Cục diện U Cảnh

Vạn Cốt Thánh Hạm dùng xương sống của chín con cự thú làm sống thuyền, đan xen dọc ngang chống đỡ thân hạm.

Lầu hạm là từng tầng hộp sọ xếp chồng lên nhau, hồn hỏa nhảy múa, trận văn lấp lánh. Từng bộ Cốt Linh có khí tức cường đại đứng ngay ngắn trên hành lang và sàn của lầu hạm, một số cầm Minh Kỳ trong tay, tràn đầy uy nghi quỷ dị.

Bên trong đại sảnh, mười hai chậu hỏa diễm màu xanh lá đang bốc cháy.

Bạch Dạ Thanh Liên mặc Phật y chỉnh tề, trẻ trung anh tuấn, bảo tướng trang nghiêm, ngồi ở vị trí cao nhất.

Quỷ Thạch Vương thay hắn lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng:

- Các ngươi đến quá muộn mà còn muốn bái kiến truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế? Nàng đã rời đi từ lâu.

Nghĩa tử của Cửu Phân Long là Long Thịnh, thể phách hùng vĩ, ngồi ở vị trí dưới tay của Văn Nhân Mẫn Nhi.

Một cái đầu rồng to lớn gắn trên cổ hắn, há cái miệng đầy răng sắc nhọn, nói:

- Vừa nhận được mật thư, chúng ta liền lập tức khởi hành, đi gấp ngày đêm. Không thể tham gia vào trận chiến săn giết Thẩm Tịnh Tâm và Lý Duy Nhất, chúng ta cũng rất tiếc nuối. Xin hỏi, thu hoạch của trận chiến này thế nào?

- Ngươi hỏi thu hoạch?

Quỷ Thạch Vương hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Trận chiến này khiến Thái Âm Nam Giáo và Doanh Đông mất sạch thể diện.

Văn Nhân Mẫn Nhi có vẻ ngoài diễm lệ cỡ hai mươi tuổi, làn da trắng như ngọc của Thuần Tiên Thể, thân thể mềm mại lấp ló dưới lớp váy mỏng.

Nhìn ra được bọn họ đã thất bại trong việc chặn giết truyền nhân Tổ Miếu, đang lúc tức giận, nàng bèn cười quyến rũ giảng hòa:

- Hai vị hãy nguôi giận, hạ hỏa. Lần này tới đây hội ngộ, gia phụ sai Mẫn Nhi mang theo năm mươi vạn cân Tiên Nhưỡng và ba mươi viên kết tinh Uẩn Đạo hiến cho Bạch Dạ đại nhân, để bày tỏ tâm ý.

- Vù!

Trong ống tay áo mỏng rộng như mây của nàng, linh quang lan tỏa thành từng vòng.

Từ trung tâm linh quang, một chiếc rương huyền thiết khổng lồ chứa Tiên Nhưỡng và một hộp hàn ngọc đựng kết tinh Uẩn Đạo bay ra, nhẹ nhàng rơi xuống giữa đại sảnh.

Văn Nhân Diệt Đạo chính là một trong chín Ma Khanh của Ma Quốc ngày xưa, trên lãnh thổ hai mươi sáu châu mà hắn nắm giữ có một tòa Tiên Lạc Chi Cảnh, không thiếu Tiên Nhưỡng và kết tinh Uẩn Đạo.

Thân là Thực Linh, Bạch Dạ Thanh Liên đương nhiên cần Tiên Nhưỡng, càng nhiều càng tốt.

Sau khi bại hai kiếm trong tay Lý Duy Nhất, tâm cảnh của Bạch Dạ Thanh Liên không còn bình ổn như trước nữa, hắn lại nảy sinh ý định nâng cao năm tuổi để tăng tu vi.

Nhưng đối với loại Thực Linh bước lên con đường tu luyện, đi ngược ý trời như bọn họ mà nói, ít nhất phải có tu vi cảnh giới Tiểu Thánh Sơn mới có thể chống lại Tiểu Hội Kiếp lần thứ hai.

Tăng nhanh số năm tuổi chính là tự chuốc lấy diệt vong, ép mình vào tuyệt cảnh không thể lùi bước.

Bạch Dạ Thanh Liên thản nhiên nhận lấy món quà của Văn Nhân Diệt Đạo, trong lòng không hề gợn sóng, nói:

- Một vạn bộ giáp và chiến qua chiến trận hợp kích Quỷ Vương thuộc Thiên Tự Khí mà Thái Âm Giới luyện chế cho Diệt Đạo Quân, ta đã dùng Vạn Cốt Thánh Hạm vận chuyển tới. Nếu ngươi mang theo Túi Càn Khôn thiên phẩm thì có thể lấy chúng đi, tự mình mang về.

Kích thước không gian bên trong của Túi Càn Khôn địa phẩm đã có thể chứa núi trộm thành, nhưng không có cách nào làm nhẹ trọng lượng giống như Túi Càn Khôn thiên phẩm.

Giáp và chiến qua Thiên Tự Khí đều rất nặng.

Số lượng lên tới một vạn bộ, cho dù là Siêu Nhiên mang theo cũng sẽ tiêu hao pháp khí nghiêm trọng. Đi đường dài sẽ bị ảnh hưởng cực lớn, khi chiến đấu thì càng vướng víu hơn.

Văn Nhân Mẫn Nhi tự nhiên là sốt ruột muốn mang giáp chiến trận hợp kích này về Diệt Đạo Quân, để sớm bắt đầu huấn luyện.

Trong lòng nàng kích động, nhưng lập tức đè nén vẻ vui mừng, hỏi:

- Bạch Dạ đại nhân không đi Ma Quốc sao?

Trong đầu Bạch Dạ Thanh Liên lại hiện lên bóng dáng Lý Duy Nhất cầm kiếm liếc nhìn hắn:

- Ta phải đợi một thời gian nữa mới sang đó.

Có thể nói, Quỷ Thạch Vương là người phát ngôn của Bạch Dạ Thanh Liên, hắn cao giọng nói:

- Bạch Dạ đại nhân phải đi Hắc Thủy Hài Phủ một chuyến, mượn một đám cường giả trong Cốt Linh, nâng cao chiến lực của Vạn Cốt Thánh Hạm.

- Lý Duy Nhất đã tới Phó Nham gia làm khách, nếu kịp, Bạch Dạ đại nhân từ Hắc Thủy Hài Phủ trở về sẽ tự mình chặn giết hắn.

- Nếu Lý Duy Nhất đã rời đi, Bạch Dạ đại nhân cũng sẽ nghĩ cách khiến Phó Nham gia phải trả giá. Tránh cho sau này, ai cũng dám nhảy ra xen vào việc của người khác.

Vong Giả U Cảnh bao quanh Bách Cảnh Sinh Vực.

Ở phía nam, thực lực của Động Khư Quỷ Thành là mạnh mẽ nhất, được Động Khư Doanh của Tiêu Linh Quân chia thành Bách Lục. Một lục cường đại như Viễn Cổ Nghiệp Thành, thực lực của một lục đã thâm bất khả trắc. Hơn mười vạn năm qua, khu vực xung quanh đã xuất hiện các cường giả như Bà Già La Phật, Vũ Gia, Tuế Nguyệt Nữ Hoàng, Lôi Tổ, Thiền Hải Quan Vụ... nhưng Viễn Cổ Nghiệp Thành vẫn luôn không bị tiêu diệt, nên bên ngoài vô cùng e ngại nó.

Đây chỉ là một phần nhỏ của tảng băng chìm về thực lực của Động Khư Quỷ Thành.

Ở phía bắc và phía đông, Ngân Trạch Thi Hải là mạnh nhất, là tổ chức ủng hộ chính của Thái Âm Giới. Nó cách Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Ma Quốc vô cùng xa xôi, bị ngăn cách bởi toàn bộ Bách Cảnh Sinh Vực.

Ở phía tây, Hắc Thủy Hài Phủ đứng đầu.

Trong Vong Giả U Cảnh, Quỷ Thành, Thi Hải, Hài Phủ, Sát Quật nhiều vô số kể, ba cái kể trên là ba thế lực mạnh nhất.

Hơn nữa, chỉ là ba thế lực mạnh nhất quanh Bách Cảnh Sinh Vực.

Càng sâu bên trong, các thế lực như Vô Thanh Quỷ Vực hoàn toàn không tham gia vào tranh đoạt trong Sinh Cảnh. Toàn bộ sinh linh và Sinh Cảnh của Doanh Châu đối với chúng mà nói đều ở ngoài rìa, chúng chỉ coi trọng việc cướp đoạt và chinh phạt trong nội bộ Thệ Linh.

Những cường giả tam trọng sơn như Văn Nhân Mẫn Nhi và Quỷ Thạch Vương sở dĩ tôn xưng Bạch Dạ Thanh Liên là “đại nhân”, là bởi vì hắn có địa vị phi phàm ở Viễn Cổ Nghiệp Thành, là cầu nối giao tiếp giữa Thái Âm Giới, Viễn Cổ Nghiệp Thành và Động Khư Quỷ Thành. Dựa vào hắn trong tương lai có khả năng làm cho nam bắc U Cảnh hợp tác chân thành, liên thủ hành động.

Thân phận địa vị như vậy, ai có thể sánh bằng?

Đối diện với thân phận đặc biệt của Bạch Dạ Thanh Liên, trong mắt Long Thịnh lộ vẻ lấy lòng, nói:

- Lý Duy Nhất lần này trở lại, chắc chắn sẽ về Lăng Tiêu Cung trước. Lộ tuyến nhanh nhất chính là đến Thánh Đường Sinh Cảnh, đi qua Không Gian Truyền Tống Trận mà Thiền Hải Quan Vụ bố trí ở đó.

- Như vậy, hắn sẽ phải đi ngang qua địa bàn của Ma Long Vương Triều, ta sẽ lập tức quay về bố trí. Nếu bên Bạch Dạ đại nhân không thể giữ chân hắn, Ma Long Vương Triều chính là nơi chôn xác của hắn.

Bạch Dạ Thanh Liên không cho rằng Ma Long Vương Triều có năng lực tìm thấy Lý Duy Nhất và giết hắn, nhưng vẫn mỉm cười nói:

- Lý Duy Nhất đã lọt vào tầm ngắm của một số Võ Đạo Thiên Tử trong Vong Giả U Cảnh, tốt nhất là bắt sống hắn. Một khi bắt sống được hắn, đó sẽ là kỳ công cái thế. Ta không nói đùa, bắt được hắn, thế lực phía sau các ngươi đưa ra bất cứ điều kiện gì cũng sẽ có người chấp nhận.

Văn Nhân Mẫn Nhi và Long Thịnh lập tức phấn chấn, hối hận vì đã đến trễ một ngày, không thể tham gia cuộc vây săn ngày hôm qua.

...

- Vù!

Trận pháp của Vạn Cốt Thánh Hạm mở ra một khe hở, bốn vị Siêu Nhiên gồm Long Thịnh, Văn Nhân Mẫn Nhi nối đuôi nhau bước ra, sau khi đảo mắt nhìn quanh liền nhanh chóng đi về hướng nam.

Thường Thư nhìn trộm từ xa, cười nói:

- Thân hình của Văn Nhân Mẫn Nhi đẹp đấy, uốn éo khá dẻo. Nếu không phải tiếng tăm quá kém, năm đó ta chắc chắn đã đồng ý liên hôn rồi.

Lý Duy Nhất và Thích Ca Minh Nhật đồng loạt nhìn hắn bằng ánh mắt khác lạ.

Thì ra vị đại tỷ phong tao tận xương tủy này năm xưa suýt làm đại phu nhân của Thường gia.

Thường Thư liên tục lắc đầu, ra vẻ cảm khái muôn vàn, nói:

- Đó đã là chuyện của tám trăm năm trước rồi! Lúc đó ta còn trẻ, không hiểu điểm tuyệt diệu của mẫu người này. Duy Nhất à, sau này ngươi sẽ hiểu mỗi mẫu đều có hương vị riêng.

Tám trăm năm trước... Con ma bài của Thường gia này cũng chẳng có tiếng tốt gì thì phải.

Lý Duy Nhất âm thầm càu nhàu như vậy.

Thất Phượng bay về, tiến vào trận pháp ẩn nấp, huơ vuốt thuật lại chi tiết và sống động những tin tức dò hỏi được.

Thường Thư kêu lên:

- Cái gì? Một vạn bộ giáp và chiến qua chiến trận cấp bậc Thiên Tự Khí?

Máu nóng dồn lên não Thường Thư, hắn đột ngột nhìn về hướng Văn Nhân Mẫn Nhi rời đi, siết chặt nắm đấm:

- Ta biết tại sao vừa rồi nàng uốn ẻo dẻo như thế, là do mang vác vật nặng trên người. Hay là chúng ta liều một vố lớn, đuổi theo giết nàng trước?

Thích Ca Minh Nhật không có ý kiến, đánh ai cũng được.

Lý Duy Nhất nói:

- Văn Nhân Mẫn Nhi trông không giống tam trọng sơn sơ kỳ, tu vi khó có thể ước lượng được, rủi ro quá lớn.

Lý Duy Nhất đương nhiên động lòng trước một vạn bộ chiến trận Pháp khí đó. Nhưng sau khi cân nhắc lợi và hại, hắn cảm thấy mối đe dọa và giá trị của Bạch Dạ Thanh Liên lớn hơn. Nếu thực sự để Bạch Dạ Thanh Liên đi đến Hắc Thủy Hài Phủ, mượn được một đội ngũ cao thủ Cốt Linh điều khiển Vạn Cốt Thánh Hạm thì sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm.

Huống hồ, Bạch Dạ Thanh Liên vậy mà còn muốn trả thù Phó Nham gia.

Quả thật không thể để đối phương sống nữa.

Lý Duy Nhất nhanh chóng đưa ra quyết định, nhìn về phía hai người, hỏi:

- Nếu cao thủ Doanh Đông như Thi Nhiêu và Chúc Diệp đã rời đi, sao chúng ta có thể bỏ lỡ cơ hội tóm trọn ổ đám cao thủ Thái Âm Nam Giáo này chứ?

Thường Thư nắm chặt cổ tay, ngửa mặt lên trời thở dài, giống như vừa thua một ván cược lớn.

Chung quy không thể vừa có cá vừa được tay gấu.

Lý Duy Nhất cũng không cam lòng, nói:

- Hay là ta phái kỳ trùng âm thầm bám theo? Nhưng tu vi của kẻ địch mạnh, chưa chắc đã theo kịp.

Tu vi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, nơi nào cũng cần tốn nhiều tiền.

Nếu trận chiến này có thể gom đủ chi phí để mua đế dược cho bảy con Phượng Sí Nga Hoàng phá cảnh lên nhị trọng sơn, thực lực của hắn ắt hẳn lại tăng lên một bước dài.

Lần này trở về Lăng Tiêu Cung, hắn sẽ không vì tài nguyên mà rơi vào kết cục chỉ có thể ăn bám nữa.

Đối mặt với Thiền Hải Quan Vụ, hắn luôn muốn độc lập và cứng rắn hơn một chút.

Thường Thư vỗ tay khen hay:

- Vẫn có thể có cả cá và tay gấu mà, ha ha, cứ quyết định vậy đi!

Gió mạnh thổi ù ù từ hướng bạch cốt cự hạm tới.

Cột buồm xoay chuyển phát ra tiếng gỗ chói tai, cánh buồm da thú dài cả trăm mét giương lên, hiện ra vô số trận văn.

Vạn Cốt Thánh Hạm khởi hành, bay về phía sâu trong Vong Giả U Cảnh.

Thất Phượng lo theo dõi đám người Văn Nhân Mẫn Nhi và Long Thịnh, còn Lý Duy Nhất một lần nữa thu Thường Thư và Thích Ca Minh Nhật vào Túi Càn Khôn thiên phẩm, dùng sự huyền diệu của Vô Thường Y bám theo Vạn Cốt Thánh Hạm.

Một tốp người khác vừa mới rời đi, hắn chưa dám ra tay ngay lúc này.

Bạch cốt cự hạm bay lên không trung liền thu nhỏ lại rất nhiều, chỉ còn dài hai mươi trượng để tiết kiệm năng lượng.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Tình huống này, liệu quân sĩ Cốt Linh ở bên trên có thể sắp xếp tản ra hoàn toàn được không?

Lý Duy Nhất vừa truy tung, vừa suy nghĩ xem có nên cường công hay không.

Bạch cốt cự hạm bay tám ngàn dặm, vượt qua vô số ngọn núi hoang và thi hà, không có ý định dừng lại nghỉ ngơi.

Trong lòng Lý Duy Nhất nảy sinh hai tầng lo lắng.

Vừa lo bên Thất Phượng bị mất dấu, vừa lo sau khi tiến sâu vào Vong Giả U Cảnh, bùng nổ đại chiến Siêu Nhiên sẽ kinh động cường giả Thệ Linh ở khu vực lân cận.

Nhưng nếu chọn cường công thì sẽ không thể tập kích Bạch Dạ Thanh Liên, không thể một đòn mất mạng.

Một khi Bạch Dạ Thanh Liên có chuẩn bị, rất có thể vì sự chênh lệch chiến lực to lớn trong trận thảm bại hai kiếm ngày hôm qua mà lập tức khởi động át chủ bài trên người. Không ai biết át chủ bài của hắn là gì?

Lại bám theo hai ngàn dặm, Lý Duy Nhất không muốn đợi thêm nữa, truyền âm cho hai người trong Túi Càn Khôn thiên phẩm:

- Cường công thôi, lấy Pháp khí chí thượng phá vỡ lớp phòng ngự của Vạn Cốt Thánh Hạm.

Thường Thư hỏi:

- Nếu đánh hỏng nó thì sao?

Thường Thư thật sự tính toán tỉ mỉ, vô cùng trân trọng những món đồ có giá trị.

Lý Duy Nhất nói:

- Cứ phá vỡ trận pháp phòng ngự của Thánh Hạm trước đã.

Lý Duy Nhất chạy nhanh trên mặt đất, lao đến phía trước Vạn Cốt Thánh Hạm, Túi Càn Khôn thiên phẩm bay ra từ trong tay áo.

Túi phồng lên, miệng túi đón gió to ra cỡ cái cối xay. Thường Thư, Thích Ca Minh Nhật, Phật Duyên Ưng, sáu con Phượng Sí Nga Hoàng lần lượt bay ra từ miệng túi.

- Vù!

Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân đã được kích hoạt xong trong Tổ Điền, nó bay ra ngoài, lơ lửng trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất.

Bánh xe trở nên khổng lồ vô cùng, xoay tròn chầm chậm, bùng nổ ra ánh sáng ngũ sắc chói lọi, từng Pháp khí kinh văn hiện lên bề mặt.

Uy năng chí thượng tràn ra ngoài, cát bụi, đá vụn, mảnh xương xung quanh bay lên trong lốc xoáy, biến thành đám mây đen che kín bầu trời.

- Vù! Vù!

Thường Thư và Thích Ca Minh Nhật, mỗi người đánh ra một chùm sáng rơi vào Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters