Hội tụ pháp khí của ba người, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân phát ra tiếng động lớn rồi lao vút đi với tốc độ cao, khí kình xung quanh mấy dặm trở nên hỗn loạn tới cực điểm.
Bùm một tiếng, bánh xe đánh trúng Vạn Cốt Thánh Hạm đang bay giữa không trung.
Trận pháp phòng ngự của Vạn Cốt Thánh Hạm chưa được mở ra hoàn toàn, làm sao có thể cản được đòn này?
- Ầm ầm.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.
Lưới ánh sáng trận pháp bao trùm chiến hạm lóe lên dữ dội một cái, liền vỡ nát ra.
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân to hơn cả căn nhà sượt qua rìa thân hạm. Uy năng khí kình chí thượng được hình thành từ vòng xoay của bánh xe hất tung khiến chiến hạm nghiêng ngả lật nhào, mất kiểm soát mà rơi xuống mặt đất phía xa.
- Địch tập... Là Lý Duy Nhất...
Giọng nói của Bạch Dạ Thanh Liên từ trong cốt hạm truyền ra, mang theo sự căm hận và khiếp sợ, càng nhiều hơn là không thể hiểu nổi.
Giây tiếp theo, hắn hóa thành một chùm sáng trắng vọt ra từ cửa sổ của một căn phòng trong cốt hạm, xé gió rời đi.
Quỷ Thạch Vương và hai Siêu Nhiên khác của Thái Âm Nam Giáo cũng lần lượt phóng ra khỏi thân hạm như làn khói trước khi cốt hạm rơi xuống đất.
- Ầm!
Vạn Cốt Thánh Hạm trong lúc rơi xuống biến về kích thước ban đầu, ngã nghiêng đập mạnh xuống mặt đất, lập tức trời rung đất chuyển.
Thân hạm cày một đường trên mặt đất, bùn đất bị hất tung lên làm một thi hà cách đó hai mươi dặm bị chặn lại đến mức cạn khô, tạo thành một ngọn núi đất.
Phật Duyên Ưng và sáu con Phượng Sí Nga Hoàng bay về các hướng khác nhau của Vạn Cốt Thánh Hạm, tạo thành thế bao vây.
Lý Duy Nhất nói:
- A Liên, lâu không gặp.
Lý Duy Nhất hóa thành một tia chớp xông ra ngoài. Ngay trước khi Vạn Cốt Thánh Hạm rơi xuống đất, hắn đã đánh ra Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp và Bồ Đề Kim Chung, tấn công Bạch Dạ Thanh Liên từ xa.
Bạch Dạ Thanh Liên đâu dám giao thủ với Lý Duy Nhất?
Không cần suy nghĩ, hắn trực tiếp từ bỏ trọng bảo Vạn Cốt Thánh Hạm, hóa thành một luồng sáng chứa sức mạnh quang minh, lao thẳng vào sâu trong Vong Giả U Cảnh.
- Ầm!
- Ầm ầm!
...
Ma Tháp và Bồ Đề Kim Chung liên tục giáng xuống xung quanh Bạch Dạ Thanh Liên, đánh nát lòng sông, làm sụp ngọn núi, tiếng chuông vang lên không dứt. Thệ Linh trong Vong Giả U Cảnh sợ tới mức ùn ùn kéo nhau bỏ chạy.
- Lý Duy Nhất, nơi này là Vong Giả U Cảnh...
Bạch Dạ Thanh Liên muốn dọa cho kẻ thù mạnh lùi lại. Hắn liếc thấy từng tia sét màu đỏ sậm âm thầm truy đuổi từ cả hai bên trái phải.
Với sự hiểu biết của hắn về Lý Duy Nhất, sao có thể không nhận ra đây là đang thi triển Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm?
Không thể tránh né.
Hai đồng tử của Bạch Dạ Thanh Liên chuyển sang màu xanh, trong lòng đã đưa ra quyết định.
Đang bay tầm thấp, hắn đột ngột xoay người lại, Cửu Hoàn Thiền Trượng trong tay đưa ngang, tiếng vòng kêu chói tai. Phật bào trên người hắn hiện lên hàng loạt kinh văn.
Một thanh cự kiếm màu đỏ sậm do lôi điện ngưng tụ thành, mũi kiếm đâm thẳng tới.
Thân kiếm to rộng, lưỡi kiếm sắc bén.
Không khác gì thanh kiếm thực sự.
“Ầm” một tiếng, không gian phía sau thân thể hình người của Bạch Dạ Thanh Liên chấn động, cơ thể hắn cực kỳ chật vật văng ngược ra sau, đôi bàn tay cầm trượng rỉ ra từng giọt máu.
Ngay lúc hắn cản đòn, một bóng người xõa tóc bù xù lao ra từ trong Tổ Điền của hắn, vô cùng quỷ dị. Bóng người đó với tốc độ nhanh như gió lao về phía Lý Duy Nhất đang đuổi theo ngay trước mặt.
Đồng tử của Lý Duy Nhất co lại, hắn nhìn thấy rất rõ. Bóng người tóc xõa tung đó toàn thân in đầy phù văn, lao ra từ bản thể của đóa thanh liên trong Tổ Điền của Bạch Dạ Thanh Liên.
Lý Duy Nhất không biết rằng, đây là một người chết oan ở cảnh giới Siêu Nhiên.
Bên trong cơ thể hắn nuôi dưỡng Nghiệp Hỏa được rút ra từ Phật thi ở Viễn Cổ Nghiệp Thành. Vị Uổng Tử Giả này đã bị luyện thành Nhân Phù, dùng Quang Minh Tinh Thần Thư phong ấn bên trong bản thể thanh liên, là tuyệt chiêu át chủ bài của Bạch Dạ Thanh Liên.
Đối đầu với Lý Duy Nhất, Bạch Dạ Thanh Liên tự biết ngay cả việc trốn thoát cũng khó, đương nhiên chỉ có thể dùng chiêu này ban chết cho hắn.
Nhân Phù Uổng Tử Giả đó gầm dài trong đau đớn, làn da nứt toác, ngọn lửa màu tím trào ra từ những khe nứt, mỗi bước đạp xuống đều làm tan chảy một vùng đất lớn.
Lý Duy Nhất kinh ngạc:
- Nghiệp Hỏa màu tím.
Sắc mặt Lý Duy Nhất biến hóa, muốn thi triển Hoàng Long Đăng Thiên nhưng cơ bản là không kịp.
Cùng một đòn sát chiêu, nếu nằm trong tay võ tu Trường Sinh cảnh, Lý Duy Nhất có thể dễ dàng ứng phó. Nhưng nằm trong tay một cường giả như Bạch Dạ Thanh Liên lại có thể bắt lấy thời cơ chuẩn xác, không chừa cho đối phương có thời gian để phản ứng.
Lý Duy Nhất gặp nguy mà không loạn, động ý niệm, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân lơ lửng trên đỉnh đầu liền phóng ra, đánh vỡ cơ thể Nhân Phù Uổng Tử Giả thành từng mảnh khi đối phương chỉ còn cách khoảng mười trượng.
- Bùm!
Nghiệp Hỏa màu tím lập tức nổ tung từ trong cơ thể hắn, dấy lên thứ sức mạnh mang tính hủy diệt.
Ngọn lửa hừng hực thiêu chảy vùng đất xung quanh.
Bạch Dạ Thanh Liên gắt gao nhìn chằm chằm vùng đất bị Nghiệp Hỏa màu tím bao trùm, chuẩn bị bắt lấy thời cơ bồi thêm một kích.
Bạch Dạ Thanh Liên lẩm bẩm:
- Khoảng cách mười trượng, Lý Duy Nhất không chết chắc rồi, đây chính là cái giá của việc không chừa cho người khác đường sống.
Biểu cảm của hắn bỗng cứng đờ.
Chỉ thấy sáu đốm sáng quang minh hiện ra giữa Nghiệp Hỏa màu tím, vô vàn chữ chủng tử quang minh bao bọc Lý Duy Nhất ở trung tâm.
Là sáu trang Quang Minh Tinh Thần Thư.
Khoảnh khắc vừa rồi vô cùng nguy hiểm, nhưng Lý Duy Nhất vẫn chưa sử dụng chiếc nhẫn trên tay. Dưới sự điều khiển của hắn, sáu trang Quang Minh Tinh Thần Thư đã bay thẳng ra từ Thần Khuyết. Mỗi trang đều nặng như một ngọn núi, hóa thành kích cỡ tấm khiên chắn, lơ lửng tại sáu hướng quanh cơ thể.
Đồng thời, Lưu Ly Trản bay ra từ mi tâm, dựng lên một vùng Phật Quang Lưu Ly to chừng một trượng vuông.
Như một kén ánh sáng bao phủ lấy hắn.
Khoảnh khắc thân hình Nhân Phù Uổng Tử Giả vỡ vụn, Lý Duy Nhất cầm Lưu Ly Trản trên tay, cơ thể bị chấn động của đợt sóng xung kích đánh bay dội ngược về phía sau. Nhưng may mắn là đã chắn được Nghiệp Hỏa tím, không để cho nó lan tới người.
Có thể nói, trong khoảnh khắc vừa rồi, Lý Duy Nhất buộc phải dùng đến tất cả Pháp khí mạnh nhất, đồng thời cũng phơi bày hoàn toàn Thần Khuyết.
Bạch Dạ Thanh Liên kinh hãi nói:
- Đó... đó là Xá Lợi Tiên Phật sao?
Bạch Dạ Thanh Liên chằm chằm nhìn vào Lưu Ly Trản trong tay Lý Duy Nhất và Phật Quang Lưu Ly hộ thể, rồi xoay người liền chạy.
Một tấm Độn Phù bay từ trong tay áo, bị hắn kẹp giữa hai ngón tay.
Lý Duy Nhất hét:
- A Liên, chạy đi đâu?
Nhị Phượng và Tứ Phượng từ dưới mặt đất bên trái và bên phải ngay phía trước hắn phá đất bay lên, dang rộng đôi cánh sà xuống đánh chặn.
- Rắc!
Ánh mắt Bạch Dạ Thanh Liên hờ hững, không chút do dự bóp nát tấm Độn Phù.
Phù quang từ ngón tay lan ra khắp cơ thể.
Hai con Phượng Sí Nga Hoàng đập mạnh Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn xuống mặt đất. Lập tức, hai dải sấm chớp chói lóa như rắn dài, một tím một vàng men theo mặt đất lan ra, đánh thẳng vào người Bạch Dạ Thanh Liên.
Bạch Dạ Thanh Liên phẫn nộ:
- Muốn chết!
Bạch Dạ Thanh Liên rất không thích cách xưng hô “A Liên” này, vung trượng bổ ngang một cú. Luồng Phật quang trắng xóa dày đặc dâng lên, đánh văng Nhị Phượng, Tứ Phượng cùng Tử Tiêu Lôi Ấn, Kim Tiêu Lôi Ấn tựa như gió thu cuốn lá vàng.
Ngay phía sau, một âm thanh vừa như tiếng kiếm reo vừa như tiếng long ngâm vang lên.
Bạch Dạ Thanh Liên lại muốn quay lưng chống trả thì đã không kịp nữa rồi. Đầu của con Hoàng Long từ phía sau phóng tới đã húc vào người, khiến hắn chấn động toàn thân.
Hoàng Long Kiếm xuyên qua luồng quang ảnh Hoàng Long, một nhát chém trúng ngay cổ hắn.
- Phập!
Cái đầu trọc lốc lập tức văng lên cao tới ba trượng.
Từ cổ phụt ra một suối máu đỏ rực.
Lý Duy Nhất lao nhanh tới gần, biết rõ bản thể của Bạch Dạ Thanh Liên là cây sen trong Tổ Điền, nhưng không biết làm cách nào ngưng tụ ra thân thể.
Cho nên dù còn cách mấy dặm, hắn vẫn quyết đoán ném Lưu Ly Trản ra, trấn áp phần thi thể mất đầu được bọc trong phù quang của Độn Phù bay đi.
- Không kịp sao?
Lý Duy Nhất đáp xuống đất, hai chân trượt nhanh lên phía trước, tay phải bấm kiếm quyết rồi vung một cái, điều khiển Hoàng Long Kiếm lại bay đi.
Hắn nhìn lên không trung.
Tốc độ của phần thi thể mất đầu trong phù quang quá nhanh, Lưu Ly Trản hoàn toàn không theo kịp.
Hoàng Long Kiếm lại càng không đuổi kịp.
Sở dĩ tuyệt chiêu bảo mệnh được gọi là át chủ bài, tất nhiên không phải là dùng để đối phó với võ tu cùng thế hệ. Với tư cách là võ tu cùng lứa, Lý Duy Nhất có thể chém đầu thi thể Bạch Dạ Thanh Liên đã là cực hạn có thể làm được nhờ hai con Phượng Sí Nga Hoàng cầm chân một lúc.
Lý Duy Nhất điều khiển từng tia pháp khí rút về Lưu Ly Trản và Hoàng Long Kiếm. Hắn cau mày nhìn màn đêm tĩnh lặng, khẽ thở dài.
Đột nhiên.
Chuyện quái dị xảy ra.
Thi thể không đầu vốn đã chạy mất tăm đột nhiên bay trở lại.
“Bịch” một tiếng, thân thể ngã lăn xuống mặt đất ngay dưới chân Lý Duy Nhất, làm tung lên một đám bụi mù.
Nhị Phượng và Tứ Phượng xoay người đứng dậy từ trong đất cát, cả hai dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn bóng dáng cao ráo mặc giá y gấm đỏ, đội khăn che đầu ở ngay đằng sau Lý Duy Nhất.
- Cây sen này rất không đơn giản, dính dáng đến nhân quả to lớn, một khi đã làm lộ Lưu Ly Trản thì không thể để hắn trốn thoát! Về sau, khi đối mặt với người tu hành cùng thời, ta sẽ không ra tay nữa.
Nghe được giọng nói êm tai phía sau, Lý Duy Nhất vội xoay người nhìn lại, lộ ra ánh mắt vui mừng, kể từ khi thu Lưu Ly Trản ở Địa Phủ tầng mười chín, nàng không xuất hiện hay lên tiếng nữa.
Cuối cùng cũng tỉnh rồi!
Lý Duy Nhất mau chóng đè nén cảm xúc trong lòng, hỏi chuyện quan trọng nhất trước, tránh cho nàng lại biến thành cái bình kín miệng:
- Không lẽ hắn thật sự có liên hệ gì to lớn với Tam Sinh Phật?
Muộn Hồ Lô trả lời:
- Có, nhưng không đáng kể. Người thực sự có liên hệ mật thiết với thi thể Tam Sinh Phật là kẻ đứng đằng sau hắn. Đây cũng là lý do ta phải ra tay ngăn chặn hắn lại. Ngươi hãy tu luyện đến Thánh cảnh càng sớm càng tốt, đến lúc đó chúng ta tới Viễn Cổ Nghiệp Thành dò hỏi thực hư.
Thân hình Muộn Hồ Lô tan ra thành quỷ vụ rồi hòa vào không khí.
Lý Duy Nhất thầm nói:
- Đạt đến Bỉ Ngạn Cảnh, bắt đầu tiếp xúc với những chuyện trọng đại thực sự của Doanh Châu, cuối cùng thì nàng cũng chịu trả lời ta. Lúc trước e là chỉ xem ta như đứa con nít, lười quan tâm.
Lý Duy Nhất suy nghĩ sâu xa, nếu như tu vi của mình tới được Thánh cảnh, nàng có thể bày ra sức chiến đấu ở tầm cỡ nào mà dám đi thám thính Viễn Cổ Nghiệp Thành?
Hắn thu hồi Lưu Ly Trản, dùng để trấn áp vào cái thây không đầu, tách đóa thanh liên bên trong Tổ Điền của đối phương ra ngoài.
Bản thể của thanh liên cao chừng ba thước, cánh sen trong suốt mỏng manh, như làm bằng phỉ thúy. Bên trong vậy mà có một thế giới nội sinh, chứa đựng một trang Quang Minh Tinh Thần Thư cùng với những tia Nghiệp Hỏa màu tím.
Lý Duy Nhất thu lại niệm lực, thầm mừng:
- Bạch Dạ Thanh Liên rất kỳ dị, may mắn là ta có Hộ Đạo Thê. Nếu là Thẩm Tịnh Tâm và sư huynh, mặc dù đánh thắng được hắn, sau khi chém nát đóa thanh liên cũng sẽ bị Nghiệp Hỏa màu tím tập kích bất ngờ giết chết, nhận kết cục đồng quy vu tận. Mới chỉ là có một chút dính dáng đến Tam Sinh Phật mà đã đáng sợ như vậy rồi. Mối quan hệ lớn chống lưng cho hắn rốt cục là tồn tại ở cấp bậc nào?
Ý thức phía bên trong thanh liên không cách nào thoát khỏi áp chế của Lưu Ly Trản, trong giọng nói nghe có phần kinh hãi:
- Lý Duy Nhất, ngươi rốt cuộc là ai? Vừa rồi vị tân nương Quỷ tộc kia là ai?
Lý Duy Nhất lười nói nhảm với hắn, dẫn sức mạnh của Lưu Ly Trản xóa bỏ ý thức đó.
Để phòng hờ, hắn đưa thi thể, cái đầu và bản thể thanh liên của Bạch Dạ Thanh Liên vào Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp trấn áp lại.
Lý Duy Nhất ra lệnh Phượng và Tứ Phượng:
- Đào sâu ba thước, dọn sạch hết đám Thệ Linh xung quanh, không để lọt chút tiếng gió nào.
Nói xong, hắn cất Lưu Ly Trản vào mi tâm Linh Giới. Lý Duy Nhất lại hóa thành tia sét lao lên hư không, vội vã bay sang chiến trường khác.
Khi bay ngang qua vùng cháy của Nghiệp Hỏa màu tím, Lý Duy Nhất liếc xuống mặt đất một cái, cuối cùng quyết định sẽ giải quyết quân địch trước.