Lý Duy Nhất nói:
- Thiên hạ chưa thành thế, ở Tông Thánh Học Hải, nếu Phó Nham gia đơn độc đứng ra chống lại Doanh Đông, chắc chắn sẽ bị giết gà dọa khỉ. Thực ra, vẫn phải xem thái độ của Học Hải Đế Niệm. Nếu hắn lên tiếng, Bách gia Học Hải đoàn kết một lòng, tự nhiên cũng dám vung kiếm chém về phía khách đến từ Doanh Đông.
Thường Thư nhẹ lắc đầu, thở dài:
- Lòng người của Bách Cảnh Sinh Vực phức tạp hơn ngươi nghĩ nhiều. Bọn họ chỉ khá thống nhất trong thái độ đối xử với Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh, còn đối với Doanh Đông và Chân Linh Giáo, rất nhiều Sinh Cảnh Chi Chủ đều ôm ảo tưởng.
Thường Thư nói tiếp:
- Một số người trong đó thậm chí đã trở thành giáo đồ của Chân Linh Giáo, tin tưởng không chút nghi ngờ vào giáo nghĩa hắc ám mà chúng tuyên truyền. Đương nhiên, tham gia Chân Linh Giáo, chỗ tốt nhận được cũng là thực tế. Để Ngọc Khanh một mình ở lại Phó Nham gia có ổn không?
Lý Duy Nhất cười nói:
- Với sự hiểu biết của ta về Phó Nham Thủ, hắn chắc chắn sẽ đích thân hộ tống lô tài nguyên Pháp khí tiếp theo và Ngọc Khanh cô nương về Thường Vương Quốc. Muốn liên hôn thì phải tạo cơ hội cho bọn họ ở riêng với nhau. Chẳng phải Phó Nham gia tổ đã nói rồi sao, hắn không có ý kiến, chỉ cần Phó Nham Thủ đồng ý.
Đừng thấy Thường Thư đêm qua luôn than nghèo kể khổ, Thường Vương Quốc chính là chưởng quản chín mươi sáu châu, không phải thế lực bình thường, mạnh hơn Phó Nham gia rất nhiều.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thúc từ nhỏ đã ở Tiêu Dao Kinh, thúc nghĩ sao về trận thế Ngũ Hành của Tiêu Dao Kinh?
Ánh mắt Thường Thư tràn đầy hoài niệm, rời khỏi Tiêu Dao Kinh đã hơn tám mươi năm, không lúc nào mà hắn không muốn trở về đó.
Hắn nói:
- Là trận thế vĩ đại, bao trùm phạm vi ngàn dặm, lấy thiên tượng địa thế ngũ hành, đoạt thiên đạo, tranh đổi mệnh số.
- Đối với cường giả cấp độ Thánh Lâm Sơn mà nói, họ coi trọng nhất chính là Tiêu Dao Kinh. Nơi đó chính là một trong mười Cổ Tiên Thánh cảnh lớn nhất ở phía nam Doanh Châu. Trong pháp khí thiên địa có chứa một luồng tiên khí, hoàn cảnh tu luyện và bản khối vị diện hoàn toàn khác biệt với những nơi khác. Trong bí cảnh sâu bên trong hoàng cung Ma Quốc lại càng có một tòa Thiên Pháp Tiên Tuyền, có thể thai nghén ra Tiên Tủy.
- Muốn đạt đến cảnh giới Trữ Thiên Tử và Võ Đạo Thiên Tử, không phải chỉ dựa vào thời gian là có thể tích lũy lên được, Thiên Pháp Tiên Tuyền và Tiên Tủy vô cùng quan trọng.
- Duy Nhất, ngươi thử nghĩ xem, lấy thiên tư tuyệt đỉnh của Đại cung chủ, ngàn năm trước lúc đại kiếp U Cảnh thì tu vi đã đỉnh phong, vậy mà phải đợi đến ngàn năm sau mới có thể đạt tới Khôn Nguyên. Nếu nàng nắm giữ Thiên Pháp Tiên Tuyền và Tiên Tủy, ít nhất sẽ tiết kiệm được năm trăm năm khổ tu.
- Đối với những cường giả Thánh Lâm Sơn khác mà nói, đó không phải là tiết kiệm năm trăm năm khổ tu, mà là sự thay đổi mệnh cách, là khoảng cách giữa Võ Đạo Thiên Tử và hết tuổi thọ rồi già chết, đương nhiên dù liều mạng cũng phải đánh vào Tiêu Dao Kinh, ngồi lên vị trí đó.
- Có một cách nói, các Cổ Tiên Thánh cảnh trên đất Doanh Châu vào thời viễn cổ chính là nơi đặt tông môn của Tiên Môn.
Lý Duy Nhất hiểu rõ hơn Thường Thư nhiều, biết Doanh Châu từng là Tiên Giới, vị diện cao nhất của một tinh hệ, các Cổ Tiên Thánh cảnh hiện tại vào thời điểm đó không biết đã huy hoàng đến cỡ nào.
Bí cảnh trong hoàng cung Tiêu Dao Kinh tuyệt đối không đơn giản.
Lúc Trường Sinh tranh độ, Ngu Bá Tiên tuyên bố có thể cung cấp cơ duyên Trữ Thiên Tử cho võ tu đoạt được sách ngọc Mệnh Tuyền, e rằng phần nhiều là thật.
Thường Thư cười hỏi:
- Duy Nhất tu luyện là Ngũ Hành Thiên Đan đúng không? Cho nên mới cảm thấy hứng thú với trận thế Ngũ Hành của Tiêu Dao Kinh? Nói thế này đi, người tu luyện Ngũ Hành Thiên Đan sống ở ngoại thành Tiêu Dao Kinh, tốc độ tu luyện ít nhất gấp đôi nơi khác. Nội thành có thể tăng gấp ba lần. Còn nếu ở trong bí cảnh hoàng cung... vậy thì không thể tưởng tượng nổi. Chỉ có thể nói, thiên tư của Ma Quân so với Võ Đạo Thiên Tử chân chính còn chênh lệch quá lớn, nắm giữ Thiên Pháp Tiên Tuyền nhưng không có đột phá lớn ở Khôn Nguyên cảnh.
Lý Duy Nhất khẽ thở dài:
- Tốc độ tu luyện gấp ba lần à!
Hắn vẫn chưa kịp nghiên cứu rương bản vẽ sách mà Thanh Từ đưa, không tiện hỏi nhiều, vì vậy chuyển đề tài, thương nghị chiến lược nghênh địch tiếp theo.
Đuổi theo hơn ba vạn dặm, cảm ứng của Lưu Ly Trản trở nên mãnh liệt.
Ngọc Chu đáp xuống mặt đất, Lý Duy Nhất tạm thời thu Thường Thư và Thích Ca Minh Nhật vào Túi Càn Khôn thiên phẩm, kích hoạt Vô Thường Y, cẩn thận tiềm hành về hướng Lưu Ly Trản chỉ dẫn.
Không lâu sau, một chiếc chiến hạm bạch cốt dừng ở rìa Vong Giả U Cảnh xuất hiện trong tầm mắt của Lý Duy Nhất.
Chiến hạm bị trận pháp bao trùm, khu vực xung quanh bị trận thế ảnh hưởng ngưng tụ ra sương mù trắng dày đặc.
Lý Duy Nhất trốn trong đống đá tảng trên ngọn núi hoang cách đó bốn, năm dặm, tiện tay bố trí một tòa trận pháp ẩn nấp, thả Thường Thư và Thích Ca Minh Nhật ra, lại phái Thất Phượng tiến lại gần trinh sát.
Đôi mắt hổ của Thích Ca Minh Nhật nhìn chằm chằm vào chiến hạm bạch cốt to bằng ngọn đồi ở phía xa.
Trên hạm tĩnh mịch không một tiếng động, không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào. Là trận pháp đã ngăn cách bên trong và ngoài, khiến người ở ngoài không thể phán đoán tình hình trên hạm.
Thường Thư nói:
- Chiếc hạm này chính là Vạn Cốt Thánh Hạm của Bạch Dạ Thanh Liên. Nghe nói uy lực Thánh Trận của hạm này vô cùng đáng sợ, một khi vạn bộ Cốt Linh trên thuyền cùng nhau kích hoạt trận pháp, khởi động hoàn toàn thì có thể nghênh chiến nhân vật cấp độ Tiểu Thánh Sơn. Đây là trọng bảo mà Thái Âm Giới ban tặng cho hắn để lấy lòng Viễn Cổ Nghiệp Thành và Động Khư Quỷ Thành.
Ánh mắt Thường Thư không có sự kiêng dè, ngược lại hai mắt sáng rực:
- Nếu có thể đoạt lấy chiếc hạm này, thu vào Túi Càn Khôn thiên phẩm, nhất định có thể bán được giá trên trời... Điều này không thực tế, coi như ta chưa nói.
Thích Ca Minh Nhật phân tích:
- Thống nhất điều động cả vạn Cốt Linh thì rất khó, muốn khởi động hoàn toàn, tuyệt đối không phải là chuyện một sớm một chiều có thể làm được.
Lý Duy Nhất gật đầu:
- May mà như vậy, nếu không hôm qua ta muốn thoát thân, độ khó lại phải tăng thêm vài lần.
Lý Duy Nhất lập tức suy nghĩ chiến lược ứng phó, quyết định lát nữa tập kích sẽ do Ngũ Phượng và Tam Phượng tạo ra sự phá hoại, không cho Cốt Linh trên thuyền có cơ hội thống nhất kích hoạt trận pháp.
Thất Phượng bay về, bẩm báo với Lý Duy Nhất:
- Toàn bộ chiến hạm đều bị trận pháp cường đại bao trùm, không lẻn vào được. Cưỡng ép phá vỡ trận pháp chắc chắn sẽ kinh động Siêu Nhiên bên trong.
Thích Ca Minh Nhật ngồi phịch xuống tảng đá màu vàng bên cạnh, gãi mái tóc ngắn trên đầu:
- Thế này khó rồi! Trực tiếp cường công phá trận sẽ mất đi ưu thế đột kích này, tương đương đấu cứng với bọn họ.
Lý Duy Nhất nói:
- Tất nhiên không thể đấu cứng.
Lý Duy Nhất thầm suy nghĩ xem có nên tìm cách từ Dịch Dung Quyết hay không.
Nhưng tự dưng xuất hiện một người tìm tới cửa, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.
Thường Thư như có điều suy nghĩ, nói:
- Tại sao Vạn Cốt Thánh Hạm dừng ở đây? Sao có cảm giác giống như đang đợi ai đó?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Hướng di chuyển của Vạn Cốt Thánh Hạm, là đi về phía nam đúng không?
Thường Thư nắm rõ địa lý núi sông của Bách Cảnh Sinh Vực, gật đầu nói:
- Theo tốc độ di chuyển của bọn họ, khoảng mười ngày nữa sẽ đến một số Sinh Cảnh vừa và nhỏ ở phía tây Ma Quốc. Những Sinh Cảnh đó hiện tại đều nằm trong sự khống chế của Ma Long Vương Triều, cũng chính là vương triều do Cửu Phân Long, một trong ba Ma Tướng ngày xưa sáng lập.
- Đi dọc theo rìa Vong Giả U Cảnh, đối với bọn họ thì tự nhiên là an toàn nhất, chỉ cần tránh khỏi Tiêu Linh Quân là được.
Lý Duy Nhất tựa lưng vào tảng đá lớn, khoanh tay đứng:
- Có khả năng cao là họ đi Ma Quốc, dù sao cũng tiện đường, chúng ta không vội ra tay, kiểu gì cũng có thể chờ được cơ hội.
Thường Thư biết tiện đường mà Lý Duy Nhất nói, không phải là đi Ma Quốc. Mà là, đi dọc theo phía tây Bách Cảnh Sinh Vực, đến Thánh Đường Sinh Cảnh ở biên giới phía tây nam Ma Quốc, chuẩn bị trở về Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
Không đợi quá lâu, tiếng xé gió khẽ vang lên.
Ba người vội vàng đứng dậy trong trận pháp ẩn nấp, từ trong đống đá lộn xộn, họ nhìn về phía Vạn Cốt Thánh Hạm.
Chỉ thấy bốn bóng người xé rách hư không, hình thành bốn tàn ảnh đáp xuống bên dưới cốt hạm.
Ba nam một nữ.
Trong đó, một vị Siêu Nhiên có thể phách như người khổng lồ, mọc đầu rồng màu đỏ sậm, toàn thân phủ đầy vảy rồng, tràn đầy cảm giác lực lượng bùng nổ, trông đặc biệt nổi bật.
Ba người đang ẩn nấp không dám nhìn nhiều, sợ đối phương sinh ra cảm ứng.
Vẻ mặt Thường Thư lạnh lẽo, núp sau tảng đá lớn:
- Là Long Thịnh, nghĩa tử của Cửu Phân Long; Văn Nhân Mẫn Nhi, nữ nhi của Văn Nhân Diệt Đạo. Hai người còn lại cũng là Siêu Nhiên thuộc trận doanh hai nhà đó, lần lượt là Tả Vô Đạo và Từ Tĩnh.
- Trong bốn người này, tu vi của Văn Nhân Mẫn Nhi là cao nhất, cảnh giới tam trọng sơn, đạt tới bước nào thì khó nói. Nàng này vô cùng dâm tà, đừng thấy nàng vẫn mang dáng vẻ trẻ trung, thực chất đã gần đến đại hạn hai ngàn tuổi. Năm xưa ta suýt nữa đã... Không nhắc chuyện này nữa, tóm lại nàng là nhân vật tàn nhẫn nhất dưới trướng Văn Nhân Diệt Đạo, có vô số tình nhân. Hai mươi sáu châu mà Văn Nhân Diệt Đạo nắm giữ, có một nửa đều là do nàng đánh chiếm.
- Người ủng hộ phía sau Cửu Phân Long và Văn Nhân Diệt Đạo đều là Vong Giả U Cảnh, nhưng có điểm khác biệt.
- Cửu Phân Long nhận được sự ủng hộ của mấy vị Bá Chủ trong U Cảnh nơi Động Khư Quỷ Thành tọa lạc, còn Văn Nhân Diệt Đạo thì phần nhiều được Thái Âm Giới nâng đỡ. Tuy nhiên, Thái Âm Giới cách Ma Quốc quá xa, sự trợ giúp có hạn, nên địa bàn cũng kém xa Ma Long Vương Triều của Cửu Phân Long.
Lý Duy Nhất cau mày:
- Mục đích của Vong Giả U Cảnh rõ ràng là muốn gieo rắc tai họa cho Bách Cảnh Sinh Vực, không để Ma Quốc thái bình. Thánh Thiên Tử mang danh đệ nhất cường giả Nhân tộc mà không quản sao?
- Vù!
Trận pháp phía xa mở ra.
Thất Phượng bám theo bốn người Long Thịnh, Văn Nhân Mẫn Nhi, lẻn vào trong.
Bên trong Vạn Cốt Thánh Hạm, không thấy cao thủ Doanh Đông như Thi Nhiêu và Chúc Diệp, chỉ có Bạch Dạ Thanh Liên và Quỷ Thạch Vương đứng trên lầu hạm.
Lá chắn trận pháp vô hình nhanh chóng khép lại.
Thường Thư thở dài nói:
- Ma Quốc có lưu truyền một lời đồn, không chắc là thật, cũng không có cách nào kiểm chứng. Nghe nói, sau khi Cửu Phân Long thành lập Ma Long Vương Triều dưới sự hỗ trợ của Vong Giả U Cảnh, Thánh Thiên Tử từng bí mật đến đó, muốn dùng cách chém đầu để tiêu diệt hắn, từ đó hủy diệt Ma Long Vương Triều. Nhưng vồ hụt, ngược lại còn chạm trán với một cường giả thần bí.
- Chuyện này được truyền đi vô cùng kỳ bí! Có người nói, là Động Khư Quỷ Đế đang dụ Thánh Thiên Tử mắc câu, muốn giết chết hắn. Cũng có người nói là có một vị Chí Tôn trong Hắc Ám Chân Linh giáng lâm, đấu pháp với hắn.
- Điều duy nhất có thể chứng thực là, Thánh Kinh từng xảy ra một trận tai họa, thương vong trong thành vô cùng thê thảm, nhưng Thánh Thiên Tử không hiện thân. Đều nói là, hắn đi tiêu diệt Cửu Phân Long, nên bị kẻ địch đánh lén hang ổ.
- Hầy, Duy Nhất, cục diện rối rắm của Ma Quốc này phức tạp hơn ngươi tưởng nhiều, hoàn toàn là bàn cờ đấu pháp của các bên. Đặc biệt là lúc đại chiến toàn quốc lần thứ tư, cường giả phía sau các bên triển khai hành động chém đầu một cách điên cuồng, cường giả cấp Thánh ló đầu ra là chết. Mà đồng thời, vài nhân vật cấp số Võ Đạo Thiên Tử và Trữ Thiên Tử rơi vào bẫy trong hành động chém đầu, chịu thiệt thòi lớn. Mười năm trước, có Trữ Thiên Tử trong Hắc Ám Chân Linh lẻn vào Thường Vương Triều, muốn chém giết Hỗn Đồ Vương, bị Đại cung chủ phục kích giết.
- Mười năm gần đây không có cường giả cấp Thánh nào dám dễ dàng hiện thân trên đất Ma Quốc nữa!
Trong lòng Lý Duy Nhất có muôn vàn suy nghĩ, lập tức hiểu ra vì sao Thanh Từ lại cười nhạo hắn, quả thực là hắn đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.
Thường Thư trong lòng có chút hăng hái, hỏi:
- Chính là cục diện rối loạn của Ma Quốc, ngay cả Thánh Thiên Tử cũng cảm thấy hóc búa, đành phải mời Doanh Tây Phật Môn tới hỗ trợ bình định. Duy Nhất, vị Võ Đạo Thiên Tử nào của Vạn Vật Tổ Miếu tới vậy?
Một câu nói của Võ Đạo Thiên Tử có thể quyết định rất nhiều chuyện.
Lý Duy Nhất đáp:
- Chắc là Nhị sư huynh!