cảnh, Thái Âm Giới, được mệnh danh là sáu Sinh Cảnh cỡ lớn của phía nam Doanh Châu.
Vùng lãnh thổ phải rộng từ năm trăm châu trở lên mới được xưng là cỡ lớn.
Ba mươi ba gia tộc trong Thượng Thất Gia của Tông Thánh Học Hải đều là Ức Tộc, hoặc các thế lực lớn gần bằng Ức Tộc, cùng với sáu mươi gia tộc phân bổ khắp các châu, được gọi chung là Học Hải Bách Gia.
Mỗi một giáp, trên vùng đất Tông Thánh Học Hải đều sẽ tổ chức kỳ thi tỷ võ dành cho Đạo Chủng cảnh, để quyết định ai có khả năng gia nhập Bách gia.
Thành tích và biểu hiện trong vòng tuyển chọn Học Hải Trường Sinh tranh độ sẽ quyết định thứ hạng của Trung Tam Thập Tam Gia, và Hạ Lục Thập Gia.
Các gia tộc thượng phẩm không cố định bảy gia tộc, chỉ cần trong gia tộc đó sinh ra một vị Thánh Linh Vương Niệm Sư thất trọng, hoặc một nhân vật đạt cấp độ Thánh Lâm Sơn ở Bỉ Ngạn cảnh là được.
Gia tổ của Phó Nham gia là Phó Nham Thiên Công, chính là trong trận chiến xếp hạng gia tộc hai mươi năm trước, tuyên bố với bên ngoài rằng hắn đã bước vào Thánh Lâm Sơn, từ đó đưa Phó Nham gia thay thế Dạ gia, trở thành một trong Thượng Thất Gia.
Đáng nói là, Dạ gia ra vị lão tổ thất trọng Dạ phu nhân gả vào Phục gia đó đã bỏ mạng trong trận chiến Lăng Tiêu Cung.
Trong màn đêm tĩnh mịch, ngọn linh quang chói lọi từ Tổ Sơn Phó Nham gia trên Bán Đảo Dung Lô ở bờ bắc Tông Thánh Học Hải soi sáng cả bầu trời, bên dưới chân núi, hàng ngàn chiến hạm thắp sáng mặt biển.
Khi Thánh Chu cập bến, từ Tổ Sơn, mười hai vị trưởng lão gióng lên hồi chuông cổ.
Tiếng chuông trầm vang xa, thể hiện sự kính trọng cao nhất đối với vị khách quý.
Từ bến đò ven biển cho tới tận chân Tổ Sơn, dọc theo hai bên con đường trải dài mười dặm, ba ngàn quân tinh nhuệ của gia tộc mặc giáp bạc, tay cầm giáo dài đứng sừng sững.
Phó Nham Thiên Công cùng toàn thể cao thủ Siêu Nhiên và Trường Sinh cảnh lưu lại bảo vệ gia tộc đã chờ sẵn tại bến đò, ánh mắt mong ngóng, ai nấy đều tràn đầy tinh thần.
Lý Duy Nhất nhìn cảnh tượng trước mắt, thầm nghĩ:
- Thế này cũng quá khoa trương rồi nhỉ? Đâu đến mức phải như vậy!
Hắn cảm nhận sâu sắc tu vi và lai lịch của mình bây giờ có sức nặng nhường nào trong thiên hạ. Đồng thời, hắn thật sự cảm thấy hơi xa hoa lãng phí, huy động lực lượng có chút lố.
- Không phải nhân vật lớn nào đến Phó Nham gia cũng đều tiếp đãi long trọng như vậy, nhưng Lý huynh thì khác.
Phó Nham Thủ cười tươi rói:
- Lý huynh tặng cho Phó Nham gia pháp tu luyện kim cốt lục giai, đó là đại ân. Đưa thi hài lão tổ trở về, đó là đại nghĩa. Lấy tư cách là đệ nhất Địa Bảng mạnh nhất lịch sử phá cảnh lên Bỉ Ngạn, đó là đại danh. Thân phận Bát Phật Gia và chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư, chính là đại thế. Bốn điều này hội tụ, lần đầu tiên ngươi đến viếng thăm, nếu đổi lại là bất kỳ Ức Tộc nào khác cũng sẽ cử toàn tộc nghênh đón, đây là phép lịch sự cơ bản nhất.
Thường Thư đứng ngay bên phải Lý Duy Nhất, bí mật truyền âm nói:
- Phó Nham gia tổ tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên, huyết khí tăng mạnh, lại đi yết kiến Đại cung chủ và được chỉ giáo, mới phá cảnh lên Thánh Lâm Sơn. Ngươi đến Phó Nham gia làm khách, họ tự nhiên vô cùng coi trọng.
Sau khi xuống thuyền.
Lý Duy Nhất kéo Thích Ca Minh Nhật cùng Phó Nham Triết Thuật đi đầu, nhanh chân bước đến chào hỏi Phó Nham Thiên Công.
Sau một màn chào hỏi khách sáo, Phó Nham Thiên Công nắm chặt lấy tay Lý Duy Nhất, miệng luôn gọi “hiền điệt“. Phó Nham Thủ đi kèm bên cạnh, tuy tươi cười nhưng ánh mắt lại tỏ vẻ lạ lùng.
Lão tổ tông gọi Lý Duy Nhất là “hiền điệt”, vậy hắn phải gọi là gì?
Cả đám người men theo con đường dài mười dặm, tiến về phía Tổ Sơn.
Phó Nham Thiên Công lên tiếng:
- Phó Nham Thủ cũng có tư chất tu luyện, nhưng cách đối nhân xử thế lại kém xa, dám nhận món quà quý giá như Kim Thánh Cốt Thiên lục giai. Năm đó khi hắn đưa pháp tu luyện về gia tộc, lão phu liền mang theo hậu lễ, lập tức đến Lăng Tiêu Cung bái tạ Đại cung chủ.
Lý Duy Nhất tất nhiên khen ngợi Phó Nham Thủ theo phép lịch sự, thẳng thắn thừa nhận mình nợ ân tình tại Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa và Kiếm Đạo Hoàng Thành các loại, sau đó, giới thiệu thân phận của Thích Ca Minh Nhật với mọi người.
- Hiền điệt thì ra cao thủ trẻ đệ nhất Thần Đạo Tính của Tịnh Thổ Phật Quốc, đúng là tướng mạo bất phàm, lão phu ngay từ trước đã nhìn ra ngươi cao quý vô cùng, lẽ nào là Phật Đế tái sinh?
Phó Nham Thiên Công vội vàng túm chặt lấy tay Thích Ca Minh Nhật.
Đám người Thường Thư và Phó Nham Triết Thuật cũng ngấm ngầm kinh ngạc, người có thể kết giao với Lý Duy Nhất quả nhiên có lai lịch không hề tầm thường.
Cái tên Thích Ca Thần Đạo Tính nổi danh lừng lẫy khắp Doanh Châu.
Đó là một gia tộc từng sinh ra Phật, hơn nữa không suy tàn như Thanh gia của hậu nhân Tông Thánh, mà vẫn như mặt trời ban trưa.
Phật Môn đi về phương nam, Thích Ca Thần Đạo Tính chắc chắn đến Bách Cảnh Sinh Vực để biểu thị sức ảnh hưởng.
Tạo nghệ luyện khí của Phó Nham gia đứng đầu Tông Thánh Học Hải, hoàn toàn lọt vào năm hạng đầu toàn Bách Cảnh Sinh Vực, Phó Nham Thiên Công càng là Tông Sư rèn khí đương thời.
Trên tấm bia đá ở Tổ Sơn khắc tám chữ lớn “Nho Môn Vi Biểu, Tượng Hồ Vi Lý“.
Đêm đó, một buổi tiệc sang trọng diễn ra, cả sảnh náo nhiệt, Lý Duy Nhất đã khổ luyện hơn chục năm trong Thời Gian Chi Kiển sắp thành quỷ đói, nay xuất quan, dĩ nhiên ăn uống thỏa thích, chẳng còn một chút phong độ Siêu Nhiên nào, khiến mấy thiên chi kiêu nữ được Phó Nham gia cố ý sắp xếp để tiếp đón hắn cảm thấy vô cùng hụt hẫng.
Cuối bữa tiệc.
Lý Duy Nhất cuối cùng cũng nhớ ra chuyện chính, hỏi Phó Nham Thiên Công:
- Phó Nham gia có bộ Địa Thư đầy đủ bảy mươi hai trang không?
Phó Nham Thiên Công thở dài một tiếng:
- Có chứ, đương nhiên là có. Nhưng phẩm cấp không tính là cao, đa phần là các bản chép lại nhiều lần, ý vị thật của kinh sách đã mất nhiều.
- Bảy mươi hai trang Địa Thư bậc nhất vẫn còn lưu giữ tại Thanh gia, toàn bộ đều được sao chép trực tiếp từ bản chính. Nếu hiền điệt không chê lão phu tu vi thấp kém, có thể tạm thời lấy bảy mươi hai trang Địa Thư do lão phu tập trung tâm huyết cả đời chép lại về xem trước.
Lý Duy Nhất đáp:
- Vậy thì đa tạ tiền bối! Duy Nhất chỉ mượn xem một thời gian, nhất định sẽ trả lại.
Công dụng của Địa Thư đối với Lý Duy Nhất chỉ có thể xem như một phần nhỏ trong kho tàng khổng lồ, tạo nền tảng vững chắc cho việc tự sáng tạo ra pháp môn sau này.
Lý do thực sự khiến hắn phải dày mặt mượn một bảo vật quý giá thế này, là vì muốn giúp Thẩm Tịnh Tâm một tay.
Phó Nham Thiên Công nói nghe có vẻ như chẳng đáng nhắc tới, nhưng thực tế, nhìn từ việc Phó Nham Thủ có thể chiến thắng Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương trong Trường Sinh cảnh là có thể nhận ra, bảy mươi hai trang Địa Thư của Phó Nham gia tuyệt đối không tầm thường, không phải ai cũng có thể mượn được.
Bữa tiệc tan, Lý Duy Nhất cầm bản chép tay Địa Thư của Phó Nham Thiên Công, chợt thấy Thường Thư ra hiệu bằng mắt với mình. Thế là, hắn từ chối các tiết mục tiếp theo do Phó Nham Triết Thuật sắp xếp, viện cớ cần tĩnh dưỡng trị thương, bí mật đến viện nhỏ nơi Thường Thư và Thường Ngọc Khanh cư trú.
Thường Thư đã chuẩn bị sẵn một bầu rượu ngon trên bàn đá giữa sân.
Thấy Lý Duy Nhất bước vào, Thường Thư mỉm cười nói:
- Phó Nham gia quả thực đã coi thường nhãn quan của Duy Nhất rồi! Với tu vi và địa vị hiện tại của hiền điệt, và tiềm năng không ai sánh được, cho dù muốn làm tỳ nữ phục vụ bên cạnh ngươi thì mấy cô nương tối nay còn kém xa lắm.
Lý Duy Nhất ngồi đối diện với Thường Thư, liếc nhìn căn phòng trên lầu đang sáng đèn và mở toang cửa sổ, có thể thấy bóng lưng của Thường Ngọc Khanh.
Hắn hỏi:
- Đừng bàn về ta nữa, chuyện bên hai người thế nào rồi, có tiến triển gì không? Phó Nham Thủ vẫn khá đáng tin cậy, ở toàn bộ Bách Cảnh Sinh Vực, hắn là nhân kiệt thiên tài đếm trên đầu ngón tay, có hy vọng trở thành Võ Đạo Thiên Tử trong tương lai.
Thường Thư đáp:
- Ngươi nhìn thấu rồi sao?
Lý Duy Nhất giải thích:
- Trong yến hội tối nay, sắp xếp hai người họ ngồi chung mâm, ai mà chẳng nhìn ra ý đồ.
Thường Thư cười cay đắng, lắc đầu nói:
- Ngươi nói không sai, thiên tư và phẩm hạnh của Phó Nham Thủ đều có thể xem là đỉnh cao đương thời, nếu có thể kết thông gia, Thường gia dĩ nhiên là đồng ý cả tay chân. Nhưng... hắn quá xuất chúng, có lẽ vì tiêu chuẩn quá cao, hoặc mải mê tu luyện, nên e là vô vọng.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Có phải Phó Nham gia không muốn dính vào mớ bòng bong của Ma Quốc không.
Những lời này, tự nhiên Lý Duy Nhất không tiện thốt ra khỏi miệng, đành giữ trong lòng, đã thấu hiểu rõ mục đích Thường Thư trong chuyến đi này.
Thường Thư kể lại:
- Tám mươi năm trước, thanh thế của Lăng Tiêu Cung cực kỳ hùng mạnh, Phó Nham gia mượn giao tình với ngươi víu vào Đại cung chủ... Đây là chuyện thường tình của con người, Thường gia cũng làm vậy mà, lời này của ta tuyệt đối không có ý coi thường.
- Sau đó hai bên hợp tác sâu, nhiều cao thủ Phó Nham gia tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, lợi dụng nguồn nguyên liệu luyện khí phong phú ngang ngửa một Sinh Cảnh ở Cổ Quốc để luyện khí giúp Lăng Tiêu Cung.
- À đúng rồi, còn sửa chữa Pháp khí nữa. Trận chiến diệt quốc hai vạn năm trước, Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc và năm cánh đại quân đã để lại vô số binh khí, áo giáp. Đại cung chủ định tạo nên một đội quân tinh nhuệ kết hợp bằng chiến trận với số lượng binh sĩ vô tiền khoáng hậu.
- Lăng Tiêu Cung lại cung cấp cho Phó Nham gia những tài nguyên vô cùng quý hiếm như Xuân Tàm, Minh Vực, Tuế Nguyệt, tiên đạo long mạch. Đó chính là một trong những nguyên nhân giải thích vì sao tu vi của Phó Nham Thủ có thể đạt đến nhị trọng sơn.
Theo Lý Duy Nhất đánh giá, thiên tư của Phó Nham Thủ tuyệt đối vượt trội hơn vị chân truyền Đạo Cung trong lời đồn. Vị chân truyền ấy nhờ sự hỗ trợ của Minh Vực mà có thể bước vào Bỉ Ngạn cảnh chỉ trong vòng sáu mươi năm. Còn Phó Nham Thủ, không chỉ có thể tu luyện trong Minh Vực, mà còn sở hữu Xuân Tàm với tỷ lệ thời gian chênh lệch còn kinh khủng hơn cả Minh Vực. Cùng với sự thức tỉnh của tiên đạo long mạch, việc hắn phá cảnh trở nên dễ dàng hơn.
Tu vi nhị trọng sơn đối với Phó Nham Thủ mà nói, là chuyện hết sức bình thường.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Còn nguyên nhân thứ hai?
Thường Thư liếc nhìn Lý Duy Nhất đầy ẩn ý, thốt ra bảy chữ:
- Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.
Lý Duy Nhất lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Năm đó ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa có tới mười ba chiếc vò đàn, hắn và Tả Khâu Hồng Đình chỉ mới lấy đi hai chiếc an toàn nhất. Những chiếc còn lại, bọn họ không dám mở, nhưng Học Hải Đế Niệm thì chưa chắc.
Ngoài vò ra, còn có Thanh Vân Lô, cùng những tài nguyên khác trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.
Thường Thư tiếp lời:
- Học Hải Đế Niệm thật sự là một người đức cao vọng trọng, đối xử công bằng với tất cả thiên chi kiêu tử của Tông Thánh Học Hải, chỉ cần có năng khiếu vượt bậc là có thể dễ dàng đạt được thần đan diệu dược để nâng cao Kim Thánh Cốt nhanh chóng.
- Phải rồi, cô cô từng bảo, vì lúc đó Duy Nhất đã truyền tin từ Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa ra sớm, gửi cho Vụ Thiên Tử. Dựa vào thông tin đó, Vụ Thiên Tử đã đàm phán trước với Quan Chủ và Học Hải Đế Niệm về việc chia chác lợi ích, nên Lăng Tiêu Cung cũng thu hoạch không nhỏ. Việc này hẳn là thật sự chứ?
Lý Duy Nhất nâng ly cười sảng khoái:
- Năm đó, ta quả thực đã đưa tin tức ra ngoài.
Đột nhiên, Thường Thư đứng phắt dậy, vẻ mặt trang nghiêm vái hướng Lý Duy Nhất, giọng điệu đầy tha thiết khẩn cầu:
- Duy Nhất à, Thư thúc hẹn ngươi tới đây là có việc muốn nhờ vả, xin nhận một lạy của thúc trước.