Thường Thư chẳng còn trẻ trung gì, đã ngoài ngàn tuổi rồi.
Tuổi thọ của võ tu khác biệt với niệm sư, bước vào nhất trọng sơn, tuổi thọ chỉ gia tăng đến ngàn năm.
Nhị trọng sơn là một ngàn năm trăm tuổi, tam trọng sơn là hai ngàn tuổi.
Chỉ khi tiến tới tứ trọng Tiểu Thánh Sơn, tuổi thọ mới bứt tốc lên đến ba ngàn tuổi. Từ đó về sau, mỗi lần phá một cảnh giới, tuổi thọ sẽ cộng thêm ngàn năm. Tiến lên mỗi cảnh giới đối với bất cứ Siêu Nhiên nào, cũng đều là niềm vui vô bờ, đáng được ăn mừng nhất.
Tu giả trẻ tuổi hay không, quyết định bởi vị trí tuổi tác hiện tại trong thọ nguyên, chỉ có thể so sánh với những nhân vật có cùng độ cao tu vi, cùng tầng thứ sinh mệnh.
Thường Thư nay phụ trách nội chính dân sinh của Thường Vương Quốc, thu thuế các châu, quản lý tài nguyên, mua bán khoáng sản, điều động quân nhu các loại sự vụ. Một cường giả tam trọng sơn quyền cao chức trọng như hắn, vậy mà dập đầu bái một vãn bối, có thể tưởng tượng ra chuyện hắn muốn cầu xin liên quan lớn đến cỡ nào.
Lý Duy Nhất đặt ly rượu xuống, vội vàng đứng dậy:
- Thúc, lấy giao tình giữa ta và Ngọc Kiếm, cộng thêm việc Thường gia dốc sức tương trợ trong lúc Trường Sinh tranh độ, nếu thúc đã mở miệng, ta tuyệt đối không có lý nào khoanh tay đứng nhìn.
- Nhưng nếu là chuyện của Thường Vương Quốc, thúc nên đi tìm Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ. Tuy ta mang tiếng là chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, nhưng thực tế, đối mặt với đại nhân vật và việc lớn thực sự, phải đợi sau khi thực lực của bản thân ta đủ mạnh thì nói chuyện mới có trọng lượng.
Thường Thư vội vàng đứng thẳng người, ánh mắt tràn đầy khẩn thiết:
- Duy Nhất yên tâm, thúc biết chừng mực, biết nên cầu chuyện gì và không nên cầu chuyện gì.
Trên lầu các, Thường Ngọc Khanh bị dưới lầu kinh động, nhìn về phía trong viện, trong lòng thầm cảm khái, nam tử Đạo Chủng cảnh trên Đông Hải năm đó, nay đã là một đại nhân vật nói một câu có thể ảnh hưởng đến cục diện thiên hạ.
Cùng thế hệ không người nào có được lực ảnh hưởng như vậy.
Lý Duy Nhất mời Thường Thư một lần nữa ngồi xuống.
Thường Thư rốt cuộc cũng nói ra mục đích đến Phó Nham gia lần này:
- Chiến tranh một khi bắt đầu, liền giống như ngựa hoang tuột cương, không thể dừng lại được nữa, cho đến khi một bên diệt vong hoặc quỳ xuống thần phục. Quỳ xuống thần phục thường sẽ thê thảm hơn cả diệt vong, đừng hòng có lại hai chữ tôn nghiêm.
- Chiến tranh hơn tám mươi năm, sớm đã là xác chồng chất như núi, phồn hoa bị hủy hết, tài nguyên tiêu hao đếm không xuể.
- Lần này đến Phó Nham gia, chính là đại diện cho Thường Vương Quốc mua các loại Pháp khí như binh khí, nỏ tiễn, áo giáp, chiến xa, trận kỳ, nhưng... số lượng Huyết Tinh, Linh Tinh cần thiết là một con số vô cùng khổng lồ, trong thời gian ngắn thực sự gom không đủ. Giao chiến liên miên nhiều năm, tích lũy vạn năm của Thường gia gần như tiêu hao không còn một mảnh, lời này ta cũng chỉ dám nói trước mặt Duy Nhất. Khó lắm, chỗ nào cũng cần tiền, thúc quá khó khăn!
Lý Duy Nhất có thể nghe ra sự mệt mỏi và cảm xúc chán ghét chiến tranh trong giọng điệu của Thường Thư.
Lúc trước Lăng Tiêu Sinh Cảnh chiến loạn mười năm đã là núi sông vỡ nát. Ma Quốc hỗn chiến hơn tám mươi năm, mức độ thảm liệt của nó quả thực làm cho người ta nghẹt thở, ai mà không khát vọng thái bình thịnh thế?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thường gia không di dời vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc sao?
Thường Thư đáp:
- Dời chứ, vẫn luôn dời. Nhưng Lăng Tiêu Cung sẽ kiểm tra nghiêm ngặt nhân sự tiến vào Cổ Quốc, không thể di dời quy mô lớn, chỉ có thể coi là một con đường rút lui để giữ cho hỏa chủng của gia tộc không bị diệt vong. Đây là ưu thế lớn nhất của Thường Vương Quốc so với các phương khác.
Lý Duy Nhất hỏi tới:
- Sự ủng hộ của Lăng Tiêu Cung đối với Thường Vương Triều có hạn sao?
Thường Thư cân nhắc một lát, ước lượng chừng mực khi nói chuyện:
- Lăng Tiêu Cung trước mắt chủ yếu đặt tinh lực và tài nguyên vào việc xây dựng phòng ngự ở biên giới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, cùng với việc thu phục Lăng Tiêu Sinh Cảnh và gây dựng trên Đông Hải.
Lý Duy Nhất hiểu ra, Lăng Tiêu Cung thoạt nhìn huy hoàng hưng thịnh, nhưng thực chất hoàn toàn là nhờ vào Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử chống đỡ.
Số lượng cường giả Bỉ Ngạn cảnh, nếu so với các thế lực lớn khác thì vẫn còn kém rất xa.
Có Xuân Tàm và Minh Vực, cao thủ Đạo Chủng cảnh và Trường Sinh cảnh, ngược lại có thể bồi dưỡng ra một lượng lớn trong thời gian ngắn.
Nói cho cùng, Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc và tiên đạo long mạch Đông Hải mới là lợi ích cốt lõi của Lăng Tiêu Cung, cần phải dốc toàn lực gây dựng mới có thể bảo vệ.
Thường Thư nói tiếp:
- Mười năm trước, sau lần đại chiến toàn quốc thứ tư, Thường Vương Triều đã từ tấn công chiến lược chuyển sang phòng thủ toàn diện, chỉ cầu có thể giữ vững được chín mươi sáu châu lấy Thường Hồ Sinh Cảnh làm cốt lõi, bảo vệ tộc nhân và những con dân tin tưởng Thường gia.
Thường Thư chuyển đề tài, lập tức nói rõ điểm mấu chốt:
- Vụ Thiên Tử phải có một lực lượng ở Ma Quốc, thay nàng điều tra và đối phó với Chân Linh Giáo, đây chính là giá trị của Thường Vương Quốc đối với Lăng Tiêu Cung.
Tất cả các cuộc hợp tác đều là sự trao đổi và trói buộc lợi ích.
Nói đến đây, Thường Thư nói ra chuyện muốn nhờ. Hy vọng Lý Duy Nhất nể tình quan hệ đồng minh giữa Thường Vương Quốc và Lăng Tiêu Cung, đứng ra giúp Thường Vương Quốc làm người hòa giải với Phó Nham gia, thúc đẩy hai nhà ký kết các điều khoản thế chấp vay mượn.
- Thực ra, khuôn khổ chung đã quyết định gần xong rồi, chỉ còn vài chỗ về giá cả chênh lệch, tiền lãi và chu kỳ trả nợ là vẫn chưa bàn bạc ổn thỏa.
Thấy Lý Duy Nhất không lập tức từ chối, trong lòng Thường Thư biết có hy vọng, vội vàng kể chi tiết những tranh chấp giữa hai bên trong các điều khoản giao dịch ra.
Lý Duy Nhất nghe rất chăm chú.
Bởi vì đứng ở góc độ của Lăng Tiêu Cung, thực chất cũng hy vọng vụ giao dịch này có thể đạt thành sớm một chút.
Nghe xong, Lý Duy Nhất nhẹ nhàng gật đầu:
- Cũng không tính là quá đáng, đây là chuyện đánh cờ kinh doanh bình thường. Ta có thể ra mặt nói giúp vài câu, nhưng có thành công hay không, còn phải xem Phó Nham gia có bằng lòng nhượng bộ lợi ích hay không.
Vẻ mặt căng thẳng của Thường Thư nháy mắt buông lỏng, vội vàng kính Lý Duy Nhất một ly rượu, cười nói:
- Đối với bọn họ mà nói, đây chỉ là chuyện kiếm được nhiều hay kiếm được ít thôi, nếu Duy Nhất chịu nể mặt thì giao dịch chắc chắn hoàn thành. Nói đi, thúc nên cảm tạ ngươi như thế nào?
Người khác đã cho thể diện, Thường Vương Quốc không thể không tỏ vẻ.
Lý Duy Nhất coi như đã nhìn ra, nguyên nhân chính khiến giao dịch giữa Thường Vương Quốc và Phó Nham gia không thành, vẫn là do liên hôn không thành công. Nếu liên hôn thành công, giá cả tự nhiên có thể nhượng bộ.
Đến lúc đó sẽ không chỉ đơn thuần là giao dịch nữa, mà còn là đầu tư chính trị.
Ánh mắt Lý Duy Nhất hiếm khi lộ ra một tia sáng lạnh:
- Đúng là ta có một chuyện muốn nhờ Thư thúc giúp đỡ. Thư thúc có từng nghe qua Quỷ Thạch Vương chưa?
Vẻ mặt Thường Thư lạnh lẽo:
- Cao thủ tam trọng sơn của Thái Âm Giáo, từng nghe nói qua.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thư thúc có nắm chắc kiềm chế được hắn không?
Thường Thư đáp:
- Ngươi quá coi thường thúc rồi đấy! Thúc giỏi về kinh doanh quản lý, quanh năm phụ trách nội chính, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn từ bỏ tu luyện chiến đấu võ pháp. Trong lúc loạn thế, làm gì có quả hồng mềm nào?
Thường Thư híp hai mắt lại, hỏi:
- Quỷ Thạch Vương là một trong những kẻ vây công hôm nay sao?
Lý Duy Nhất gật đầu, ung dung nói:
- Có qua mà không có lại thì thật thất lễ! Siêu Nhiên của Thái Âm Giáo đã đến Bách Cảnh Sinh Vực, lẽ nào để bọn hắn chạy mất?
- Muốn đối phó với Siêu Nhiên, khó nhất không phải là đánh thắng, mà là tìm được tung tích của hắn.
Thường Thư nói ra một chuyện mà hơn tám mươi năm qua, các phương trên đất Ma Quốc đều rất đau đầu.
Nhìn thấy vẻ mặt tự tin điềm nhiên của Lý Duy Nhất, Thường Thư lập tức hiểu ra hắn có thủ đoạn phi phàm có thể tìm ra kẻ địch, lập tức không chần chờ nữa:
- Đừng trách thúc quá cẩn thận, hiện tại thúc còn có hai mối lo ngại lớn. Thứ nhất, phe địch có mười mấy vị Siêu Nhiên, càng có cường giả cỡ như truyền nhân Bán Tiên Ngọc Đế. Bên chúng ta thì có ai?
Lý Duy Nhất đáp:
- Trên đường tới đây, ta đã bàn bạc ổn thỏa với Thích Ca Minh Nhật. Nếu Thư thúc bằng lòng gia nhập, ba người chúng ta đủ để làm nên chuyện. Còn về Phó Nham gia, ta không hề muốn kéo bọn họ vào chiến hỏa. Ngoài ra, đây không phải là một trận giao phong chính diện, mà là đột kích.
Thường Thư ngạc nhiên:
- Giải quyết toàn bộ sao?
Thường Thư nhíu chặt mày, trong lòng hiểu rõ sự hung hiểm của chuyện này.
Nếu khẩu vị của Lý Duy Nhất quá lớn, Thường Thư gánh vác việc lớn của vương quốc, thật sự là không dám mạo hiểm.
Lý Duy Nhất xua tay cười nói:
- Ta tự biết chừng mực, sẽ không miễn cưỡng làm chuyện hại bản thân và bằng hữu. Lần đột kích này sẽ đánh nhanh rút gọn, chỉ xem đợt đầu tiên có thể lấy được bao nhiêu chiến quả. Nói thẳng ra nhé, trận chiến này chỉ cần chém giết được kẻ địch, liền có thể để cho thế hệ trẻ của Phật Bộ giương oai ở Bách Cảnh Sinh Vực. Kẻ địch sau này mà có hành động gì sẽ e dè hơn, bớt đi vài phần làm càn.
Thường Thư càng hiểu rõ ý nghĩa trọng đại của việc thế hệ trẻ của Phật Bộ đến Bách Cảnh Sinh Vực hơn cả Lý Duy Nhất, đặc biệt là ý nghĩa đối với chiến cục Ma Quốc. Nếu có thể mượn cơ hội này thiết lập quan hệ, đó chính là một thu hoạch chính trị to lớn, đủ để tạo thành một số ảnh hưởng vi diệu.
Hắn bắt đầu kích động trong lòng:
- Thúc còn có một mối lo ngại thứ hai! Những nhân trung long phượng giống như truyền nhân Bán Tiên Ngọc Đế, Diệp Long Vương, Bạch Dạ Thanh Liên, trên người ắt có át chủ bài bảo mệnh. Ngộ nhỡ có sát thuật khủng khiếp nào đó, ba người chúng ta có khác gì đưa cổ vào lưỡi đao?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thư thúc không có át chủ bài bảo mệnh sao?
Thường Thư đáp:
- Có Độn Thiên Phù mà cô cô cho, chỉ có thể dùng để bỏ chạy.
Loại phù lục dùng để công kích mà có thể cất giữ được, mỗi một loại đều vô cùng hiếm có. Phù lục thuộc loại chạy trốn và loại hộ thể, tương đối mà nói phẩm cấp cao sẽ nhiều hơn một chút.
Lúc trước Cố Khách mang theo một tấm huyết phù tham gia Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, uy lực quả thực đáng sợ, nhưng cần phải dốc toàn lực dùng niệm lực linh quang để duy trì, đó không phải là phù lục có thể cất giữ ổn định.
Lý Duy Nhất đáp:
- Vậy là đủ rồi! Ừm... Hôm nào rảnh ta cũng phải đi tìm Ngọc Thanh Chân Nhân xin một tấm Độn Thiên Phù.
Lý Duy Nhất lại thấp giọng nói:
- Thực ra những thiên chi kiêu tử này, nếu chưa đến lúc bất đắc dĩ, không gặp phải lão quái vật thì sẽ không khởi động thủ đoạn bảo mệnh. Bằng không, lúc gặp nguy hiểm thật sự chỉ có nước đợi chết. Cho nên, chỉ cần chúng ta ra tay đủ nhanh, chạy đủ nhanh, sẽ không có rủi ro quá lớn. Thế nào, đánh cược một ván không?
Nghe được chữ “cược”, Thường Thư hít một hơi, hoàn toàn ngồi nghiêm chỉnh, có nhiệt huyết chảy vào tim:
- Làm thôi!
Lý Duy Nhất và Thường Thư lập tức đi tới bái kiến Phó Nham Thiên Công, thương nghị các điều khoản vay mượn và mua bán Pháp khí.
Không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào, Phó Nham Thiên Công vui vẻ đồng ý. Đây có thể coi là Lý Duy Nhất nợ Phó Nham gia một ân tình không lớn không nhỏ, tuyệt đối sẽ không lỗ vốn.
Cho dù không coi đó là ân tình, mà xem như tiến thêm một bước trong mối quan hệ, thì đó cũng là chỉ lời không lỗ.
Chuyện không được hoàn mỹ duy nhất là, Phó Nham Thiên Công muốn nhân cơ hội tặng mỹ nhân cho Lý Duy Nhất, lại một lần nữa thất bại. Phó Nham Thiên Công lập tức hoài nghi có phải người trong thiên hạ có hiểu lầm gì với vị thiếu chủ Lăng Tiêu Cung, chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư này không, không giống trong lời đồn, người này chính trực, tuyệt đối không bị sắc đẹp mê hoặc, quả thật là thiếu niên anh hùng.
...
Lúc sắc trời hoàn toàn hửng sáng, ba người ngồi trên Ngọc Chu, đã cách Phó Nham gia vạn dặm xa xôi.
Lý Duy Nhất đứng sừng sững trên mũi thuyền, nhắm mắt cảm ứng.
Trong Linh Giới ở mi tâm, ngọn lửa của Lưu Ly Trản vẫn luôn chỉ dẫn một phương hướng cho hắn.
Trong trận đại chiến ngày hôm qua, hắn mới phát hiện Lưu Ly Trản có cảm ứng đối với Bạch Dạ Thanh Liên. Loại cảm ứng này có xác suất lớn là bởi vì, trên người Bạch Dạ Thanh Liên mang theo Quang Minh Tinh Thần Thư.
Quá Khứ Lưu Ly Trản, Hiện Tại Nghiệp Hỏa Kính, Tương Lai Tinh Thần Thư.
Nếu Lưu Ly Trản đã có thể cảm ứng Nghiệp Hỏa Kính, tự nhiên cũng có thể cảm ứng Tinh Thần Thư.
Trong lòng Lý Duy Nhất suy ngẫm cách đánh, liên tục diễn tập trong đầu:
- Trận đột kích này, những người khác đều có thể tha, nhưng Bạch Dạ Thanh Liên thì phải bắt bằng được.
Con ưng mà Thích Ca Minh Nhật nuôi tên là Phật Duyên Ưng.
Con ưng này đứng trên đuôi thuyền, cao chừng nửa người.
Lông chim đan xen giữa màu vàng kim và màu đen, hai con ngươi lóe kim quang, vô cùng dũng mãnh.
Nó là hậu đại của tọa kỵ của vị Phật Thích Ca Thần Đạo kia, thân thể đã được rèn luyện đến tám phần huyết mạch Cổ Tiên.
Lý Duy Nhất xoay người nhảy xuống sàn thuyền, đi về phía Thường Thư đang chắp tay sau lưng chìm trong suy tư ở giữa Ngọc Chu:
- Đám người này đúng là cẩn thận, đêm qua chắc chắn là dốc toàn lực lên đường.
Thường Thư mỉm cười nho nhã, cực kỳ có sức hút nói:
- Bọn họ sợ ngươi dẫn dắt cường giả cấp Thánh của Phó Nham gia đi rồi quay lại, theo dõi đánh lén, nên tự nhiên phải trắng đêm chạy trốn ra xa. Nhưng họ không biết, Duy Nhất tính cách hiền lành, tuyệt đối sẽ không vì sự ích kỷ của bản thân mà kéo bằng hữu vào vực sâu tai ương chiến loạn. Những kẻ tà đạo kia không thể nào hiểu được điều này.